Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

 

Lời người viết :

Thương tặng anh Lê Phụng Chữ, nguời chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 3: Thời Hoa Mộng

 

 Lộc không nhớ từ lúc nào, từ thời mới lớn, Má đă dạy các chị em nàng, đă nói một câu mà măi đến bây giờ, nàng vẫn c̣n nhớ như in. “Trâu đi t́m cột, chứ cột có biết đi t́m trâu bao giờ “.

 

Má nói: Trâu ví như người con trai, cột ví như người con gái.

Buổi chiều về, sau một ngày làm việc mệt nhọc trên cánh đồng, con trâu vẫn nhớ cái chuồng, cái cột, nơi ḿnh nghỉ ngơi mà t́m đến. C̣n cái cột, lúc nào cũng ở đó, có chân có cẳng đâu mà chạy được. Cho nên, nếu có ai thương con, họ phải t́m con, họ phải ngỏ lời… Nhớ nhé nghe con.

 

 Cũng bởi ư nghĩ này đă như in sâu trong tâm trí, nên nhiều lúc Lộc cảm thấy ḿnh cũng hơi nghiêm khắc với chính bản thân ḿnh. Đối với bạn trai, bạn gái cũng vậy, nói năng giữ ư, giữ lời… Giao thiệp bạn bè, đàng hoàng, lịch sự… Nhất là không bao giờ có cuộc sống buông thả, vội vàng…

 

 Cả tuần trước, thời tiết Đà Lạt xấu lắm, mưa băo liên miên. Bầu trời lúc nào cũng xám ngắt. Những cơn mưa hầu như rả rich suốt ngày. V́ vậy, mọi người ai nấy đều thu ḿnh ở trong nhà. Sáng hôm nay, chủ nhật, trời thật đẹp. Cái nắng, cái gió h́nh như từ miền biển mang đến, làm cho khu phố Ḥa B́nh càng nhộn nhịp, thêm vui.

 

 Bầu trời cao xanh, trong vắt, cảnh vật như bừng lên sức sống. Sự sinh hoạt nơi đây càng tấp nập, vui tươi. Những chàng SVSQ Vơ Bị, nổi bật với Alpha đỏ, gắn hai bên cầu vai, d́u bên cô nữ sinh áo trắng. Những cặp trai gái, dạo chơi quanh phố, người đi qua vội vàng, kẻ đi lại chậm chậm… Phố đông vui lắm, làm cho khu Ḥa B́nh như bừng lên, nhộn nhịp hẳn…

 

 Nhóm chúng tôi cũng vậy, cũng ùa ra đây theo gịng người, cùng chung hưởng cái nắng ấm áp của ngày mùa Thu. Không nhớ nàng đă thích mùa Thu tự bao giờ? Cái nắng ấm, cái gió nhẹ của mùa Thu, h́nh như chúng đă cùng ḥa ḿnh với mặt nước lăn tăn của Hồ Xuân Hương, với vườn Bích Câu trăm hoa tươi thắm… Chúng cũng đă quyện với đồi cỏ sân golf bên bờ hồ… Tất cả cùng ḥa với con người, bừng lên sức sống…

_ Chị Lộc ơi, chị x̣e bàn tay ra để tôi coi bói cho. Tiễn, một người bạn trong nhóm nói nhỏ. Chị sẽ gặp một người chồng, t́nh cờ mà nên duyên, không quen biết trước… Lại c̣n châm thêm, không phải Hưng đâu!

 

 Từ dạo đi coi bói với Nguyệt vào năm học đệ Nhất, Lộc đă quên bẵng đi những lời đoán giống như vầy của Bà Mù ở Phương Sài rồi. Vả lại, càng không đúng với thực trạng hiện nay của nàng. Những sự đưa đón, chiều chuộng của Hưng, cả hai tuy không nói ra, riêng Lộc cảm thấy nàng và Hưng đứng ở vị thế, tuy chưa đến t́nh yêu ra riết, nhưng lại cao hơn t́nh bạn một chút. Nàng nh́n Hưng như ḍ hỏi. Anh khỏa lấp:

_ Tại sao em lại tin nó chứ! Rồi anh xoay qua mắng Tiễn:

_ Đồ thầy bói đoán ṃ!

 Thời gian rồi cũng qua đi, Lộc cũng không để ư, cũng không nhớ đến những lời nói của Tiễn. Kể cả những lời đoán của bà Thầy Bói Mù dạo trước ở Nha Trang…

 

 Lương của một Giáo Sư Đệ Nhị Cấp (cấp 3 bây giờ), gói ghém cho bản thân, chút ít gửi về phụ giúp gia đ́nh, lại c̣n giúp cho Lộc trả chi phí hằng tháng ở Kư Túc Xá nữa. Kể ra cũng chật vật lắm. Cuối cùng anh Lai cũng viết cho Lộc một thư, đại khái không thể giúp tiếp.

