Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

 

Lời người viết :

 

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 10 : Vợ Người Tù Cải Tạo. Trại Xuân Lộc. Bà Tiên Hai Ốm.

 

 Bởi v́ các Anh là “ Những Người Tù Cải Tạo Không Có Bản Án “. Một năm, hai năm... Năm năm, sáu năm... Mười lăm năm, mười sáu năm... .

 Thăm chàng được vài lần, th́ lại bặt tin. Lúc này tin tức loan truyền ra khắp nơi. Các Trại Cải Tạo ở miền Nam, di chuyển ra Bắc. Nàng lo lắng vô cùng. Cuối cùng, nàng được tin họ đưa chàng về Trại Cải Tạo ở Xuân Lộc, Tỉnh Đồng Nai. Trại này do Công An quản lư. Nghe nói nổi tiếng khắc nghiệt. Nàng nghĩ nhưng mà như thế, chắc cũng c̣n may mắn, c̣n ở trong Nam. Nàng nghe nói, các trại tù ngoài Bắc đói khát lắm. Khí hậu lại rất khắc nghiệt nữa. Đă có nhiều người bị đưa ra đây, đủ thứ nguyên nhân, cuối cùng chịu không nổi, bị dập xác trong rừng sâu, núi thẳm rồi. Đoàn người tù ra đây, c̣n bị dân chúng ném đá, là chuyện nàng đă nghe nói đến.

 

 Ở đây, họ cho thăm nuôi nhiều hơn. Bởi những năm đói kém, họ không đủ ăn, lấy đâu mà đến tay tù. Riêng đối với nàng, ở xa quá, nên khó có thể đi thăm chàng hàng tháng, như những người ở Sài G̣n được và cũng c̣n tùy vào hoàn cảnh, tiền bạc lúc bấy giờ nữa. Tuy thế, t́nh yêu nàng dành cho chàng, trước sau như một, không hề thay đổi.

 

 Dù cho sông cạn, đá ṃn,

 Ḷng Em vẫn giữ sắt son cùng chàng.

 

 Về đây, nhờ quen với các bạn tù, được phép ra chợ Gia Rây. Chàng viết thư, nhờ họ mua tem, gửi thư về cho nàng nhiều hơn. Thư nào cũng tràn đầy t́nh yêu với mẹ, đầy sự lo lắng và chăm sóc cho các con “ Trời mùa này lạnh lắm, em nhớ giữ ấm cho em. Khi ngủ nhớ đắp mền cho các con nhé...

 

 Liên tiếp cả tuần nay, Nha Trang bị giông băo lớn lắm kéo về. Đêm nay, ngoài trời mưa to, gió lớn. Hai cánh cửa lớn chịu không nổi, tắp ra, tắp vô liên tục, ầm ầm cả đêm. Lại có thêm tiếng sấm biển, tiếng chớp ầm ầm, rền vang cả một góc trời. Mưa to lắm, gió tạt vào nhà ướt đẫm. Lạnh lắm. Cả ba đứa bật dậy hết, bốn mẹ con lại ôm chầm lấy nhau. Nhất là Minh Huy, cứ rúc vào trong ḷng mẹ. Làm nàng nhớ đến lúc trước, hai vợ chồng đến chơi nhà một người bạn ở Diên Khánh. Một con gà mẹ, đang dẫn đàn gà con đi ăn ở ngoài sân. Bỗng nhiên trời chuyển mưa, anh kêu nàng và chỉ ra sân. Con gà mẹ đang dang x̣e đôi cánh, để ôm ấp cho đàn gà con, đang chí chóe, cố chui rúc vào trong đôi cánh ấm áp của mẹ nó...

 

 Họ đang thi hành chính sách, buộc người dân đi vùng kinh tế mới. Nhất là những nhà có diện, có thân nhân, cha, chồng, con … đi tù cải tạo. Họ gọi là diện Ngụy Quân, Ngụy Quyền. Nhiều nhà trong số đó, nhân vật chính phải trốn chui, trốn nhũi … Nàng và các con bị liệt vào danh sách đặc biệt này.

_ Chị và các con phải đi. Phường Khóm sẽ xin cho chồng chị về.

