Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 6 : Lễ Vu Quy, Tân Hôn.

 

Ra dự Lễ Đính Hôn cho Hai Đứa xong, Me chàng ở lại chơi vài hôm. Đă xin phép Ba Má nàng trước, cho nên ngày hôm sau, Me chàng và chàng, đến đón nàng cùng đi Tháp Bà. Chàng đưa Me và nàng đi lễ ở Tháp Bà.

 

Đây là lần thứ ba, nàng được gặp Me chàng. Trước Lễ Đính Hôn 3 ngày, lần đầu tiên Me đến thăm th́ mới mẻ quá. Lần thứ hai, trong ngày Lễ Đính Hôn, bận rộn quá, nên cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ. Lúc đó, ai bảo làm ǵ, th́ làm theo thôi, không có phản ứng ǵ cả. Giống như một người máy vậy.

 

Bây giờ, được đi chơi bên cạnh Me chàng, nàng mới cảm nhận được, một t́nh cảm thân thương, ấm áp hơn. Me đẹp, vẻ đẹp quư phái, giống như các mệnh phụ, trong Hoàng Tộc ngày xưa. Giọng Me nói lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dịu dàng...

 

Sau khi Lễ Bà ở trong tháp xong, chúng tôi ra sân, đứng lại để hưởng cái không khí thoáng mát một chút. Từ trên sân Tháp Bà, nh́n ra hướng biển, buổi sáng thật đẹp. Những chiếc tàu đánh cá về muộn, nh́n xa, giống như những cánh bướm dập d́u, trên sóng nước mênh mông. Ánh nắng chan ḥa. Gió từ ngoài khơi thổi vào mát rượi. Từ trên Tháp nh́n xuống, bên trái Cầu Xóm Bóng, Ḥn đá Chữ cũng lênh đênh trên mặt nước. Tất cả tạo được một h́nh ảnh linh hoạt, sống động trước mắt nàng...

 

Me nói hơi mệt v́ đă đi đường xa và mấy đêm khó ngủ v́ lạ chỗ ở, chúng tôi đưa Me về khách sạn để nghỉ ngơi, cũng để chuẩn bị trở về lại Phan Rang, đi làm việc nữa...

 

Chiều đến, chàng đưa nàng đi Biển Nha Trang. Biển của Quê Hương, nàng đă từng lớn lên và sống ở nơi này. Những sợi nắng pha lê màu hồng, c̣n sót lại từ ánh mặt trời chiều, lung linh trên sóng nước một màu xanh biếc, một bức tranh thiên nhiên thật là đẹp ! Với nàng, người con gái xứ Biển, nên lúc nào Màu Xanh Nước Biển cũng quyến rũ nàng. Cũng là màu nàng yêu thích nhất !

 

Đối với chàng, mỗi lần gặp, mỗi lần tiếp xúc, là nàng lại cảm nhận được, một t́nh cảm yêu thương hơn, gắn bó hơn, trân quư hơn... Chàng sắp xếp công việc thật chu đáo theo tŕnh tự thời gian. Hai đứa cùng bàn đến việc sắm sửa cho “ Cô Dâu “ trong ngày cưới sắp đến...

_ Em thích mặc Áo Dài Khăn Vành giống như Hoàng Hậu ngày xưa, theo Phong tục cổ truyền của Việt Nam ḿnh, hay chọn mặc Áo Đầm Soirée trắng, theo kiểu Tây Phương ?

_ Theo anh th́ sao ? Nàng mơ màng hỏi lại khi liên tưởng đến hai kiểu Áo Cưới mà chàng đă nói.

_ Tùy ư em thôi. Em cứ chọn. Em thích áo nào, th́ anh cũng thích hết. Chàng c̣n nói thêm :

_ Người đẹp mặc áo ǵ cũng đẹp hết mà !

 

Cuối cùng, chúng tôi chọn kiểu áo theo Phong tục Việt Nam. Chiều xuống dần...Ráng trời chiều loang ra và chuyển nhanh sang một màu tím thẫm... Hai đứa vẫn c̣n ngồi trên băi cát mịn. Bây giờ, xa xa ở ngoài khơi, chỉ c̣n thấy thấp thoáng ánh đèn của những tàu đánh cá, lung linh trên sóng nước... tận cuối chân trời... Tạo nên một dăy Hoa Đăng... lung linh... lung linh... huyền ảo...

 

Biển đă lên đèn...Thành phố đă lên đèn... Chàng đưa nàng trở về nhà. Và sau đó, chàng đến khách sạn thăm Me...

