Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 

Lời Người Viết:

Mến tặng Bạn tôi và tất cả những người phụ nữ, đă từng Làm Dâu.

 Nguyễn Thị Lộc

 

Tập 1:

 

Người ta đặt tên cho Nha Trang là “ Thành Phố Lính”. Cũng phải. V́ nơi đây có ba Trung Tâm Huấn Luyện: Trung Tâm Huấn Luyện Sĩ Quan Không Quân, Trung Tâm Huấn Luyện Sĩ Quan Hải Quân và Quân Trường Đồng Đế Nha Trang, dành cho Bộ Binh. Cứ mỗi cuối tuần, vào ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, lại túa ra, các chàng trai trẻ hào hùng,tô điểm thêm nét độc đáo, cho thành phố Biển Nha Trang hiền ḥa.

Hạnh là một nữ sinh, trẻ trung, dễ mến. Dĩ nhiên, cũng khó tránh được cảnh, các anh theo đuổi, đưa đón đến trường.

 Em tan trường về,

 Đường mưa nho nhỏ.

 Em tan trường về,

 Đường mưa nho nhỏ.

 Ôm nghiêng tập vở,

 Tóc dài, tà áo vờn bay…

 

 Em tan trường về,

 Mưa bay mờ mờ.

 Anh trao vội vàng,

 Chùm hoa mới nở.

 Ép vào cuốn vở,

 Muôn thuở, c̣n thương, c̣n thương…

( Bản nhạc: Ngày Xưa Hoàng Thị.
Thơ: Phạm Thiên Thư. Nhạc: Phạm Duy )

 

 Biết bao anh chàng “ Trồng Cây Si” theo đuổi… V́ lư do hoàn cảnh gia đ́nh cũng có… Khác nhau về Tôn Giáo cũng có… Những mối t́nh vụng dại, từ thuở học tṛ … Rồi cũng qua đi, cũng để lại những kỹ niệm dễ thương… trong đời.

 

 Văn làm việc ở Nha Trang. Chàng là một Sĩ Quan thuộc Binh chủng Biệt Động Quân. Quê chàng ở Huế. Văn hiền lành, ít nói, dễ thương… Nghe đâu Văn quen biết với gia đ́nh Hạnh. Chàng đă âm thầm để ư đến nàng, không biết từ lúc nào. Chàng không tán tỉnh nàng. Chàng cũng không có lối nói chuyện: “ Ba Hoa Chích Cḥe” như một số thanh niên đương thời. Mà nàng đă biết qua những tâm t́nh vụn vặt, với các bạn gái cùng trang lứa.

 

 Trước mắt nàng, anh chàng “ Sĩ Quan Hào Hùng” ấy, thật dễ thương. Văn đă chiếm được ḷng người đẹp. Nàng nghĩ, chàng sẽ là một người chồng tốt, một người cha gương mẫu… sau này. Có thể có một cơ duyên nào đó, “ Cái Duyên Vợ Chồng” đă đến với nàng chăng? Nàng đồng ư với lời cầu hôn của chàng. Văn lớn hơn Hạnh trên mười tuổi lận.

 

 Khi mới cưới nhau, Hạnh c̣n quá trẻ. Cũng vừa mới rời khỏi ghế nhà trường. Đến trường chỉ biết việc học. Về nhà th́ phụ giúp gia đ́nh đôi chút. Cho nên, những khó khăn, gút mắc trên đường đời, nàng chưa có nhiều kinh nghiệm, chưa từng trải… Cũng như chưa từng thấu hiểu được, những lời nói bóng gió xa xôi, nói xa, nói gần… nói cay, nói nghiệt… của gia đ́nh nhà chồng.

 

 Anh Thịnh là anh ruột của chàng. Từ khi mẹ mất sớm, vợ chồng anh Thịnh đă đem Văn về nuôi, từ lúc chàng mới lên ba. Họ dời vô ở Đà nẵng. Rồi những đứa con gái, con trai của anh chị Thịnh ra đời. Văn lớn hơn các cháu chỉ một, hai tuổi… nên khi sinh sống ở đây, giữa một bầy trẻ con trai gái, dù là vai chú, nhưng hằng ngày , cùng ăn uống với các cháu, cùng chơi đùa, sinh hoạt với nhau. Văn có cảm nghĩ, ḿnh là người anh cả trong gia đ́nh này.

