Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 

 

Tôi đến bên cửa sổ nh́n ra mảnh sân nhỏ sau vườn, cây hoa mai Nhật đă trổ bông, những cánh hoa màu hồng đậm dễ thương lắm. Bây giờ c̣n là màu hồng, nhưng chỉ độ vài tuần lễ nữa thôi là những cánh hoa sẽ chuyển sang màu đỏ. Tiết trời bây giờ c̣n là mùa Xuân, buổi sáng trời c̣n hơi se lạnh. Tự nhiên tôi thấy nhớ đến những kỷ niệm của thời c̣n đi học năm nào.

 

Giờ đây lại đọc bức thư của chị Ngọc Yến, chị ở cùng chung cư xá hồi học ở Đà Lạt, càng làm tăng thêm hương vị cho niềm nhớ ấy: “…. Khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường, cuộc đời thật đẹp, v́ được dệt bằng những chuỗi mộng mơ, bằng những lư tưởng cho tương lai… Đến khi rời ghế nhà trường, xa thầy cô, xa bạn bè, cuộc đời thật đẹp ở một chiều ngược lại: được dệt bằng những kỷ niệm của trường xưa, bạn cũ trong quá khứ… Những kỷ niệm sống chung tại Đại học Xá…, những kỷ niệm thân thương dưới mái trường Thụ Nhân xưa đâu dễ xóa nḥa dù thời gian có chồng chất…

Nói nhỏ nhé: H́nh ảnh Nguyễn Thị Lộc, một cô sinh viên xinh xắn, hiền lành, đơn sơ, dễ thương đă gắn liền với những kỷ niệm của chị về viện Đại học Đà Lạt đấy!

 

Phải nói thời sinh viên của tôi tuy không trọn khóa nhưng lại là thời gian dễ thương nhất nói về những ngày cắp sách đến trường.

 

Trong cư xá nữ này chỉ có khoảng mười lăm người. Hai phần ba đều năm thứ hai, thứ ba. Chỉ có ba bốn người mới lên. Thôi th́ tha hồ mà nhơng nhẽo. Em út mà! Các chị người th́ Sài G̣n lên, có người đă đem cái nắng của biển Nha Trang đến, một hai người ngoài Đà Nẵng vô và cũng có vài chị ở tận miệt Cần Thơ, Vĩnh Long nữa.

 

Cũng bởi thời gian ở chung với nhau quá ngắn nên có thể tôi chưa cảm nhận được trọn vẹn t́nh cảm của các chị chăng? Với chị Ngọc Yến tôi được có nhiều dịp đi chơi chung.

 

Từ đó cũng dễ nảy sinh những t́nh cảm sâu đậm hơn.

 

Dăy nhà chúng tôi ở được xây bằng gạch dưới chân đồi. Bốn người chúng tôi đều mới lên. Mạnh Hà từ Sài G̣n, Phi Hồng và tôi từ Nha Trang và Hoàng Cần từ Huế vào. Bốn đứa được xếp vào pḥng số 4. Bàn học chúng tôi tự kê nơi cửa sổ để ngồi đây có thể nh́n lên và thấy đỉnh đồi phía trước. Đỉnh nhà thờ viện Đại học và cây Thánh Giá nằm cao nhất.

 

Đồi cỏ xanh tươi. Buổi sáng sớm chúng tôi không trông thấy được ǵ ở trên cao, một màn sương dày đặc đă bao phủ mất rồi. Phải đợi đến khi nắng lên, màn sương tan dần, lúc đó cảnh vật mới từ từ xuất hiện. Mờ mờ ảo ảo in trên nền trời giống như một bức tranh, khen ai khéo vẽ! Chị Ngọc Yến ở pḥng số 3 với Quỳnh Như Ư, Thiên Hương và Thao Thao?

Bên cạnh những ngày đi học chăm chỉ, chúng tôi cũng rủ nhau đi picnic trên đồi sân golf, cạnh đồi viện Đại học. Toàn là những cô gái dễ thương, vui tính nên tất cả đă hưởng ứng nhanh với đề nghị này.

