Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

Bên cạnh đó, cũng kính tặng đến hàng trăm ngàn Người Tù Cải Tạo trên khắp miền đất nước.

Và nhất là, đến hàng trăm ngàn người, là Mẹ, là Vợ, là Chị, là Em gái … của Người Tù Cải Tạo nữa.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 11 : Vợ Người Tù Cải Tạo. Trại Xuân Lộc. Chuyện Người Công An.

 

 Bởi v́ Các Anh là “ Những Người Tù Không Có Bản Án “. Một năm, hai năm … Năm năm, sáu năm... Mười lăm năm, mười sáu năm ….

 

 Kim Dung là bạn nàng ở Nha Trang, cũng là Vợ Người Tù Cải Tạo. Anh Chỉ, chồng Kim Dung bị đi cải tạo tận nơi rừng núi, ngoài miền Trung. Hồi đó, mấy chị em, khi nào rảnh cũng chuyền tay nhau đọc, những bài thơ hay những bức thư viết về cho vợ, đầy t́nh cảm thương yêu chân thành, từ những người tù.

 

Bài thơ này gửi về, từ một Người Tù Cải Tạo ở Suối Máu ( Biên Ḥa ). Không có đề tựa và cũng không biết tác giả là ai.

 

Tôi xin trích nguyên văn thư của Kim Dung gửi cho tôi :

 

 Chị Lộc thương mến,

 

 Em vẫn yêu lắm, bài thơ đầy nước mắt này. Và cũng để gửi đến chị “đọc bằng mắt “ và em “viết bằng tay “, để cảm nhận được xúc cảm như thế nào. Em vẫn yêu quư, những ǵ thuộc về dĩ văng và thuộc loại “đồ cổ “ như trang giấy và mực viết này đây và ngay cả bưu điện, để gửi đến chị luôn. Thương mến. Kim Dung.

 

 Em ạ, đêm nay không ngủ được,

 Chỉ v́ anh mơ đến dáng em thôi.

 Anh đem tất cả bao thơ tứ,

 Để gửi đến Em, một chút t́nh.

 

 Thư viết cho Em ở chốn này,

 Đâu c̣n hương lửa ngát men say

 Em ơi ! Cái cảnh cá chậu, chim lồng ấy,

 Định mệnh sao mà quá đắng cay.

 

 Chưa dặn ḍ xong, anh đă đi,

 Để Em ṃn mỏi, tội t́nh chi ?

 Bao năm chinh chiến, ta gần gũi.

 Nay đă thanh b́nh, sao biệt ly ?

 

 Anh sống với người ngu, quá ngu …!

 Âm thầm trong kiếp sống thầy tu.

 Có anh trong đám người ngu ấy !

 Nửa kiếp thầy tu, nửa kiếp tù !

 

 Vợ anh như thiếu phụ bên song,

 Ngày bán hàng rong để đợi chồng.

 Đoàn người gánh củi về ngang đó,

 Lệ ứa đầy mi, ai biết không ?

 

 Vô Danh

 

 Chàng, cũng như các bạn tù cải tạo, c̣n đang ở trong tù, đă không nghĩ đến bản thân ḿnh, mà vẫn luôn luôn nghĩ đến, chăm sóc cho vợ con ở quê nhà :

Khi nào được trở về, anh sẽ cùng em chăm sóc, dạy dỗ cho các con. C̣n nữa, mọi việc trong nhà, anh sẽ phụ em bếp núc, công việc lặt vặt … để đó phần anh …

 

 Nh́n quanh, đời sống ngày càng đi xuống. Các bạn nàng có chồng đi cải tạo cũng thế. Trước mắt, phải lo chuyện ăn uống cho các con trước đă. Mặc dù đă cố gắng làm việc nhiều lắm rồi, nhưng nàng không thể làm ǵ hơn được. Bàn ghế sa lông, tủ trà …trong nhà. Những ǵ không cần thiết, những ǵ bán được, nàng đă bán dần … bán dần … hết rồi.

