Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

Thương tặng anh Lê Phụng Chữ, nguời chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 7: Đêm Tân Hôn. Ngày Nhị Hỹ. Tuần Trăng Mật.

 

Đêm Tân Hôn

Tay bưng dĩa muối chấm gừng,

Gừng cay, muối mặn, xin đừng bỏ nhau.

 

 Ăn bún ḅ xong, chúng tôi xin phép Me để lên pḥng tắm rửa, sau một ngày tiệc tùng, Đám Cưới bận rộn. Me nhờ người bưng lên cho chúng tôi một Mâm Tơ Hồng.

 

 Trong Mâm Tơ Hồng gồm có hai chén Chè Bún Tàu, một dĩa muối và một dĩa gừng. Hai chén Chè Bún Tàu tượng trưng là những Sợi Tơ Hồng mà Ông Tơ, Bà Nguyệt dùng để xe duyên. Gừng và muối ngụ ư, sau này sống với nhau, hoàn cảnh có khó khăn, khổ sở…Cũng phải nhẫn nhịn, nói lời phải trái, bỏ chín làm mười, Thương yêu, giúp đỡ và nhất là tôn trọng lẫn nhau. 

 

 Chúng tôi cùng đứng lên cúng bái, cảm tạ Ông Tơ, Bà Nguyệt đă xe duyên và cùng đọc hai câu thơ: 

Tay bưng dĩa muối chấm gừng,

Gừng cay, muối mặn, xin đừng bỏ nhau.

 

 Sau đó ăn gừng chấm muối và ăn hết hai chén Chè Bún Tàu.

 Chàng chỉ cho nàng thấy khung ảnh hai đứa để trên bàn nhỏ, cạnh đèn ngủ. Ảnh chụp hôm đi chơi trên Băi Biển Ḥn Khói đó. Nàng mỉm cười, cám ơn chàng đă lo chu đáo quá. Anh sẽ nói với em một chuyện. Chàng choàng tay ôm vai nàng siết nhẹ:

_ Em là con gái lớn, Ba Má đă sinh ra và nuôi dưỡng em lớn lên đến ngày hôm nay. Em vừa có công ăn, việc làm, th́ anh đă đến đón về làm vợ. Công ơn Sinh Thành Dưỡng Dục ấy em chưa báo hiếu cho Ba Má được một ngày nào hết.

V́ vậy bây giờ phải nghe anh:

_ Kể từ nay, tiền lương hàng tháng của em, phải đem về, Ba một nửa, Má một nửa. Phần em để anh lo. C̣n nữa, đây là ch́a khóa mở hộc tủ kia, chàng chỉ tay về phía trước, những ǵ có trong đó… Anh dành cho em hết, Tùy ư em sử dụng, mua sắm những ǵ tùy thích…

 

 Rồi chàng bảo nàng đến mở hộc tủ. Nàng vui mừng quá đến rơm rớm nước mắt. Không ngờ chàng đă lo lắng cho nàng chu toàn đến thế!

 

 Chàng dang rộng hai tay, đón và ôm nàng vào ḷng. Rồi cả hai tâm sự với nhau đủ thứ chuyện… Đến khi thấy nói chuyện với nàng một đỗi lâu, mà chẳng nghe ừ…, hử…, ǵ hết cả. Vậy là năy giờ, chỉ ḿnh… ḿnh nói, chỉ ḿnh, ḿnh nghe thôi. Nh́n qua, đă thấy nàng ngủ say tự lúc nào… Sợ mạnh tay làm nàng tỉnh giấc, chàng kéo nhẹ tấm mền mỏng, nhẹ tay đắp lên cho nàng. Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán. Chàng với tay lấy quyển truyện, đọc vài trang sách và cũng thiếp dần vào giấc ngủ…

 

 Sáng ngày mai, trong khi chàng vào văn pḥng Quận để bàn giao một số công việc cho nhân viên, trước khi đi nghỉ phép. Nàng ở nhà, xếp dọn một số đồ dùng lặt vặt trong nhà. Bây giờ nàng mới để ư thấy đồ đạc trong nhà, chàng đă sắm hầu như đầy đủ cả. Bàn ghế, tủ trà… Soong nồi, chén bát, ly tách… dùng cho một gia đ́nh mới. Thậm chí đến cái muổng, đôi đủa cũng không thiếu…

 

 Tự nhiên nàng nhớ lại lời Bà Thầy Bói Mù ở Phương Sài mà năm học Đệ Nhất (lớp 12 bây giờ), bà đă đoán quẻ xăm cho nàng. Tất cả những ǵ xảy ra, đều đúng y như lời Bà đă nói. Từ Đám Hỏi đến Đám Cưới, tất cả chi phí chàng đă lo chu đáo. Ngay cả chi phí đăi tiệc ở nhà nàng cũng vậy. C̣n chuyện sống với nhau đến Răng Long Đầu Bạc, giờ chỉ c̣n chờ thời gian mà thôi!