 Gặp được người chị dâu quán xuyến. Vừa là chị dâu, cũng vừa là mẹ nữa! Nên chàng vẫn thương mến và kính trọng anh chị lắm.

 

 Nói về chị Thịnh, tuy giỏi giang quán xuyến mọi việc trong gia đ́nh nhà chồng. Nhưng bản tính của chị cũng hơi quá khắt khe. Với lại, chị đă nuôi dạy, săn sóc chăm nom cho Văn từ hồi c̣n nhỏ. Nên t́nh thương, chị dành cho Văn, gần như t́nh mẹ. Hết thảy mọi việc, chị muốn Văn phải đồng ư với những ư kiến của anh chị. Nhất là ư kiến của chị. Chị muốn toàn quyền quyết định, trong việc cưới vợ cho Văn.

 

 Đối với Văn, việc ǵ chàng cũng nghe theo lời anh chị. Nhưng việc cưới vợ, th́ không. Chàng ngỏ ư với anh chị, chàng xin hỏi cưới Hạnh. V́ lư do đó, chị đâm ra không có thiện cảm với Hạnh. Có thể v́ chị đă ganh tị với Hạnh, v́ nàng đă cướp đi trong ḷng Văn, một t́nh cảm mà Văn đă dành cho anh chị và các cháu, trong gia đ́nh này chăng? Nhưng với những lời năn nỉ của Văn, chị đành phải nghe theo.

 

 Từ Đà nẵng, theo cha chồng, vào cưới vợ cho em trai chồng, mà mang theo nhiều nỗi ấm ức trong ḷng!

 Ngày cưới của VănHạnh, được tổ chức ở Nha Trang. Ba Mẹ của Hạnh cũng là người Huế. Nhưng họ vào lập nghiệp ở Nha Trang đă lâu. Nên dù sao đi nữa, tính t́nh cũng cởi mở hơn, không khắt khe, bắt bẻ… nói bóng, nói gió… như chị Thịnh. Tiêu biểu cho người đàn bà: “ Rằng rặc, cố hữu Miền Trung”

 Sau ngày cưới, Hạnh theo Văn về Đà Nẵng, để thăm Ba chồng, anh chị Thịnh, gia đ́nh và họ hàng bên chồng. Mới ngày đầu tiên ở đây, nàng đă thoáng nghe được những lời nói xỏ xiên, châm biếm của chị:

 “Ưng chi ba cái đồ Sắc Màu Như Bong Bóng! Cái đồ học tṛ nhỏ như sắc màu bong bóng ấy, ưng hắn về, rồi sau này biết làm chi mà ăn!”

 Rồi những tiếng xầm x́, to nhỏ… nói bóng ,nói gió…giữa chị và những đứa con gái trong gia đ́nh, mà nàng nghe được. Hạnh bắt đầu thấy lo sợ thật sự. Sợ cái cảnh đá thúng, đụng nia… sỉa soi, châm biếm… xảy ra ngày càng nhiều hơn trong gia đ́nh.

 

 Hạnh sợ chị một phép. Mặc dù là chị dâu,nhưng cô con gái lớn của chị, hơn Hạnh đến cả chục tuổi. Nàng đă bắt đầu thấy tinh thần bất an, dao động. Cứ nơm nớp lo sợ, không biết sẽ có những ǵ to lớn hơn, sẽ xảy đến với nàng trong tương lai hay chăng? Ngay cả những cử chỉ âu yếm, những cái nh́n tŕu mến, yêu thương của chồng. Nàng cũng sợ chị Thịnh và các cháu bắt gặp.

