Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


Hạnh phúc! Hạnh phúc là cái ǵ nhỉ? Nó là một cái ǵ trừu tượng. Nó mong manh lắm nhưng cũng thật đong đầy. Mắt thường ta không thể nh́n thấy.Ta không thể sờ vào bằng tay. Nhưng để ư một chút, bằng trái tim và cả tâm hồn, ta sẽ cảm nhận ra được ngay thôi. Hạnh phúc đă luẩn quẩn quanh đây, đang tỏa ra và ôm lấy chàng.

 

 Hạnh phúc của một gia đ́nh không phải tự nhiên mà có. Nó là sự nổ lực xây dựng từng ngày..., từng ngày... và hơn thế nữa phải qua nhiều tháng năm góp nhặt lại, bằng cả sự đồng tâm hiệp lực của hai thực thể con người với nhau.

 

 Sáng nay chàng đưa vợ đi bệnh viện. Trên dăy hành lang dài chàng gặp nhiều người qua lại. Chàng nghĩ họ là bác sĩ, y tá và những nhân viên làm việc văn pḥng. Trong pḥng đợi, bệnh nhân và thân nhân của họ ngồi chờ ở đây thật đông. Ánh nắng buổi sáng chiếu hắt qua khung cửa sổ, đang dần lan nhanh đến dăy ghế chàng ngồi. Bây giờ ngồi chờ ở đây, tự nhiên tâm trí lại đưa chàng về với những kỷ niệm dễ thương của hai vợ chồng về những tháng năm ngày ấy...

 Thời gian cuối mùa Xuân và chuẩn bị cho mùa Hè sắp tới. Đây là những phút giao mùa của trời đất. Không gian và thời gian lúc đó, nó cũng giống như tâm trạng của chàng lúc này, đă được khuấy nhẹ lên bằng một đôi đủa thần bí! Không biết chuyện ǵ sắp đến? Chuyện sẽ xảy ra như thế nào? Chàng đă nghĩ đến nhưng không tài nào nghĩ ra cho được...

 

 Băi biển Ḥn Khói vẫn trong xanh, một màu xanh mát mắt dễ thương, nhấp nhô với những làn sóng nhẹ lăn tăn, tạo cho chàng những cảm giác êm đềm và b́nh yên. Nh́n lên bầu trời cũng là một màu xanh, màu xanh da trời thật mát dịu. Không hiểu sao chàng cũng thấy thích những màu xanh mỗi khi nghĩ đến như thế. Thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ từ ngoài khơi thổi vào mát rượi đủ thấm nhẹ vào ḷng chàng tạo nên một niềm vui khó tả.

 Bây giờ nắng đă lên cao. Nắng buổi sáng cùng gió biển ḥa quyện với những lùm cây ở những đồi cát trắng mịn phía trên cao, lẫn vào không khí đem đến cho chàng một cảm giác ấm áp thân quen.

 

 Chàng đă cảm nhận ra được cảm nghĩ của ḿnh lúc này. Người con gái mới quen có một sức cuốn hút thật lạ kỳ và những cảm nghĩ của chàng cứ xoay quanh về người con gái dễ thương đó và lạ thật những cảm nghĩ đó không những cứ vây quanh lấy chàng mà c̣n buộc chàng phải suy nghĩ nữa...

 

 Gặp nhau chung với các bạn chỉ mới ba lần, thời gian quá ngắn ngủi để t́m hiểu. Thật khó mở lời để cho cô ấy hiểu được tâm trạng của chàng lúc này ra sao...

 

 Chàng nhắm đôi mắt lại để tưởng tượng bởi v́ chàng nghĩ rằng tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này: " Không thể nh́n thấy bằng mắt..., không thể nói ra bằng lời... Mà phải được cảm nhận bằng chính con tim của ḿnh mới được... "

 

 Chàng nói nhỏ ở trong ḷng: Phải thế không em yêu?

 

 Chàng lại nghĩ đến một câu nói h́nh như của Elvis Presley hay một nhà văn nào chàng cũng không nhớ rơ, mà có lần chàng đă được đọc lên ở đâu đó:

 " Sự chân thành là điều tốt nhất mà bạn có thể trao tặng cho một người. Bởi v́ sự thật, ḷng tin cậy, t́nh bạn và t́nh yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả. "

 

 Đúng lắm phải không?

