Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Lời người viết :

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 5 : Lễ Đính Hôn

 

Chàng lái xe thật chậm trên con đường Quốc Lộ 1. Từ Văn Pḥng Quận Ninh Ḥa ra đến Núi Ḥn Sầm gần lắm. Sống và làm việc ở Thị Trấn này đă 3 năm, con đường này, chàng đă đi lại không biết bao nhiêu lần rồi, chắc phải đến cả hàng ngàn lần rồi cũng có. Nhưng những cảm nghĩ của chàng bây giờ, thấy khác hơn lúc trước đây nhiều lắm.

 

Cứ nhớ đến nàng, nhớ giọng cười hồn nhiên, trong trẻo, ḍn tan trên Băi Biển Ḥn Khói sáng hôm qua, làm chàng phát điên lên được. Người con gái ấy có một mănh lực, một sức thu hút thật lạ kỳ, khiến ḷng chàng như điên đảo, quay cuồng... Chàng thầm nghĩ :

 

 Người đâu lạc đến xứ đây,

 Phải Duyên Tiền Định, hay là giấc mơ ?

 

 Nàng chân ướt, chân ráo đến đây mới chưa đầy 5 tháng. Từ khi thấy mặt nàng trên Chứng Minh Thư từ nhà trường đưa qua để kư nhận. Rồi mới đây “Có Duyên” được gặp nàng, chuyện tṛ ở Văn Pḥng Quận và chỉ hai lần đi chơi Biển Ḥn Khói. Thời gian ngắn ngủi quá. Tính thời gian ấy đến nay, chỉ mới có khoảng 2 tuần lễ mà thôi. Đă vậy mà c̣n không có nói chuyện riêng, không có đi chơi riêng nữa chứ...

 

 Chàng tắp xe vô sát lề đường, ruộng lúa ở phía dưới, gió chiều thoảng nhẹ mùi lúa chin, bốc lên thơm phức, khiến chàng cảm thấy dễ chịu hẳn. Chiều xuống dần... Ánh mặt trời đỏ rực, vẫn c̣n treo lơ lững trên dăy núi bên hướng Tây, từ từ lặn xuống, rồi khuất sau dăy núi ở đằng xa và chàng không c̣n trông thấy ǵ được nữa. Cảnh vật mờ dần... Hoàng hôn buông xuống tự bao giờ...

 

 Gió đêm thấm lạnh, chàng mở máy xe, chầm chậm trở về căn pḥng thân quen của ḿnh, sau pḥng làm việc. Chàng thay áo quần rồi đi tắm. Bây giờ những giọt nước mát, càng làm cho chàng tỉnh ngủ hẳn, “ tỉnh như sáo sậu “. Chàng cứ trằn trọc măi, không ngủ được. Biết bao nhiêu cảm nghĩ, về người con gái dễ thương ấy, cứ vây quanh lấy chàng. Phải làm sao đây, làm cách nào để gặp nàng, tâm sự, để nàng hiểu được tấm ḷng chân thành của ḿnh đây ? Liệu nàng có tin ta không ? Có thấu hiểu được ḷng ta không ?

 

 H́nh như Ông Tơ, Bà Nguyệt đă xe duyên sẵn. Đưa nàng đến đây để gặp ta. Chàng cảm nhận được một t́nh cảm, vừa thiêng liêng, vừa trân quư đối với nàng, người con gái mới quen ở trong ḷng... Người con gái đó sẽ là Người Bạn Trăm Năm, Đầu Ắp Tay Gối, suốt cả cuộc đời này... Chàng khẽ nói : Lộc ơi, Em đă “ Hớp Hồn “ anh rồi đó !... Rồi thiếp vào giấc ngủ, không biết tự lúc nào...

 

 Thứ Ba Ngày 13 Tháng 5 Năm 1969

 

 Hôm nay Thứ Ba Ngày 13 Tháng 5 Năm 1969, không thể chờ đợi thời gian lâu thêm nữa. Chàng biết Thứ Ba là ngày nghỉ trong tuần của nàng, chàng quyết định đi Nha Trang, đến nhà nàng để mong gặp mặt và sẽ nói hết những cảm nghĩ trong ḷng ḿnh, rồi có ra sao th́ ra...

 Trước khi đi, t́nh cờ chàng c̣n gặp được vài người bạn thân quen. Họ vui vẽ “đốc vô “

 Nhào dzô đi, nhào dzô đi...

 Nhào dzô không được, nhào ra đi, nhào ra đi...