 Nàng thừa biết, những Người Tù Cải Tạo như chàng, là do chính sách từ cấp trên ở ngoài Bắc. Chuyện về hay ở, khóm phường không xin được. Nàng mạnh dạn :

_ Khi nào chồng tôi được thả về. Chúng tôi sẽ đi. Tôi là đàn bà, các con tôi c̣n quá nhỏ. Đi lên trên đó làm cái ǵ để sinh sống ? ? ?

Cuối cùng họ kêu nàng lên :

_ Chị và các con không cần phải đi. Chỉ cần rút tên khỏi đây là được.

Nàng cũng đổ lỳ.

 

 Bên cạnh đó, phong trào đi vượt biên rầm rộ. Các bạn của nàng dần dần biến mất. Phương Nghi, Thanh Trà, ngày xưa cùng lớp Tiểu Học với nàng, chồng tụi nó thuộc Không Quân, đang là Tù Cải Tạo ở ngoài Bắc. Hai đứa nó, đứa th́ đem con theo, đứa th́ gửi con lại cho bà Ngoại, đi với bạn mới, đi vượt biên rồi... Có nhiều người, sau này đến được bến bờ tự do, biết tin chồng được thả về, bảo lănh cho chồng qua... Có người bỏ luôn, đi theo người mới … Hạnh phúc gia đ́nh tan vỡ. Vợ chồng con cái ly tan …

Cũng do hoàn cảnh đưa đẩy. Cũng đừng trách họ phải không ? Nàng lại nhận được thư chàng :

“ Nơi đây anh vẫn khỏe, nhưng không biết đến ngày nào, anh mới được trở về bên em và các con. Em cố gắng giữ ǵn sức khỏe. Nếu như em có được “ T́nh Cảm Mới “, th́ hăy giữ lấy, hướng đến, xây dựng hạnh phúc cho tương lai. Cố gắng thay anh, nuôi nấng và dạy dỗ tốt cho các con. Giùm anh... ”

 

 Nàng đọc thư chàng. Đọc đi đọc lại, không biết đă bao nhiêu lần rồi. Nhưng mà lần nào, nước mắt cũng ràn rụa … Có lần, nàng phải khóc cho thật to, mới thấy hả hê … trong ḷng. Nàng thấy tức tối, khó chịu lắm. Nàng thừa biết, chàng đă hiểu rơ nàng, là người như thế nào rồi mà. Tại sao chàng lại nói những lời như thế với nàng chứ!  Nghĩ đi, rồi lại nghĩ lại. Chắc giờ là lúc đến “ Vô Cùng Tuyệt Vọng “, đến ngơ cụt rồi. Chàng mới viết lên, những cảm nghĩ nhất thời như thế mà thôi.

 

 Dù cho xă hội đổi thay,

 Em đây cũng chẳng, đổi thay với chàng.

 

 Chuyện Bà Tiên Hai Ốm

 

 Mùa Thu năm 1979, không phải lần đầu tiên, nàng nằm ngủ nơi bến xe. Nhiều lần đi thăm nuôi trước, nàng và con, trên đường về không đón được xe đi tiếp, theo người ta, xin vào ngủ trong chùa, trong trường học hoặc t́m đâu đó, một cái sạp để trống trong chợ Tây Ninh, để ngủ tạm qua đêm, là chuyện b́nh thường. Và mới đây hai mẹ con đă ngủ ở sân ga Gia Rây nữa. Chuyện này không đáng để quan tâm.

 

 Đêm nay, nàng nằm ngủ ở bến xe Phan Thiết. Hồi sáng nay, sắp hàng mua vé đi Sài G̣n, đến Ngă Ba Ông Đồn, xuống xe … đi tiếp, nhưng không có vé. Đành chịu. Nghe người ta bảo, đến Phan Thiết, rồi đi xe đ̣ tiếp cũng được. Nàng đă nghe theo.

 

 Suốt cả đêm nàng không chợp mắt được. Cứ nghĩ miên man đến chồng trong tù cải tạo, đến các con ở nhà. Mới đó, mà trời đă tờ mờ sáng rồi. Tiếng lục đục của người bên cạnh, tiếng nói chuyện của người buôn bán bên kia... Đă phá tan sự im ắng, tĩnh lặng ở nơi đây. Nàng sắp hàng mua vé đi Sài G̣n …không có. Đi Biên Ḥa … không có. Hỏi người ở đây, họ bảo Ngă Ba Ông Đồn trên đường đi Đất đỏ. Cuối cùng, nàng mua vé xe đ̣ đi Đất Đỏ. Để khi đi ngang qua Ngă Ba Ông Đồn, nàng sẽ xuống xe.

