Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Nha Trang, Đầu năm 1970

Lời người viết :

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 8 : Tháng Năm Hạnh Phúc, An B́nh.

Tuần nào cũng thế, sau những ngày đi làm và đi dạy ở Ninh Ḥa, đến cuối tuần, chúng tôi đều về Nha Trang và ở lại nhà với Ba Má và Các Anh Chị Em.

 

Khi th́ đi thăm Hai Bác Bùi Liên có Tường Khanh, Hai Bác Nguyễn Thế Như có Phi Hồng là bạn, hồi c̣n học Vơ Tánh. Khi có phim hay, rủ cả nhà đi xem phim. Đến cuối tháng lănh lương, đưa các em gái đi chơi, đi phố chợ để mua sắm. Khi th́ cho chúng nó chiếc áo dài mới, đôi giày mới hay vài món đồ mỹ phẩm….

 

Sáng hôm nay, thời tiết Nha Trang đẹp. Trời nắng, nhưng nhờ có gió, nên cũng thoáng mát, dễ chịu. Chúng tôi đưa các em lên Chùa Long Sơn chụp ảnh. Không là ngày Lễ, nhưng khách viếng chùa cũng đông lắm. Sau khi Lễ Phật ở trong chùa xong, chúng tôi lên viếng Tượng Phật Thích Ca màu trắng ở trên đồi, sau chùa.

Nha Trang Đầu năm 1970

Đứng ở đây, chúng tôi nh́n thấy được toàn cảnh Thành Phố Nha Trang bốn phía. Phía trước là thành phố với nhà cửa, những ṭa nhà cao thấp được bao bọc với Biển Nha Trang, thấp thoáng màu xanh đại dương. Sau lưng tượng Phật là ngôi Chùa Hải Đức cổ kính. Đây có lẽ là nơi tu học của các vị Tăng Ni ? Bên phải là Núi Đồng Ḅ, thuộc dăy Trường Sơn trải dài về phía Nam. Và cuối cùng, bên trái là những khúc Sông Nha Trang, cố len lách qua những khóm lau sậy, những khóm dừa nuớc, để cùng chia làm hai nhánh, uốn khúc, lượn lờ, êm đềm chảy bên cầu Hà Ra và gịng sông thơ mộng, hiền dịu ôm chân Tháp Bà. Giữa sông có những cồn cát thật dễ thương, người ta xây dựng nhà hàng ăn, với cảnh trí thiên nhiên, thanh lịch. Để cuối cùng, nhập lại bên Cầu Xóm Bóng, rồi đổ dồn ra Biển Đông, bên phải với xóm Cồn có lầu Ông Tư, bên trái có Cầu Cá, rồi đến làng chài Xóm Bóng.

 

 Bầu trời cao, trong xanh, nổi bật với những đám mây trắng xóa, lững lờ. Cũng nhờ vậy, nên chúng tôi mới có được một số ảnh đẹp.

 

Thời gian qua nhanh, đối với đôi vợ chồng trẻ, thật là những ngày tháng hạnh phúc, an b́nh. Nàng muốn bất cứ cái ǵ, chàng cũng đều ch́u theo ư nàng cả. Nhưng không phải v́ thế, mà nàng đ̣i hỏi những thứ xa xỉ, đắt tiền đâu nhé !

Nàng cảm thấy thích ăn và thích ăn ngon. Đến nỗi, bây giờ những chiếc áo dài đẹp nhất, ưng ư nhất, mặc vào nàng cũng không thể cài nút lại được nữa. Nàng cứ nghĩ, ḿnh ăn nhiều quá th́ “ phát ph́ “ ra chăng ? Nhưng rồi lần lượt, nàng phải đem những chiếc áo dài ra, tháo hết những đường chit eo, mới có thể cài nút lại được.

 Nàng bẽn lẽn, đem chuyện này nói với chồng. Chàng hiểu ư, vui mừng khôn xiết, rồi ôm gọn nàng vào ḷng và la lớn :

_ Ta sắp được làm cha rồi ! Ta sắp được làm cha rồi !

