Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

Kính tặng Anh Chị Đặng Kim Quy, người đă t́m kiếm và đă giúp đỡ cả gia đ́nh em. Khi c̣n ở Việt Nam, cho đến ngày lên đường sang Hoa Kỳ.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 13 : Ân Nhân

 

 Thời gian này, chàng đă mua được việc làm, trong một Hợp Tác Xă cưa gỗ ở B́nh Tân. Sỡ dĩ phải mua, v́ muốn vào làm ở bất cứ Hợp Tác Xă nào, mọi người đều phải đóng một số tiền lệ phí. Không những thế, mà c̣n cần phải có người quen, đáng tin cậy nữa giới thiệu. Họ mới nhận vào làm.

 

 Thôi th́, ai sao, ḿnh vậy. Cứ tạm có một việc làm cái đă. Rồi sẽ tính sau.

 

 Vào đây, chúng tôi quen thêm được bạn mới. Vợ chồng anh chị DungChỉ. Anh Chỉ cũng đă đi Tù Cải Tạo ngoài miền Trung. Kim Dung cũng là bạn quen biết, trong ngành thêu, nhưng khác Phường. Cũng nhờ hoàn cảnh giống giống nhau như vậy, nên dễ có t́nh thân. Cứ một tách cà phê, ở góc căn nhà nhỏ đó hay một ly nước đá chanh, trong căn pḥng nhỏ này. T́nh bạn đă trở nên thân thiết, đến tự lúc nào !

 

 Phần Ba Má tôi, chúng tôi vẫn lo đầy đủ. Phụng dưỡng Cha Mẹ là bổn phận của con cái mà ! Ngày xưa có địa vị, có việc làm tốt hơn, lo cho Ba Má được nhiều hơn, chu đáo hơn. C̣n bây giờ, chúng tôi vẫn lo cho Ba Má tôi, tuy không nhiều như ngày xưa, nhưng cũng tạm trong vấn đề ăn uống. Dĩ nhiên, bên cạnh đó, c̣n có các anh chị và các em giúp vào nữa. Cũng hay là Ba Má tôi, biết hoàn cảnh của anh em chúng tôi bây giờ, nên đă không đ̣i hỏi, bất cứ một cái ǵ cả. Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo !

 

 Một lần, má tôi đi ngang qua đường. Chỉ một chiếc xe xích lô đụng phải. Má bị té. Cô em gái đưa má vào bệnh viện. Má tôi bị găy xương chậu. Từ đó, Má đi lại và ăn uống khó khăn lắm. Thế là mấy chị em gái, không ai bảo ai, cùng thay phiên nhau, cùng chăm sóc cho má. Nhỏ Thọ làm ở Bệnh Viện, giờ giấc thường thay đổi. Cho nên, tôi thường tự lănh nhiệm vụ, tắm rửa cho Má, dọn dẹp lau pḥng.... Mỗi ngày, khi xong đâu đó, rồi mới đi làm.

Ảnh chụp năm 1988

 ***

 

 Mùa Thu Năm 1983

 

 Sáng hôm nay, trời Mùa Thu thật dễ thương quá! Cái nắng thật dịu dàng. Nắng không rực rỡ như Mùa Xuân. Nắng chẳng oi bức như Mùa Hè. Lại cũng chẳng phải lạnh lẽo, đượm mưa buồn như Mùa Đông. Cái không khí thật dễ chịu. Gió thoảng nhẹ, mát mẽ. Măi đang loay hoay dẫn chiếc xe đạp ra, để đi làm ở Hợp Tác Xă thêu. Cũng vội vàng lắm. Bây giờ đi làm đă trễ lắm rồi. Đă 10 giờ hơn rồi c̣n ǵ ! Chợt nghe tiếng hỏi lớn :

_ Lộc ơi, cháu có quen với người này không ?

 Tôi ngẩng đầu lên, nh́n thấy Chú Bảy Lai, người ở cùng xóm, đi cùng với anh đưa thư quen thuộc, đi phát thư mỗi ngày. Tôi mỉm cười và chào hai người đàn ông. Vội vàng tiến ra cổng và đến gần họ. Anh đưa thư, đưa phong thư cho tôi.