Nàng dự tính sẽ nói với chàng sẽ đến thăm và có quà cho bà, sau khi đi chơi Tuần Trăng Mật trở về…

 

 


Ngày Nhị Hỹ

 

Hôm nay là ngày thứ hai sau ngày Lễ Vu Quy, chúng tôi trở về nhà, thăm Ba Má với đầy đủ phẩm vật theo phong tục cổ truyền.

 

Ba Má và Các Anh Chị Em trong nhà đón tiếp hai đứa rất nồng nhiệt. Vừa mới ngày hôm qua đây Đám Cưới vui vẽ, thân mật… Mà bây giờ làm như đă lâu lắm không gặp nhau vậy. Má nàng, lúc nào cũng với nụ cười hiền dịu, tŕu mến nh́n con gái đă thành gia thất. Ba nàng th́ cười nói huyên thuyên. Ba Má c̣n gửi gắm với chàng:

_ Kể từ nay Ba Má giao Lộc cho con đó. Con cố gắng săn sóc em nó nghen.

C̣n hai cô em gái th́ tíu tít bên chị, hỏi han mọi điều. Về đây, nàng nhớ lại nhiều kỹ niệm với gia đ́nh, đời sống đầm ấm những ngày trước đây…

 

 Cả nhà cùng ăn trưa. Ba nàng vui vẽ nhắc lại với mọi người, về chuyện cây hoa Mai nở rộ hôm Tết.

 

Cứ mỗi độ Xuân về, Tết đến. Ba rất thích hoa Mai và năm nay Ba đă mua được một cây hoa Mai thật đẹp. Nàng c̣n nhớ rơ, t́nh cờ nàng nghe được Ba Má nói chuyện với nhau:

_ Bà nó à, năm nay nhà ḿnh có hỹ sự rồi đó. Bà nh́n cây hoa Mai tôi mới mua về ḱa. Toàn hoa chi chít, cánh lớn, màu vàngrực rỡ. Thật đẹp!

Má nh́n theo và cũng đồng ư như vậy…

 Riêng bản thân nàng, lúc đó chỉ nghe và biết như thế thôi. Rồi cũng không để ư ǵ và quên đi…

Nay Ba nhắc đến Chuyện cây hoa Mai, chuyện Hỹ sự. Sự thật, nàng cũng không nghĩ đến và cũng không ngờ chuyện hỹ sự ấy là báo trước tin vui cho nàng hôm nay.

 

 Ngày trước, căn pḥng của nàng trên gác phía sau. Sau Lễ Đính Hôn, mỗi cuối tuần chàng về ở lại và ngủ trên đó. Ba chị em lại chung vào một cái giường ở pḥng dưới nhà. Căn pḥng mà mấy chị em cùng đặt tên cho nó là “ḷ Bánh Ḿ“. Bởi v́ pḥng này nóng lắm mặc dù đă có cửa sổ.

 

 Đêm nay, Ngày Nhị Hỹ, tự nhiên nàng lại chui vào đây ngủ chung với các em. Có thể v́ nhớ lại thời con gái?... hay v́ “mắc cỡ “…, với các em của nàng. Để chàng Rễ Mới nằm một ḿnh trên căn gác ấy…

 

Tuần Trăng Mật

 

 Ban đầu, chúng tôi dự định đi hưởng Tuần Trăng Mật bằng xe hơi. Bởi muốn được ngắm phong cảnh đẹp của quê hương ḿnh. Thời Trung Học, học môn Địa Lư, nàng biết Đèo Ngoạn Mục đẹp lắm, Đập Đa Nhim nữa v.v… Nhưng đường sá cũng hơi khó đi. Vă lại, chúng tôi cũng không có nhiều thời gian. Nên cuối cùng, chọn đi chơi bằng máy bay.

 

 Chúng tôi đi phố để mua vài thứ đồ dùng cần thiết rồi lên Nha Hàng Không Việt Nam ở cạnh rạp ciné Tân Tân. Từ đó có xe bus chở đi phi trường để đáp máy bay đi Đà Lạt.