 

 Thật t́nh mà nói, từ hồi nào tới giờ, Lộc cứ tưởng tiền trả chi phí hằng tháng, từ Ba Má gửi lên thôi. Sau đó Lộc đă viết một thư cám ơn anh Lai đă giúp…

Lộc nói với Hưng chuyện về Nha Trang, chúng tôi bàn thảo với nhau. Hưng xin được cho Lộc một công việc làm ở văn pḥng. Ở lại đây, vừa đi học, vừa đi làm. Thời tiết Đà Lạt lạnh lắm, buổi sáng sương mù dày dặc. Cứ sáng sớm Hưng vào đón, đưa đến sở làm. Chiều lại đón ra, đưa về Kư Túc Xá. Ngày nào cũng vậy.

 

 Được một thời gian ngắn, Lộc suy nghĩ nhiều, thấy bất tiện lắm. Và nhất là việc học chẳng được bao nhiêu. Mà lại c̣n lư do sức khỏe nữa. Cùng lúc đó, gia đ́nh gửi thư lên cho biết đă nhận được Sự Vụ Lệnh xin đi dạy học của nàng rồi. Không c̣n lư do ǵ để tŕ hoăn nữa, Lộc quyết định trở về Nha Trang. Nàng cám ơn Hưng đă giúp đỡ trong thời gian qua và nói câu tạm biệt…

 

Tháng 12. 1968

 

 Mải mê với những cảm nghĩ, những kỹ niệm dễ thương nơi Thành Phố Sương Mù, chiếc xe Jeep dừng lại trong sân Trường Trung Học Ninh Ḥa, tự lúc nào mà Lộc không để ư. Anh Phan đưa Lộc ra đây và cũng có việc phải đi công tác ở Dục Mỹ nữa.

 

 Trời buổi trưa nóng lắm. Lộc tiến về phía văn pḥng để tŕnh diện và nhận nhiệm sở. Nàng đă thoáng gặp một thanh niên trên hành lang lớp học. Theo thói quen, nàng gật đầu chào và người thanh niên cũng mỉm cười đáp lại. Lộc nghĩ đây chắc là một Giáo Sư dạy trong trường. Sau này, nàng mới biết đó là Thầy Hiệu trưởng. Lộc nhớ thầy với đôi kính cận thật dày. Gương mặt hiền lành, phúc hậu.

 

 Sau khi đă tŕnh diện cô Quỳnh Nga, Xử Lư Thường Vụ Hiệu Trưởng. Lộc bước nhanh ra cửa. Quang cảnh trường cũng thật đẹp. Với những dăy lớp học và hai dăy mới hơn ở phía trước. Trong sân trường, đâu đó cũng có những cây Phượng Vĩ. Mùa này không có hoa, nhưng những tàng lá xanh tươi cũng đă nhiều. Cùng lúc đó tiếng kẻng vang lên. Lộc nghĩ chắc giờ này tan học. Các lớp, học sinh trai gái ùa ra, nam sinh cũng như nữ sinh, tụm năm, tụm ba, vừa đi ra cổng, cũng vừa nán lại, quay lại để nh́n nàng. Tuy không nh́n, nhưng Lộc cũng biết các học sinh, cùng nhau bàn tán về nàng.

 

 Tách đám bạn gái, một nữ sinh bước đến gần, mỉm cười và chào nàng:

_ Cô ơi, cô là cô giáo mới? Cô có nhà ai quen ở đây không? Cô định về đâu hôm nay? Bây giờ chiều rồi hay là cô đi với em, về nhà em ở lại? Cô nữ sinh dễ thương ấy nói liên tục. Nhưng nàng cảm nhận được ḷng nhiệt thành và chân thật của người con gái mới quen. Chưa kịp trả lời hết những câu hỏi. Để rồi qua vài ba câu đối đáp, tự nhiên nàng đồng ư và theo Chất về nhà…

 

 Lộc về Nha Trang không lâu, Hưng cũng ra trường và làm việc ở Sài G̣n. Bây giờ th́ chỉ c̣n những cánh thư thăm hỏi nhau thôi. Một lần, chàng về Nha Trang và đến nhà thăm. Hai đứa cũng đi chơi với nhau. Cả hai cũng chẳng nhắc ǵ đến vấn đề hôn nhân, cưới hỏi. Sau đó, ba Hưng đến thăm cho biết nhà, rồi thôi. Sau này nghe nói, Ba Mẹ Hưng đă chuẩn bị nữ trang, đến hè năm đó là đến xin cưới hỏi.