 Nàng và một số hành khách lên xe. Những băng ghế trước, người phụ xe cho biết, đă có người ngồi. Chắc là người quen hoặc là những người buôn bán, bạn hàng đi xe đ̣. Nàng ngồi ở băng sau. Cũng như các nơi khác, ghế ngồi chật ních. Hàng hóa lớp để trên mui xe, lớp để trong xe, chất đầy. Một số người lên sau, muốn đi sớm, phải ngồi lên những bao hàng đó nữa. Chiếc xe đ̣ này, cũng cũ kỹ, cũng ́ ạch ḅ, cũng chạy bằng than, giống như xe ở Tây Ninh vậy. Người đeo theo ở phía sau cũng quá nhiều, làm chiếc xe nặng, trúc về phía sau. Dường như chạy không nổi nữa, nhưng cũng cố ráng lết.

_ Cô không phải người địa phuơng ? Cô đi Đất Đỏ ? Người đàn bà ngồi cạnh hỏi nàng.

 Trời chiều chạng vạng. Nàng nh́n không rơ mặt người ấy.

_ Dạ, em ở Nha Trang. Đến Ngă Ba Ông Đồn, em xuống. Sẽ xin ngủ qua đêm đâu đó. Rồi sáng sớm mai đi xe Lam, vô tận trong xa, để thăm nuôi chồng, tù cải tạo trong đó. Xin hỏi cô tên ǵ, để dễ xưng hô. Người đàn bà không nói tên ḿnh, mà lại hỏi tiếp.

_ Cô có người quen ở Ngă Ba Ông Đồn không ?

_ Dạ không. Em sẽ xin ngủ nhờ ở Trụ sở Phường cũng được.

Bấy giờ, cô Sáu quay qua nh́n nàng :

_ Trời ơi ! Thân cô như vầy, có mà tụi du kích ở đó, sẽ “ Làm Thịt “ cô mất, cô ơi ! Tôi ở Phan Thiết, chỉ đến đây để ăn đám cưới thôi. Tôi cũng xuống Ngă Ba Ông Đồn.

 Nghe cô Sáu nói, nàng phát lạnh, toàn thân đến nổi da gà. Nàng đổi ư.

_ Hay là t́m đến nhà ông Khóm Trưởng, tŕnh giấy và xin tá túc một đêm ở đây ?

 Chưa kịp nghĩ đến chuyện sắp đến, bỗng nàng nghe tiếng người phụ xe, vừa la lớn, vừa đập đập mạnh vào thành xe. Đến Ngă Ba Ông Đồn rồi. Ai xuống th́ xuống mau đi. Cô Sáu và nàng vội bước xuống xe, từ biệt nhau, rồi mỗi người một ngă...

 

 Bấy giờ, trời cũng đă chạng vạng tối, không nh́n thấy rơ mặt người, lại thêm mưa bay bay lất phất nữa. Nàng hỏi thăm và t́m đến được nhà ông Khóm Trưởng

_ Tôi là người lỡ đường. Đi thăm chồng học tập cải tạo ở đây. Xin có thể cho tôi tá túc một đêm, để sáng mai lên trại thăm nuôi sớm được không?

 Người đàn ông cười cười và nh́n chằm chằm vào mặt nàng. Rồi chỉ về hướng cái chỏng tre, đặt bên phải của gian nhà ngoài.

_ Được được, cô cứ nằm nghỉ, ở cái chỏng tre đó.

Nàng nói cám ơn và người đàn ông quay vào, đóng cửa lớn lại. Lúc này, nàng mới định thần. Đây là mái hiên nhà, họ che thêm. Chắc ban ngày, họ dùng làm quán, để bán bánh kẹo và đồ lặt vặt, cho dân trong làng. Nàng nằm cạnh bức tường gỗ nhẹ, với một khoảng trống lớn, nhưng không có cửa. Nàng nh́n ra ngoài, thấy được bầu trời đêm. Đêm nay, trời không trăng, không sao, lại thêm có gió lạnh nữa. Nghe tiếng muỗi đến vo ve bên tai, nàng đập đập mấy cái, rồi mệt quá, thiếp đi tự lúc nào...

