Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 



 

Lời người viết:

* Cùng chia sẻ với bạn tôi, nhân vật chính trong bài viết.

* Bên cạnh đó, cũng chia sẻ với hàng trăm ngàn Người Tù Cải Tạo trên khắp miền đất nước.

  Nguyễn Thị Lộc

 

Bầu trời cao xanh trong vắt, rải rác những đám mây trắng như bông g̣n lững lờ bay. Nh́n ra xa từ ngoài khơi, những đợt sóng trắng xóa đang đùa giỡn, liên tiếp xô đuổi nhau tiến vào bờ...

 

 Một thanh niên lớn lên từ thành phố biển, không biết đă bao nhiêu lần Toàn đă nh́n thấy được cảnh này. Tuy biết thế nhưng lúc nào chàng cũng đứng nh́n say mê, mà không thấy chán.

 Thời gian trôi qua nhanh thật! Mới đó mà cuộc sống nơi xứ người cũng đă 25 năm. Nói 25 năm thấy ít, nhưng nếu nói đă 1/4 thế kỷ, ai nghe cũng chắc lưỡi và nói là đă lâu lắm rồi. Toàn và gia đ́nh đă hội nhập khá nhanh với đời sống nơi đây. Con gái đang theo Đại học cũng sắp ra trường. Phần chàng, qua đây lỡ thầy lỡ thợ, đi học lại với số tuổi đời chồng chất như thế, biết có công ty hăng xưởng nào chịu mướn ḿnh nữa hay không? Cũng may ở nơi đất nước tự do này, người ta chuộng bằng cấp, với trí óc thông minh, phán đoán công việc nhanh cộng thêm tính chịu khó... nên Toàn được ḷng cấp trên và nhân viên cấp dưới cũng nể trọng lắm.

 

 H́nh như biển đă chiếm trọn một khoảng lớn trong tâm hồn Toàn nên mỗi kỳ nghỉ trong năm chàng thường chọn những thành phố biển. Nắng, gió, cát biển trắng mịn... cùng ḥa quyện với những cây dừa xanh ngắt... làm Toàn cứ nhớ đến " Nha Trang và Em " vào thời gian xa xưa ấy...

 

 Phương Nghi là bạn học với Kim Hoa em gái Toàn. Trong buổi Lễ Măn Khóa SVSQ Không Quân ở Nha Trang, Kim Hoa cùng bạn đi dự lễ, nhờ thế Toàn được quen với Phương Nghi vào dịp đó.

 Giờ tan học, quang cảnh trong sân trường Nữ Trung Học Nha Trang thật vui nhộn. Những nữ sinh đồng phục trong những bộ áo dài trắng, tụm năm tụm ba nhanh chân bước đi trong sân trường rợp nắng. Những hàng dương liễu cũng vi vu... vi vu... reo vui trong gió. Đứng bên này đường, Toàn nh́n thấy các cô gái, với những tà áo dài phất phơ bay lượn trông như những đàn bướm trắng đang nhởn nhơ nhảy múa trong tầm mắt của chàng.

 

 Tay đang loay hoay quay tṛn cái móc xâu ch́a khóa xe Vespa, Toàn không biết Phương Nghi đă đứng bên chàng tự lúc nào.

_ Anh chờ em có lâu không?

_ Anh đến chỉ 15 phút trước đây thôi. Toàn nói nhỏ nhẹ và âu yếm nh́n người yêu.

 

 Toàn nhớ măi lần đầu gặp mặt, Phương Nghi với đôi mắt to tṛn đen nháy nổi bật với làn da trắng hồng trên khuôn mặt thanh tú... Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đă làm mê mệt ḷng chàng!

 Toàn đưa Phương Nghi ra băi biển. Điểm hẹn dễ thương mà cả hai cùng thích. Ngồi trên băi cát mịn, cạnh thân cây dừa ngả nghiêng trên bờ cát mỗi khi những làn gió biển thổi vào. Thân cây dừa cũng mảnh mai, ẻo lả giống như " Người Vũ Nữ Thân Gầy " mà có lần chàng đă nghe được bài hát này qua giọng hát của ca sĩ Khánh Ly.

 

 Những làn gió nhẹ mang theo hơi nước từ những ngọn sóng xa xa ở ngoài khơi phả vào mặt Toàn. Mùi nước biển mặn bốc lên khiến chàng liếm môi thú vị... Họ nói chuyện với nhau về những dự định cho tương lai...