 

 Nhà trường cũng phân phối giờ dạy để cho tiện, cho các người ở xa như chúng tôi. Ba ngày đầu tuần hoặc ba ngày cuối tuần. Lộc có ngày Thứ Ba, ngày nghỉ trong tuần. Một hôm, t́nh cờ nàng gặp được LộcHải, một bạn học thời Trung Học ở Trường Văn Hóa. LộcHải mở lời và nàng cũng tá túc ở nhà LộcHải một thời gian ngắn.

 

 Một hôm đi dạy, Lộc và Túy Sen nhận ra nhau. Hồi c̣n sinh viên ở Đà Lạt, Túy Sen trong phái đoàn sinh viên Huế lên thăm Đà Lạt và chúng tôi đă gặp và biết nhau thời đó.

 

 Nàng lại nhớ đến những kỹ niệm ở Nữ Đại Học Xá. Đêm đó, VC ở khu Cây Số 4, pháo kích qua đồi Trường Chiến Tranh Chính Trị, cạnh đồi Viện Đại Học. Cả khu nữ cư xá, mọi người nhốn nháo, lo sợ. Phi Hồng th́ run lên cầm cập, kéo Lộc cùng chui trốn dưới gầm giường.

_ Lộc ơi, đọc kinh đi, đọc kinh đi… Lạy Chúa tôi, Lạy Chúa tôi…

 Đêm tối đen, sương mù dày đặc, trời lạnh buốt xương, Cha Viện Trưởng cho người xuống đón được toàn thể chị em có mặt lúc bấy giờ. Đứa nào cũng quấn mền, trùm đầu, trùm cổ. Đứa đi, đứa ḅ,… té lên, té xuống… Cuối cùng cũng lên được, tị nạn ở pḥng khách nhà Cha.

 

 Một kỹ niệm nữa, kỹ niệm này dễ thương hơn. Một lần, vào dịp Lễ Giáng Sinh, chị Ngọc Yến, Phi Hồng và Lộc cùng chui rào ở phía sau kư túc xá. Bên ngoài, các bạn nam sinh viên đă chờ sẵn để đón đi Party…

Pḥng 4 - Từ trái: Lộc, Mạnh Hà, Phi Hồng và Hoàng Cần

 Chúng tôi bốn đứa, Tường Khanh, Phi Hồng, Phương Phú và Lộc đă thân nhau. Cùng lên từ Nha Trang. Phi Hồng vào đây trước, Lộc may mắn cũng được vào ở trong này. C̣n Tường Khanh và Phương Phú ở Kư Túc Xá Phan Đ́nh Phùng. Cứ cuối tuần, tất cả nhóm bạn trai, bạn gái, gặp nhau nói chuyện. Thôi th́ đủ thứ, trên trời dưới đất, giày dép, áo quần… Lộc có tiếng là ít nói. Mọi người nói chuyện, Lộc chỉ cười để góp vui thôi. Đến nỗi, một anh bạn phải lên tiếng:

_ Từ đầu đến giờ, anh không nghe Lộc nói một tiếng nào?

_ Th́ mọi người nói rồi. Có người nói th́ cũng phải có người nghe chứ. Em nghe và cười là đủ rồi đó.

 
Trước: Hoàng Cần, Phi Hồng. Hàng
Sau
Chị Ngọc Yến, Mỹ Linh, Lộc và chị Ngọc Ơn.

 Túy Sen thuê được nhà ở cạnh Truờng Trung Học Đức Linh và rủ Lộc về ở chung. Nàng cám ơn LộcHải, rồi dọn đến đó thuê chung với Túy Sen, thuê nhà ông bà Tiệp.

 

 Những ngày dạy ở đây, c̣n những ngày nghỉ trong tuần, Lộc đều “bay”ngay về với gia đ́nh. Phần soạn bài, soạn vở, phần với những sinh hoạt trong gia đ́nh, nàng không c̣n th́ giờ để suy nghĩ đến một chuyện ǵ khác…

 

 Một lần nàng đă nghe nói, ở Sài G̣n Hưng sống hào hoa và bay bướm lắm… Nàng cũng chẳng để tâm. Rồi những cánh thư thưa dần, nhợt nhạt… Người ta nói “xa mặt cách ḷng“ cũng phải.

 

 Một lần Lộc nghe nói, đồng thời Hưng tặng cho nàng một tập nhạc, cũng tặng cho một người con gái khác, một tập nhạc khác…

 

 Cũng giống như bao người con gái, ai ai cũng muốn “người ấy“ của riêng ḿnh. T́nh cảm mà chia xẻ với một người thứ ba, hoàn toàn tuyệt đối, không chấp nhận được. Nàng coi như không biết việc ǵ đă xảy ra, tự rút lui và không cần nói lời chia tay…

 

 

                            Xem Tập 4

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 15 tháng 4 năm 2013

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com