Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


Kỷ niệm ngày Hội ngộ với Thầy Trần Chu Đức sau 43 năm xa cách.
Santa Barbara, ngày 01/12/2012 - Ảnh: Thầy Trần Chu Đức.
 

Lời người viết:

 

Kính tặng Thầy Trần Chu Đức, cựu Hiệu Trưởng Trường Trung Học Ninh Ḥa, Quận Ninh Ḥa và Cô Phạm Thị Thu, Phu nhân của Thầy, Giáo sư Trường Trung Học Chợ Lách, Quận Chợ Lách, Tỉnh Vĩnh Long.

 

 Nguyễn Thị Lộc

 

 

Hôm chiều thứ bảy 1/12, vợ chồng chúng tôi đă có hẹn, sẽ lên thăm Thầy Cô Trần Chu Đức tại nhà ở Santa Barbara. Ở cùng một con đường, từ nhà chúng tôi lên nhà Thầy, tính khoảng 1 giờ lái xe freeway. Trên xứ Mỹ này, như vậy gọi là gần. Vậy mà cả hai bên, bao nhiêu năm nay đều không biết.

Măi đến bây giờ, nhờ anh Thành, nhờ NINH-H̉A.COM. Chúng tôi mới có dịp gặp lại nhau, sau hơn 43 năm xa cách. Cám ơn anh Thành rất nhiều. Anh Thành nhé !

 

Từ trái: Thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức, Ông Phó Quận trưởng Lê Phụng Chữ, và Thầy Bửu Hỹ, Hiệu trưởng trường Bán Công

 

 Chiều hôm nay trời mưa, sương biển mù mịt. Chồng tôi lái xe chậm hơn b́nh thường. Cái cần gạt nước mưa, cứ nhảy múa liên tục trên mặt kính trước và rồi những hạt mưa tung tóe, lăn tṛn xuống mui xe. Nh́n ra hướng biển, tôi không thấy ǵ, ngoài lớp sương mù dày dặt, bao phủ cả bầu trời mênh mông xám ngắt.

 Nhớ những ngày thời tiết nắng đẹp. Chúng tôi thường đi chơi Solvang. Một thành phố nhỏ, dễ thương. Có nhiều người Đan Mạch sinh sống. Người ta gọi là " Thành phố Đan Mạch ". Cũng như người Việt Nam ḿnh, có " Thành phố Little Sài G̣n " ở Orange County vậy.

 

 Trên đường đi Santa Barbara, rồi mới đến Solvang. Nhưng trước khi đến những nơi này, lần nào cũng thế, chúng tôi đều dừng xe lại. Xuống xe để ngắm cảnh biển, cảnh trời, mênh mông phía trước. Cứ vậy là nhớ về Quê hương Nha Trang yêu dấu. Cứ mỗi lần đến khúc đường này, tôi lại nhớ về đoạn đường đẹp nhất của tôi thời đó. Đoạn đường từ Nha Trang đi Ninh Ḥa. Mà ngày đó, tôi đă đi qua hằng tuần, để đi dạy tại Ninh Ḥa. Qua khỏi Lương Sơn, một bên là vách núi cheo leo, bên kia là đại dương mênh mông xanh ngắt. Con đường ta đi, cứ len theo triền núi, nh́n thấy Làng Ngọc Diêm phía trước mặt, bên bờ biển....

 Nơi đây cũng thế. Thời gian Út Huy học và ở nội trú, tại UC Santa Barbara. Hằng tuần, chúng tôi cũng đều đặn đi thăm và tiếp tế thức ăn thêm cho con. Phải bắt chước nhà văn Thanh Tịnh mà viết rằng :

 "con đường này, tôi đă quen đi lại lắm lần. Nhưng hôm nay, tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi. Bởi v́ ḷng tôi, đang có sự thay đổi lớn lao ấy. Hôm nay tôi đi thăm Thầy Cô Trần Chu Đức....

 Mặc dù đă được xem ảnh Thầy Đức trong bài viết của Chất trên trang Web rồi. Nhưng tâm lư trong tôi cũng " Một thoáng bỡ ngỡ".