 

Trong thời gian c̣n nghỉ phép, chàng đưa nàng đi thăm Bà Con, Bạn Bè và biếu cho họ Trầu Cau, Bánh Đám Hỏi, mà Nhà Trai đă tặng cho nàng, theo Phong Tục của người Việt ḿnh. Người con gái này đă có chủ rồi đó !

 

Hầu hết, các bạn của nàng đều ngạc nhiên lắm. Họ không nghĩ đến, Người Bạn Trăm Năm của nàng, lại là chàng, một thanh niên xa lạ, chưa từng gặp mặt và chuyện tṛ lần nào... Nhưng sau lần tiếp xúc, nói chuyện..., họ lại cảm mến chàng ngay. Nhất là Ba Má của các bạn thân, mọi người đều chúc mừng cho nàng...

 

Đến hết thời gian nghỉ phép, nàng trở lại trường. Bạn bè vui vẻ chúc mừng và dĩ nhiên, cũng lộ vẻ ngạc nhiên không kém. Trong thời gian này, nhà trường chuẩn bị nghỉ Hè. Nàng về ở Nha Trang. Mỗi tuần đến thứ Bảy, chàng về đây, ăn uống ở nhà, đôi khi đi ăn tiệm. Đưa nàng và các em gái, đi xem phim hay đi mua sắm...

 

Một lần, một Thầy giáo, thầy không dạy nàng nhưng nàng biết thầy, hồi c̣n học Trường Vơ Tánh. Thầy và một người nữa ( nàng đoán là anh của thầy ) đến nhà. Qua vài câu chuyện xă giao, thầy nói sẽ xin cho nàng chuyển vào dạy, ở Trường Vơ Tánh... Thấy thời gian nói chuyện cũng lâu, nàng giới thiệu chàng với Thầy và người thanh niên đó.

_ Em xin giới thiệu với Thầy. Đây là anh Chữ : My Fiancée.

Thầy tỏ vẻ ngượng ngùng. Rồi hai anh em xin phép ra về.

 

Thời gian một tuần mới gặp nhau, chàng thấy sao mà lâu thế ! Ở Ninh Ḥa, Trường Bán Công lại khai giảng sớm hơn, chàng xin cho nàng dạy vài giờ ở đây. Như vậy mới có cớ gặp nàng được nhiều hơn. Cứ buổi sáng, nàng đi xe đ̣ ra dạy buổi chiều 4 tiếng. Một đêm ở lại, sáng ngày mai 4 tiếng. Lại trở về Nha Trang. Một đêm ở lại, chàng gửi nàng ở nhà Cô Chú Tôn, Ba Má của Ngọc Ngà, Ngọc Nữ ở B́nh Thành. Cám ơn Cô Chú Tôn, cùng Ngọc Ngà, Ngọc Nữ đă giúp... Ngọc Ngà làm thư kư trong Văn Pḥng Quận Ninh Ḥa.

 

Cho đến bây giờ, nàng vẫn c̣n nhớ nhà này, tuy không lớn lắm, nhưng rất sạch sẽ và ngăn nắp. Trước nhà có vườn cau. Buổi sáng sớm thức dậy, ngửi được mùi hương của Hoa Cau, thoang thoảng nhẹ nhàng, thật dễ thương quá !

 

Một lần, từ Nha Trang ra sớm, gặp lúc Cô Tôn làm Bánh Phu Thê ( Bánh Su Sê ), vốn bản tính thích nấu nướng, làm bánh trái... Nàng đă học được cách làm bánh này ở cô và lại học được, cách bẻ lá dừa để làm khuôn, đổ bột vô nữa. Thích lắm !

 

Chàng mua cho nàng một chiếc xe Honda để đi dạy ở đây. Một lần ham vui, Ngọc Ngà rủ nàng đi Dục Mỹ chơi, thế là hai chị em, đèo nhau vi vút đến Dục Mỹ...

 

Những lần đi chơi chung với các bạn, hay đi chơi riêng chỉ có hai đứa. Mặc dù yêu thương nàng thật chân thành, nhưng luôn luôn chàng vẫn giữ ư, chàng có một phong cách nghiêm trang, lịch sự. Gia đ́nh Nho Giáo, được mẹ dạy dỗ thật kỹ càng, nên cả hai anh em, không những đỗ đạt cao, mà c̣n giữ được một nhân cách tốt, trong xă hội nữa.

 

Gia đ́nh nàng cũng vậy, tuy không giàu có như người, nhưng anh em nhà nàng, cũng đă giữ được lễ giáo gia đ́nh... Chúng tôi yêu thương nhau, nhưng luôn tôn trọng nhau, không làm ǵ để vượt qua “ Bức Tường Lễ Giáo “ đó...

