Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 

Lời Người Viết:

Mến tặng bạn tôi và những phụ nữ đă từng làm dâu.

 Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 3:

 

 Trên sân ga Đà Nẵng quang cảnh thật huyên náo. Những hành khách cùng người thân, bạn bè đưa tiễn, kẻ vội vội vàng vàng đi qua, người tụm năm tụm ba đứng nói chuyện. Những người buôn thúng bán bưng, tiếng rao hàng mời chào của các chị bán hàng ăn xen lẫn với tiếng rao inh ỏi của những người bán trà đá, nước ngọt và các đồ dùng lặt vặt khác. Anh Thịnh đưa Văn đi Nha Trang, họ đứng nói chuyện nơi sân ga. Cả hai anh em tuy nói chuyện, nhưng vẫn để mắt có ư chờ đoàn tàu từ ngoài Bắc vô, để đưa chàng trở về với vợ con.

 

 Tiếng c̣i tàu rít lên nghe từ xa báo hiệu đoàn tàu đang tiến vào sân ga. Những tiếng x́nh xịch…, x́nh xịch… âm thanh chuyển động của những bánh xe lửa. Những người kỹ thuật lo cho tàu, những người bảo vệ trật tự, các người kiểm soát vé nhanh chân làm việc. Từ sân ga nh́n lên Văn thấy toa tàu nào cũng đông nghẹt cả người. Họ đưa mắt t́m kiếm và đưa tay vẫy chào người thân và bạn bè ở phía dưới.

 

 Tiếng thắng tàu rít lên và đoàn tàu từ từ dừng lại sau một cuộc hành tŕnh dài. Mọi người chen lấn nhau, người đến ga nhanh chân bước xuống, kẻ lên tàu chen lấn bước lên. Quang cảnh thật hỗn độn! Văn cũng vội vàng bắt tay và chào tạm biệt anh Thịnh. Hành lư của Văn ngoài cái xách tay với vài ba bộ áo quần cũ mà chàng đă cất giữ từ những năm về trước, khi có lệnh phải đi tŕnh diện. C̣n giấy tờ tùy thân chàng đă cẩn thận cất giữ trong túi quần nên chàng đă gọn gàng theo gịng người nhanh chân lên được trên toa tàu. May mắn Văn t́m được một chỗ ngồi trên băng ghế. Các băng ghế tuy được ghi là hai chỗ một băng nhưng hầu như băng nào cũng ba hoặc bốn người ngồi. Đó là không kể số người lên sau, lớp đứng lớp ngồi bệt trên sàn tàu.

 

 Mọi người ai nấy, dù muốn dù không cũng đành phải chấp nhận cảnh này và mong cho đoàn tàu đưa họ đến được nơi họ định đến, an toàn mà thôi.

 

 Đến giờ quy định, tiếng c̣i tàu lại rít lên báo hiệu đoàn tàu rời ga để tiếp tục dấn thân trên dặm đường dài. Hành khách giờ đây ai nấy cũng ở yên nơi vị trí của ḿnh. Không khí tạm thời yên tĩnh. Bây giờ Văn lại nhớ về quăng thời gian đă qua. Những ngày đi rừng đốn cây, đốn tre, đốn nứa… Những thời gian bị bệnh trong tù nơi rừng sâu muỗi độc… Những khoảng thời gian Văn không định hướng được tinh thần của ḿnh khi nghĩ đến cái tương lai vô vọng ở phía trước… Chán nản đến tột cùng và chàng cũng chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày ḿnh được thả về như hôm nay.

 

 Văn nhớ lại buổi sáng hôm đó người quản giáo kêu tên chàng lên để làm giấy tờ xuất trại. Cái cảm giác cứ như mơ mơ…, thật thật… Đến khi tự ḿnh rời khỏi nhà tù chàng mới cảm thấy ḿnh thực sự được trả tự do. Cứ vừa đi…, vừa chạy…, vừa nh́n lại sau lưng…, cứ lo sợ tụi nó bắt lại… Một nỗi mừng vui không sao tả xiết! Măi đến khi về tới bến xe Đà Nẵng, bấy giờ mới cảm thấy yên tâm. Cũng may mắn có nhà anh chị Thịnh để Văn ở lại một đêm. Cũng có dịp để anh em hàn huyên tâm sự cho thỏa ḷng thời gian bao năm xa cách. Anh chị và các cháu mời chàng ở lại đây chơi thêm vài ba hôm nữa rồi hẳn về Nha Trang. Cái t́nh cảm thương nhớ vợ con đă vượt lên tất cả, chàng cám ơn t́nh thương của anh chị và các cháu và hẹn một dịp khác sẽ trở lại thăm sau.

 

 Đoàn tàu đưa Văn về đến ga Nha Trang an toàn. Bây giờ là mùa Thu, trời đêm thoáng mát dễ chịu. Cũng hay đêm nay nhằm đêm Trăng Rằm. Ánh sáng tuy không sáng vằng vặc như Rằm Tháng Tám, Tết Trung Thu, nhưng vầng trăng sáng huyền hoặc này đă đi cùng với Văn, đă đưa Văn về đến tận nhà. Nhà của Hạnh ở gần đây, chỉ cần đi theo hai khúc đường ôm chân ngôi nhà thờ đá là chàng sẽ gặp được vợ con rồi. Chàng thương nhớ Hạnh vô cùng và niềm thương nhớ bé Ri cũng không kém! Chàng c̣n nhớ rơ lần Hạnh tiễn chàng năm đó bé Ri c̣n đang trong bụng mẹ, mà nay Văn được thả về, nhẩm tính con gái chắc đă vào học mẫu giáo?

