Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

 

Lời người viết :

Kính tặng Anh Lê Phụng Chữ. Người chồng lư tưởng của Em và là người cha gương mẫu của Các Con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

 Tập 2:

 

 

   Buổi chiều, trời mưa bay bay lất phất, tuy thế cái lạnh cũng len lén thấm vào da thịt. Lộc cảm thấy dễ chịu lắm. Bầu trời vẫn c̣n nắng, trong xanh. Từ chợ đến Nữ Cư Xá Trương Vĩnh Kư, trên đường Đoàn Thị Điểm thật gần. Lộc đi bộ và đem theo túi xách áo quần, đến văn pḥng để tŕnh diện Soeur Quản lư. Sau khi xem đầy đủ giấy tờ, nàng theo Soeur đến chỗ ở trong khu Cư Xá.

  Đó là một dăy nhà tiền chế. Nàng thấy có nhiều nữ sinh viên đă đến trước rồi. Soeur dẫn vào pḥng.

Lộc thấy 2 giường nhỏ hai bên, và 2 bàn học được kê đâu mặt nhau. Cứ 2 giường như thế, được ngăn với một tấm màn vải màu xanh biển đậm. Soeur dặn ḍ vài điều, rồi đi ra. Lộc bước chân theo tiễn và nói cám ơn Soeur.

 

  Đang loay hoay xếp dọn các đồ dùng cho ngăn nắp, một bạn gái bước vào phía bên cạnh. Sau khi chào hỏi, nói chuyện, cả hai chúng tôi đều nhận ra nhau. Thời học lớp Nhất (lớp 5 bây giờ) ở Trường Tiểu Học Sinh Trung. Hồi đó, Lộc và Thúy Loan thân nhau lắm. Ba của Thúy Loan làm ở Sở Hỏa Xa. Sau đó, ông đổi đi Tháp Chàm (Phan Rang), Thúy Loan cùng gia đ́nh chuyển đi. Thế là cả hai mất liên lạc với nhau luôn từ đó.

 

  Giờ đây, hiện hữu Thúy Loan ở trước mặt, một người con gái lạ hoắc, không giống Thúy Loan, bạn của tôi trong kư ức. Có thể bây giờ tôi cũng vậy, cho nên bạn đă không nhận ra tôi chăng ? Cả hai, đều là những thiếu nữ đang Xuân tươi thắm. Hai đứa nhắc lại vài kỷ niệm cũ, nhắc cô giáo Kim Khánh, lúc nào cũng dịu dàng, nhỏ nhẹ, dễ thương. Đến bạn Bùi Thị Trường, bạn Nguyễn Xuân Sơn....Nhớ đă có lần đến nhà bạn Trường ở xóm Hà Thanh để tập văn nghệ..... Hai đứa cùng chào nhau đi ngủ.

 

  Riêng bản thân tôi, không ngủ được. Nhớ từ chuyện nọ đến chuyện kia, cũng vào thời Tiểu học này.

  Năm đó, tôi học lớp 3, Long Vỹ bạn cùng lớp, rủ tôi đến nhà nó chơi. Thời gian vào buổi trưa, không nhớ hôm đó là ngày nghỉ hay đi học sớm nữa. Tôi đang đứng trên hè phố nhà bạn, tiệm thuốc Bắc ở góc đường Phan Bội Châu và Lê Lợi ( năm 2010 tôi về thăm, giờ là tiệm vải Phương Hoa ) đang nh́n người đi qua, đi lại trên hè phố. Phố đông vui lắm.

  Bỗng nhiên, một người đàn bà ngoắc tôi lại, bảo tôi ngồi xuống. Tôi cũng nghe theo. Bà ta vừa nắm lấy lỗ tai của tôi, vừa nói :

_ Trời ơi ! Lỗ tai của em dơ quá, toàn đất không hà. Để tôi lấy đất ra cho.

 

Tôi không nghĩ đến và cũng không biết được, bà ấy đă gạt gẫm tôi. Bà ấy đă mở ra, lấy được hai khoen tai vàng của tôi, tự lúc nào. Rồi c̣n gói lại cẩn thận vào chiếc khăn nhỏ nữa. Chị em nhà tôi, đứa nào cũng có được một đôi hoa tai như thế.

_ Sạch đất rồi đó. Bây giờ tôi cho em 5 đồng, đi theo tôi qua chợ để mua trà đem về cho Ba Má uống nghen.

  Có được 5 đồng, mừng quá ! Tôi hư hửng đi theo bà ấy, đi qua các sạp bán đồ tạp hóa trong chợ. Thừa lúc đông người qua lại, bà ta lách người đi ngả khác, rồi biến mất.