 Ngồi một lát thấy mỏi, cả hai cùng d́u nhau đi dạo trên bờ cát ướt. Phương Nghi một tay giữ lấy hai vạt áo dài trắng, tay kia xách hai chiếc guốc. Loại guốc mà các cô gái, phụ nữ thời đó thường dùng. Ấy thế mà những làn gió biển cũng biết trêu ghẹo đôi thanh niên nam nữ, hai tà áo dài bị sút tay, chúng vờn quanh và quấn quít ôm trọn lấy chàng. Những cơn sóng nhẹ mấp mô liếm vào bờ. Nhưng thỉnh thoảng một vài cơn sóng dữ cũng ập vào bờ cát ướt, khiến họ phải nhanh chân tránh khỏi.

 

 Những tia nắng phảng phất màu hồng phản chiếu từ ánh mặt trời chiều, hai bóng người đi bên nhau nổi bật trên mặt nước biển xanh, lấp lánh... lấp lánh...với sóng nước nhấp nhô... nhấp nhô... Một h́nh ảnh thật dễ thương... t́nh tứ... lăng mạn...

 

 Đột nhiên nh́n ra khơi, sương mù dần dần che kín chân trời ở ngoài xa, họ đă không c̣n thấy được Ḥn Tre, Ḥn Rùa... ở ngoài đó nữa. Chỉ c̣n lại một bầu trời mênh mông xám ngắt. Mưa nặng hạt tới tấp ập vào... Họ đă lên được xe, nhưng toàn thân cả hai người đều ướt hết. Biển đă vắng không c̣n bóng người " Mưa Trên Biển Vắng ". Mùa này thỉnh thoảng cũng có những cơn mưa rào như thế...

 ***

 

 Từ đêm Giao Thừa Tết Mậu Thân 1968, đến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 cho đến nay, cuộc chiến ngày càng sôi động. Những phi công trong những đợt hành quân, số ít trở về. Tin chiến sự ngày càng lan rộng đă ảnh hưởng nhiều đến những cuộc t́nh, những cuộc hôn nhân của thanh niên thiếu nữ thời ấy.

 Ba mẹ Phương Nghi đều là người Huế, tuy họ đă lập nghiệp ở Nha Trang khá lâu nhưng những nét phong kiến vẫn c̣n giữ lại ít nhiều trong gia đ́nh ấy. Nhất là họ không muốn con gái sớm thành góa phụ. Phương Nghi cứ nghe mẹ nói:

_ Mấy người lính Không Quân "nớ " hào hoa bay bướm lắm phải không con?

_ Con cẩn thận nghe con.

_ Khôn ba năm chỉ dại một giờ đó nghe con.

 

 Phương Nghi nghe mẹ dạy chỉ biết dạ. Nhưng mà t́nh yêu nàng dành cho Toàn vẫn không thay đổi. Có bộ ngày càng sâu đậm hơn.

 Nhớ hồi mới ra trường, Toàn đổi ra phi trường Phù Cát tỉnh B́nh Định, Phương Nghi buồn và lo lắng vô cùng. Sau đó chàng được thuyên chuyển về phi trường Trà Nốc tỉnh Cần Thơ, nàng cảm thấy tuy sống xa nhau, nhưng dù ǵ đời sống ở miền Nam cũng tương đối dễ chịu hơn ngoài miền Trung. Bên cạnh đó mặc dù sống nơi đâu, Toàn luôn dành trọn t́nh cảm cho nàng. Toàn đă viết và gửi cho nàng những cánh thư từ phương xa đó.

 

" Bầu trời hôm nay thật nhiều mây, những đám mây tầng nối tiếp nhau trắng như bông tuyết. Em biết bài hát " Tuyết Trắng " của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh không?

 Anh biết chiều nay em anh buồn lắm,

 Đă hẹn nhưng chẳng thấy anh sang

................................................................

.................................................................

 Ngả nghiêng cánh chim, con tàu xé trời rời xa thành phố rồi

 Mây giăng thật thấp, mây đan lụa trắng, mây pha màu nắng.

 Vượt cao vút cao, mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần

 Tuyết ơi xin nhuộm trắng trong tâm hồn em gái nhỏ tôi thương.

Thật mây trắng như tuyết đó em. Anh bay qua những chỗ phản chiếu những tia nắng mặt trời, ánh lên màu trắng bạc. Anh sẽ cố gom hết mây trời để về may Áo Cưới cho em... Chịu không? "

" Có những chuyến bay đêm... Những v́ sao chiếu sáng lấp lánh dưới bầu trời. Anh nhớ đến em nhiều lắm, Phương Nghi. Anh muốn hái hết những v́ sao sáng ấy để trang điểm lên cho chiếc áo cưới của em thêm rực rỡ... Cô dâu sẽ đẹp lộng lẫy và là người đẹp nhất trong lễ cưới của chúng ta "

 

 Mặc dù hai gia đ́nh có một vài quan điểm bất đồng, nhưng v́ hạnh phúc của các con, họ đồng ư chấp nhận. Lễ Cưới đă được cử hành tại Nha Trang. Tạm thời cô dâu ở với ba mẹ một thời gian và chờ Toàn sắp xếp chỗ ở, sẽ về Cần Thơ sau.