 Nghe họ hát, chàng bật cười. Nhưng vẫn tự tin ở ḷng ḿnh. Lại c̣n ra dấu cho họ biết, khi chàng trở về, thấy bàn tay phải, bốn ngón nắm lại, đưa ngón tay cái lên, là biểu hiện “ Ta đă chiến thắng “ rồi đó.

 Chiếc xe từ từ lăn bánh...

 

 Buổi sáng, mới 9 giờ sáng, mà trời đă thấy trưa lắm. Tuy thế gió vẫn thoảng nhẹ, thoáng mát, dễ chịu. Nàng đang ngồi may, bên bàn máy may, kê bên cửa sổ. Đang may cái áo mới, nàng vừa mới cắt. Hầu hết áo nàng đều tự cắt may lấy, mặc dù không được học cắt may ở một trường lớp nào cả. Cái áo trắng, nàng mặc hôm đi chơi Biển Ḥn Khói cũng vậy đó.

 

 Chàng đi qua khoảng sân rộng, nh́n thấy nàng thấp thoáng qua khung cửa sổ. H́nh ảnh người con gái đang ngồi may áo, thật dịu hiền và dễ thương làm sao ! Chàng gọi nhỏ : Lộc ơi !

 

 Người con gái đang mải mê với những đường may, mũi chỉ..., vừa may vừa hát nhỏ một khúc nhạc vui. Bên cạnh đó, trên kệ khung cửa sổ, c̣n có thêm một ly chè nước đá nữa chứ. Cho nên nàng đă không nghe tiếng chàng gọi. Chàng lay lay nhẹ tấm màn cửa. Nàng ngẩng đầu lên, giật ḿnh, đôi mắt bối rối khi trông thấy chàng.

 

_ Anh Chữ đến đây đă lâu chưa ? Mời anh vào nhà. Nàng đứng lên, xếp cẩn thận chiếc áo lại. Anh Chữ chờ một chút, để Lộc lấy nước mời anh.

_ Không, anh không uống nước, anh chỉ muốn ăn ly chè đó thôi. Và chàng chỉ vào ly chè trên kệ cửa sổ.

_ Vậy hả, để Lộc lấy cho anh một ly khác. Ly này Lộc đă ăn rồi.

_ Không, anh chỉ muốn ḿnh ăn chung thôi. Nh́n đôi mắt nàng một thoáng bối rối...

_ Anh chỉ nói đùa một chút thôi mà...

 

 Qua dăm ba câu thăm hỏi xă giao để trấn tỉnh tinh thần. Ngoài mặt th́ b́nh tĩnh như vậy, nhưng trong ḷng chàng, lúc này đang “đánh lô tô “ nhiều lắm. Chàng dịu dàng :

_ Bây giờ Anh muốn cưới Em làm vợ. Em có đồng ư không ?

Nàng tṛn xoe đôi mắt, tỏ ư ngạc nhiên lắm.

_ Anh nói ǵ ? Chàng chậm răi nói lại :

_ Anh muốn cưới Em làm vợ. Em có đồng ư không ?

 Không trả lời thẳng vào câu hỏi của chàng. Nàng nói :

_ Anh Chữ mới quen Lộc hôm cuối tháng 4, vừa gặp nhau và đi chơi chung với các bạn, tất cả chỉ mới có 3 lần. Mới được khoảng 2 tuần lễ thôi. Anh biết ǵ về Lộc ? Đă suy nghĩ kỹ chưa ? Mà muốn xin Cưới Hỏi ?

_ Chàng gật đầu, ra vẻ tự tin nơi bản thân ḿnh. Anh đă suy nghĩ kỹ rồi và anh đă quyết định :

_ Anh muốn Hỏi Cưới Em làm vợ. Hăy trả lời anh đi !  

_ Ờ…Ờ…Lộc cũng có cảm t́nh với anh. Nhưng chuyện Cuới Hỏi để từ từ đă. Chờ một thời gian, xem sao rồi sẽ tính...Nàng t́m cách “ hoăn binh“

_ Anh sắp đổi lên Tỉnh Phú Bổn. Ḿnh phải cưới nhau trước, rồi cùng đi lên đó luôn. Chứ anh đi lên trên đó, rồi lại trở về làm Đám Cưới. Em cũng biết thời buổi bây giờ, đi lại khó khăn, bất tiện lắm...