 

Nhớ vào tháng 12/1968. Tôi đă thoáng gặp Thầy trên hành lang lớp học. Thầy đi ra để đi học Quân sự 9 tuần. C̣n tôi đi vào để tŕnh diện và nhận nhiệm sở nơi đây. Theo thói quen, tôi gật đầu chào và Thầy cũng mỉm cười đáp lại. Tôi nhớ Thầy với đôi kính cận thật dày. Gương mặt hiền lành, phúc hậu. Sau thời gian học Quân sự 9 tuần. Thầy trở về lại trường. Cho đến sau Lễ Phát Phần Thưởng cuối năm học 1969, Thầy rời Trường Trung Học Ninh Ḥa về làm ở Nha Học Chánh.

 

 Được gặp lại Thầy Cô, chúng tôi vui lắm. Thầy Cô và chúng tôi tranh nhau kể chuyện ngày xưa. Duyên Số đưa đẩy, Thầy về Trường Trung Học Chợ Lách, Quận Chợ Lách, Tỉnh Vĩnh Long. Và gặp Cô Phạm Thị Thu, Cô dạy môn Việt văn tại trường đó. Mới đó mà đă 43 năm rồi c̣n ǵ. Thời gian " Đi qua bằng cách nào " mà nhanh quá phải không ?

 Thầy kể chuyện huyên thuyên, nhắc lại nhiều kỷ niệm nhiều Giáo sư dạy trong trường. Nhắc với tôi, Thầy nói :

_ Tôi nhớ vào Hè năm 1969, tôi đă phân công Cô làm Xướng ngôn viên, cho buổi Lễ Phát Phần Thưởng, cuối năm học đó. Tôi gật đầu, mỉm cười, nói tiếng Cám ơn Thầy.

 

Chuyện nói cũng nhiều mà vẫn chưa hết. Thầy Cô mời Hai vợ chồng chúng tôi ở lại dùng bữa tối. Món Phở là món tôi ưa thích. Tôi ăn thấy ngon miệng. Ngon lắm. Không thua ǵ phở nhà hàng. Mà lại c̣n món ḅ khô nữa chứ. Ăn món này nhớ thời c̣n đi học. Tôi và các bạn đi học sớm hơn để ăn, ngoài bờ biển Nha Trang hay ăn của ông Tàu cạnh Trường Khải Minh.

 

Trời sập tối cũng nhanh, và lại mưa chút chút nữa. Chúng tôi xin phép Thầy Cô tạm biệt ra về. Thầy Cô c̣n đem tặng chúng tôi một giỏ trái cây và vài hộp bánh kẹo, cho các cháu của tôi nữa.

Lễ Phát Phần Thưởng năm 1969

 

Lộc làm Xướng ngôn viên trong dịp Lễ Phát phần thưởng năm 1969.

Lộc đứng trước cổng trường Trần B́nh Trọng Tết đầu năm 1969.

Phần chúng tôi, thời gian 43 năm, gần nửa đời người. Qua bao nhiêu thăng trầm, đổi thay trong cuộc sống. Tôi không nghĩ đến một ngày, chúng tôi lại được gặp lại Thầy ở nơi đây. Trên đất nước xa lạ, khác cả giọng nói lẫn màu da. Cách xa mảnh đất nơi quê hương ḿnh, đến nửa ṿng quay của quả Địa Cầu.

 

 Hôm nay thứ hai 10/12, sau khi đưa Minh Đức đi học, tôi định đi về ngay để viết bài gửi đi. Nhưng thời tiết hôm nay đẹp quá. Chẳng bù với tuần trước, mưa rả rích cả đêm. Nắng lên cao d́u dịu, vẫn c̣n vương vất đâu đây, tiết trời se lạnh của Mùa Thu. Tôi nghĩ bây giờ vẫn c̣n là Mùa Thu. Có phải Mùa Thu làm cho con người ta, dễ ḥa quyện vào với Vạn Vật, Đất Trời chăng ?

 Men theo con đường ṿng bên hông trường học, những cây Phong lá đổi màu muộn. Một số vẫn c̣n giữ màu xanh lục, chen lẫn một số cây lá đỏ, lá vàng... Sau vài cơn mưa sau Lễ Thanksgiving, những cây Phong trước nhà tôi trơ trụi lá. Tuần trước lá đỏ, lá vàng đẹp rực rỡ bao nhiêu. Th́ bây giờ, ngoài các cành cây khô khẳng khiu, không c̣n một chiếc lá nào đậu lại trên cành nữa.