 

 Lần đầu tiên, tôi nhận được một cái thư như vậy. B́ thư nhầu nḥe và lem luốc, với chút bụi đất nữa. Tôi nghĩ, cánh thư này, trước khi đến tay tôi, chắc là nằm trong thùng thư của Nhà Bưu Điện, chắc đă lâu lắm rồi. Đoạn đường chắc phải dài, gian nan và vất vă lắm !

 

 Nh́n ngoài phong b́, tên người gửi là anh, Đặng Kim Quy. Địa chỉ ở Hoa Kỳ. Tôi vui mừng quá ! Tôi vội nói với họ, anh là bạn của gia đ́nh. Người mà sau năm 1975, đă 8 năm nay, tôi đă t́m kiếm, nhưng không cách nào, tôi liên lạc được...

 Anh đưa thư cũng nói với Chú Bảy Lai và tôi :

_ Cô Lộc đây, tôi quen biết lắm. Nhưng lần này, thư gửi đến đây lạ quá. Tôi phân vân măi, nên phải nhờ đến Chú Bảy đó.

 

 Tôi nhận thư. Cám ơn anh đưa thư và Chú Bảy. Cũng không quên biếu anh chút tiền để làm quà. Cho vui ấy mà. Nếu không nhờ anh đưa thư, có công t́m kiếm như vậy, th́ không tài nào, tôi nhận được một phong thư, mà người gửi, đă gửi cách đây đến 8 năm trời !

 

 Quá vui mừng, đă không ngăn được cảm xúc thật sự của ḿnh. Chợt biết trong đôi mắt của ḿnh, những giọt lệ nóng hổi, chỉ chờ chực tuôn trào ra trên đôi má !

 

 Cầm phong thư trên tay, tôi cứ săm soi măi. Hết nh́n mặt trước, rồi lại nh́n mặt sau. Tên người nhận và người gửi, h́nh như thời gian, mưa nắng, đă làm nḥe đi màu mực. Nhưng may mắn, tôi c̣n đọc được tên và địa chỉ của anh.

 

* Hai tên người nhận, là tên anh Cả tôi và tên tôi.

* Hai số nhà đều sai.

* Hai con đường cũng không đúng.

 Nhưng nhờ ở mặt sau, anh Quy vẽ Bản đồ và đánh dấu chéo nhà tôi. Cẩn thận, anh c̣n viết thêm :

 

“ Kính nhờ ông Đưa Thư, t́m giùm và trao thư này, đến tận tay người nhận. Người ở trong nhà lầu, có cửa sổ màu xanh lá cây. Rất chân thành cám ơn “.

 

 Bản đồ nhà tôi, anh vẽ đúng. Nhưng tên đường, ghi sai hết. Cũng nhờ anh đưa thư tốt bụng, đă lần theo Bản đồ, t́m đến đây, đă gặp và trao lá thư cho tôi.

 

Cảm động quá. Chúng tôi và anh chị đă “ Có Duyên “ gặp lại nhau rồi !

Ảnh chụp năm 1988

 ***

 

 Anh Quy và anh Cả tôi là bạn học chung lớp. Họ thân nhau lắm, từ thời học ở Đà Lạt. Năm nào cũng thế, cứ đến dịp Hè, anh đều xuống Nha Trang chơi và ở lại nhà tôi. Cả nhà đều xem anh Quy, như người trong gia đ́nh.

 

 Ngày đó, tôi mới 8 tuổi. Chúng tôi đă có nhiều kỹ niệm thật dễ thương, mà tôi vẫn c̣n nhớ măi, cho đến bây giờ. Mỗi lần đi chơi biển, mỗi lần anh trải tấm drap xuống cát, anh đều trải ở sát bờ nước. Nhiều lần và nhiều lần như thế...

_ Sao anh không trải xa hơn một chút để khỏi ướt ?

_ Anh thích nh́n những đợt sóng nhấp nhô, đuổi xô nhau vào..., rồi lại kéo nhau đi ra...

 

 Anh cũng kêu tôi nh́n lên bầu trời và giải thích cho tôi biết, ư nghĩa của các v́ sao. Đây là Sao Hôm...Kia là Sao Bắc Đẩu.... Thời đó, tôi c̣n bé quá. Tôi nghĩ, tôi đă không nhớ hết. T́nh cảm giữa chúng tôi, thật trong sáng và dễ thương !