 Bỗng như có ai đập đập vào vai và nàng c̣n nghe được giọng nói nữa

_ Dậy đi, dậy đi ! Con đi theo bác, về nhà bác, mau lên !

 Trong trạng thái nửa tỉnh, nửa mơ. Không biết ất giáp ǵ, nàng cũng bật ngồi dậy như cái ḷ xo. Xỏ hai chân vào đôi dép, hai tay, hai giỏ, bước nhanh theo người đàn bà, không chút do dự. Nàng cũng không hiểu được tại sao, phản ứng của ḿnh lúc đó, lại nhanh đến như vậy.

 

 Trời tối đen, hai người phụ nữ bước nhanh. Trên đường đi, bà bảo nàng ghé vào nhà ông Xă Trưởng. Bà giới thiệu nhanh nàng với ông ấy. Rồi cả hai nhanh chân bước về nhà. Vừa xách hộ cho nàng một giỏ, bà vừa kể chuyện :

Bác đang ăn Đám Cưới ở nhà ông Xă Trưởng. Bác nghe cô Sáu từ Phan Thiết đến đây, kể chuyện về cháu từ trên xe đ̣. Bác vội xin phép về và lật đật đến đó, để đưa cháu về nhà bác. Người đàn ông đó làm nghề mổ heo, lại nổi tiếng “ Dâm tặc “ trong vùng này nữa. Bác sợ chẳng may... Có ǵ xảy ra không hay... Cho cháu. Nàng rùng ḿnh và nhớ lại gương mặt của người đàn ông đó.

 Sa vào miệng cọp, mà nàng nào có hay ???

 

 Đến chân đồi, bà mở cổng. Nàng nghe tiếng leng keng của những lon sữa ḅ trống. Cảm thấy vui tai. Chắc là để biết khi có người mở cổng vào nhà. Bà chỉ cho nàng, nhà trên dành cho chồng và con trai. Bà ở nhà này. Rồi bà đưa nàng vào nhà, đưa khăn tắm và sà pḥng, bảo đi tắm cho khỏe, rồi ra ăn cơm với gia đ́nh.

 

 Qua hai ngày đường, một đêm ngủ nơi bến xe và đêm nay ở đây. Những giọt nước mát, làm cho nàng cảm thấy dễ chịu, tỉnh ngủ hẳn. Nàng bước ra ngoài, hai bác đă chờ sẵn bên mâm cơm. Đợi nàng. Nàng gật đầu chào Bác Trai. Dưới ánh đèn dầu, nàng nh́n rơ mặt Hai Bác. Cả hai người, trông hiền lành và phúc hậu lắm. Nàng mời Hai Bác ăn cơm, mâm cơm tuy đạm bạc, nhưng nàng ăn, cảm thấy ngon miệng vô cùng. Bởi v́ cả hai ngày nay, nàng chỉ ăn qua loa chút bánh, mua ở dọc đường mà thôi.

 

 Nàng phụ bác rửa dọn. Xong đâu đó, bác chỉ cho nàng nằm ngủ ở chiếc giường phía ngoài. Bác nằm giường trong. Giờ đây, nửa như hiện thực, nửa như trong mơ. Nàng phân vân và suy nghĩ lung tung lắm. Cũng v́ lạ nhà nữa. Nhớ đến những câu chuyện lừa gạt của kẻ gian, do bạn bè kể lại. Nhớ đến chuyện chính ḿnh bị gạt, suưt mất con ở bến xe Sài G̣n. Nhớ đến người lái xe máy cày tốt bụng. Và bây giờ đây, Hai Bác là người như thế nào ? Tốt hay xấu ? Thôi th́ cho chắc ăn, nàng lấy gối và mền trấn ra phía ngoài. Nằm sát vô trong, im re không nhúc nhích. Rủi ro chủ nhà có hành động xấu ǵ, nàng có thể t́m cách thoát thân. Nghĩ th́ nghĩ vậy, chứ bây giờ nàng đă ở trong nhà rồi. Nàng không biết cửa lớn ở đâu, rồi cái sân thật rộng nữa... Nàng thiếp đi...