 

 Phong trào đi vượt biên, vẫn cứ âm thầm tiếp tục … Những gia đ́nh bạn bè biến mất dần, không thấy xuất hiện nữa. Bên cạnh đó, những khuôn mặt mới xuất hiện. Cũng có nhiều người hiền lành, tử tế …Nhưng cũng có lắm kẻ ỷ thế ta đây, ngang ngược, lộng hành.

 

 Nàng và một số bạn, được phân công dạy các lớp thêu ở các xă phường. Chỉ được cái là nhàn hơn một chút, nhưng thu nhập cũng chỉ hơn chút đỉnh mà thôi. Những công việc bây giờ, quanh quẩn chỉ những công việc làm về thủ công mỹ nghệ, như thêu thùa hoặc mây tre mành trúc …mà thôi. Những việc làm khác, tốt hơn … dành riêng cho tầng lớp mới.

 

 Bây giờ, chính sách cho người Hoa, đi theo diện bán chính thức. Dĩ nhiên họ phải đóng một số tiền theo quy định. Những gia đ́nh có khả năng, họ đă gửi con đi theo lối này. Nhưng nàng không thể. Không đủ tiền để gửi con đi, và cũng không thể v́ chúng c̣n quá nhỏ, chưa đủ trí khôn để tự lo cho bản thân ḿnh.

 

Nh́n họ ra đi, mà cũng thầm ao ước trong ḷng… Có một ngày nào đó, cả gia đ́nh nàng cũng được ra đi … giống như vậy.

 

 Chuyện Người Công An

 

 Lần này, thời điểm cũng vào mùa Thu. Chiếc xe car dừng lại ở Ngă Ba Ông Đồn. Theo chân một vài hành khách, nàng cũng vội vàng xách hai giỏ, bước nhanh xuống xe. Chiếc xe car dừng lại 5, 3 phút, rồi lại lăn bánh, chuyển nhanh về hướng Sài G̣n, để lại một lớp bụi mịt mù sau lưng nó.

 Kỳ này, nàng thấy vui trong ḷng, bởi v́ hồi sáng sớm, ở bến xe Nha Trang, may mắn nàng đă mua được vé đi Sài G̣n. Theo như dự tính, nàng sẽ xuống đây, rồi sẽ đón xe Lam vô trong Trại Cải Tạo.

 

 Nắng chiều c̣n vương vất đâu đây. Bây giờ mới 3 giờ hơn, tuy vào buổi chiều, nhưng cũng đủ thời gian để vào trong trại. Những người ở Sài G̣n ra thăm nuôi, thường th́ họ đi vào sáng sớm. Đến nơi thăm xong rồi, họ có đủ giờ, để về lại Sài G̣n. C̣n phần nàng th́ khác, tính thời gian đi như thế, th́ cũng đă thấy tiện lợi, về tiền bạc và thời gian cho nàng lắm rồi.

 

 Hai tay hai giỏ, nàng bước vội vàng đến bến xe Lam. Buổi chiều thật vắng khách. Nàng biết vùng này trời sập tối nhanh ghê lắm, chứ không dài ngày, như ở thành phố Biển, Nha Trang của nàng. Nàng quyết định nhanh để thuê bao nguyên chuyến xe, cho người tài xế để kịp giờ vào trong Trại Cải Tạo, càng sớm càng tốt. Anh ta đưa giá, phải 60 đồng để đến cổng trại. Nàng nhẩm tính, rồi đồng ư ngay với giá tiền này. Mặc dù cũng biết rằng là lớn lắm đối với nàng, lúc bấy giờ.

 

 Người tài xế chỉ cho nàng, chiếc xe Lam của anh ta. Nàng vội xách hai giỏ lên xe, ngồi và chờ đợi. Thời gian qua nhanh …. Mới đó mà đă 4 giờ …, rồi 5 giờ …. Nàng nh́n đồng hồ đeo tay, đă hơn 6 giờ chiều rồi, mà nàng chẳng nh́n thấy người tài xế xe Lam ở đâu nữa. Nàng đă bắt đầu thấy lo lắng trong bụng. Chuyện ǵ sẽ xảy đến cho nàng đây ? Có thể người tài xế là hạng người lưu manh, háo sắc ? Hắn định giở tṛ ǵ đây ? Tại sao đă nhận giá với nàng, từ lúc 3 giờ hơn, mà bây giờ ở đâu ? Biết bao nhiêu câu hỏi đă đến trong đầu, nhưng nàng chịu thôi, không t́m được câu trả lời cho ḿnh …