 Chàng đưa nàng đi khám Bác Sĩ Sản Khoa. Ông cho biết nàng đă có thai. Nhưng v́ đang c̣n nhỏ tháng, nên chưa biết được con trai hay con gái. Nàng thích con gái cho “dễ diện “đồ đẹp. Chàng th́ thích con trai, thông minh, tuấn tú giống Bố. Chàng thích trẻ con lắm, nên nay biết nàng đă có thai, chàng vui mừng khôn tả, hớn hở ra mặt. Trước đă cưng ch́u, nay càng cưng ch́u nàng hơn.

 

Chàng đưa nàng đi chợ để mua vải may áo bầu. Nàng chọn bốn xấp hàng tơ, màu nhạt. Hồng, xanh biển, vàng mơ, vàng nhạt. Đủ may bốn bộ áo dài và áo bầu.

 

Sáng nay, trang điểm xong, nh́n một loạt những áo dài lúc trước, mà bây giờ cái bụng hơi lớn hơn ra rồi, nàng không thể mặc được nữa. Đă vậy, chàng c̣n đến vuốt bụng vừa nghiêm trang vừa chọc ghẹo :

_ Bụng của em bây giờ trông lùm lùm, giống cái nón sắt rồi đó !

Nàng phụng phịu, nh́n về phía những bộ đồ bầu, bây giờ phải mặc những bộ áo dài mới rồi ! Cứ nghĩ đến những cái nh́n của các cô nữ sinh trong trường, nàng cảm thấy “ ngượng chín người “ ra được ! Biết vậy, chàng chạy lăn xăn, quấn quit :

_ Để anh giúp cài nút áo dài cho em. Để anh buộc dây nơ cái áo khoác bầu cho em.

 Có vậy, nàng cảm thấy an tâm và hănh diện, khi sắp được làm mẹ nữa. Cái ao ước mà những người hiếm muộn về con cái không có. Nàng cảm thấy hạnh phúc thật sự, tràn ngập trong ḷng!

 

Hôm đi chơi đảo ở Vạn Ninh, chàng và mọi người lo cho nàng lắm. Sợ nàng đi tàu say sóng. Nhưng ngược lại, nàng “ vác Cái Bầu “ to tướng, đi qua tấm ván khỏe re, không sợ lệ ǵ, mà c̣n đi phom phom nữa chứ !

 

 Đi khám thường kỳ, biết là con trai. Cả nhà vui lắm. Vui nhất là chàng. Nàng chuẩn bị sẵn sàng cho con, nào là áo quần, áo len, khăn lông, tả lót, phấn thơm…. Tất cả đều gửi ở nhà ông bà Ngoại. Chúng tôi dự tính sinh con ở Nha Trang.

 

 Chiều ngày cuối tháng 4/71, chàng đưa nàng đi Nha Trang để sinh. Chàng d́u nàng vào pḥng khám. Sau khi gặp cô Thanh Vân và khám xong, gửi nàng ở đó và chạy về thông báo cho cả nhà và đem lên cái sac áo quần cho baby.

 

 Chàng d́u nàng vào pḥng sinh và ở lại đó. Nắm hai tay nàng, cùng cảm với nỗi đau khi sinh nở với vợ. Đến khi Phụng Minh chào đời, nó không khóc như những baby b́nh thường, mà chỉ mút hai ngón tay nghe chùn chụt. Cô Nữ Hộ Sinh phải kéo bàn tay nhỏ xíu ra, đánh một cái vào mông, lúc đó baby mới chịu khóc. Bà ngoại và hai cô em cũng có mặt. Thật cám ơn Trời Phật. Mẹ Tṛn Con Vuông.

 

 Sau khi cô Y Tá tắm cho baby xong, chàng âu yếm nh́n nàng, ra dấu đi về pḥng với baby. Giờ đây, c̣n lại ḿnh nàng, Cô nữ hộ sinh và cô y tá. Mặc dù vừa trải qua một cơn đau không biết trời trăng là ǵ. Người ta nói : “ Không có cơn đau nào bằng đau đẻ “. Cũng phải. Nàng nghĩ đến những việc đă xảy ra, cảm thấy hạnh phúc dâng tràn.

