Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

 

Lời người viết :

 

Thương tặng anh Lê Phụng Chữ, người chồng lư tưởng của em và là người cha gương mẫu của các con.

 

Nguyễn Thị Lộc

 

 Tập 1:  Những Ngày Xưa Thân Ái

 

Như thường lệ, sáng nay Lộc đưa cháu đi học. Sau khi cô giáo đến nhận và đưa các cháu vào lớp. Nàng trở ra đường và đi bộ một ṿng. Mùa Xuân vẫn c̣n luẩn quất đâu đây. Tiết trời hơi se lạnh một chút. Nhưng không sao, nhờ đă mặc chiếc áo Jacket mỏng, Lộc không cảm thấy lạnh lắm. Nàng thọc cả hai tay vô túi, đă cảm thấy ấm áp lắm rồi. Bầu trời cao xanh, trong vắt. Cảnh vật như bừng lên. Nắng gió ḥa ḿnh với cỏ cây, tạo nên một không khí ấm áp, reo vui. Những sợi nắng mai, dịu dàng trải dài suốt trên thảm cỏ xanh của sân vận động. Sau khi đi bộ được khoảng một tiếng đồng hồ, nàng trở về nhà.

 

 Giờ đây, đến bên cửa sổ, nh́n ra mảnh vườn nhỏ sau nhà, nàng cảm thấy dễ chịu hẳn. Ra hoa đă hơn một tháng, bây giờ cây mai Nhật vẫn c̣n những cánh hoa nở muộn, đỏ thắm. Ngày hôm qua, hai vợ chồng nàng cùng đứng ngắm và anh ấy đă đếm được, chỉ c̣n đâu hơn mười mấy cái. Bây giờ Lộc bước ra tận gốc mai, vừa hoa vừa nụ, lại điểm xuyết thêm những chùm lá non. Tuy không đẹp rực rỡ như lúc trước, nhưng bây giờ nh́n vào cũng đẹp, trông giống như một bức tranh thủy mạc của Tàu.

 

 Cây Anh Đào vẫn c̣n hoa, màu hồng phấn nhẹ nhàng, dễ thương lắm. Màu hoa nhắc nhớ nàng thời con gái mới lớn, thời của mộng, của mơ, của trăng, của mật… Bước vào nhà Lộc mở computer, nh́n thấy một bài mới được chuyển đến “Nha Trang, Ai nhớ chăng ai?”. Lồng vào giọng hát truyền cảm của ca sĩ Duy Quang. Chao ơi! Nhớ ơi là nhớ!

 

 Cám ơn Ngọc Nữ đă chuyển bài này. Những h́nh ảnh, những ngày xưa thân ái đến cho chị. Tăng thêm nguồn cảm hứng rồi đó.

 

Rạp Ciné Tân Tân

 

 Ngày đó, Lộc và Nguyệt thường hay đi cặp đôi. Những lần đi xem phim ở rạp ciné Tân Tân. Rồi cùng ngồi ăn kem, ở tiệm kem Fuji bên cạnh. Văn phim, hai đứa chưa chịu bước về nhà, cũng thẹn thùng khi có những đôi mắt nh́n theo…  

 

Làm riu ríu những bước chân chim, trên hè phố đông người.  

 

Đă vậy cũng c̣n có ư đi dạo một ṿng. Đây là tiệm sách Mai, kia là tiệm sách Văn Văn… Dù chưa định mua ǵ, cũng ghé vào, chọn chọn, lựa lựa…

 

Ty Thông tin Nha Trang

 

 Thời đó, thành phố Nha Trang dễ thương lắm. Cũng lợi điểm là có những trung tâm huấn luyện ở đây. Cứ đợi đến Thứ Bảy, Chủ Nhật, là túa ra các chàng trai trẻ, đến đây học từ mọi miền đất nước. Nhiều người có duyên với nhau, cũng thành vợ thành chồng. C̣n không, cũng có những kỹ niệm dễ thương, thân ái.

Đường Độc Lập. Góc trái là tiệm Café Hoa Hoa

Chúng tôi cũng vậy, thời con gái mới lớn, đứa nào cũng mộng, cũng mơ, cũng mong gặp được hoàng tử của ḷng ḿnh. Lộc c̣n nhớ năm học đệ Nhất (lớp 12 bây giờ), nghe đồn có bà thầy bói, nói vận mạng hay lắm. Hai đứa chúng tôi cũng rủ nhau đến cầu xem hậu vận của ḿnh ra sao. 

 

Bà ở xóm Phương Sài. Theo lời chỉ dẫn, chúng tôi t́m được nhà bà rất dễ dàng. Khi hai đứa bước vào, bà đang giặt áo quần. Nhà bà đơn sơ, b́nh thường lắm. Nếu không nghe nói, chúng tôi chắc không biết bà biết xem quẻ. Giác quan của người mù, cho bà biết có người lạ vào nhà. Chúng tôi chào bà. Bà rửa tay và nói với chúng tôi:

_ Các cháu muốn bà coi quẻ phải không?

Chúng tôi dạ nhỏ. Bà chỉ cho chúng tôi, ngồi trên chiếc giường trước mặt. Bà cũng ngồi ở đây. Bà lần tay với lấy cái ống nhỏ, giống như cái ống đựng tăm xỉa răng. Trong ống có một số thanh tre mảnh khảnh, nhưng cao hơn cây tăm xỉa răng một chút. Thanh tre được vót cẩn thận và có những nấc khắc trên thân.