 

 Thời anh c̣n là SVSQ Không Quân ở Nha Trang. Năm đó tôi học lớp Đệ Ngũ ( lớp 8 bây giờ ). Hằng tuần, anh cũng ra nhà, ở lại chơi, ăn cơm... Cũng dạy tôi, giải các bài toán khó...

 Thời gian thấm thoắt trôi qua. Sau khi đậu Toàn Phần ( tốt nghiệp lớp 12 ), một lần thời sinh viên, từ Đà Lạt tôi về Sài G̣n để thi vô Ngân Hàng. Tôi đến nhà thăm anh chị.

 

 Lần đầu tiên gặp chị. Lúc ấy, chị đang chơi với Bé Trâm, con gái đầu ḷng của anh chị. Nh́n hai mẹ con đang chơi đùa với nhau. Tôi có thiện cảm với chị, ngay từ ngày ấy...

 

 Ngày hôm sau, anh chị đến nhà Chú tôi, đón tôi, chúng tôi cùng đi xem xiné ở Rạp Rex. Chúng tôi phải ra sớm, dù chưa đến giờ văn phim. Bởi anh phải đưa chị, đi học ở Trường Duợc. Sau đó anh trở lại đón tôi.

 Măi nhớ về quá khứ...

 

 Tôi mở phong thư, anh chỉ viết vỏn vẹn có mấy gịng : “ Anh đă gửi thư, t́m kiếm em và gia đ́nh. Đă nhiều lần... nhiều năm rồi.... Mà không gặp được. Buồn lắm ! Nay nếu em có nhận được thư này, hăy liên lạc với anh chị ngay... về địa chỉ... “.

 

 Thật là chân t́nh quá phải không ? Nói là thư, nhưng chỉ là vài gịng thăm hỏi thôi. Đă đủ nói lên cả tấm chân t́nh rồi đó ! Tôi thầm nghĩ, như đă có Một Phép Mầu Nhiệm nào sắp xếp. Thư gửi đi, ghi hai tên người nhận, hai con đường... sai, hai số nhà... sai. Vậy mà cuối cùng, tôi đă nhận thư được.

 

 Tôi đi làm. Gặp Phi, bạn gái thêu cùng khung, tâm sự. Phi cũng vui lây, với niềm vui của tôi lúc bấy giờ.

Ảnh chụp năm 1988

 ***

 

 Cứ nghĩ đến thời gian, từ năm 1975 đến năm 1983 là 8 năm, thời gian không ngắn để dễ làm nản ḷng người. Biết bao nhiêu thư từ gửi về t́m kiếm ? Phải diễn tả niềm cảm xúc của tôi như thế nào đây ? Và tôi cũng đă nhắc đi, nhắc lại nhiều lần, câu chuyện này với anh chị. Anh cười rạng rỡ :

 Có công mài sắt, có ngày nên kim mà !

 Thời gian này, chồng tôi vẫn c̣n làm ở Hợp Tác Xă cưa gỗ. Mỗi tuần hai, ba lần, ngoài mua mạt cưa về nhà dùng nấu bếp. Chúng tôi cũng kiếm được vài nhà, anh chở về bán cho họ. Chúng tôi vẫn vui với hạnh phúc nhỏ bé của ḿnh. Cố gắng giữ tâm hồn luôn thanh thản...

 

 Chúng tôi liên lạc ngay với anh chị Quy. Từ đó một năm 4 lần, anh gửi về cho chúng tôi 4 gói quà. Mỗi gói 2 pounds. Không những quà thôi, mà anh c̣n gửi thư an ủi, khích lệ tinh thần nữa. Thật đáng trân quư biết bao !

 

 Anh chị biết rơ hoàn cảnh của chúng tôi lúc bấy giờ. “ Anh chị muốn giúp cho em và gia đ́nh nhiều hơn. Gói quà 2 pounds như thế, chỉ để làm quà cho vui mà thôi. Em có nhà ai quen, đáng tin cậy ở Sài G̣n. Anh sẽ gửi về nhiều hơn, giúp gia đ́nh em được nhiều hơn... “

 

 Sau đó anh chị gửi về những thùng quà lớn hơn, chúng tôi vào Sài G̣n, lănh ở Phi Trường Tân Sơn Nhất.