 

 Nàng bước xuống đất, nhưng hai giỏ đồ vẫn c̣n để trên xe. nàng nh́n quanh quất, t́m kiếm. Phải một đỗi lâu, nàng mới nh́n thấy người tài xế và một người nữa, đang ngồi nói chuyện có vẻ tương đắc lắm, ở trong một quán nước, trên bàn có hai cốc nhỏ. Nàng nghĩ là họ đang uống rượu. Bấy giờ, trời cũng đă chạng vạng tối. Cũng nhờ đứng ở ngoài trời tối, nàng nh́n vào quán, dưới ánh đèn dầu, nàng thấy rơ mặt hai người đàn ông đỏ gay. Riêng người tài xế, nét mặt nham hiểm, dữ dằn. Có thể họ đang bàn tính một chuyện ǵ ghê gớm lắm đây ? Có thể có liên quan đến nàng ???

 Trực giác của người phụ nữ trẻ, trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, đă khiến cho nàng có cảm nghĩ như vậy. Bây giờ th́ đă trễ rồi. Trời tối lắm, nàng cũng khó t́m đến nhà Bà Hai Ốm, để ngủ nhờ qua đêm được nữa. Không t́m được lối thoát. Thật là :

 

 Bơ vơ thân thiếp giữa đàng,

 Miền xa, đất lạ, muôn vàn tai ương.

 Trời Thu, gió lạnh, mù sương,

 Nhớ chàng trong ấy, mà thương thân ḿnh …

 

 Một lát sau, hai người đàn ông rời quán. Họ tiến về phía xe Lam. Anh ta mặc cả với một người đi buôn đến muộn. Xong giá, anh ta móc hai thúng cá, ṭn teng ở hai bên phía sau. Chị bán cá lên xe. Có bạn đồng hành, nàng thấy đỡ lo đôi chút. Hỏi ra mới biết, chị bán cá chỉ đi đến chợ Gia Rây mà thôi. C̣n từ chợ Gia Rây vô trại, cũng dài gần bằng đoạn đường trước. Nhưng khoảng đường này vắng vẻ lắm. Không nhà cửa, toàn nương rẫy của dân mà thôi. Mấy lần đi thăm nuôi trước, hai mẹ con đi ban ngày, theo lời chỉ đường của người dân trong chợ Gia Rây. Đi đường tắt, đi bộ băng ngang những đám ruộng, những nương rẫy khoai lang, khoai ḿ, gập ghềnh, khúc khuỷu, đến một vườn xoài. Rồi mới đến Trại Cải Tạo ở trong xa …

 

 Thường th́ xe Lam chỉ có một ḿnh người tài xế mà thôi. Hai người đàn ông lại ngồi chung một ghế, dành cho tài xế ở phía trước. Nàng cảm thấy lo sợ hơn nữa, nhưng cũng cố gắng giữ b́nh tĩnh. Bây giờ mới hơn 7 giờ tối, mà trời đêm đă đến nhanh quá. Người tài xế nổ máy, chiếc xe chạy ra hướng đường Quốc Lộ. Tiếng gió mạnh thổi đến, tiếng gió rít kẽo kẹt qua những bụi tre làng, tiếng kêu nhau của những con vật, đi t́m mồi ban đêm, xào xạt qua những bụi rậm, ở hai bên đường …. Tất cả những âm thanh, những tiếng động đó, đă phá tan đi sự im ắng, tĩnh lặng của ban đêm, khiến cho nàng càng lo sợ hơn nữa …

 

 Thôi ! Lần này th́ chết là cái chắc rồi ! Nàng nhớ đến chồng trong Trại Cải Tạo. Nhớ đến các con thơ dại, c̣n đang ở nhà với Ông Bà Ngoại, Các Cậu, Các D́ …. Không một ai biết được, sắp sửa nàng có thể bị cưỡng hiếp và c̣n thân xác nữa, có thể bị vùi dập đâu đó, trên khoảng đường hoang vắng. Mà chỉ có một ḿnh nàng và hai người đàn ông, lâng lâng trong men rượu ….