 Lúc trước, đọc trong sách vở, biết được tâm trạng của người phụ nữ, khi Khai Hoa Nở Nhụy, tâm lư “ Vượt Cạn “ như thế nào :

 

 Người ta đi biển có đôi,

 C̣n em Vượt Cạn, mồ côi một ḿnh.

 

 Nàng thấy thương chung cho người phụ nữ như ḿnh. Với nàng, chàng đă cảm thông “ Nỗi đau Vượt Cạn “, đă chứng kiến tận mắt, cái giây phút thập tử nhất sinh. Để cho nàng cảm giác yên tâm, luôn luôn có chàng kề cận. Nàng không nghĩ, ḿnh lại được diễm phúc đến như vậy. Riêng với chàng, ngày trước đă yêu thương nàng bao nhiêu, th́ nay t́nh yêu thương ấy, càng tăng lên gấp bội.

 

 Phụng Minh được 5 tháng 10 ngày, chàng đưa hai mẹ con, anh chị LaiĐàm và hai cô em gái đi chơi Đà Lạt. Vào tháng 10, mùa này thời tiết ở đây đẹp lắm. Chúng tôi cũng ở khách sạn Đà Lạt Palace. Buổi sáng luôn có sương mù. Những giọt sương c̣n tồn đọng trên những cành cây kẻ lá ở hai bên đường, lấp lánh, lấp lánh, chiếu sáng như muôn hạt kim cương. Thác Cam Ly đổ về, nước trắng xóa, tiếng ầm ầm vang vọng cả rừng cây. Đám phụ nữ thích lắm. Chúng tôi cũng lên thăm lại Viện Đại Học và đi chơi Thác Prenn nữa.

Đà Lạt, Đầu tháng 10/1971

 

Đà Lạt, Đầu tháng 10/1971

Đến giữa tháng 6/72, chúng tôi có thêm được cháu Phụng Giao. Lúc này chàng đă rời Ninh Ḥa và làm việc ở Nha Trang. Cả hai cháu đều được sinh ở Bệnh Viện Hồng Bàng trên Xóm Mới. Lần này, chàng cũng lo chăm sóc chu đáo cho Mẹ Tṛn Con Vuông như khi nàng sinh cháu Phụng Minh lần trước. Mặc dù bây giờ có hai cháu nhỏ, nhưng nhờ có ông bà Ngoại, mấy Cậu, mấy D́, thương yêu, chăm sóc, nên cũng đỡ nhiều lắm. Nhà trường đă nghỉ Hè, nàng có th́ giờ lo cho hai con nhiều hơn.

 

 Cuối Hè năm 1972, nàng theo chồng thuyên chuyển lên Tỉnh Quảng Đức. Tiếp tục dạy tại Trường Trung Học Quảng Đức. Xa Thị Trấn Ninh Ḥa, với những con người chân thật. Xa đám học tṛ nhỏ bé, thân thương, nàng cảm thấy như mất mát đi một cái ǵ to lớn. Thôi đành ! Gịng đời trôi chảy như những gịng sông, lúc êm đềm, lúc quanh co, sóng dữ.

 

 Quảng Đức là thành phố cao nguyên nhỏ, cũng đất đỏ, nắng bụi, mưa bùn. Khí hậu ở đây tương đối tốt, gần giống như Đà Lạt. Những ngày nắng đẹp, bầu trời xanh không gợn chút mây. Đúng là “ Trời xanh màu thiên thanh “. Thành phố chia làm hai khu vực trên hai ngọn đồi. Khu Hành chánh, Quân Sự và khu Dân cư. Được ngăn cách bởi con sông ( hay suối ) Daknong. Gọi là sông v́ mùa mưa, nước lũ dâng tràn, mùa nắng gịng nước cạn queo, nên gọi là suối cũng được.