 

 Trong thùng quà, anh chị cũng để thêm vào, vài cuốn phim màu. Cũng bởi đánh tâm lư, nếu không gửi như vậy, chắc là chúng tôi sẽ không mua đâu. Hồi đó, tập hợp mọi người trong gia đ́nh lại, cũng khó lắm. Gia đ́nh chúng tôi 5 người, gia đ́nh anh chị Lai & Thanh Đàm và bốn cháu, con anh Cả tôi.

 

 Một buổi sáng, trời thật đẹp, chúng tôi rủ nhau ra biển để chụp ảnh. Bầu trời trong xanh, lăng đăng với những đám mây trắng xóa như bông g̣n. Xa xa, về phía Bắc, Dăy núi Người Đàn Bà Nằm Ngửa, xỏa mái tóc dài, buông xuôi trên mặt biển xanh. Nước biển xanh ngắt, màu xanh đại dương. Những đợt sóng trắng xóa, cùng đuổi xô nhau vào, cùng nhau liếm những triền cát trắng mịn...

 

 Cũng nhờ vậy, chúng tôi mới có nhiều tấm ảnh đẹp. Kỷ niệm với Nha Trang, quê hương dấu yêu của ḿnh.

 

 Một lần khác, chụp ảnh ở Hàng Hoa, Chợ Tết, trong khu Chợ Nha Trang nữa.

 

 Và từ đó, đời sống gia đ́nh chúng tôi, dần dần thay đổi. Có cám ơn anh chị măi, cũng không vừa phải không ?

Ảnh chụp năm 1988

 ***
 

 Nhiều lần, v́ rắc rối quá về giấy tờ, trong việc học của các cháu. Tôi rụt rè ngỏ ư với anh chị :

_ Nếu anh chị có khả năng, xin giúp chúng em một lần. Giúp cháu Phụng Minh sang học với chị Quỳnh Trâm. Em nghĩ, bây giờ là năm 1989, hy vọng 10, 12 năm sau, cháu học hành, làm việc.... Rồi bảo lănh.... Cả nhà sẽ được đoàn tụ...

 

 Nhận thư, anh sốt sắng trả lời ngay : “ Có cơ hội, cứ lo cho cháu đi. Đến nơi, nhớ tin anh chị biết. Anh chị sẽ gửi tiền về giúp “.

 

 Sau cuộc Hải Tŕnh đầy gian nan, nguy hiểm.... Băo lớn kéo đến..., mà con thuyền, chỉ như chiếc lá trôi giữa cái mênh mông, vô bờ của Biển Khơi.... Tưởng đă mất mạng trên Biển Đông. Thuyền của cháu đă được Tuần Dương Hạm Thái B́nh Duơng của Hoa Kỳ vớt. Cháu đă đến được Bến Bờ Tự Do ! Nhưng không hay cho cháu, khi đến nơi nhập trại. Trại Tị Nạn đóng cửa. Phải chờ thanh lọc. Cháu ở lại đó, 4 năm và 6 tháng.

 

 Thật cám ơn Trời Phật. Thật cám ơn tấm ḷng bao dung của Người Dân và Chính Phủ Hoa Kỳ !

 Hằng đêm, chúng tôi vẫn thường xuyên cầu nguyện. Mọi điều tốt lành, may mắn đến với gia đ́nh, người thân, bạn bè.... Cũng như với tất cả mọi người...

 Bốn người c̣n lại, chúng tôi thường chở nhau ra Biển. Ngồi trên tấm bạt, nh́n ra khơi mà ước rằng :

Đây là Tấm Thảm Thần, sẽ đưa chúng tôi sang được bên kia Bờ Đại Dương...”

 

 Thư gửi về, anh cũng tâm sự và ước nguyện : “Bây giờ, anh chị chỉ c̣n chờ đến, Một Phép Mầu Nhiệm Của Bà Tiên. Để giúp gia đ́nh em, đưa cả nhà sang được Xứ Sở Tự Do này. Như vậy, chúng ta mới có cơ hội gặp lại nhau được “.