 

 Nàng gật đầu nhẹ, tỏ vẻ đồng ư Lời Cầu Hôn của chàng. Nàng cũng không hiểu tại sao, nàng lại đồng ư với người thanh niên dễ mến này. Người sẽ cùng nàng Trăm Năm Kết Tóc, Xe Tơ, đi trọn cuộc đời...

_ Ủa, hồi năy anh nói, hôm nay anh đi họp dưới Tỉnh mà.

_ Anh đă họp xong rồi. Họp ở đây đó. Nàng nh́n vào mặt chàng và nguưt một cái...thật dài !

 Chàng vui mừng hớn hở ra mặt và dặn nàng :

_ Em nhớ thưa chuyện với Má trước đi. Chuyện chúng ḿnh đă nói, sáng hôm nay đó. Chàng nh́n đồng hồ đeo tay, bây giờ cũng đă 12 giờ trưa, anh đi ăn, rồi 3 giờ chiều, anh đến đón em đi Ninh Ḥa luôn.

 

 Nàng thưa chuyện với Má, về chuyện chàng muốn xin Hỏi Cưới. Má nàng và hai đứa em gái nghe xong ngạc nhiên lắm. Rồi Má cũng nói :

_ Chuyện Hôn Nhân là chuyện hệ trọng cả một đời. Tùy ư con, phải suy nghĩ cho thật kỹ, con đồng ư th́ Má cũng đồng ư. Để chiều nay, Má nói lại với Ba con, chắc Ổng cũng đồng ư thôi.

 

 Thứ Năm Ngày 15 Tháng 5 Năm 1969

 

 Me anh Chữ sống và làm việc ở Phan Rang (Tỉnh Ninh Thuận), chàng sắp xếp công việc trong Văn Pḥng Quận, tự lái xe đi Phan Rang để gặp Me chàng và thưa chuyện Cưới xin. Sau khi xem xong hai quyển Album của nàng, Me nhẹ nhàng nói :

_ Con đồng ư th́ Me cũng đồng ư. Rồi vội vàng đi nhờ người xem Ngày Lành Tháng Tốt, để chọn ngày làm Đám Hỏi và Đám Cưới...

 

 Thứ Bảy Ngày 17 Tháng 5 Năm 1969

 

 Hôm nay Thứ Bảy Ngày 17 Tháng 5 Năm 1969, chàng tổ chức một buổi tiệc nhỏ. Chàng mời tất cả nhân viên trong Văn Pḥng Quận và một số bạn bè thân quen. Cũng để giới thiệu với mọi người, Cô Lộc, cô giáo Trường Trung Học Ninh Ḥa, Ư Trung Nhân và là người vợ sắp cưới của chàng nay mai.

 Trong sân Văn Pḥng Quận hôm nay vui lắm. Mới đó mà tin vui đă loan nhanh. Các cô gái truyền miệng nhau, hướng về phía nàng. Nàng cũng đă được chụp chung một tấm ảnh với các bạn đi dự hôm nay, ở ngoài sân.

_ Chị Lộc ơi, chị biết Ông Phó ( mọi người gọi chàng ) bao nhiêu tuổi không ? Lan, một nhân viên trong Văn Pḥng Quận hỏi nàng.

_ Cho đến bây giờ, Lộc chỉ biết tên anh ấy thôi. Ngay cả Họ và chữ Lót c̣n chưa biết nữa. Làm sao mà biết anh ấy bao nhiêu tuổi được !

_ Chị nói làm sao, chứ chồng sắp Đám Hỏi, Đám Cưới rồi mà không biết !

_ Trời ơi ! Thật đó mà.

 

 Nàng thầm nghĩ, nàng chỉ biết tên người thanh niên này, c̣n hoàn cảnh gia đ́nh th́ hoàn toàn không biết ǵ cả.

 Xă hội bây giờ, biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Biết bao nhiêu người đă có vợ con ở quê nhà. Đến làm việc ở nơi khác, gặp người ḿnh yêu thích, nhờ cha mẹ giả..., nhờ họ hàng giả...tổ chức Đám Cưới, là chuyện nàng đă từng nghe nói đến...

 Tuy nhiên, đối với chàng, nàng vẫn cảm nhận được, chàng là một người chân thật. Đáng tin tưởng !

 Mọi người cùng vào Pḥng Ăn Tiệc. Chàng đưa nàng đi chào và giới thiệu với mọi người. Bác Luận, Trưởng Pḥng Hành Chánh ở đây, gặp nàng, vui vẻ nói ngay :

_ Cô Giáo biết không, Ông Phó làm việc ở đây đă mấy năm rồi. Cũng quen với nhiều cô ở Ninh Ḥa này lắm. Nhưng không cô nào lọt vào “ mắt xanh”  cả. Cô mới ra dạy ở đây có mấy tháng, mà đă “ chinh phục “ được, Ông Phó Hào Hoa của chúng tôi rồi đó.