 

Nàng tŕnh diện Thầy Hiệu Trưởng Trần Văn Ngà, thầy đề nghị nàng dạy thêm giờ. Nàng xin đủ giờ căn bản thôi, cũng muốn dùng thời gian rảnh rỗi để chăm sóc con và lo cho chồng được nhiều hơn. Chúng tôi ở trong khu Cư Xá Công Chức. Cư xá nằm trên lưng chừng đồi, những ngày có mây mù, thung lũng đầy mây, cây cỏ lúc ẩn, lúc hiện sau màn sương trắng đục, đẹp như bức tranh thủy mạc.

 

 Cuộc sống tỉnh lẻ êm đềm. Đi làm về, chàng thích chơi với hai con, khi th́ chơi đồ chơi với chúng hoặc làm ḅ để hai con thay nhau cưỡi, ḅ quanh khắp nhà. Chàng thích giúp vợ làm những việc trong gia đ́nh. Tắm cho con, cho con ăn, dỗ con ngủ là công việc mà cả hai tranh nhau làm. Thường thường, sau khi cho con ăn xong, nàng tắm cho hai cháu, chàng sẵn sàng hai tay nách hai đứa, đem chúng vào giường dỗ ngủ. Chàng nằm giữa, hai cháu hai bên, hai tay vỗ nhẹ vào người chúng, chỉ trong chốc lát chúng đă ngủ say. Có lúc cả ba cha con cùng ngủ lúc nào không hay. Nàng vào nh́n thấy, cười vui. Niềm hạnh phúc tràn ngập trong ḷng.

 

Giữa tháng 9/73, Minh Huy ra đời tại Bệnh Viện Tỉnh. Cũng như hai lần trước, chàng muốn chia xẻ nỗi khó khăn khi Vượt Cạn với vợ, nhưng lần này cô Nữ Hộ Sinh trẻ tuổi không ch́u theo ư chàng. Chàng ngồi chờ ở pḥng đợi. Khi nghe tiếng baby khóc, chàng vào thăm hai mẹ con. Chúc mừng Mẹ Tṛn Con Vuông. Chàng mừng quá. Như vậy là chàng đă có ba cháu trai kháu khỉnh, dễ thương.

 

Lúc này gia đ́nh vui thêm nhờ có d́ Út và cô Phuơng, ra Trường Điều Dưỡng cùng về làm việc ở bệnh viện. Những cuối tuần nắng đẹp, cả nhà lại đi chơi rừng, đi chơi suối ở đây. Cũng có tiếng thông reo, vi vu qua làn gió nhẹ, tiếng suối róc rách chảy qua ghềnh đá, tiếng chim hót líu lo trên cành. Tất cả tạo được một bức tranh nhạc tuyệt hảo. Hai vợ chồng nh́n các con nô đùa trên băi cỏ xanh, thấy ḷng vui sướng, hạnh phúc dâng tràn.

 

Chúng tôi mở cho các con, mỗi đứa một trương mục tiết kiệm ở ngân hàng, để đến khi các cháu được 18 tuổi, đủ khả năng theo học Đại Học hoặc đi du học ở nước ngoài. . Tương lai các cháu không thể bó lại, trong cái không gian nhỏ bé này mà phải mở rộng tầm nh́n xa hơn.

 

Chàng chăm sóc và dạy dỗ con rất kỹ. Những bài hát, bài thơ dạy về hiếu đạo trong gia đ́nh, cũng như ngoài xă hội, luôn luôn chàng xếp hàng đầu :

 

 Công Cha như Núi Thái Sơn,

 Nghĩa Mẹ như nuớc, trong nguồn chảy ra.

 Một ḷng thờ Mẹ, kính Cha,

 Cho tṛn chữ hiếu, mới là đạo con.

 

 Nghe và nh́n những chiếc miệng nhỏ xíu, bi bô hát. Nàng thấy chàng cười rạng rỡ, sung sướng.