 

 Chàng ơi, chàng hỡi có hay,

 Thương cho phận thiếp ở đây hỡi chàng !

 Thương cho con dại muôn vàn,

 Rồi ai chăm sóc, thiếp đang nơi này ?

 

 Nàng rùng ḿnh và nhắm mắt lại, không dám nghĩ tiếp nữa. Nàng niệm kinh cầu nguyện ….

 

Tiếng rít lên của bánh xe Lam, đă cắt ngang những cảm nghĩ của nàng. Đồng thời, hai người phụ nữ ngồi trong xe, cũng ngă nghiêng, chao đảo. Khi đă định thần được, nàng hỏi nhỏ chị bán cá :

_ Đă có ǵ xảy ra ? Đây là đâu vậy chị ?

_ Đây là Ngă Ba đường vô chợ Gia Rây. Có người vẫy xe để đi.

 

 Nàng vui mừng quá ! Mặc dù chưa biết người vẫy xe là nam hay nữ, chưa biết họ lên xe để đi đến đâu. Nhưng bây giờ có thêm người, là tốt rồi!

Trong đêm tối, chiếc xe Lam từ từ dừng lại. Một thanh niên nhanh nhẹn bước lên xe. Nàng ngồi xích vô trong, để nhường chỗ cho người thanh niên đó ngồi ngoài. Từ khi có người thanh niên đi chung xe, nàng cảm thấy vui và tự nhiên có một cảm giác an toàn, mà trước đây không có. Nàng bạo dạn gợi chuyện :

_ Anh đi đâu mà đêm hôm đón xe như thế này ?

_ Tôi đi phép Sài G̣n, chuyến xe đ̣ Sài G̣n _ Long Khánh, xe hư dọc đường, đến đây trễ quá. Tôi cũng vừa mới nhảy từ một xe đ̣ qua đây. Nói rồi, người thanh niên quay qua hỏi nàng :

_ Chị không phải người địa phương ?

_ Tôi đi thăm nuôi chồng trong Trại Cải Tạo. Nàng chỉ qua chị bán cá và nói rằng, chị ấy chỉ xuống đến chợ Gia Rây. Vậy là chỉ có anh và tôi đi lên trại. Trăm sự nhờ anh giúp đỡ giùm cho.

 Người thanh niên quay lại, nh́n nàng một lần nữa, như để xác định lời nàng nói là đúng sự thật.

_ Chị an tâm đi. Có ǵ tôi sẽ giúp cho chị. Đừng lo lắng !

 Nàng vui mừng quá. Nàng nghĩ trong ḷng. Đă có “ Quới nhân “ đến giúp rồi ….

 

 Chiếc xe Lam chạy nhanh đến chợ Gia Rây. Buổi tối, một vài người ngủ lại trong chợ, để chuẩn bị sẵn cho sáng ngày mai bán sớm. Những người này, đến đây bán từ Long Khánh hoặc Phan Thiết. Họ không là dân địa phương, không có nhà cửa ở đây. Bán xong chuyến hàng, là họ đón xe trở về.

 Chiếc xe Lam dừng lại. Người tài xế và người đàn ông ngồi chung ghế trước, chuyển hai thúng cá cho chị bán cá. Xong rồi. Bây giờ người tài xế quay vô xe và nói với người thanh niên :

_ Anh xuống đây đi !

 Người thanh niên vội nhảy xuống xe. Nàng cũng nhanh tay, xách hai giỏ của ḿnh rồi bước xuống. Nàng “ Dạn miệng “ nói với người tài xế :

_ Tôi đă bao nguyên chuyến xe cho anh từ 3 giờ chiều. Măi đến bây giờ mới tới đây. Tôi vô Trại Cải Tạo, anh này cũng đi vô Trại Cải Tạo. Vậy anh làm ơn để cho anh ấy đi chung xe luôn. Chắc không có ǵ trở ngại cho anh ?