Ảnh chụp năm 1988

***

 

 Một thời gian ngắn sau đó, Chính Phủ Hoa Kỳ đă mở Chương Tŕnh Bốc Thăm Xổ Số cho mọi người ở khắp các Quốc Gia trên toàn thế giới, muốn vào Hoa Kỳ. Lần đó, anh chị cũng đă tự làm Hồ Sơ và nộp cho gia đ́nh chúng tôi. Nhưng kết quả không trúng số.

 

 Đùng một cái ! Sau khi cháu Phụng Minh đi được vài tháng. Đến cuối năm 1989, có chương tŕnh HO. Chính Phủ Hoa Kỳ đă đưa bốn người c̣n lại chúng tôi, đi bằng con đường chính thức, đến Xứ Sở Tự Do này.

 

 Một sự thay đổi lớn lao như vậy. Làm thay đổi biết bao tâm tư, t́nh cảm, đời sống của chúng tôi và c̣n nhiều... Những người bạn đồng chung cảnh ngộ, đang và sẽ xảy ra, tốt đẹp như vậy sao?

 Mơ mơ..., thật thật..., nhiều lần chúng tôi cũng không dám tin vào những ǵ, ḿnh đă nh́n thấy nữa !

 

 Bây giờ, chúng tôi được quen thêm nhiều bạn mới, diện gia đ́nh HO như chúng tôi. Chúng tôi cùng chạy t́m đến nhau, trao nhau tin tức, bàn bạc huyên thuyên, hân hoan ra mặt …

 

 Tôi đă viết thư báo tin vui và mượn anh chị Quy một số tiền để đi làm giấy tờ. Tiền về chưa kịp. Lần đó, tôi và Kim Dung đi Đà Nẵng để nộp Hồ Sơ. Kim Dung đă dúi vào tay tôi, 3 chiếc nhẫn vàng.

_ Chị cứ giữ đi, để trang trải những chi phí dọc đường. Đến khi nào có, th́ trả lại cho em. Bao lâu cũng được. Không sao cả.

 

 Cả hai đứa, v́ thể tạng yếu, nên lúc bước xuống xe đ̣, giống như hai con mèo ướt. Cả ngày, không ăn được ǵ. Có ǵ trong bụng, cũng đă nôn ra hết trên xe rồi. Cho nên bây giờ, cả hai đứa đói đến lả người. Dù vậy, cả hai cũng lết được vô Quán Phở Cóc bên đường. Ăn no một bụng, trước khi về đến nhà anh chị Soạn, chị của anh Chỉ. Cả nhà anh chị đă đón tiếp chúng tôi, thật nồng hậu và thân t́nh. Nhất là Hạ, cô con gái lớn của anh chị.

 

 Vào năm 1988, tuy chưa chính thức, nhưng họ nhận Hồ Sơ tại Nha Trang. Gia đ́nh DungChỉ đă nộp Hồ Sơ lúc đó. Nhưng bây giờ, năm 1989, họ cần thêm ảnh cho đủ. Họ cần 10 tấm ảnh cho mỗi người.

 

 C̣n gia đ́nh chúng tôi, được Giấy Báo đi nhận Giấy Thông Hành.

 

 Lần này, anh Chữ và Út Huy đi Đà Nẵng. Cũng đem nộp thêm ảnh cho gia đ́nh DungChỉ luôn. Trong khi hai bố con đi, tôi và Kim Dung rủ nhau, lên Bà Bến Đ̣ để coi bói.

 

 Xem cho tôi, Bà nói mọi việc thông suốt, trôi chảy. C̣n Kim Dung, Bà nói giấy tờ không thông. Lại nói thêm, đừng lo lắng ǵ cả, đă có hai người nam lo cho rồi. Bà c̣n nói thêm, mà chỉ có người nam lớn lo thôi nghen. Người nhỏ chỉ đi chơi thôi. Tôi nh́n qua Kim Dung, bạn vừa cười mà nước mắt lưng tṛng. Trên đường về nhà, không hẹn mà cả hai cùng nói : Tại sao Bà lại nói đúng y như vậy !