 

 Hôm qua, chủ nhật 9/12, Thầy Cô và Gia đ́nh đến thăm nhà tôi. Khí trời cũng se sắt lạnh như hôm nay. Thầy vui lắm và cười hoài. Nh́n Thầy và chồng tôi, nói chuyện có vẻ tương đắc lắm. Tôi thấy có niềm vui thật sự trong ḷng. Cả hai, hẳn đă có một t́nh thân, trước khi tôi đến dạy tại Ninh Ḥa ?

 

 Chúng tôi đă chuẩn bị thức ăn sẵn sàng, trước khi Thầy Cô và gia đ́nh đến. Không biết ai th́ thế nào. Chứ riêng tôi " mê lắm " với món Nem Nướng Ninh Ḥa. Cứ nghĩ đến trải bánh tráng nhúng nước ướt ra, sà lách, rau thơm, lá Hẹ. Miếng thịt Nem Nướng nóng hổi, ngọt lịm. Rồi bánh tráng cuốn tôm chiên ḍn. Tất cả cuốn lại. Chấm vào " Nước Chấm Đặc Biệt của East Park ". Tuyệt cú mèo ! Tuy không bằng nơi quê hương ḿnh, Nem Nướng Ninh Ḥa chính hiệu. Nhưng nơi đây, cũng khiến ta tám chín phần mười, cũng t́m thấy " Mùi vị Ninh Ḥa " trong đó, cho đỡ nhớ.........

 Biết gia đ́nh Thầy Cô đều là người Bắc. Mà người miền này thích Xôi Gấc, Chè Trôi Nước.... lắm. Đánh tâm lư như vậy, tôi làm những món này để đăi Thầy Cô. C̣n Bánh Canh Thập Cẩm, Gỏi Mít, Đông Sương, Tôm, Scallop, Ớt Bell. . nướng xâu.... nữa chứ !

 Cả chủ và khách đều ăn uống thật t́nh. Nói chuyện tương đắc. Cứ hàn huyên măi, mà không muốn về. Thầy cứ tấm tắc khen chủ nhà tiếp đăi nhiều món mà không ăn kịp. Tiếc lắm. Chúng tôi c̣n biếu Thầy Cô Nem Chua, Chè Trôi Nước.... đem về.

 Minh Đức c̣n hát bài " Ḷng Mẹ " cho Ông Bà, Cô Chú nghe. Bà Nội dạy cháu hát đó. Cũng như hôm Anh ThànhChất lên chơi vậy. Tất cả vỗ tay khen thưởng, cháu mắc cỡ không chịu hát tiếp.

 Thật là một ngày Chủ nhật. Vui quá là vui !

 

 Cám ơn anh Thành đă chuyển cho tôi cuốn Album, gồm những h́nh ảnh Nhớ Ơn Thầy Cô do Trường Nữ Trung Học Nha Trang tổ chức. Từ đó giúp tôi có nguồn cảm hứng, viết lên những cảm xúc chân thành đối với những Thầy Cô đă dạy tôi, cũng như đă không dạy tôi...

Tối hôm qua, tôi cũng đă được đọc bài " Tâm t́nh của một cựu học sinh nhân ngày Tôn Sư Trọng Đạo " của Hội Lê Văn Duyệt Foundation do Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm sáng lập.

 " Tất cả cùng đi đến mục đích là bảo vệ và phát huy, những truyền thống ưu việt trong nền văn hóa của dân Việt Nam ḿnh. Đồng thời tri ân đến những Thầy Cô Giáo, suốt đời tận tụy hy sinh, cho việc đào tạo các thế hệ tương lai của đất nước ". Trong số đó, có Thầy Trần Chu Đức và Phu nhân Cô Phạm Thị Thu, cũng là Cô Giáo. Thầy Đức và Cô Thu, tuy không dạy tôi, nhưng là những bậc đàn anh, đàn chị.... Đă dạy các bạn đồng trang lứa với tôi, trên vùng đất khác, nơi quê hương ḿnh......

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 10 tháng 12 năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com