 

 Bà xem cho Lộc trước. Nàng khấn theo lời bà dặn, rồi xóc xóc vài lần như xóc xăm. Tay phải một cây, tay trái một cây, nàng nhặt lên rồi đưa cho bà. Bà mù không thấy, nên bà chỉ lần theo nấc khắc trên thân hai cây xăm. Rồi bà nói một mạch:

Xăm của cháu tốt lắm. Số của cháu sau này, gặp người chồng t́nh cờ mà nên duyên. Không quen biết trước. Cháu không phải lo lắng ǵ cả. Người đó đă lo hết tất cả cho cháu rồi. Từng cái chén, đôi đủa nữa đó. Người ta đám cưới về nhà chồng, ít nhiều cũng có chút ít của hồi môn. C̣n cháu trái lại, ngày về nhà chồng với hai bàn tay trắng”.

 Lộc nhớ lời bà nói chỉ có bấy nhiêu thôi. Rồi bà nói với nàng:

_ Xong rồi, cháu có muốn hỏi lại ǵ nữa không?

Lộc tỏ ư phân vânvà không mấy tin tưởng về những lời bà nói. Nàng hỏi lại:

_ Bà cũng biết đó, thời bây giờ ai ai cũng có bạn hoặc quen biết trước, rồi mới đến hôn nhân. Sao bà lại nói chuyện của con như vậy? Liệu con và người đó có bền không?

_ Tốt lắm, tốt lắm. Sống đến Răng Long Đầu Bạc nữa. Cháu cứ tin lời bà nói. Để mà coi.

 

 Tuy đă nghe những lời bà nói rồi. Ḷng nàng vẫn miên man suy nghĩ vô cùng. Nghĩ đến những câu chuyện cổ tích phương Tây mà ḿnh đă đọc được. Những phim cổ tích Hoàng Tử, Công Chúa, các ông vua trị v́ ngày xưa, Cô gái ngủ trong rừng, được Hoàng Tử đến cứu, đem về làm vợ…

 

 Mải mê với những cảm nghĩ dễ thương như vậy của ḿnh. Nàng không nghe những ǵ bà nói cho Nguyệt. Khi coi cho Nguyệt xong, chúng tôi đặt tiền, nói cám ơn và chào bà chúng tôi ra về. 

Biển Nha Trang năm 1966

 Trên đường về và cả thời gian dài sau đó, Lộc đă quên bẵng đi những ǵ bà nói về nàng. Cả hai bận học thi. Thỉnh thoảng cũng rủ nhau đi chơi. Những lần hai đứa chở nhau hoặc hai đứa hai xe đạp, chầm chậm trên đường biển Nha Trang, đường Duy Tân (Trần Phú bây giờ) hay cùng ngồi chơi, trên băi cát trắng bờ biển. Cả hai đứa cũng không hề nhắc lại, chuyện đi coi bói lần đó với nhau một lời nào.

 Nói về lớp Nhất C năm đó, thật dễ thương. Thầy Ngô Đức Diễm làm giáo sư hướng dẫn. Lộc c̣n giữ được đầy đủ, h́nh ảnh Thầy và những học sinh trong lớp, cùng đi picnic cuối năm. Phi Hồng, Tường Khanh, Phương Phú và Lộc. Phú Thành, Kim Chi, Tuyết Nhung, Cẩm Tâm, Cúc lớn, Cúc nhỏ. Nam sinh có Thịnh, Trung, Phúc… C̣n một số nữa, nếu bây giờ có gặp lại, có thể nàng nhận cũng không ra. 

 T́nh học tṛ cũng dễ thương lắm. Trong lớp có Cao Đắc Bữu & Mỹ Hảo, Cung & Thùy Dương. Hai cặp đă nên duyên. C̣n Huyền Chiêu nữa và nàng đă gặp lại bạn, khi dạy ở Ninh Ḥa.

Đường Phan Bội Châu, nếu rẽ trái sẽ đến Trường Nữ Tiểu học

 Cái thời học sinh, quá dễ thương, quá đẹp phải không? Sau khi đậu Toàn phần (tốt nghiệp lớp 12 bây giờ), Lộc được gia đ́nh cho tiếp tục học ở Đà Lạt. Nguyệt học tiếp, rồi vào học ở Sài G̣n. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp lại và đi chơi với nhau vào mùa Hè. 

 Chúng tôi đến Đà Lạt vào buổi trưa. Chưa kịp sắp xếp, Lộc gửi tạm hành lư ở nhà người cô họ. Nói hành lư cho nó oai, chứ đó chỉ là một cái túi xách nhỏ với vài ba bộ áo quần.

 Trời mưa bay bay lất phất nhẹ. Cái lạnh dịu dàng thấm vào da thịt. Cái cảm giác dễ chịu hẳn. Chúng tôi bốn người ra phố để sắm vài thứ đồ dùng cá nhân. 

 Lộc đến thành phố này đă nhiều lần. Nhưng lần này, cảm nhận khác lắm. Cảm nhận của người thiếu nữ độ tuổi Xuân Th́. Không như những lần trước, hồi c̣n nhỏ đến đây với Ba Má nàng. Mà cũng lạ lắm, nàng không phải chị đầu, mà cũng chẳng là em út. Nhà có hai anh trai và bốn chị em gái. Mà hễ Ba Má đi đâu, cũng dẫn nàng đi theo. Lộc được đi chơi Sài G̣n với Má, đi chơi Đà Lạt với Ba.

Cho đến bây giờ, nàng vẫn c̣n nhớ như in, như ngày hôm qua. C̣n nữa, khi có những đoàn hát cải lương đến Nha Trang diễn, lần nào Lộc cũng được Ba Má dẫn đi xem. Nhớ nhất là Đoàn Cải Lương Thanh Minh Thanh Nga. Hồi đó c̣n bé lắm, mà khi xem cô Thanh Nga diễn. Trên sân khấu cô khóc, thế là dưới đây Lộc cũng đă khóc sướt mướt rồi…

 

 

Tiếp Tập 2

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 20 tháng 3 năm 2013

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com