 ***

 

 Tháng 4/1975, trận cuồng phong hung bạo từ phương Bắc ập vào. Các tỉnh miền cao nguyên Quảng Đức, Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum. Các tỉnh miền Trung từ địa đầu giới tuyến Quảng Trị, đến Huế, Đà nẵng... Rồi Nha Trang, Đà Lạt, Phan Thiết... mất dần vào tay Cộng sản.

 

 Thời gian này Toàn đang ở Cần Thơ, mặc dù không đánh lớn, nhưng thành phố đă không c̣n an ninh như trước. Cảnh loạn lạc, người người di tản cùng rủ nhau trốn chạy. Những kẻ giựt dọc, cướp bóc xảy ra ngay ban ngày...

 

 Toàn đă chạy về đến Sài G̣n. Đă liên lạc được với gia đ́nh chàng. Nhưng chưa liên lạc được với Phương Nghi. Toàn lo lắng vô cùng. Nghe nói nhiều gia đ́nh đi Phú Quốc, Toàn cũng bay ra nhưng không t́m được. Toàn muốn ra lại Nha Trang nhưng mọi người trong nhà ai ai cũng ngăn lại. Vă lại đường bộ đă bị cắt đứt quá nhiều. Bây giờ chỉ c̣n đường thủy, nhưng chỉ có tàu vô Nam thôi, không ai trở ngược ra miền Trung cả!

 

 Sau khi Xuân Lộc bị thất thủ, hầu hết ḷng quân dân đă thất vọng đến tột cùng. Mọi người bảo nhau " mạnh ai nấy chạy ". Dân chúng lo bấn lên, họ t́m mọi cách để trốn ra khỏi nước. Bằng đường hàng không, bằng đường thủy... Những cảnh náo loạn trên biển, trên sông... Người chen được lên tàu, kẻ lăn ùm xuống biển, xuống sông... Cảnh thất lạc nhau nhiều vô số. Vợ thất lạc chồng, con thất lạc cha... Cũng có nhiều người trốn chạy bằng đường bộ. Họ đi xuống miền Nam, băng qua Cam Bốt, Thái Lan...

 

 Những cuộc di tản xảy ra toàn miền Nam. Số người lên được máy bay hầu hết bản thân là Không Quân và gia đ́nh. Tuy nhiên không phải ai thuộc binh chủng Không Quân đều đi được. Đă kẹt lại ở đây vô số Sĩ quan Không Quân như Toàn!!!

 

 Đến lúc này, thủ đô Sài G̣n biến động vô cùng. Dân chúng nhốn nháo... ḷng người hoang mang... Cảnh giựt dọc, cướp của ngày càng tăng...

 

 Cho đến khi Đại Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, toàn thể quân dân cán chính c̣n bị kẹt lại. Không thể làm ǵ hơn, đành phải chịu nhục khi lịch sử đă sang trang...

 

 Ngày 10/5/1975, cũng giống như mọi người, Toàn biết có lệnh cấp Sĩ quan phải đi tŕnh diện. Toàn đă tự đi tŕnh diện. Họ bảo chuẩn bị giấy tờ cá nhân và đồ dùng cho 10 ngày. Dù muốn dù không cũng phải đến nơi tŕnh diện thôi. Kể từ khi đi tŕnh diện ở sân trường Chu Văn An, Toàn đă mất liên lạc với gia đ́nh hai bên từ đó. Họ chuyển tù lên xe bít bùng, khởi hành vào ban đêm. Không ai biết được ḿnh sẽ đi đâu. Khi đến nơi hỏi thăm truyền miệng nhau mới biết là đất Bắc. Những năm đầu sức khỏe c̣n tương đối. Nhớ vợ, nhớ cha mẹ, anh chị em... Nhưng không làm được ǵ hơn.

 

 Toàn biết ḿnh bị giam ở Trại Tân Lập Vĩnh Phú. Nơi đây tiếp giáp với biên giới Trung Quốc. Đến đầu Tháng 2/1978 bắt đầu cho thăm nuôi. Cho măi đến cuối năm đó, chỉ có mẹ và cậu em trai ra thăm. Toàn hỏi về Phương Nghi, ban đầu mẹ c̣n giấu nhưng rồi cũng phải cho chàng biết sự thật, Phương Nghi đă đi vượt biên rồi. Gia đ́nh chưa biết tin tức ǵ, sống chết ra sao.