 

 Chịu không nổi chàng đem chuyện về người con gái mới quen đi hỏi một người bạn, anh ấy cũng mới quen nhờ cùng chung môi trường làm việc với nàng.

_ Cô ấy là một cây xanh dờn đó!

 Chàng thầm nghĩ theo nhận xét riêng của ḿnh: Không. Không thể! Cô ấy không thể là một cây xanh dờn được. Hay là anh ta đang theo đuổi nàng? Biết ḿnh hỏi tới như vậy, là biết ḿnh " Có ư muốn tiến tới... ". Muốn nói như thế để ḿnh hồ nghi và nghĩ xấu về người con gái đó? Để ḿnh từ bỏ ư định theo đuổi cô ấy? Cô ấy mới chân ướt chân ráo đến đây mà! Làm sao anh ta biết rơ mà nói cô ấy như thế chứ!

 

 Chàng bỏ ngoài tai những lời nói xấu kia và vẫn thản nhiên suy nghĩ theo ư riêng của ḿnh.

 

 Ăn cơm chiều xong, thấy trời c̣n sáng chàng ra xe mở máy và chạy thật chậm về hướng đường lên khu đất trống trên đường đi Dục Mỹ. Chàng cũng đă đến nơi đây nhiều lần, ngồi trong xe nhiều lần như thế mỗi khi có vấn đề ǵ cần suy nghĩ.

 

 Chàng tắp xe vô sát lề đường. Hôm nay là ngày Rằm Tháng 4 Âm Lịch, trăng đă lên thật sớm. Ánh trăng sáng vằng vặc, lúc ẩn lúc hiện sau những ngọn tre cao vút bao bọc khu làng dân ở phía trong xa. Lúc th́ nằm vắt vẻo trên những chiếc lá tre của những cành cây tre. Ánh trăng lên cao từ từ. Bây giờ th́ nằm chênh vênh trên bầu trời đêm. Ánh sáng huyền hoặc của vầng trăng cũng đă giúp chàng thêm nhiều cảm xúc nữa. Tuy biết thế, nhưng chàng không thể ở lâu nơi đây được. Không an toàn cho bản thân. Chàng phải trở về ngay thôi.

 

 Chàng trở về căn pḥng thân quen sau pḥng làm việc, thay áo quần và đi tắm. Chàng nghĩ rằng những giọt nước mát sẽ làm cho trí óc chàng minh mẫn hơn, có những suy nghĩ chính xác hơn. Nhưng rồi bây giờ vẫn chưa nghĩ ra được cách nào cho thỏa đáng. Làm sao nàng có thể tin ta, một thanh niên lạ hoắc, mà hai người lại ở hai phương trời xa lơ xa lắc và cả hai môi trường, hoàn cảnh sống cũng khác nhau nữa chứ!

 

 Chiều hôm sau anh Vinh đến thăm chàng sau giờ làm việc. Anh ấy cũng làm ở đây, chàng xem anh như người anh trong nhà. Sau khi kể rơ sự t́nh...

_ Cậu hăy cho anh xem h́nh ảnh hay bất cứ cái ǵ có liên quan đến cô gái. Sau đó anh mới có thể giúp cho cậu một chút cảm nghĩ của anh được.

 

 Chàng nghĩ tới h́nh ảnh. Bây giờ ḿnh chưa có một tấm h́nh nào của cô ấy ở đây. Hôm đi chơi biển đă chụp h́nh nhiều lắm. Đă gửi đi sang h́nh rồi nhưng họ chưa gửi về lại. Làm sao đây? Làm sao đây? May mắn chàng c̣n nhớ ra đoạn băng ghi âm.

 

 À, đoạn băng ghi âm buổi đi chơi hôm đó và c̣n nữa, c̣n giọng cười. Bây giờ dù cho có nhắm nghiền đôi mắt lại, chàng vẫn măi c̣n nhớ giọng cười gịn tan của người con gái trên băi biển sáng hôm đó nữa.

 

 Chàng vội vàng đứng lên lấy cái cassette nhỏ, để cuộn băng ghi âm vào, mở máy và chờ đợi...