 

 Máy bay lượn một ṿng quanh biển Nha Trang, một màu xanh đại dương mênh mông, thật mát mắt! Từ trên cửa sổ máy bay nh́n xuống, thành phố Nha Trang đẹp vô cùng. Một màu đại dương xanh biếc, ôm lấy nhà cửa cao thấp ở phía dưới, ôm cong một ṿng h́nh ṿng cung. Nếu ta không để ư sẽ không phân biệt được, đâu là màu xanh mây trời, đâu là màu xanh nước biển bao la. Rồi những hàng dừa xanh tươi đong đưa trong gió trên bờ biển. Bến cảng Cầu Đá, Nhà Thờ Đá, Tượng Phật Thích Ca trắng xóa tọa lạc trên đồi thuộc chùa Long Sơn…

 

 Máy bay càng lên cao, phong cảnh bên dưới càng nhỏ dần… nhỏ dần… Rồi nàng không c̣n trông thấy quang cảnh bên dưới được nữa. Giờ chỉ c̣n thấy những tầng mây tiếp nối, tiếp nối…

 

 Mới thoáng chốc, đă nghe cô Nữ Tiếp Viên Phi Hành loan báo chuyến bay sắp đến Phi Trường Liên Khương Đà Lạt.

 

 Đây rồi những rừng thông xanh ngắt, bạt ngàn ở phía dưới. Máy bay chuẩn bị đáp xuống,cầu thang đi xuống được ráp vào. Cái không khí lành lạnh ở vùng cao nguyên, từ từ, len lén thấm vào da thịt nàng. Theo chân người đi trước chúng tôi cùng đoàn hành khách vui vẽ bước xuống. Cũng không quên cám ơn Phi Hành Đoàn và Các Nữ Tiếp Viên đă giúp chúng tôi một chuyến bay vui vẽ và an toàn.

 

 Chúng tôi đến Đà Lạt vào buổi trưa, khoảng cuối tháng 10. Tháng này, tuy không có hoa Anh Đào nhưng thời tiết bây giờ đẹp lắm. Đă đặt pḥng trước, nên chúng tôi đến khách sạn và nhận pḥng nhanh chóng.

 

 Khách sạn chúng tôi ở, Đà Lạt Palace tọa lạc trên một ngọn đồi thấp, đối diện với Hồ Xuân Hương. May mắn pḥng chúng tôi ở, mở cửa sổ có thể trông thấy được mặt Hồ Xuân Hương phía trước. Sáng nay thức dậy sớm, nh́n qua phía bên kia, mặt hồ im ắng, lúc ẩn, lúc hiện, quyện cùng cây cối, cảnh vật xung quanh, lấp ló sau màn sương mờ. Tạo nên một bức tranh thiên nhiên lung linh…, lung linh… Tuyệt đẹp!

 

 Chúng tôi ăn sáng ở khách sạn. Hôm nay chúng tôi dự định đi thăm Cô Dượng Nguyễn Bá Mậu, Chú Thím Thinh Giang, Chú Thím Quư và vài người bạn học cùng khóa với anh Chữ làm việc ở đây. Chúng tôi đến thăm nhà Anh Chị Thọ, ở gần rạp ciné Ngọc Lan, ở trung tâm thành phố Đà lạt. Được anh chị đăi ăn một bữa tại nhà. Thật ngon miệng và đầy t́nh thân mật, ấm cúng. Chúng tôi cũng đă gặp Anh Thành nữa. Ngày hôm sau, chúng tôi đến văn pḥng làm việc của Chị Lựu. Gặp chị, chúng tôi cũng rủ chị đi chơi và chụp ảnh trên Viện Đại Học Đà Lạt nữa. Tất cả các bạn của anh Chữ, có dịp gặp nhau, nhắc lại thời sinh viên, vui vẽ, thân t́nh. Cũng muốn nhắc Dượng Nguyễn Bá Mậu là một nhiếp ảnh gia, nổi tiếng ở trong nước và quốc tế thời bấy giờ.

 


Chị Hồ Thị Lựu và Nguyễn Thị Lộc.

Ảnh chụp ở Đà Lạt Tháng 10/1969.

 

 Ngày hôm sau, Dượng Mậu đưa chúng tôi đi chụp ảnh quanh quanh trong thành phố. Nhờ vậy, chúng tôi mới có một số ảnh đẹp và may mắn c̣n giữ được đến ngày nay. Thật cám ơn Dượng Mậu!

 

 Chúng tôi cũng lên thăm lại khu Cư Xá Viện Đại Học mà ngày trước đă ở đây. Chỉ gặp được vài chị lên sớm, c̣n hầu hết chưa lên.

 

 Buổi tối, Đà Lạt vẫn thế. Vẫn lạnh, cái lạnh buốt xương, thấm vào da thịt. Chúng tôi vẫn không quên các món ăn quen thuộc ở khu Thủy Tiên và trên đường thả bộ về khách sạn, hai đứa d́u nhau, cũng không quên kẹp nách ổ bánh ḿ Baguette Vĩnh Chấn nóng hổi, nổi tiếng ở đây…

 

 Thời gian qua nhanh. Mới đó mà sắp hết Tuần Trăng Mật. Chúng tôi trở về Nha Trang, rồi Ninh Ḥa để bắt đầu một cuộc sống mới…

 

 

 

 

 

 

 

 

                            Xem Tập 8

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 17 tháng 5 năm 2013

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com