 

 Thời gian sau đó, gia đ́nh chúng tôi chờ nhận Giấy Báo của Bộ Nội Vụ, là lên đường thôi. Hồi đó, cứ một HO cách nhau khoảng 2 tháng. Cùng các bạn nhẩm tính, đến lượt gia đ́nh tôi, chắc vào khoảng Tháng 6 hoặc Tháng 7 Năm 1991.

 

 Lại coi bói ! Tôi và LộcHải rủ nhau đi lên Bà Bến Đ̣. Tôi hỏi Bà về chuyện tương lai. Bà xếp bài, rồi nói một mạch :

_ Gia đ́nh cô sẽ ở xa, xa lắm. Tách khỏi mảnh đất này. Sẽ đi sau Rằm Tháng 4 Âm Lịch. Mọi việc thông suốt, an toàn...

 

 Phần LộcHải, Bà nói bị nhức đầu, không coi được. LộcHải cũng tiếc lắm.

 

 Tôi đặt tiền. Cám ơn Bà. Chúng tôi chào Bà và đi về.

Ảnh chụp năm 1988

 ***

 

 Lời Bà nói : Đúng Như Thần ! Một buổi chiều, cũng người đưa thư này. Người mà 8 năm trước, đă đem lá thư của anh Quy gửi về, đến cho tôi. Thường th́ buổi chiều, họ soạn thư. Ai phụ trách ở khu vực nào, nhận lấy, để sẽ phát thư vào sáng ngày mai.

 

 Lại có Duyên May. Anh vội vă đem thư đến ngay. Chiều hôm đó, chồng tôi “ Nhảy Tàu “ (trả tiền vé trên tàu ). Đến Sài G̣n vào sáng sớm.

 Anh đến Bộ Nội Vụ ngay, để nhận Giấy Báo ngày đi. “ Gia đ́nh chúng tôi sẽ đi, vào cuối Tháng 5 Năm 1991 “. Thời gian này, nhằm vào sau Rằm Tháng 4 Âm Lịch. Đúng y vào thời gian, mà Bà Bến Đ̣ đă nói !

 

 Cũng may mắn, nhờ họ tăng cường thêm chuyến bay đặc biệt và đă xếp gia đ́nh 4 người chúng tôi, trong danh sách chuyến bay này.

 

 Chiều hôm nay, Ngày 17 Tháng 5 Năm 1991, trời buổi chiều thật dễ thương. Tuy vào cuối mùa Xuân, sắp cũng sang Hè, nên tiết trời vẫn c̣n đẹp lắm. Chút nắng chiều c̣n vương vất đâu đây trên sân ga Nha Trang. Gió thoáng mát, dễ chịu.

 

 Sân ga tấp nập hành khách ra đi và người đưa tiễn. Những người thân trong gia đ́nh và nhiều bạn bè, đến đây đưa tiễn chúng tôi. Những gia đ́nh HO bạn, cũng như gia đ́nh chúng tôi, tụm năm, tụm ba, chuyện tṛ tíu tít. Các gia đ́nh bạn đă nhận Giấy Báo, Số thứ tự HO trước chúng tôi. Nay cũng đến đưa tiễn chúng tôi lên tàu. Nhiều người trong số này, trước kia chưa quen, dịp này cũng thành thân quen hết.

 

 Bạn của các con chúng tôi, chúng nó đến tiễn rất đông.

 

 Hầu hết các đợt ra đi này, mọi người ai ai, cũng lộ vẻ hân hoan ra mặt. Không khí nhộn nhịp, đông vui, giống như Ngày Lễ, Ngày Tết vậy. Những người ra đi, cũng như những người đưa tiễn, ai ai cũng ăn mặc đàng hoàng, nói năng lịch sự. Nhất là nụ cười, lúc nào cũng luôn nở trên môi...

 

 Tiếng c̣i tàu rít lên, báo hiệu đoàn tàu sắp rời sân ga. Những bánh xe bắt đầu chuyển động.... Những bàn tay vẫy vẫy nhau....

 

Những lời chúc cho nhau, May Mắn, An B́nh... 

 

 

Xem Tập 14

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 19 tháng 10 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com