 

 Thoáng một cái, trời đă tờ mờ sáng. Nàng ngồi dậy, xếp dọn mùng mền ngay ngắn. Bác kêu nàng chuẩn bị ra bến xe Lam. Nàng nh́n quanh, nhà bác ở lưng chừng đồi. Bác nói, mùa này sương mù nhiều lắm. Sương mù lăng đăng bao quanh. Nó dày dặt hơn khi tầm nh́n xa hơn. Nàng chẳng trông thấy ǵ ở phía dưới chân đồi cả. Nàng ngỏ ư muốn chào Bác Trai, nhưng bác ra dấu, để cho bác ấy ngủ. Hai người xuống đến chợ chồm hổm, cạnh bến xe Lam. Vừa đi nàng vừa hỏi tên Bác

_ Xin cho cháu biết tên Bác, để sau này có dịp, cháu sẽ đến thăm.

_ Đến vùng này, cháu cứ hỏi Bà Hai Ốm, là mọi người biết hết.

 Cầm tay, Bác đưa cho nàng một gói xôi, nói để ăn đi đường. Và đây, bác gửi một trái đu đủ chin, một gói kẹo đậu phụng cho chồng cháu. Bác chúc cả hai cháu, mạnh khỏe, may mắn và chồng cháu đi cải tạo mau về. Nàng nói cám ơn Bác Hai mà như nghẹn nơi cổ họng. Hai người siết chặt tay nhau mà nước mắt lưng tṛng. Cứ nhớ măi người đàn bà, cao cao ốm ốm đó. Nàng thầm nghĩ, nàng đă có thêm được một người mẹ trên đường đời !

 Nàng bước nhanh lên xe Lam. Chiếc xe từ từ lăn bánh. Bác Hai Ốm c̣n đứng đó... Nh́n theo. Cả hai bên... Cùng vẫy vẫy tay chào…. .

 

 Lên đến trại, nàng kể diễn tiến mọi sự việc đă xảy ra, từ ngày đầu cho chồng nghe. Không hẹn mà cả hai cùng nói, cám ơn Trời Phật, đă cho chúng con gặp được những người tốt như vậy. Không biết đến bao giờ, chúng con mới có dịp đáp đền, cái ơn nghĩa t́nh sâu nặng ấy đây ?

 Về đến Sài G̣n, nàng cũng kể chuyện Bà Hai Ốm, cho Me và chị Nhiễu nghe. Nghe chuyện xong, Me nói ngay :

“Đó là Bà Tiên đó con. Biết là con có thể gặp nạn. Bà Tiên Hai Ốm đă xuất hiện, đến cứu con đó. Ở hiền gặp lành, phải không con ? “

 

 

 

Chụp ở nhà bà Hai Ốm

 Khoảng một năm sau, cũng Mùa Thu, Tháng 10 năm 1980, chàng được thả về. Phần bị quản chế, phần vợ chồng phải lo tất bật với đời sống hằng ngày. Đă nhắc, đă nhớ đến người ân nhân đó, mà chưa có cơ hội nào để báo đáp được. Trời cao ở tận mây xanh, cũng đă không phụ ḷng người. Sau những may mắn liên tiếp xảy đến … Gia đ́nh nàng đă được đến Hoa Kỳ theo diện HO.

 

 Nh́n những gia đ́nh bạn cùng đi với thùng nọ, thùng kia … Gia đ́nh nàng sang đây, chỉ những cái sac nhỏ, với vài ba bộ áo quần. Dù là những bàn tay trắng, nhưng hành trang đầy ắp những ân t́nh, những ân nhân đă giúp trong đời. Vợ chồng, con cái ra sức làm việc, nương nhau mà sống. Cuối cùng, cũng đă hoà nhập nhanh với đời sống mới nơi đây …

 Quê hương ḿnh đó, sao không giống như ngày xưa. Nhiều đêm thức giấc v́ tiếng la của chàng. Hỏi ra mới biết, chàng nằm mơ, tưởng như đang c̣n ở trong tù cải tạo. Nhiều lần... Và nhiều lần như thế.

 Phải năn nỉ lắm, chàng mới đồng ư trở về, nhưng trong ḷng có nhiều lo âu. Năm 2007, trước khi đi vợ chồng tâm sự. “ Chúng ḿnh về kỳ này, ngoài thăm mộ ba má hai bên, ḿnh phải kiếm đường đi thăm Bà Tiên Hai Ốm, nghe em “ Nghe chồng nói vậy, nàng cảm thấy nhẹ nhổm trong ḷng. Đó là ư nguyện, đó là ao ước của nàng, từ bao nhiêu năm nay mà.

