Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

NẮNG ĐÔNG
Nguyễn Thị Lộc

 

 

Mấy hôm nay, mưa rả rích cả đêm, liên tiếp nhiều ngày như vậy. Đến sáng ra, bầu trời ảm đạm, trông buồn lắm. Một màu trắng đục. Một câu thơ của một thi sĩ nào đă viết " Tím cả rừng chiều". Th́ ở đây Lộc có câu " Xám cả bầu trời". Như thường lệ, nàng đưa cháu đi học mỗi ngày.

- Nội ơi, Tại sao mấy cây kia lá đỏ, lá vàng ? Mà những cây này, th́ lá vẫn c̣n màu xanh, hả Nội?

- V́ những cây đó, lá đổi màu muộn đó cháu.

- Tại sao nó lại đổi màu muộn, hả Nội ?

Chắc Minh Đức hỏi thêm vài câu hỏi nữa. Nàng cũng không biết trả lời sao với cháu. Nàng ậm ừ cho qua đi, rồi thằng bé cũng quên, không hỏi tiếp nữa. Thấy nàng co ro, cúm rúm. Xuưt xoa hai bàn tay.

- Nội ơi, Nội để hai tay vào túi áo Jacket đi. Nó sẽ Warm thôi. Nói rồi, nó dùng hai bàn tay của ḿnh, áp chặt vào hai bàn tay của nàng lại. Để chuyền hơi ấm và lại c̣n dặn nàng.

- Khi con ở trường rồi. Đi về Nội nhớ để tay vào túi áo Jacket nghen.

- Tay con ấm quá !

- Đúng rồi, tay con Warm lắm. Lộc phải cố thay thế chữ warm bằng chữ Ấm. Giải thích và dạy cháu dùng từ tiếng Việt. Được đến đâu, hay đến đó. Nàng vờ như không hiểu tiếng Anh. Buộc Minh Đức phải nói và trả lời tiếng Việt Nam ḿnh. Chứ không th́ đến một lúc nào đó. Các cháu có thể, không nói được, không nghe được và không hiểu được Tiếng Việt ḿnh như thế nào nữa.

 Thường vào buổi sáng, nàng dậy sớm, ngồi xem Tivi và nói chuyện với chồng. Biết được tin

 Vào ngày 14/12, chỉ trước Lễ Giáng Sinh có 10 ngày. Ở Tiểu Bang Connecticut, miền Đông nước Hoa Kỳ. Một thanh niên 20 tuổi, mang 3 khẩu súng đến Trường Tiểu Học Sandy Hook, Thành phố Newtown. Bắn chết 20 em Học sinh. Đa số là 6, 7 tuổi. Trạc tuổi Minh Đức. Cô Hiệu Trưởng và 5 cô giáo. Kể cả đă bắn Mẹ nó ở nhà. Cả thảy 27 người. Rồi tự tử luôn.

 

 Lộc xem Tivi, thấy mà buồn đến lịm người. Trời ơi ! Thảm trạng xảy ra, thật quá sức tưởng tượng của nàng. Lẽ ra giờ này, Các Em Học Sinh ngây thơ ấy, đang hân hoan đón chờ Mùa Lễ Giáng Sinh, đang chờ những món quà từ Ba Mẹ, người thân trong nhà. Cô Hiệu trưởng và các cô giáo, lo đón mừng những ngày Lễ với gia đ́nh, chồng con.

 

 Cô Hiệu Trưởng và Các Cô Giáo, những người đă truyền đạt kiến thức, đă tận tụy, hy sinh, bảo bọc và che chở cho các em học sinh.

 Cô giáo Victoria Soto, cô giáo trẻ, đă liều mạng che chở cho những học sinh vô tội. Đă bị bắn. Lộc thấy thương và phục cho ḷng dũng cảm của Cô Giáo Victoria Soto !