 

 Thời gian sống chung ở đây, thật khó chịu đối với nàng! Hạnh không dám rời chồng nửa bước. Hễ Văn mới dợm bước ra sân trước, nàng cũng t́m cách đi theo… Hễ chàng có việc đi ra nhà sau, nàng cũng nhanh chân, theo sát gót chân của chàng…

 o0o

 

 Tháng 4/1975, Trận Cuồng Phong Hung Bạo ập đến. Đầu tiên là Quận Lỵ Đức Lập, Tỉnh Quảng Đức. Đến Thị Xă Ban Mê Thuột. Rồi dần đến các tỉnh miền Cao Nguyên, như Pleiku, Kontum. Xuống dần đến Liên Tỉnh Lộ 7. Người ta gọi nơi đây là “Đại Lộ Kinh Hoàng”. Bởi nơi đây, đầy dẫy cảnh chết chóc của Binh Sĩ và thường dân vô tội. Họ chết v́ súng đạn cũng có, bị cắt chân, cắt tay, v́ ḿn bẫy cũng có hoặc v́ chết đói, chết khát cũng có…

 

 Đâu đâu, cũng thấy cảnh bồng bế con thơ. Lớp người gồng gánh được những ǵ khi có thể. Đà nẵng, Qui nhơn, Nha Trang…những thành phố ở ven biển, ở những bến xe, bến tàu…đông nghịt cả người. Họ quăng lại những chiếc xe Hon Da, xe gắn máy…đâu đó trên đường đi. Rồi chen lấn, giành giựt nhau để nhảy xuống tàu. Hầu mong t́m được một vùng đất an toàn cho bản thân và gia đ́nh họ.

 Trái với họ, vợ chồng VănHạnh lại trở ngược về thành phố. Hai vợ chồng trẻ không thể theo đoàn người, chạy xuống bến tàu được. Ba chàng nay tuổi cũng đă cao. Hiện ở với người anh ở Huế. Nghĩ thương Ba nhiều hơn. Từ khi Mẹ của Văn qua đời, Ba chỉ cun cút một ḿnh. Nên suy đi nghĩ lại, chàng thấy thương Ba vô cùng. Chàng phân giải với vợ, để ở lại đây. Dù ǵ đi nữa, cũng sớm hôm ra vô lo lắng, chăm sóc cho Ba được vui. Được ngày nào, hay ngày đó.

 

 Gia đ́nh Hạnh ở Nha Trang. Nhà cũng đông anh em lắm. Vốn bản tính siêng năng, chịu khó. Lúc nào cũng nghĩ tới anh, tới em… Lúc nào cũng muốn cho tất cả được đong đầy. Nhất là lúc nào cũng chăm lo, săn sóc cho Ba Mẹ. Nên khi nghe Văn lư giải như vậy, mặc dù vẫn nhớ, đến cách đối xử của chị dâu, đối với nàng, hồi mới lấy chồng. Nhưng vốn là người đầy t́nh cảm, đầy t́nh thương. Hạnh đă bằng ḷng ngay và đi theo chồng về tận ngoài Đà nẵng.

 o0o

 

 Giờ đây, Văn và những người anh em c̣n lại, được lệnh phải đi tŕnh diện. Họ tự đi tŕnh diện, để rồi bị bắt, bị đưa đi tập trung ở những Trại Tù Cải Tạo, hẻo lánh, xa xôi ở Miền Trung.

 

 Lúc này, Hạnh cảm thấy, không thể nào sống một ḿnh, lẻ loi, trong gia đ́nh của anh chồng. Giữa chị dâu của chồng và đám cháu, lúc nào cũng nhỏ nhỏ, to to… nói cay, nói đắng… như thế này được nũa.

 

 Hạnh đă mang thai đứa con đầu ḷng. Văn đă biết. Và ngày tiễn chàng đi tŕnh diện, tim nàng thấy se thắt lại. Không nói nên lời. Nàng cũng nhẫm tính, đến ngày nàng sinh em bé. Chắc ǵ bố nó thấy được mặt con, khi con ra chào đời! Nàng tủi thân ghê lắm và cứ khóc hoài một ḿnh. Chẳng biết tâm sự cùng ai.

 Cuối cùng, Hạnh cũng phải mạnh mẽ quyết định. Nàng vội viết thư cầu cứu về cho Ba Mẹ ở Nha Trang. Ba Mẹ nàng nhận được thư con gái. Mẹ tức tốc ra Đà Nẵng. Xin phép anh chị Thịnh để đưa nàng vô Nha Trang. Lấy cớ Hạnh có thai, sinh con đầu ḷng. Xin về nhà Mẹ, để mẹ dễ dàng chăm sóc cho con gái, cho cháu ngoại.