 

Cũng có người xấu mồm, xấu miệng, nói những điều không hay về chúng tôi. Biết được tôi nói lại cho chàng nghe. Chàng nói ngay :

_ Chỉ tại họ ganh tị với Em, nên nói vậy thôi. Anh là người hiểu rơ Em hơn ai hết. Đừng để tâm làm ǵ !

Nàng cảm thấy một sự che chở vững chải ở chàng. Nàng nhớ đến câu :

 

Làm thân con gái mười hai bến nước,

Biết bến nào đục, biết bến nào trong ?

Thân Em phận gái long đong,

Bến Đục Em chịu, Bến Trong Em nhờ.... 

 

Tiệc Cưới. Đêm 15 Tháng 10 Năm 1969

 

C̣n khoảng hơn một tháng nữa là đến ngày Lễ Vu Quy, chàng đưa nàng đi mua sắm Áo Cưới và Nữ Trang. Chúng tôi đi Sài G̣n và ở nhà Anh Chị Nhiễu. Chị và chúng tôi đi chợ Bến Thành, để chọn mua vải, may áo cho Cô Dâu.

 

C̣n chính chàng chọn mua đồ Nữ Trang cho nàng. Chúng tôi cũng đi chợ, chọn mua vải và tôi tự may, thêu, dzua hai bộ bao gối. Chàng mua hai cái Samsonite giống nhau, để nàng sắp áo quần, đem theo trong ngày cưới...

 

Cũng giống như hôm Lễ Đính Hôn, lần này, chàng cũng đưa riêng cho nàng một số tiền, bảo đưa cho Má, để trang trải những chi phí, tiệc tùng tại Nhà Đàng Gái. Chàng c̣n hỏi nàng :

_ Vài hôm nữa Đám Cưới tụi ḿnh, Ba Má đă tính cho em “ Cái ǵ “ không ?

_ “ Cái ǵ “ là cái ǵ ? Nàng nhỏ nhẹ và tỏ ư không hiểu.

Em đưa số tiền này cho Má. Nhờ Má mua đồ Nữ Trang. Ví dụ một đôi xuyến hay một chiếc lắc tay v. v… Má sẽ cho con gái trong ngày Cưới.

_ Làm chi cho mất công vậy ! Đằng nào cũng là tiền của ḿnh thôi. Nàng nói.

_ Ngốc ơi là ngốc ! Chàng nhỏ nhẹ nói. Em thật thà quá ! Má cho Em Quà trong ngày Cưới, trước mặt Họ Hàng nhà Anh. Làm đẹp mặt cho Họ Đàng Gái ấy mà...

 

Đêm nay, Đêm 15 Tháng 10 Năm 1969, Tiệc Cưới được tổ chức tại Nhà Hàng Đông Thành Nha Trang, ở góc đường Phan Bội Châu và Lê Lợi. Chúng tôi mời thân nhân và bạn bè Hai Họ, về dự Tiệc Cưới tại đây. Riêng chàng, ngoài thân nhân, bà con và bạn bè, chàng mời tất cả nhân viên trong Văn Pḥng Quận Ninh Ḥa, Các Xă và Bạn Bè làm việc chung. Chàng mời như vậy, để tỏ ḷng cám ơn họ, đă giúp đỡ chàng, khi làm việc ở đây.

 

Buổi tiệc diễn ra trong không khí thân mật và trang trọng. Bà con đến dự đông đủ, vui vẻ và thân t́nh.

 

Lễ Vu Quy và Tân Hôn.
Ngày 16 Tháng 10 Năm 1969.

Cũng như hôm Lễ Đính Hôn. Hôm nay chàng chuẩn bị cho Lễ Vu Quy thật chu đáo. Mọi người đều chung ḷng, chung sức, mong cho Ngày Cưới được vẹn toàn. Và nhất là mong cho Cô Dâu Chú Rể được Trăm Năm Hạnh Phúc.

 

Cũng Mâm Trầu Cau Hoa Quả, cũng Quả Bánh Trái Rượu Trà. Mọi người vừa làm vừa nói chuyện, lại thêm tiếng Nhạc Cưới xập x́nh, Vui thật là Vui !