 

 Thật t́nh lúc mới nghe Toàn đă buồn lắm. Nhưng mà suy đi nghĩ lại, với sự phân tích của bạn bè, chàng thấy nguôi ngoai hơn và không hờn giận vợ nữa.

 

 Đến cuối năm 1979 Trung Quốc đem quân xâm chiếm, tràn đến biên giới Cao Bằng Lạng Sơn, họ chuyển nhanh tù nhân đi nơi khác. Toàn bị dời đến Trại 5 Lư Bá Sơ Thanh Hóa đến năm 1982.

 

 Họ lại chuyển trại nữa. Trại Thanh Cẩm gần biên giới Hạ Lào 5 năm.  Suốt 13 năm nơi đất Bắc, phải chịu đựng những ngày lạnh lẽo, gian khổ. Nơi nào cũng đèo heo  hút gió. Sương mù luôn bao phủ nơi đây. Khí lạnh của núi đá, gió buốt từ rừng cây suối vắng, cộng thêm cái âm u tĩnh mịch không một bóng người dân. Các trại giam này thường sát bên chân núi, tiếp giáp với biên giới Trung Quốc hoặc Hạ Lào. Thường cách hai, ba con sông và 20 đến 30 cây số đường bộ mới ra đến làng dân. Việc trốn trại của những tù nhân thường thất bại.

 

 Ăn uống kham khổ... thuốc men không có... lại bị hành hạ, đánh đập... Nhiều người chịu không nổi đă bị vùi thây ở chốn " rừng thiêng nước độc " này!

 

 Bởi các anh là " Những Người Tù Không Có Bản Án ". Một năm, hai năm... Năm năm, sáu năm... Mười lăm năm, mười sáu năm... Không biết ngày về!!!

 

 ***

 

 Khi tự tŕnh diện để vào tù, Toàn và phần đông vào đây đang độ tuổi thanh niên, tràn đầy sức sống. Tài năng và kiến thức không những không được trọng dụng đă đành mà c̣n bị vùi dập và mục nát nơi chốn lao tù. Các chú, các anh lớn tuổi hơn, v́ sức khỏe yếu kém, nhiều người chịu không nổi đă chết trong tù. Thi thể chỉ được bó lại qua loa, rồi bị vùi dập trong rừng sâu núi thẳm.

 

 Giờ đây được sống sót trở về, hầu hết vào tuổi trung niên. Người khỏe mạnh th́ hiếm, c̣n hầu như số đông trở về cũng chết dần... chết ṃn v́ những căn bệnh hiểm nghèo, khó trị.

 Phương Nghi không chờ đợi được ngày Toàn về cũng phải. Chồng bị đi cải tạo ngoài Bắc biết có ngày về? Lúc đó nàng c̣n quá trẻ, vợ chồng cưới nhau vào khoảng tháng giêng, th́ 30/4 là ngày mất nước.

 

 Cuối năm 1988 Toàn được thả về. Chàng đă hỏi thăm và t́m kiếm bên gia đ́nh vợ. Tất cả đă bỏ đi khi thành phố Nha Trang rơi vào tay Cộng sản. Không ai biết tung tích về gia đ́nh họ.

 

 Thanh Chi, vợ Toàn hiện nay khi đó là y tá bệnh viện. Đă săn sóc chu đáo cho Toàn. Phải duyên phải số, họ đến với nhau, cùng nhau đến lập nghiệp nơi miền đất mới đầy t́nh người này.

 

 Nếu nói không nhớ, không thương th́ không phải. Với Phương Nghi, biết bao kỷ niệm, biết bao yêu thương chất chứa trong tâm hồn...

 

 Bây giờ tuổi đă xế chiều Toàn mong muốn được một lần gặp được Phương Nghi... Để biết rằng Em vẫn c̣n hiện hữu...

 30 Tháng 4 Đen - 40 Năm QUỐC HẬN 1975 - 2015

... Để chia sẻ nỗi buồn với những người " tù cải tạo " c̣n sống sót trở về... nhưng đă không thể gặp lại người phụ nữ thân thương của ḿnh trong suốt cuộc đời c̣n lại này...

 

 Bài hát:

 

MỘT LẦN CHO TÔI ĐƯỢC GẶP EM

Nhạc sĩ: Vũ Thành An Ca sĩ: Trần Thái Ḥa.

 

 Cám ơn các anh trong Diễn Đàn Thụ Nhân Đà Lạt đă chuyển YOUTUBE. Niềm cảm hứng cho tôi viết được câu chuyện:

 

 MƯA TRÊN BIỂN VẮNG

Mời xem YOUTUBE. Cám ơn.

 

 

 

 

 

 

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 22 tháng 05 năm 2015

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com