 Trước khi vào lạy Bà Chúa Xứ, ở Châu Đốc, chàng nhắc :

“ Khi khấn nguyện, em đừng xin ǵ cả, chỉ xin cho kiếm được Bà Tiên Hai Ốm, thôi nghen “

 Chúng tôi dự định, sau khi đi chơi Đà Lạt về, sẽ thuê xe đi kiếm nhà Bà Tiên Hai Ốm. Anh chị BínhSơn nói ngay :

_ Trên đường từ Đà Lạt về, ḿnh ghé ngang đó. Hai bạn vào thăm, tụi này chờ ngoài xe. Có sao đâu. Tiện thế, mà chi phải thuê xe, vừa tốn thời gian, mà lại tốn tiền nữa !

Anh Thiệp, tài xế cũng giúp vô :

_ Tôi biết đường. Đến Ngă Ba Tú Trinh, tôi sẽ chạy xe, băng ngang đến đó. Không xuống Dầu Giây, rồi lại trở ngược ra hướng đi Nha Trang. Đi như thế ḿnh lợi được 4 tiếng đồng hồ đó.

 Trời ơi ! Vui quá ! Mỗi người giúp một tay, thân t́nh biết bao !

 Chàng nói với nàng, chỉ kiếm nhà trong ṿng 1 tiếng đồng hồ thôi, nếu không được, ngày mai ḿnh sẽ tự đi kiếm tiếp. V́ nếu thời gian lâu quá, làm phiền mọi người lắm. Vậy mà mới đến hỏi ở một quán ăn, con trai cô chủ quán, nhanh nhẩu đưa đến chỉ nhà Bà Hai Ốm ngay. Thời gian không đầy 15 phút.

 

 Chúng tôi vào nhà, tuy không gặp được Bác Hai Ốm. Bác đă mất cách đây hai năm, năm 2005. Nhưng may mắn, chúng tôi c̣n gặp được Bác Trai. Sau 28 năm, vật đổi, sao dời, nàng vẫn c̣n nhận ra được bác. Tuy thời gian có làm cho con người già đi, nhưng nét hiền lành, phúc hậu vẫn c̣n đó. Vợ chồng con xin phép Bác, đốt nén nhang và vái lạy Bác Gái. Nói chuyện được một lát, v́ không muốn để bạn chờ lâu. Chúng tôi tặng chút ít quà cho Bác Trai. Chào Bác và cô con gái, ra về và hẹn ngày trở lại. Thật vui và măn nguyện trong ḷng !

 

 Ba năm sau, chúng tôi có dịp về lại nữa. Từ Sài G̣n ra, chúng tôi t́m đến nhà Bác. Lần này đi có anh chị LaiĐàm, có LiênPhúc và vài đứa cháu. Vào nhà, th́ Bác Trai cũng đă mất, gần đến thất tuần. Chúng tôi gặp được Cô Dâu Út. Thắp nhang vái lạy hai Bác. Gửi chút ít để chủ nhà mua chút hoa quả, cúng lên Hai Bác. V́ đường xa, cũng như không có nhiều thời gian. Chúng tôi không tiện ở lại, để cúng thất tuần cho Bác Trai được.

 

 Nh́n ảnh Hai Bác trên bàn thờ, ḷng nàng bùi ngùi, xúc động vô cùng. Nàng cứ nghĩ đến, nếu như lần đi thăm nuôi chồng năm đó, Bà Hai Ốm, người mà Mẹ Chồng nàng, gọi là Bà Tiên. Bà đă đến cứu nàng, đưa về nhà cho tắm rửa, ăn uống, ngủ nghê. Lại c̣n lo quà sáng cho nàng, quà cáp đem lên cho chồng nàng nữa. Th́ giờ đây, có thể xương cốt của nàng, chẳng biết lưu lạc ở đâu, ở nơi phương trời nào nữa ? Muôn đời con vẫn nhớ đến Bác, thêm một người Mẹ trong đời con, đă giúp …để con c̣n được sống đến ngày hôm nay...

Giờ vào Mùa Lễ Vu Lan, chúng con xin nhớ về Bà Tiên Hai Ốm với tất cả tấm ḷng thành tâm... 

 

 

 

Xem  Tập 11

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 18 tháng 7 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com