 

Họ Nhà Trai, có Ông Bà, Cô Chú họ, Bà Quận Trưởng đi cặp với Me chàng, Anh Chị Nhiễu từ Sài G̣n ra. Anh Giao ( bạn thân ), Anh Quốc và Anh Tính, Hai chàng Phụ Rể. Chú Rể Lê Phụng Chữ. Các Anh Em, Bạn Bè thân quen ở Ninh Ḥa. Và đặc biệt, cũng hai ông, Ông Xă Châu và Ông Xă Cầu, bưng hai khay Trầu Rượu và Nữ Trang. Cũng là đại diện cho Họ Nhà Trai, đứng ra xin Lễ.

 

Bên nhà Gái đă chuẩn bị sẵn, để đón Nhà Trai đến. Bà Cô, Bà D́ cũng đến dự để Chúc Phúc cho Cháu Gái và cũng muốn nh́n thấy Cháu Gái đẹp rạng rỡ trong Ngày Vu Quy. Ba Má nàng, Hai Bác Vỹ, đại diện cho Họ Nhà Gái, Cô Ba, Chú Thím Năm, Cô Dượng Hảo, Anh Chị Xuân Thạnh, Các Anh Chị và Các Em Gái. Hai cô Phụ Dâu Mỹ Tâm và Tường Vy đi cùng Cô Dâu Nguyễn Thị Lộc. Cả ba cùng trẻ trung, xinh xắn. Nhất là Cô Dâu Nguyễn Thị Lộc, mắc cỡ, thẹn thùng...

 

Hai Họ Trai Gái, Vui vẻ, Song toàn... Buổi tiệc kết thúc trong ṿng thân mật và tốt đẹp...Để Đàng Trai kịp giờ về Ninh Ḥa và Đàng Gái kịp giờ về lại Nha Trang. Mọi người ra xe, đưa Cô Dâu đi Ninh Ḥa. Ba Má không đưa con gái về nhà chồng.

 

Cũng trên con đường này, nàng đă đi qua hằng tuần. nhưng hôm nay nàng đă có một cảm giác khác hẳn. Bởi v́ hôm nay là Ngày Lễ Vu Quy của nàng. Chàng và Hai Họ Trai Gái đưa nàng về đến Ninh Ḥa. Sau khi ăn xong buổi tiệc nhẹ. Họ Đàng Gái xin phép trở về Nha Trang. Chàng và nàng cám ơn mọi người và chào tạm biệt. Nhất là cám ơn hai cô bạn gái dễ thương, hai cô Phụ dâu xinh đẹp.

 

Giờ đây, bên chàng thật sự, người mà nàng yêu thương và trao trọn cuộc đời. Bên cạnh đó, Me và những người thân trong gia đ́nh nữa. Nhưng tại sao nàng lại có một cảm giác trống vắng, khó tả. Có thể v́ nàng sẽ phải thay đổi cuộc sống, xa rời mái ấm gia đ́nh, bên Ba Má và Các Anh Chị Em thân thương, chung một mái nhà. Để chuyển sang một mái ấm khác. Không biết sẽ đem đến cho nàng, cái “ Hạnh Phúc Thật Sự “, như bao cô gái hằng mong ước khi đi lấy chồng hay không ?

 

Nàng nhớ hồi sáng, sau khi Lễ Cưới xong. Bà Cô Tám kêu Chị Dâu lên đứng trước Hai Họ Trai Gái. Nàng đă cố gắng nhiều lắm, mới nói được với chị những lời Gửi Gấm như thế :

Hôm nay Em đi lấy chồng, Ba Má cũng lớn tuổi. Em nhờ Chị...thay em...săn sóc Ba Má...giùm em...

 

Lại thấy thương cho Các Cô Dâu ngày xưa, bị Ép Duyên khi đi lấy chồng, phải thốt lên :

Má ơi đừng gả con xa,

Chim kêu, Vượn hú, biết nhà Má đâu ?

 

Buổi chiều đầu tiên ở đây, trong bàn ăn gia đ́nh ấm cúng, cả nhà đang ăn bún ḅ Huế. Không biết v́ Ớt cay trong tô bún hay v́ nghĩ đến Mái Gia Đ́nh, sắp sửa cùng chàng chung tay xây dựng, mà Hai Hàng Nước Mắt, cứ tự nhiên lăn tṛn trên má... thi nhau rơi xuống...

Thấy vậy, chàng vội đưa nàng lên pḥng, dùng khăn mu soa lau nước mắt cho nàng.

Nàng nghĩ đến : Có phải đó là “ Những Giọt Nước Mắt Hạnh Phúc “ của Cô Dâu trong Ngày Vu Quy hay không ? ? ?...…

Chàng nói đùa : “ Khóc như thiếu nữ Vu Quy Nhật “...…..

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                            Xem Tập 7

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 10 tháng 5 năm 2013

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com