 

 Anh chị Thịnh thấy cũng có lư với ư kiến này, khi mẹ của Hạnh đưa ra. Cũng chẳng có lư do ǵ để giữ Hạnh lại đây. Để phải lo thêm cho hai mẹ con, lo thêm hai miệng ăn nữa, ở vào cái buổi giao thời, “ Gạo châu, Củi quế” này. Cơm trắng không có đâu mà ăn. Đâu đâu, cũng thấy cảnh đói khổ. Ăn cơm độn khoai, độn sắn… cho qua ngày. Cho nên chị đă đồng ư ngay. Nghe vậy, Hạnh cảm thấy thoải mái trong ḷng, đầu óc thảnh thơi, thanh thản.

 Ở chơi vài hôm. Sau đó, Mẹ và Hạnh cám ơn anh chị Thịnh và các cháu, đă giúp nàng được nương náu trong thời gian qua. Hai mẹ con đi ra bến xe đ̣, để đi Nha Trang. Hai người nhanh chân, cùng với những hành khách lên xe. Người phụ xe đếm đủ người với số ghế. Chiếc xe car từ từ lăn bánh, hướng về phía Nam. Để lại sau lưng, một đám bụi mù…

 

 Giờ đây, tinh thần nàng cảm thấy thoải mái thật sự khi sống bên gia đ́nh thân yêu của ḿnh. Bên cạnh Ba Mẹ và các anh chị em trong gia đ́nh.

 

 Nói tinh thần thoải mái, là nói về vấn đề “ Làm Dâu”. Nhưng về t́nh yêu thương nhớ chồng, vẫn canh cánh trong ḷng. Mặc dù được sống trong ṿng tay thân ái của Ba Mẹ và các anh chị em. Nhưng “ Cái Cảm Giác Trống Vắng” vẫn không nguôi trong ḷng. Chàng bây giờ hiện đang ở trong Tù Cải Tạo xa xôi tận ngoài Miền Trung. Nhưng nàng chẳng định hướng được nơi đâu.

 

 Người phụ nữ vác cái thân “ Bụng Mang Dạ Chửa” mà thiếu vắng t́nh yêu thương, chăm sóc của chồng. Hạnh đă cảm thấy tủi thân lắm rồi. Đă nhiều đêm, Hạnh không ngủ được, nhớ chàng đến quay quắt lận đó. Trước đây, kể từ ngày cưới nhau, hai vợ chồng chưa từng xa nhau bao giờ! Nàng nhớ chàng luôn, với nụ cười rạng rỡ, đầy với ánh mắt yêu thương…

 

 Đâu khoảng nửa năm sau, Hạnh nhận được thư chồng gửi về. Từ anh chị Thịnh chuyển vô cho nàng. Văn cho biết đang ở Trại Kỳ Sơn. Tuy không h́nh dung được Trại Kỳ Sơn ở tận nơi đâu. Nhưng bây giờ đọc được thư chàng, nh́n những nét chữ thân thương. Tuy chỉ vài hàng ngắn ngủi, đại khái biết chàng c̣n khỏe. Nàng cũng đă yên tâm và vui mừng lắm rồi.

 

 Đồng thời, cũng là lúc Bé Ri vừa mới ra chào đời. Em bé gái trắng trẻo, kháu khỉnh, dễ thương… Người phụ nữ mới sinh, “ non ngày, non tháng” và cũng là sinh con đầu ḷng nữa. Nên Ba Mẹ khuyên Hạnh, khoan đi thăm chồng ở xa như thế này được. Nàng nghe theo lời Ba Mẹvà gửi thư, nhờ anh chị Thịnh hoặc cháu nào ở ngoài đó, đi thăm nuôi Văn , giùm nàng.

 

 Giờ đây, bận bịu với việc săn sóc Baby. Ẳm bồng, thay tả, cho ăn, cho uống, tắm rửa cho Baby. Đă có công việc cho Hạnh làm suốt ngày.