 

 Người tài xế quay nh́n lại người thanh niên. Hắn ta thấy người này mặc đồ Công An, mà bên ḿnh lại đeo một khẩu súng nữa. Có lẽ là hắn sợ. Hắn quay lại nh́n nàng và dấm dẵng :

_ Cái bà này ! Thôi lên xe đi ! Rồi nói lầm bầm trong miệng. H́nh như là tiếng chửi thề. Nàng không nghe rơ. Nàng thầm nghĩ : Thôi kệ nó ! Không cần để ư. Rồi nàng vội kéo tay người Công An. Hai người nhanh chân lên xe.

 

 Hắn ta mở máy, rồi lái xe chạy thật nhanh như tên bay, như để trút ra sự giận dữ, bực tức trong ḷng. Có lẽ đă để lỡ miếng mồi ngon ăn. Nàng nh́n ra ngoài, trời tối, nhưng cũng điểm được một vài v́ sao, đủ cho nàng thấy được cảnh vật lờ mờ ở hai bên đường. Đúng như nàng đă nghĩ, con đường đất gồ ghề, nương theo những thửa ruộng khô cằn, đất đai nứt nẻ v́ thiếu nước. Những nương rẫy khoai lang, khoai ḿ, gập ghềnh, khúc khuỷu. Xa xa, nàng mới thấy le lói ánh đèn dầu. Đó là những cḥi canh. Chủ đất ở tạm đó, để canh chừng nương rẫy của ḿnh, bởi giờ đang mùa thu hoạch.

 

 Gió thổi càng lồng lộng, thổi qua những cánh đồng trống. Đồng không mông quạnh, hàng hàng lớp lớp ….. Nàng nghe được những tiếng thét gầm của gió, làm xé tan đi những cái u tịch của màn đêm. Nàng liên tưởng đến phim “Đỉnh Gió Hú “ đă xem trước đây. Cái cảm giác của nàng bây giờ, cũng giống như cảm xúc của nhân vật trong phim thời đó.

 

 Chưa đến cổng trại, hắn thắng gấp, làm nàng và người Công An ngă tới, ngă lui. Rồi hắn nói lớn: “ Tới nơi rồi “.

Đă chuẩn bị trước tiền xe. Nàng và người Công An xuống xe đi tới. Khi đi ngang qua chỗ tài xế, nàng đưa vội tiền cho hắn ta. Hai người hai giỏ, quày quả bước nhanh về phía cổng trại. Vừa đi nàng vừa nói cám ơn người Công An, đă giúp nàng thoát khỏi cái nguy hiểm có thể xảy ra. Nhưng lại quên, không hỏi người thanh niên đó tên ǵ ………

 

 Trong thời gian đi thăm nuôi, chàng bị tù cải tạo, “ Chuyện Bà Hai Ốm “ và “ Chuyện Người Công An “ là những Kỹ Niệm mà nàng không bao giờ quên được.

Tên Khóm Trưởng “ Dâm Tặc “ làm nghề mổ heo, gián tiếp nàng đă nghe người Ân Nhân, Bà Hai Ốm nói.

C̣n tên tài xế xe Lam, đă trực tiếp đối diện với nàng. Nếu như lần đi thăm nuôi này, người Công An không trễ xe, không đón xe dọc đường, không gặp nàng, không giúp nàng ….. Th́ mọi việc sẽ trái ngược hẳn ?

 Thân xác nàng, có thể đă bị hai tên “ Dâm Tặc “ cưỡng hiếp và thả đâu đó, trên những nương rẫy xa xôi. Mà không một ai biết được.

Bà Hai Ốm, nàng c̣n biết tên, biết nhà t́m đến ….

C̣n người thanh niên ….

 

Hỡi người thanh niên tốt bụng, mặc dù tôi đă vô ư, không hỏi tên anh. Mặc dù chúng tôi và anh không cùng chung giới tuyến. Nhưng trong anh vẫn có ḷng nhân hậu, t́nh cảm t́nh người …..

Giờ đây, nếu anh c̣n hiện hữu, đâu đó trên cơi đời này. …..

Xin nhận cho ḷng biết ơn chân thành của tôi ……..

Thêm một Ân Nhân đă cứu mạng tôi …….

Để tôi c̣n được sống đến ngày hôm nay …..

 

 

 

 

Xem  Tập 12

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 6 tháng 8 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com