Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

 

Hôm nay vẫn c̣n trong thời gian nghỉ Lễ, Lộc không phải đưa cháu đi học. Thế nhưng theo thói quen, ngày nào cũng thế. Chữ dậy sớm, uống cà phê, xem Tivi, rồi mới đi làm. Nàng cũng dậy, cũng ngồi bên, nói vài ba câu chuyện với chồng và tiễn anh ra cửa. Chưa kịp đóng lại, chợt nghe tiếng gọi, nàng vội chạy ra xe. Anh chỉ cho nàng, nh́n lên cây Phong trước nhà.

_ Ai đă treo Vầng Trăng lơ lững trên cành cây Phong trơ trụi lá ? Thật quá đẹp và quá lăng mạn phải không ? C̣n h́nh ảnh nào đẹp hơn thế nữa chứ !

 

Loay hoay xếp dọn trong pḥng, cho sạch sẽ, ngăn nắp một chút. Ánh nắng sớm mai, dịu dàng len qua mành trúc nơi cửa sổ. Cùng xô đẩy nhau ùa vào pḥng ngủ của nàng. Lộc đi ra pḥng ngoài. Lúc này, nắng đến càng nhanh hơn. Chúng ào ạt tràn vào nhà bếp. Lộc thích lắm. Cứ đứng ngây người, mê mẩn với Nắng Thu.

 

 

Nếu có ai hỏi nàng. Xuân, Hạ, Thu, Đông, mùa nào Cô thích nhất ? Lộc không ngần ngại mà trả lời ngay rằng : Đó là Mùa Thu. Phải chăng Mùa Thu dễ làm cho con người dễ trải ḷng ḿnh, với vạn vật, muôn loài ? C̣n nữa, những may mắn liên tục, cùng xảy đến với nàng, vào Mùa Thu là ǵ ? Mùa Thu năm 1979, nàng đă được Bà Tiên Hai Ốm cưu mang đem về nhà giúp đỡ..... Rồi Mùa Thu 1983, nàng đă nhận được tin tức Anh Quy.... Và c̣n nhiều, nhiều Mùa Thu nữa, đem những may mắn đến với nàng.......

 

Không chờ đợi ǵ được nữa. Lộc khoác vội cái áo lạnh. Xỏ chân vào đôi giày thể thao và đi ra đường. Trời ơi ! Xem ḱa ! Cây Phong nhà hàng xóm, bây giờ mới thay lá. Lá đỏ au, rực rỡ quá dưới Nắng Thu. Mà có cái hay, là nắng càng lên, màu lá lại càng sáng đỏ rực rỡ, duyên dáng hơn, đẹp đẽ hơn nữa. Cũng ví như vào mùa Lễ Giáng Sinh, những cây thông xanh ngắt, được trang hoàng lên, với những ánh đèn màu lấp lánh.

 

Hôm nay sân trường vắng lặng quá ! Chẳng bù với thời gian đi học. Nhớ những lúc ấy, Lộc đứng với cháu, bên cạnh những học sinh các lớp khác. Tất cả đứng xếp hàng, để chờ cô giáo đến, dẫn vào lớp học. Chúng nó gặp nhau, vui mừng, nói chuyện, kể chuyện bi bô. Âm thanh tạo nên như Bầy Ong Vỡ Tổ. Cứ nghĩ đến đó, Lộc thấy vui vui trong ḷng.

 

 

Lộc nhớ năm ngoái, nàng đưa cháu đi học. Ngày đầu tiên đến trường, nàng đă dạy, Minh Đức đă thuộc và đọc thông suốt, lên giọng, xuống giọng. Khi có bạn của nàng đến chơi hoặc nói chuyện qua phone. Bài " Buổi học đầu tiên " của nhà văn Thanh Tịnh :

" Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời đầy sương thu và giá lạnh. Mẹ tôi âu yếm, nắm lấy tay tôi. Dẫn đi trên con đường làng, dài và hẹp. Con đường này, tôi đă quen đi lại lắm lần. Nhưng lần này, tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi, đều thay đổi. Bởi v́ ḷng tôi đang có sự thay đổi lớn lao ấy. Hôm nay tôi đi học "

Nàng đă dạy cháu, biết đến Ơn Nghĩa Sinh Thành của Ba Mẹ :

 

Công Cha như Núi Thái Sơn

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một ḷng thờ Mẹ kính Cha,

Cho tṛn chữ Hiếu, mới là đạo con.

 

Hôm Ông Bà Thành Chất, Ông Bà Công Hoa lên chơi. Minh Đức không những hát, mà c̣n làm điệu bộ nữa :

 

Ḷng Mẹ bao la như Biển Thái B́nh dạt dào,

T́nh Mẹ tha thiết như làn gió chiều ŕ rào.

Lời Mẹ êm ái như gịng suối hiền ngọt ngào,

Tiếng ru êm đềm trăng tà soi bóng Mẹ Yêu.....

Mọi người, ai ai cũng vỗ tay, khen thưởng.....

 

Ngày nào cũng thế, ṿng theo con đường này, Lộc đi vào trong Sân Vận Động, sau trường học. Bầu trời hôm nay cao xanh, điểm vào những áng mây trắng bum như tuyết. Đủ h́nh, đủ dạng, làm cho nàng liên tưởng đến những cái Bánh Đông Sương, mà nàng đă làm cho các cháu Trai trong ngày Sinh Nhật của chúng. Bánh cho cháu Gái, nàng làm màu hồng. Các bạn và các cháu, ai ai cũng thích lắm, cũng khen. " Vừa ngon, Mát miệng, lại vừa Lành ".

 

 

Ông Mặt Trời cũng cố len qua khỏi đám mây, chiếu xuống những vệt nắng vàng, cùng nhảy múa trên thảm cỏ xanh, đến tận ngút ngàn...... Màu Nắng lúc này, trông thật đẹp. Làm nàng nhớ đến bài hát : " Nắng Thủy Tinh " của Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn. Lộc hát khe khẽ, một ḿnh :

 

Màu Nắng hay là Màu Mắt Em,

Mùa Thu qua đây đă bao lần.

Chiều Thu vương Nắng lên hai hàng,

Để Nắng Thu vàng trong Mắt Em............

 

Nắng lên th́ mặc nắng lên. Cái lạnh Mùa Thu, Se Da Thấm Thịt cũng không kém. Lộc đă có áo lạnh rồi. Nhưng Tiết Thu bây giờ, cũng đủ làm cho nàng rùng ḿnh, co ro, cúm rúm.... Một con, hai con, rồi cả đàn chim, cùng rủ nhau sà xuống sân cỏ xanh tươi, cùng vui đùa, nhảy múa, cùng tắm Nắng Thu với nàng. Lộc dừng lại, ngắm nh́n đàn chim. Chúng có bộ lông màu nâu, giống như Chim Se Sẻ ở quê nhà. Chúng mổ những con sâu trên cỏ, mớm thức ăn cho nhau. Cùng ca hát líu lo, gọi đàn.....

 

Gió nhẹ hiu hiu. Đi gần ra khỏi Sân Vận Động rồi. Mà những vệt Nắng vẫn c̣n theo sau.

 

Em qua Công Viên, Mắt Em ngây tṛn,

Lung linh Nắng Thủy Tinh vàng...........

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 10 tháng 12 năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com