 

 Đêm nay là Đêm Rằm Tết Trung Thu, mặt trăng tṛn, to vành vạnh. Tuy lấp ló sau tàu lá của cây cau, nhưng ánh trăng cũng sáng rơ cả khoảnh sân sau. Ngồi đây, nh́n qua khung cửa sổ, Hạnh lại nhớ đến chồng.

 

 Hồi đó, ngoài giờ làm việc, sau bữa cơm chiều, Văn thường chở nàng đi chơi Biển. Nhất là vào những Đêm Trăng Rằm. Trăng đẹp lắm! Ánh Trăng sáng quá, chiếu xuống mặt nước Biển, lăn tăn gợn sóng… Cùng ḥa quyện với những ánh đèn, của các tàu đánh cá từ ngoài khơi, tạo thành một dăy hoa đăng, lung linh… lung linh… huyền ảo… Hai vợ chồng ngồi trên băi cát, mê mải ngắm trăng… Đến khi giật ḿnh nh́n quanh… Không thấy bóng người qua lại. Mới chịu lên xe trở về nhà.

 

 Giờ đây, chàng đang ở đâu? Có được nh́n thấy vầng trăng tỏa sáng như thế này không? Nghĩ rồi, lại tự trả lời một ḿnh: “Đang bị ở trong tù, làm ǵ mà có được ngắm trăng! “

 

o0o

 

 Bặt tin một thời gian, họ lại chuyển trại. Họ chuyển Văn lên Phú Ninh. Trại này do Bộ Đội quản lư.

 Lúc này, cháu Ri cũng đă “ lớn trọng trọng” một chút. Hạnh dẫn con ra Bến xe đi Đà Nẵng. Từ đó, sẽ kiếm đường đi thăm chồng. Nàng dự định sẽ gửi Bé Ri ở lại nhà anh chị Thịnh. Sẽ nhờ anh chị và các cháu săn sóc giùm. Nàng sẽ đi thăm chồng một ḿnh. Bởi thời điểm này, đường sá , xe cộ, khó đi lắm. Nhưng khổ nỗi, Bé Ri chẳng chịu rời xa nàng nửa bước. Bé Ri đ̣i đi thăm Bố.

 “ Con biết chỗ đi thăm Bố. Con muốn đi thăm Bố nữa, Mẹ ơi! Mẹ cho con đi thăm Bố nghe Mẹ. Con nhớ Bố lắm!”

 Nghe con trẻ bập bẹ nói như thế. Người mẹ trẻ không cam ḷng gửi con ở nhà anh chị Thịnh. Thế là hai mẹ con cùng đi thăm chàng.

 

 Đoạn đường hai mẹ con đi thăm nuôi chàng. Thật vất vă. Phải qua nhiều đoạn đường và nhiều cách đi khác nhau. C̣n phải tính toán thời gian, để đi như thế nào cho kịp giờ cho thăm nuôi nữa.

 

 Họ đi xe đ̣, từ Đà Nẵng đi Tam Kỳ. Từ đó dùng xe Thồ để đi đến một làng hẻo lánh. Loại xe này thân sau giống như xe ḅ. Được móc vào với một xe Hon Da cũ ở phía trước. Phương tiện độc nhất ở đây. Đường đi ban đầu c̣n tương đối. Nhưng càng vô sâu, càng khó đi. Đường dốc đá, lởm chởm, gập ghềnh. Hai mẹ con cứ bị ngả qua, nghiêng lại. Ngả theo chiều xe. Cứ mỗi lần người lái xe rồ ga lên dốc, Hạnh lại ôm chặt lấy con, ôm con vào ḷng. Cũng giống như con gà mẹ, sẵn sàng dang rộng đôi cánh, để che chở, ôm ấp cho con. Sợ một sự bất trắc nào đó, có thể xảy đến cho con chăng?

 

 Khi gần đến làng, toàn thân Hạnh thấy ê ẩm và đau nhức lắm. Nhưng cứ nghĩ, hai mẹ con, c̣n phải một đoạn đường đi bộ nữa, chắc phải khoảng một, hai cây số. Mới đến chỗ Tập Trung Cải Tạo. Hạnh tự nhủ phải cố gắng. Không để ngă quỵ dọc đường. Từ nhỏ là thời gian ăn học, rồi lấy chồng. “ Trời Sập Một Cái” nàng bị lâm vào hoàn cảnh như vầy. Sao không thấy Hụt Hẫng cho được!