 

 Mải mê suy nghĩ Văn đă về đến cổng nhà tự lúc nào không hay. Chàng mở cổng và đi qua khoảng sân rộng, gian pḥng nhỏ của hai vợ chồng ở phía sau, ánh đèn néon dịu nhẹ chiếu hắt qua khe cửa. Chàng bước lên bậc cấp, gơ nhẹ cửa và gọi nhỏ:

_ Hạnh, Hạnh ơi! Anh đây.

_ Dạ! Như có một sự thần giao cách cảm, người phụ nữ trẻ giật ḿnh đứng dậy và lên tiếng.

 Thế là niềm cảm xúc tự nhiên dâng trào. Hai vợ chồng ôm chầm lấy nhau cho thỏa niềm thương nhớ, đợi mong! Đêm nay có vầng trăng…, có bầu trời mênh mông…, và nhiều v́ sao sáng nữa… Bước vào nhà nh́n qua khung cửa sổ Văn c̣n nh́n thấy được vầng trăng sáng lấp ló bên tàu lá của cây cau bên cạnh giếng nước sau nhà. Chàng nhớ đến những lời nhạc từ bài hát “ Người T́nh Trăm Năm “ của Nhạc sĩ ĐỨC HUY:

 

 Ta yêu nhau có vầng trăng làm chứng,

 Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay,

 Nhiều như những ǵ ḿnh muốn có.

 Một lần đă trọn vẹn ái ân,

 

 Với Anh, Em măi là Người T́nh Trăm Năm…

 

 Giờ này cũng đă khuya nên Văn nói với vợ không đánh thức, để ba mẹ và các anh chị em ngủ cho ngon giấc. Đến sáng mai chàng sẽ chào và thăm mọi người cũng được. Sáng sớm hôm sau Văn lên nhà chào ba mẹ và các anh chị em. Họ chuyện tṛ một đỗi lâu. Chàng chào mọi người và trở lại lo phần việc của ḿnh. Hạnh lo phần ăn sáng cho chồng và con gái. Chàng ôm bé Ri vào ḷng với bao niềm cảm xúc thương yêu, mà kể từ ngày con gái ra đời đến nay chàng mới có được. Phần bé Ri được bố ôm ấp như vậy, cô bé tỏ vẻ thích thú và vui ghê lắm. Thỉnh thoảng cũng liếc nh́n trộm người mà mẹ nói đó là người cha thân yêu của ḿnh.

 

 Cũng như những bạn tù khác Văn phải đi tŕnh diện xă phường, dĩ nhiên chàng phải bị quản thúc tại địa phương thêm một thời gian nữa. Chàng thầm nghĩ: “ Rời nhà tù nhỏ, bây giờ đến lượt phải vào một nhà tù lớn hơn! “ Đành phải như vậy thôi!

 

 Thời gian này phong trào đi vượt biên vẫn c̣n âm thầm tiếp tục. Anh Yến, một người bạn học ngày trước biết tin Văn được thả ra tù, đến nhà thăm và có ư rủ chàng ra đi. Văn suy nghĩ rất nhiều:

“ Sau bao nhiêu năm thăm nuôi bới xách và trang trải những chi tiêu cho hai mẹ con hằng ngày. Nay ngân quỹ gia đ́nh giờ cũng cạn kiệt. Chỉ c̣n chút ít đủ trả chi phí cho một ḿnh ta sắp đến. Giả sử nếu con tàu thuận buồm xuôi gió, đến được bến bờ tự do an toàn th́ không nói. Bằng ngược lại, nếu bị bắt vô tù một lần nữa, vợ con ở ngoài lấy đâu nuôi thân? Kể chi đến chuyện bới xách! “

 

Chàng cám ơn ư kiến của bạn và trả lời không thể đi theo lối này.

 

 Một thời gian sau Văn được tin gia đ́nh anh Yến đă vượt thoát được và hiện đang ở Boston.

 

 Phần Hạnh, sau khi sinh bé Ri an toàn, bác sĩ nói Hạnh khó có con thêm được nữa. Nghe tin bà thầy bói mù ở Phương Sài nói hay, nàng cũng t́m kiếm nhà để lên coi. Bà nói: “ HạnhVăn chỉ có một đứa con gái thôi. Tuy là gái nhưng sau này cháu sẽ lo chu toàn cho hai vợ chồng. C̣n hơn người ta có năm, bảy đứa con nữa.”

 

 Khoảng một năm sau, anh Thịnh gửi điện tín báo tin cha đă vĩnh viễn ra đi. Thế là hai vợ chồng và con gái chuẩn bị về Huế để chịu tang người cha hiền lành đáng kính.

 

 Nhắc về chị Thịnh, chị đă có thành kiến với Hạnh ngay từ khi về LÀM DÂU gịng họ này. Bây giờ nghe tin Hạnh khó có con thêm. Cái ư nghĩ “ nối gịng, nối dơi “ làm chị nghĩ đến Văn. Chị muốn giới thiệu cho Văn một cô gái nào đó ở ngoài quê để có thể sinh thêm con cái. Chị đưa ư kiến với Văn và dĩ nhiên chàng không đồng ư và từ chối ngay với lời đề nghị của chị. Lúc này Hạnh lại được nghe những lời nói không hay về nàng.

“ Người chi mà không làm được việc mô nên hết. Ngay có việc đẻ con cũng không xong! “

 

 Nàng nghĩ đến bé Ri và nhớ đến lời bà thầy bói mù ở Phương Sài. Nàng nói nhỏ ở trong ḷng: “ Tôi chỉ có bé Ri, tuy nó là con gái nhưng sẽ hơn mấy đứa con của chị đó. “

 

 Ôi! Làm Dâu với mẹ chồng đă khó. Nay ḿnh phải Làm Dâu với chị dâu của chồng. Lại càng khó hơn gấp bội!!!

 

 

 

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 30 tháng 5 năm 2014

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com