  Cảm giác vừa lạc lơng, vừa sợ hăi, tôi khóc ̣a và khóc thật lớn. Bỗng nhiên, tôi sờ vào hai trái tai của ḿnh, hai chiếc khoen vàng không c̣n nữa. Bản tính tự nhiên, tôi khóc thật to và la lớn : " Bà ấy lột hoa tai của con, bà ấy lột hoa tai của con "

   Tôi c̣n nhớ ngày ấy, ở đây có một cây bàng thật lớn. Những người lớn đi chợ, thấy vậy xúm lại hỏi chuyện. Trong số đó, có chị Số. Tôi biết chị v́ chị cũng quen với ba má tôi. Nhưng chị không biết tôi. Sau khi nghe kể sự việc, chị bồng tôi lên dỗ dành và cùng đi t́m người đàn bà ấy. Cũng may, tôi c̣n nhớ mặt bà ta, cũng vừa mới lũi đi, cách đó không xa. Bỗng tôi thấy được và nhận ra bà ta. Tôi chỉ theo và mọi người ùa ra, xúm nhau bắt bà ấy lại.

 

  Chị Số nắm chặt hai tay bà ấy, cùng tôi đến Đồn Cảnh Sát, cạnh Trường Nữ Tiểu Học Nha Trang. Ngồi vào ghế trong văn pḥng Cảnh Sát, tôi c̣n nhớ rơ như in, người Cảnh Sát bắt buộc bà ấy để ngửa hai tay lên bàn. Ông ta dùng một cái chày bằng cao su, đánh lên hai bàn tay đó...

Sau khi ghi lời khai và hoàn tất thủ tục, người Cảnh Sát hỏi tôi :

_ Nhà cháu ở đâu ?

_ Nhà con ở chỗ cửa.

Nghe tôi trả lời, mấy người đó cũng cười x̣a. Cũng may mắn, tôi c̣n nhớ ba tôi, làm Thư Kư Hộ Tịch ở Xă Nha Trang Đông. Người Cảnh Sát vội liên lạc với ba tôi. Sau đó ba tôi đến đón tôi về nhà với đôi khoen tai vàng.

Tôi cũng biết cám ơn và chào người Cảnh Sát. Nhất là cám ơn và chào chị Số, người Quới nhân đầu tiên trong đời tôi...... 

   

  Sáng hôm sau, Thím Ba Giang ( chú là anh em họ với ba tôi ) đến Nữ Đại Học Xá t́m tôi và cho biết đă xin đổi được cho tôi, vào ở trong Nữ Cư Xá Viện Đại Học rồi. Thím nói ở trong này, thuận tiện cho việc học và cũng đỡ tốn tiền xe lam, đi học mỗi ngày. Tôi theo thím đến chào và cám ơn Soeur Quản lư, rồi chúng tôi đi xe lam để vào Viện Đại Học.

Ông Bà Thủ tướng Nguyễn Văn Lộc

Cha Viện trưởng Nguyễn Văn Lập

Từ trái: Lộc đứng thứ bảy

  Đây là Nữ Cư Xá, dăy pḥng làm bằng gạch dưới chân đồi. Chị em chúng tôi ở 4 pḥng, 1 pḥng ăn và nhà bếp. Có đầy đủ pḥng tắm và nhà vệ sinh. Tôi được vào pḥng số 4. Bốn người một pḥng. Tôi đến gặp và chào chị Kim Huê. Đại diện cho các chị em chúng tôi tại đây. Pḥng số 4 có Mạnh Hà, Phi Hồng, Lộc và Hoàng Cần.

Bàn học chúng tôi, tự kê, nh́n ra cửa sổ, nh́n lên đồi. Đồi cỏ xanh tươi và nh́n cao hơn nữa thấy đỉnh nhà thờ Viện Đại Học với Cây Thánh Giá. Sương mù vẫn thường bao phủ trên đỉnh đồi. Chỉ chờ khi nắng lên, màn sương tan dần, lúc này mới thấy được nhà thờ, tháp chuông và Cây Thánh Giá. Tiêu biểu cho Viện Đại Học là đây.

 

  Cuối tuần, chúng tôi đi phố, đi chợ. Thành phố Đà Lạt, tuy nhỏ, nhưng dễ thương lắm. Nói đến, nghĩ đến Đà Lạt, là phải nhắc đến Hồ Xuân Hương thơ mộng. Bộ mặt của thành phố. Biết bao nhiêu cảnh đẹp ở đây. Với những rừng thông xanh ngắt, hùng vĩ, những thác nước ầm ầm suốt cả ngày đêm. Và nhất là cái không khí, cảnh vật, lúc ẩn, lúc hiện tự nhiên, trong làn sương mù..., làm cho biết bao tao nhân, mặc khách, xúc cảnh, sinh t́nh....

  Thành phố Đà Lạt nhỏ lắm. Lấy khu Ḥa B́nh làm tâm điểm, chỉ cần đi hết một ṿng, là đủ thấy Đà Lạt rồi đó. Ngày đó, lúc nào cũng khu Ḥa B́nh, chỉ cần đứng ở đây một lát, là sẽ gặp những người ḿnh muốn gặp.

 

Nếu Nha Trang có các Trung tâm Huấn luyện Hải Quân, Không Quân, Đồng Đế..., th́ Đà Lạt có Trường Vơ Bị Quốc Gia, Trường Chiến Tranh Chính Trị, lại có thêm Viện Đại Học nữa.... Tất cả hợp lại " trang điểm " cho thành phố Đà Lạt, thêm hương, thêm sắc....