H́nh các cô giáo dắt học sinh níu vai nhau,
nhắm mắt đi ra khỏi trường ngang qua thảm cảnh

 

Cha mẹ học sinh điếng người chờ tin con

 Thầy cô giáo, dù bất cứ ở đâu, bất kể đất nước nào. T́nh Nhà Giáo cũng thiêng liêng, cao cả như vậy. Thầy Cô Giáo đă hy sinh, tận tụy với học sinh. Đă đem hết khả năng và kiến thức có được. Để hợp sức với Cha Mẹ các em. Đưa những đứa trẻ, ngay từ thời c̣n bé,Vững Vàng bước vào đời. Mà c̣n hy sinh thân ḿnh, để bảo vệ và che chở cho các em. Để rồi bị bắn chết oan uổng. Thật cao cả biết bao !

 

 Đọc báo Người Việt, Lộc đă biết ngày 17/12, tại Anaheim, Santa Ana, cũng như nhiều thành phố ở Hoa Kỳ. Ông Tom Tait, Thị Trưởng Thành Phố Anaheim,đă mời công chúng đến tham dự buổi Lễ Cầu Nguyện cho những nạn nhân ở Thành phố Newtown, Tiểu Bang Connecticut này tại City Hall. Ông phát biểu :

" Đây là một mất mát kinh hoàng. Cả nước Hoa Kỳ đang đau chung với Thành Phố Newtown. Tôi mời gọi dân cư Anaheim và vùng lân cận, bớt chút th́ giờ. Để cùng tham gia một khoảnh khắc im lặng, dâng lời cầu nguyện và tưởng nhớ đến những người quá cố. Mặc dù Anaheim và Newtown, cách nhau hai đầu đất nước. Chúng tôi muốn đồng hương phía Đông, biết chúng tôi đang nghĩ đến họ, chia sẻ nỗi mất mát, không ǵ có thể bù đắp, của họ và gia đ́nh. . . . . "

 

 Bầu trời gần cả tuần nay, u sầu, ảm đạm là thế. Đến Ông Trời cũng c̣n buồn, cũng c̣n chia sẻ với nỗi buồn của chúng ta. Tôi xin cùng góp lời cầu nguyện, đến gia đ́nh những nạn nhân đă thiệt mạng, để cùng chia sẻ với niềm đau, không sao tả xiết, trong vụ thảm sát này.

 

 Tôi đă viết bài Nắng Thu. Cũng đă có ư, sẽ có Nắng Xuân, Nắng Hè. C̣n Nắng Đông th́ sao ? C̣n đúng một tuần nữa là Lễ Giáng Sinh. Đă thấy Đông về.

 

Như thường lệ, nàng đi bộ mỗi ngày. Cả bầu trời bàng bạc, những áng mây xám, trắng đục. Hôm nay, Ông Mặt Trời cũng ch́u ư nàng. Cố len lỏi, tách khỏi những kẻ nứt của những cụm mây xám " xấu xí " kia, để ló dạng những tia nắng ban mai, xuống băi cỏ trong sân trường. Cứ sáng rực rỡ, rồi lại tắt. Phải cố gắng đến hai, ba, bốn lần như vậy. Ổng mới hiên ngang xuất hiện với mọi người.

 

 Bây giờ th́ màu Nắng Đông đẹp đẽ hơn. Đàn chim c̣n sợ lạnh, không dám nhảy tung tăng trên sân cỏ, như những ngày trước. Mà chúng chỉ rủ nhau bay thành đàn, sà xuống một nơi nào chúng thấy có mồi. Rồi lại vội vàng tha lên, hè nhau bay về nơi trú ngụ.

 

 Tiết trời Đông lạnh cóng, buốt xương. Đă thay thế cái áo lạnh dày rồi. Mà vẫn c̣n lạnh. Nàng kéo hai ống tay xuống để che phủ cả bàn tay cho đỡ lạnh. Đi về gần đến nhà, mới thấy những ráng nắng xuất hiện nhiều nơi. Sương mù trên đỉnh những dăy núi tan dần. . . . . . .

 

 Hôm nay gió nhiều và lạnh lắm. Mặc dù bây giờ là buổi trưa. Ngày Mùa Đông nắng đẹp. Bầu trời vẫn cao xanh, vẫn có những cụm mây trắng xóa như tuyết, sáng rực rỡ dưới sự phản chiếu của Ông Mặt Trời.

 

Hai bà cháu vội vàng đi nhanh về nhà. . . . . .

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 18 tháng 12 năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com