 

 Nghĩ th́ nghĩ vậy. Nhưng cứ nghĩ sắp được gặp mặt chàng. Hạnh lại cố giữ nét vui tươi. Nàng tŕnh giấy thăm nuôi cho người Bộ Đội làm việc ở đây. Độ một giờ sau, một người Bộ Đội khác, dẫn chàng ra. Họ gặp nhau và được nói chuyện, đâu được mười lăm phút. Từ ngày Văn đi tŕnh diện ở Đà Nẵng, lúc đó Hạnh mới có thai Bé Ri được ba, bốn tháng. Nay con gái đă bập bẹ nói chuyện. Chàng mới nh́n thấy được mặt con.

 

 Chàng và hai mẹ con, ngồi cách nhau, giữa là cái bàn. Dưới bàn, họ để thêm một hàng rào kẽm gai. Để những đôi chân của hai bên, không khèo tới được!

 Phần Bé Ri, ngồi bên cạnh Mẹ, nghe Mẹ nói, đó là Bố, th́ kêu Bố. V́ cảm nghĩ của trẻ con, chưa nhận thức được. Cô Bé nhỏ cứ lén lén, đưa mắt ngẩng lên, nh́n chàng. Thoáng thấy ánh mắt vui vui, rồi thôi.

 

 Phần Văn, nh́n qua hai mẹ con. Chàng thấy thương cho vợ và thương con rất nhiều. Lần đầu tiên, chàng nh́n thấy mặt con, nh́n qua một khoảng cách như vậy. Chàng thèm có được một ṿng tay ôm ấp cho con, như thời gian trước đă hằng ước ao. Được bồng bế, nưng niu , ẳm bồng, chăm sóc cho con.

 Nh́n gương mặt chàng, sạm đen, khắc khổ. Hạnh chạnh ḷng quá. Nước mắt cứ ứa ứa, cứ chực tuôn ra. Nhưng nàng tự nhủ, phải cố gắng giữ, để hai hàng lệ, không được tuôn trào. Cứ nh́n nhau và cả hai đứa, chẳng ai nói được ư ḿnh muốn nói! Hết giờ thăm nuôi! Nh́n chàng, hai tay xách giỏ thức ăn, đi trở vô rừng với người Bộ Đội. Ḷng nàng se thắt lại.

 Nơi đây là Mật Khu của VC ngày xưa. Trời chiều xuống nhanh nơi rừng thiêng nước độc này. Khí lạnh của đồi núi, của rừng cây, suối vắng, càng lúc, càng len lén thấm dần vào da thịt nàng. Cũng may, nàng đă dự pḥng, đă đem theo cái áo lạnh cho Bé Ri rồi. Nên cũng yên tâm.

 

 Hai mẹ con, nhanh chân, lần theo con đường ṃn. Trở lại làng dân, th́ trời cũng vừa sập tối. Giờ này, th́ đă không c̣n xe Thồ chạy nữa. Nàng nghe các bạn kể, đi thăm Tù Cải Tạo ở trong Nam, những người vợ, sau khi thăm xong, nếu lỡ chuyến xe đi tiếp, xin vào ngủ qua đêm trong chùa, bến xe, nhà ga hay trường học…

 

 C̣n hai mẹ con, đang vất vưỡng ở đây. Biết đi về đâu bây giờ? V́ lần đầu tiên đi thăm nuôi, Hạnh đă không tính trước được thời gian. Cũng thật may mắn! Hai mẹ con vào làng và đến xin tá túc ở một nhà dân. Thật phước đức ông bà, cha mẹ để lại. Nàng gơ cửa và gia đ́nh đó đă cho hai mẹ con, một chỗ trú qua đêm trong nhà.

 

 Sau lần đó, họ lại chuyển Văn đến một Trại Cải Tạo khác. Hạnh vẫn nhớ ơn chủ nhà, nhưng không có dịp đến thăm, để đền ơn, đáp nghĩa được…

 

 

 

 Xem Tiếp Tập 2 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 25 tháng 3 năm 2014

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com