 

  Nói đến Đà Lạt, cũng không quên nhắc nhớ Hoa Anh Đào. Con đường đầu dốc, từ phía trước khu Ḥa B́nh ra đến Hồ Xuân Hương, hai bên đường được trồng toàn Hoa Anh Đào. Đến mùa hoa nở, đi trên con đường này, rợp bóng một màu hồng phấn dễ thương, tươi thắm. Ngoài ra, c̣n vô số các loại hoa được trồng ở xứ này. Ḱa La dơn đủ màu khoe sắc, đỏ, hồng, vàng, bordeaux..., mà mỗi độ Tết đến hay tiệc tùng, má tôi vẫn thường mua về và tôi là người thường cắm hoa vào b́nh, cho ba má tôi. Nếu bạn được đưa đến chợ hoa, th́ khỏi nói, tha hồ mà ngắm nhé. Nào Hồng, Cúc, Thược Dược, Măn Đ́nh Hồng...Cũng không thiếu các loại Hoa Lan nữa...Ngày đó tôi thích nhất Hoa Hồng màu Brigitte, màu cam cam hồng hồng. Dễ thương chi lạ. Đà Lạt được mệnh danh " Thành Phố Ngàn Hoa " mà !

Hoa đào - Ảnh: Nguyễn Thị Lộc

  Hôm nay là ngày Lễ Măn Khóa Quân Sự của Nam Sinh Viên Viện Đại Học. Buổi lễ được tổ chức trên đồi sân Golf, cạnh đồi Viện Đại Học. Chị em trong cư xá chúng tôi, được phân công tiếp đón Quan Khách từ Sài G̣n lên và Quan Khách tại Thành Phố này.

Dù bận rộn, chúng tôi cũng chụp được tấm ảnh, toàn thể chị em chúng tôi trong cư xá. Chị Kim Huê, chị Ơn, chị Ngọc Yến, Thao Thao, Thanh Xuân, Hường, Như Ư, Xuân Hoa, Mỹ Linh, Thiên Hương, Ngọc Mai, Mạnh Hà, Phi Hồng, Hoàng Cần, Lộc.

Nữ Sinh viên Cư xá Viện Đại học Đà Lạt

Từ trái:  Lộc đứng thứ hai

Giờ đây, nh́n lại tấm ảnh đă chụp cách đây 45 năm, gần nửa thế kỷ rồi đó. Ḷng tôi suy nghĩ miên man, xúc động vô cùng. Cuộc sống thăng trầm, đổi thay. Toàn gia đ́nh chúng tôi, may mắn đă đến được xứ sở tự do này. Tôi đă t́m và may mắn gặp lại được Phi Hồng, chị Ngọc Yến. Có nghe nhắc đến Như Ư, Mỹ Linh. C̣n các chị và các bạn khác, th́ cũng chẳng biết lưu lạc về đâu ? Đà Lạt bây giờ đă thay đổi lắm, không c̣n như xưa. Biết t́m người ở đâu bây giờ ?

 

   Nhớ có lần, vào buổi tối, mấy chị em rủ nhau đi bộ ra phố ăn hàng. Đà Lạt về đêm, trời rét run như cắt, sương muối dày dặc..., mấy chị em, đứa nào cũng nai nịt gọn gàng, quấn khăn kín mít, trùm đầu, trùm cổ, vừa đi vừa nói chuyện, đường xa cũng thành gần. Thoáng chốc, đă ra đến phố chợ rồi.

   Đứa ăn phở, miến gà hay ḿ hoành thánh. Rồi đủ thứ chè ở khu Thủy Tiên, chè Thưng, Trôi Nước, Sấm Bô Lường... No nê lại c̣n rủ nhau qua Tiệm Kem Việt Hương, ăn kem Esquimo nữa. Đà Lạt trời đêm lạnh buốt xương, mà c̣n ăn kem nữa, cũng thấy thú vị lắm lắm.....

 

   Nói đến Đà Lạt, mà không nhắc đến t́nh yêu th́ quả là thiếu sót có phải không ? Bản thân tôi, nhan sắc cũng b́nh thường. Gia cảnh cũng b́nh thường. Cũng hay các bạn chơi với tôi, con nhà giàu có, nổi tiếng. Nhưng gặp được các bạn tốt, không ỷ thế, phân biệt giàu nghèo, nên cho đến bây giờ, trên 45 năm, mà t́nh bạn vẫn c̣n thân thiết. Thật đáng trân quư biết bao!

 

  Từ thời Trung học, cũng biết bao anh chàng theo đuổi, trồng cây si. Chung lớp cũng có, cũng có.

    Ngày Xưa Hoàng Thị...ép thư vào vở....Cũng có người nhờ mai mối với ba má tôi.....Cũng có những t́nh cảm thoáng nhẹ, dễ thương trong đời....

 

 

                            Xem Tập 3

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 6 tháng 4 năm 2013

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                www.ninh-hoa.com