Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 

 

Một khúc nhạc vui từ điện thoại của tôi...

_ Hello, Thu Yến đó hả?

_ Hello, cô Lộc. Cô chú có khỏe không? Yến Dững muốn mời cô chú đến nhà em ăn cơm trưa, nhân cũng đến thăm chơi cho biết nhà tụi em luôn. Vào trưa thứ bảy, lúc 11 giờ sáng nghen cô.

  Lời nói dễ thương của cô cựu nữ sinh trường Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa ngày xưa khiến tôi vui vui... Sau vài câu chuyện xă giao, chúng tôi đă nhận lời mời.

 

  Sáng hôm nay thứ bảy 25/6/2016, khoảng gần  một tháng sau ngày đi San Jose. Chúng tôi thức dậy thật sớm và chuẩn bị đi Orange County. Nhờ chúng tôi đi sớm nên đường chỉ kẹt xe chút chút. Đến thăm nhà vợ chồng con trai, nói năm ba câu chuyện và có quà cho hai cháu nội. Chúng tôi chào các con, các cháu rồi đến nhà Thu Yến.

 

  Hôm nay trời nắng đẹp, 11 giờ kém 15 mà chưa thấy nóng lắm. Một vài cơn gió nhẹ mang theo hơi nước từ ngoài biển thổi vào, khí trời mát mẻ dễ chịu. Sau khi gọi điện thoại cho Thu Yến, hỏi số để mở cổng, chúng tôi chạy xe vào bên trong. Khu nhà yên tĩnh thật dễ thương!

 

  Đồng thời, một xe khác cũng đi vào. Sau khi anh Chữ đậu xe vào parking, chúng tôi đi về phía căn nhà. Một người đàn ông đứng trước cửa có lẽ đang đợi chúng tôi và chúng tôi cũng đă nghĩ anh ấy là một trong những bạn bè của hai vợ chồng Yến Dững, là một trong số khách hôm nay.

_ Anh chị đến nhà cô Thu Yến?

_ Vâng, chắc anh cũng vậy?

  Cả ba người chúng tôi đều vui cười chào nhau. Chúng tôi bước đi dưới những hoa nắng lấp lánh trong khu vườn cây trước nhà. Anh ấy bấm chuông và cả ba chờ đợi. Anh Dững mở cửa, tươi cười quay qua chào tôi và bắt tay hai người đàn ông. Chúng tôi đi vào bên trong, đi thẳng vào pḥng ăn cạnh bếp. Nhờ cửa lớn ra sân sau và cửa sổ thật lớn nên ánh sáng nắng gắt ngoài sân rủ nhau lùa vào, căn pḥng tràn ngập ánh sáng. Tôi rất thích kiểu nhà sáng sủa như vậy.

 

  Thu Yến đang loay hoay sắp xếp, dọn một số đồ lặt vặt, sắp dọn chén dĩa cho buổi ăn trưa mời khách. Chủ nhà đă sắp những khay thức ăn để thẳng hàng trên bàn đá trông thật đẹp mắt. Để cùng chung vui với chủ nhà và khách khứa chúng tôi cũng đem thêm món nem chua và đông sương.

 

  Từ khi quen được anh Thành, nhờ anh Thành, nhờ trang www.ninh-hoa.com, chúng tôi mới có dịp gặp lại cô cựu nữ sinh dễ thương này nhân trong tiệc mừng Kỷ Niệm 45 Năm Ngày Thành Hôn và Ra Mắt Sách " Nhân Duyên Tiền Định " của tôi. Cùng dự Lễ Ra Mắt Sách " Từ Ḥn Khói, Tôi Đi... " của BS Lê Ánh, gặp nhau trong hai buổi Ra Mắt Sách " Quê Hương Ninh Ḥa ", Lễ Mừng Thượng Thọ 80 và Giới Thiệu "Nguyên Ngộ Thi Tập " của Thầy Lê Văn Ngô tại San Jose...

 

  Tôi giúp Thu Yến một vài công việc lặt vặt trong bếp, vừa làm chúng tôi vừa nói chuyện. Nhắc lại ngày xưa ở trường Trung học Trần B́nh Trọng tôi dạy lớp Ái Đào. Thu Yến cho biết vào thời gian đó em học trên Ái Đào một lớp. Thật t́nh học sinh đông quá nên thầy cô cũng khó nhớ các em hết được. Thường th́ học sinh biết thầy cô nhiều hơn. Đối với riêng tôi, trong lớp em nào giỏi nhất, hát hay nhất, vẽ đẹp nhất... ngay cả nghịch nhất... Nói chung, em nào có " Cái Nhất " th́ thầy cô dễ nhớ em hơn các bạn khác.

 

  Nhớ lại tôi đến dạy tại trường Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa vào cuối năm 1968 và đến đầu Hè 1972 tôi đă rời trường. Thời gian ngắn ngủi quá phải không? Sau đó bận bịu với đời sống ở một thành phố khác, tôi đă không có dịp trở lại Ninh Ḥa, đă không có dịp gặp lại những bạn bè, những học sinh dễ thương vào thời gian mới đi dạy học này. Thu Yến là một trong số những học sinh tôi không dạy lớp, mà bây giờ sau những thăng trầm trong đời sống đă làm thay đổi cả một đời người, vẫn dành cho chúng tôi một t́nh cảm rất dễ thương sâu đậm...

 

  Tiếng gơ cửa, nghe nói thầy cô cựu Hiệu trưởng Trần Hà Thanh đến, tôi dừng tay và chạy ra cửa đón mừng. Tôi chào thầy Trần Hà Thanh, chào và nắm tay cô cùng nhau đi vào nhà, vừa đi tôi vừa hỏi:

_ Chào cô Thanh, cô nhớ em không? Em là Lộc đây, đă dạy ở trường Trần B́nh Trọng đây.