 

Nhưng ! Gịng đời không phải lúc nào cũng êm ả chảy xuôi ! Bắt đầu đă nghe tiếng đạn pháo dồn dập mỗi đêm. Ánh hỏa châu lóe sáng, chợt tắt. Tiếng máy bay gầm rú, phá tan sự im ắng, tĩnh lặng ban đêm. Đă mang đến cho mọi người cảm giác lo sợ, kinh hoàng.

 

Tỉnh lỵ miền cao này nằm dọc theo Quốc Lộ 14, tiếp giáp tỉnh Phước Long ở phía Nam và Thành Phố Ban Mê Thuột ở phía Bắc. Nếu bị cắt đường 14, Quảng Đức sẽ không có cơ hội liên lạc với bên ngoài. Con đường duy nhất có thể qua Lâm Đồng, Đà Lạt là con đường bộ, qua ngă Đức Xuyên. Gọi là bộ, v́ chỉ có đi bộ mới qua được thôi !

 

Chiến sự xảy ra liên tục và ác liệt. Đă nhiều lần chàng phải gửi nàng và các con theo chân trực thăng hoặc Chinook, về Nha Trang lánh nạn. Cũng may mắn, nhờ sự giúp đỡ của anh chị MaiPhát, nàng và các cháu dễ dàng đi về.

 

Ngày 9/3/1975, Quận lỵ Đức Lập thất thủ. Đức Lập trù phú với những đồn điền cà phê bạt ngàn. Quận nằm trên trục lộ 14. Mất Đức Lập, Tỉnh Quảng Đức hoàn toàn bị cô lập. Lại cầu cứu với anh chị MaiPhát, chàng xin phương tiện di tản cho vợ và gia đ́nh. Không những anh điều trực thăng lên đón, mà cả anh chị cùng chờ đón tại Phi trường Nha Trang nữa. Lần này giúp được hầu hết các gia đ́nh hành chánh trong cư xá nữa. Đă từng xa nhau nhiều lần, nhưng lần này chàng cảm thấy lo âu. Măi đến khuya hôm ấy, anh Phát điện thoại lên, báo tin gia đ́nh về b́nh an. Chàng mới yên tâm.

 

 Một tuần sau, chàng bay qua Đà Lạt. T́nh h́nh Đà Lạt cũng không yên. Mọi người xôn xao, bàn tán chuyện bỏ đi. Nhiều gia đ́nh đă kiếm phương tiện về Nha Trang hoặc Sài G̣n. Không thể ở lại Đà Lạt theo yêu cầu của Tỉnh, chàng thuê taxi về Phan Rang. Từ đây, nhờ anh Nhiễu ( Phó Tỉnh Trưởng Tỉnh Ninh Thuận lúc bấy giờ ) cho xe đi Nha Trang. Gặp được vợ con, chàng vui mừng quá. Cám ơn Trời Phật. Tất cả đều b́nh an. Thành phố Nha Trang không c̣n yên tĩnh nữa. Đâu đâu cũng thấy người tị nạn, từng đoàn, từng đoàn, t́m phương tiện về miền Nam. Chàng quyết định đưa vợ con về Sài G̣n. Nhờ Nguyệt mua vé giúp, gia đ́nh chúng tôi về đến Sài G̣n. Có lẽ đó là chuyến bay Air VN cuối cùng.

 

Ba Má tôi không muốn đi, chàng cũng không quên đưa cho Ba Má tôi một số tiền để tạm sống. Cơn lốc xoáy Tháng 4 năm 1975 ập đến. Nhiều gia đ́nh rơi vào tận cùng của sự thống khổ. Cuộc đời chúng tôi và các con, đă chuyển sang một bước ngoặt, theo cơn lốc của lịch sử ….

 

Nha Trang, Đầu năm 1970

 

Nha Trang, Đầu năm 1970

 

Quảng Đức, Đầu năm 1973

 

Quảng Đức, Đầu năm 1973

 

Đà Lạt, Đầu tháng 10/1971

 

Đà Lạt, Đầu tháng 10/1971

 

 

 

                            Xem Tập 9

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 26 tháng 6 năm 2013

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com