Thành thật Chúc Mừng cho Cô giáo nghen.

_ Nàng dạ nhỏ và nói Cám ơn Bác.

 

 Lễ Đính Hôn. Ngày 31 Tháng 5 Năm 1969

 

 Lư do Me chàng ở xa, lại cũng bận đi làm, không xin nghỉ phép liên tục được, nên chàng vào thưa chuyện với Ba Má nàng. Để hỏi xem Đàng Gái cần những ǵ cho Lễ Đính Hôn, cần bao nhiêu phần quà v.v… Bởi ngày xưa có tục Thách Cưới. Đàng gái cần bao nhiêu thứ này..., cần bao nhiêu thứ nọ...

 Ba Má nàng rất giản dị. Ba nàng nói :

_ Chuyện Đính Hôn, Thành Hôn là chuyện của Các Con. Tùy ư con sắp xếp. Làm sao cho đẹp mặt Các Con th́ thôi.  

C̣n không đến 2 tuần lễ nữa, là ngày Lễ Đính Hôn, chàng đưa nàng đi mua sắm áo dài mới và đi đặt Thiệp Đính Hôn, cùng Rượu Trà Bánh Trái ở Nha Trang. Lúc đầu hai đứa dự định đặt ở Sài G̣n, nhưng không kịp.

Chàng cũng không quên đưa riêng cho nàng một số tiền, bảo đưa cho Má, để trang trải những chi tiêu cho ngày Lễ Đính Hôn sắp đến.

 

 Trước Lễ Đính Hôn 3 ngày, Me chàng từ Phan Rang và Anh Chị Nhiễu từ Sài G̣n ra, đến thăm cho biết nhà trước.

 

 Chàng làm việc hăng say và đối xử tốt với mọi người, nên hầu hết các nhân viên đều mến chàng. Nhất là các Bác lớn tuổi. Họ đều nể phục và nhất là thương chàng như người thân.

 

 Nay cũng nhân dịp này, mọi người hết ḷng, cùng chung giúp sức, mong cho chàng được hạnh phúc thật sự, với người con gái mà chàng đă chọn.

 

 Ngày Lễ Đính Hôn, người lo xây Mâm Trầu Cau Hoa Quả, người khác lo sắp Bánh Trái Rượu Trà. Tất cả mọi người đều vui vẻ, thân t́nh...

 

 Trong Họ Nhà Trai có Ông Bà, Cô Chú họ, Bác Cát Thạch ( Mẹ Anh Giao ) cùng Me chàng và Anh Chị Nhiễu. Các Anh Em, Bạn Bè thân quen ở Quận. Hai người bạn thân nhất, cũng là hai chàng Phụ Rể sau này. Đặc biệt có hai ông, Ông Xă Châu và Ông Xă Cầu, bưng hai khay Trầu Ruợu và Nữ Trang. Cũng là đại diện cho Họ Nhà Trai, đứng ra xin Lễ. Dĩ nhiên phải có chàng : Lê Phụng Chữ.

 

 Bên Nhà Gái đă chuẩn bị sẵn và đón Nhà Trai đến. Bà Cô, Bà D́, mặc dù lớn tuổi, nhưng cũng muốn đến dự v́ thương nàng lắm. Ba Má nàng, Cô Dượng Hảo, Cô Ba, Chú Thím Năm. Các anh Chị và Các Em gái. Hai Bác Vỹ, đại diện cho Họ Nhà Gái. Hai cô bạn xinh đẹp và dễ thương và nhân vật chính cô giáo Nguyễn Thị Lộc.

 

 Hai Họ Trai Gái, vui vẻ song toàn. Buổi Lễ Đính Hôn kết thúc trong ṿng thân mật và tốt đẹp...

 

 

 

 

 

 

 

Từ trái:

Mẹ anh Chữ, Me anh Chữ, Má Lộc, Chữ,

Bà Cô của Lộc (Ngồi trước), Lộc, Ba Lộc.

 

Lộc, Chữ và hai bạn gái

 

Từ trái:

Lan, Thủy, Lộc, Hường, Én

chụp trong sân Văn pḥng Quận Ninh Ḥa ngày 17/5/1969

 

 

 

                            Xem Tập 6

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 7 tháng 5 năm 2013

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com