  Tôi nh́n cô Thanh. Mắt cô nháy nháy như cố nhớ lại chuyện mấy chục năm về trước ở Ninh Ḥa. Tôi nói thêm:

 
Từ trái: Thu Yến, anh Dững, thầy Trần Chu Đức, cô Thu ( vợ thầy Đức ), cô Thanh ( vợ thầy Thanh ), thầy Trần Hà Thanh, anh Hà

( chú của Yến Dững ), anh Chữ và cô Lộc.

_  Có lần em đă có dịp ăn cơm với cô, có cả Túy Sen, Thanh Hà và vài cô giáo nữa...

Và cũng nhân đây, tôi xin trích ra một đoạn văn ngắn, tôi đă nhắc nhớ về bữa cơm t́nh nghĩa trong bài " Khung Trời Kỷ Niệm " trong ĐẶC SAN 10 NĂM 2003 - 2013 Quê Hương, T́nh Yêu và Kỷ Niệm. Kỷ niệm 10 Năm Thành Lập www.NINH-HOA.COM, trang 72.

" Một lần tôi được ăn cơm chung với anh chị Hiệu trưởng Trần Hà Thanh. Hôm đó có cả Túy Sen, Thanh Hà và vài cô giáo nữa... Bữa cơm tuy giản dị nhưng đầy t́nh người.

  Cám ơn anh chị Trần Hà Thanh cùng lời thăm hỏi đến các cháu. "

  " Khung Trời Kỷ Niệm " là bài đầu tiên tôi đến với www.ninh-hoa.com. Bài này tôi đă viết tay, gửi theo đường Bưu điện và nhờ anh Trang chủ Nguyễn Văn Thành đánh máy, in trong Đặc san vào Tháng 10/2012. Hồi đó tôi chỉ mới biết sử dụng chút ít về computer, không nhiều lắm.

 

  Cô Thanh và tôi vào pḥng ăn. Chúng tôi nhắc nhớ những kỷ niệm ở Ninh Ḥa thời đó và nói về các con và các cháu...Thầy Đức gọi phone nói đường kẹt xe nhưng cũng sắp đến. Anh Dững giới thiệu tên để mọi người quen biết nhau. Phụ nữ chúng tôi nói về bếp núc, con  cháu... Phái đàn ông bàn chuyện đá banh trên Tivi... trong khi chờ gia đ́nh thầy cô Trần Chu Đức.


Từ trái: Anh Dững, thầy Trần Chu Đức, cô Thu, cô Thanh,

thầy Trần Hà Thanh, anh Hà,Yến và cô Lộc

 Trong tâm trí tôi, cô Thanh là một người phụ nữ hiền lành, gương mặt phúc hậu. Dĩ nhiên, thời gian đă làm sậm đi tuổi thanh xuân con người. Cũng phải, đă 45, 46 năm qua rồi c̣n ǵ. Cả một đời chăm lo cho chồng, săn sóc cho đàn con, rồi sau khi các con khôn lớn lại lo chăm sóc cho các cháu, nhất là nuôi nấng, dạy dỗ kỹ càng hai đứa cháu sinh đôi một trai, một gái nữa...

 

  Một tấm gương sáng để ca ngợi cô Thanh nói riêng và điển h́nh cho người phụ nữ Việt Nam nói chung!

 

   Trong chốc lát, gia đ́nh thầy cô Trần Chu Đức đến. Chúng tôi chào thầy cô Trần Chu Đức. Chúng tôi đă thăm nhà thầy cô và cũng đă mời thầy cô đến chơi nhà. Khách mời như thế là đủ. Anh Dững và Thu Yến mời hai thầy cựu hiệu trưởng và mọi người ngồi vào bàn và tự đi lấy thức ăn. Nem chua, đông sương và trái cây ăn tráng miệng để sẵn tại bàn. Mọi người vừa ăn..., vừa râm rang nói chuyện, bàn luận đá banh. Thỉnh thoảng cũng có những cú sút vô khung thành, thế là cả phái đàn ông vỗ tay đốp đốp..., đốp đốp...cùng những tiếng dzô...,dzô..., dzô...làm cho phái nữ chúng tôi cũng vui theo.

 

  Đă thế, anh Chữ nhà tôi lại góp ư: Anh Dững và cô Thu Yến đă mời được hai thầy cựu hiệu trưởng đến hội ngộ hôm nay. Thật vui và thật hi hữu! Khó có được một lần gặp được cả hai thầy cựu hiệu trưởng cùng một trường đến chơi nhà như thế!

  Trong chúng ta, mỗi người có một cuộc sống, sau cuộc chiến đổi đời, có mấy ai nghĩ rằng ḿnh sẽ gặp lại được nhau trên đất nước tự do này? Chuyện 40, 50 năm sau, c̣n gặp được nhau, thật là quư hiếm và chúng ta thật may mắn lắm!

 

  Thức ăn nhiều và ngon. Tôi nghĩ mọi người ăn cũng ngon miệng. Cô Thanh và cô Thu khen món nem chua và đông sương. Anh Dững cũng thích món nem chua lắm. Cám ơn những lời khen tặng. Phần tôi rất thích món mít và hết sức ngợi khen  cho người mua được mít ngon, mà c̣n cắt và bóc ra múi mít đẹp và nguyên vẹn như thế! Cám ơn anh Dững đă bày cách cắt và bóc múi ra sao cho nguyên vẹn.

 

  Rất cám ơn hai em Thu Yến & Lê Dững đă tổ chức cuộc hội ngộ hôm nay.

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

Ngày 20 tháng 07 năm 2016

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com