 

 Cậu phải đi gặp cô gái và nói rơ cho cô ấy biết ngay t́nh cảm của cậu đi. Càng sớm càng tốt! Đừng để lỡ mất cơ hội! Anh ấy cũng nói thêm: Biết đâu có người " Bắt mất " cô gái trước cậu th́ sao? Hăy nhanh chân và anh chúc cậu đạt được ư nguyện nhé!

 

 Buổi sáng, ánh nắng mai tươi vui chiếu thẳng vào pḥng làm việc. Nh́n ra ngoài sân qua khung cửa sổ, ánh nắng chiếu xuống tạo cho cây bàng có những bóng râm loang lỗ trên mặt đất. Thỉnh thoảng một vài cơn gió làm lay nhẹ tấm màn cửa sổ.

 

 Sáng nay chàng thấy vui vui trong ḷng. Chàng sắp xếp công việc và giao cho người phụ trách văn pḥng phân công việc cho nhân viên. Chàng biết hôm nay là thứ ba là ngày nghỉ trong tuần của nàng. Chàng quyết định đi Nha Trang, đến nhà gặp nàng và sẽ nói hết cả ư ḿnh muốn nói, rồi có ra sao th́ ra. Một vài người biết chuyện cũng có ư trêu chọc, c̣n anh tài xế th́ vui lắm v́ hôm nay anh được nghỉ.

 

 Chàng mở máy và lái xe một ḿnh. Chiếc xe từ từ lăn bánh...

 Trên suốt đoạn đường, chàng đă miên man suy nghĩ và đă cảm nhận được t́nh cảm của ḿnh dành cho cô gái, một t́nh yêu chân thành thực sự, vừa thiêng liêng vừa trân quư nàng...

o0o

 

 Nay cô gái đó đă là vợ của chàng. Chàng cám ơn ông Tơ bà Nguyệt đă đưa duyên... Cám ơn anh Vinh đă giúp ư... Cám ơn những người tốt... Đă đưa chúng ta đến với nhau, để trở thành Người Bạn Trăm Năm, Đầu Ắp Tay Gối, đi suốt cuộc đời...

 

 Chúng ta đă có vui cùng hưởng, có họa cùng chịu. Chúng ta đă san sẻ cho nhau những tháng ngày hạnh phúc. Em đă chờ đợi khi anh bị hoạn nạn. Em đă thay anh nuôi dạy các con và lo cho gia đ́nh như thế nào...

 

 Anh biết tất cả... anh hiểu tất cả... anh cám ơn em... anh cám ơn em... Hạnh phúc là ở những điều ta đă giúp cho nhau đó có phải không?

 

 Anh c̣n nhớ hồi anh c̣n ở trong trại cải tạo, gia đ́nh bên nội đă cùng em và các con vào thăm. Mỗi lần đi em dẫn theo một đứa...

 

 Anh và em cùng có chung ư nghĩ, những người trong gia đ́nh, ai cũng có hoàn cảnh và môi trường sống riêng. Chúng ta đă biết như vậy và hoàn toàn không bận tâm đến bất cứ một vấn đề ǵ.

 Và giờ đây sau bao nhiêu năm chung sống, thỉnh thoảng em cũng hỏi anh thấy em có phải là " Một Cây Xanh Dờn " như anh đă kể cho em nghe như hồi anh mới cưới em?

 

 Chúng ḿnh cùng cười vui và anh nói: Em là " Cây Hạnh Phúc " đă nở hoa kết trái tốt mà anh đă may mắn có được!

 Hạnh phúc là những ǵ ta đă giúp cho nhau. Dù nhỏ nhặt nhất, phải không em???

 

o0o

 

  Buổi sáng, đứng bên cửa sổ nh́n ra mảnh sân cỏ xanh mướt sau nhà, thấy cây Mai Nhật nở hoa đẹp quá! Chàng vội vàng mở cửa và đi ra vườn.

  Những tấm h́nh hoa Mai Nhật trong bài  " Xuân Về " chụp trước Tết khoảng 4, 5 tuần đă đẹp. Bây giờ sắp đến Rằm Tháng 2 Âm Lịch rồi, mà hoa nở càng đẹp hơn, dày đặc cả cành đó! Hoa nở cũng đă hơn 3 tháng.

 

Thật là  "Mùa Xuân Hạnh Phúc" măi măi phải không em ???

 

  

 

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 19 tháng 03 năm 2015

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com