 Từ trên đồi cao, phía xa trong tầm mắt là hồ Xuân Hương thơ mộng và xa hơn chút nữa là đỉnh của trường Lycée Yersin thấp thoáng màu mái đỏ. Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua tàn lá xanh um của những cụm thông già và những vạt nắng mai lung linh ôm lấy lưng chúng tôi, làm cả đám phải dời hết từ chỗ này sang chỗ khác. Một số đang dọn chỗ để trải tấm tăng. Chúng tôi sắp xếp thức ăn vào giữa và mọi người cùng ngồi xung quanh, vừa ăn uống vừa râm rang nói chuyện. Đă thế các bạn c̣n bày thêm đàn hát. Người đàn, kẻ hát thật hay. Nắng và gió cũng hợp với chúng tôi, với đồi cỏ xanh, những cây thông già và ở trên cao một bầu trời xanh lơ trong tầm mắt nữa…

 

Nhớ hôm lễ măn khóa của các SVSQ Trường Vơ Bị, các chị em cũng có dịp đi dự với một số đông sinh viên trong trường. Chúng tôi ngồi trên khán đài nh́n các tân khoa thao diễn. Quang cảnh thật trang nghiêm.

 

V́ hoàn cảnh gia đ́nh, sang niên khóa thứ hai tôi chỉ lên lại trường được vài tháng và rồi lại phải về ngay để làm cô giáo tại trường Trung học Ninh Ḥa, một quận cách nhà 32 cây số về phía Bắc. Về dạy ở quận lỵ này mới hơn 5 tháng, tôi quen anh Lê Phụng Chữ làm Phó quận tại đây và chúng tôi đă nên duyên vợ chồng. Mảnh đất Ninh Ḥa này, băi biển Ḥn Khói đó đă in dấu chân kỷ niệm cho khúc phim đầu đời của chúng tôi. Khi báo tin sẽ đám cưới, mọi người không ai nghĩ người chồng của tôi là anh ấy. Bởi “ông Tơ, bà Nguyệt”đă đưa tôi về đây để gặp anh ấy kia mà!

 

Anh đưa tôi lên thăm lại trường cũ, bạn xưa. Vào cư xá chúng tôi chỉ gặp được vài chị lên sớm, c̣n hầu hết đều chưa lên. Rời nơi đây mà ḷng c̣n lưu luyến lắm. Thế là tôi đă không gặp lại chị từ dạo đó.

Những thăng trầm trong cuộc sống, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi bạn một phương trời. Tôi đă không có dịp gặp lại nhiều người ngày xưa đă từng ở chung cư xá với nhau. 

o0o

 

Rồi cuộc chiến 75, mạnh ai nấy chạy. Có người chen lên được máy bay ra đi vào thời di tản. Hàng chục ngàn người phải tự đi tŕnh diện để bị đưa đi tù cải tạo không biết ngày về. Hàng hàng lớp lớp người cùng hướng ra biển đông, trong số đó những người may mắn đă vượt thoát được đến những xứ sở tự do, cũng có những người không may đă bỏ thân nơi biển cả.

 

Chuyện 40, 50 năm sau, c̣n gặp lại được nhau, thật là quư hiếm lắm! May mắn gia đ́nh chúng tôi đến được Hoa Kỳ. Bà con t́m nhau. Bè bạn kiếm nhau…

Vào mùa lễ Tạ Ơn năm 2010, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Kim Quư, đă dạy ở Viện Đại Học Đà Lạt ngày xưa, là một người bà con bên ngoại đă t́m được và giới thiệu tôi vào Diễn đàn Thụ Nhân. Thật cám ơn cậu Quư. Thật cám ơn Diễn đàn Thụ Nhân. Đúng là Mùa Đoàn Tụ, chị Ngọc Yến đă t́m được tôi. Sau khi có số điện thoại, chị liên lạc với tôi ngay.

Cuộc đời lại cũng cho chúng ta những bất ngờ thú vị. Sau một thời gian dài với bao biến cố thăng trầm của đất nước, mà chị em ḿnh được gặp lại nhau tại đất nước tự do này, chẳng là một bất ngờ thú vị sao? Ước mong cho em, cho các bạn của chúng ḿnh có thêm những bất ngờ thú vị để trân trọng măi những kỷ niệm đẹp của ngày xưa thân ái….. Ngọc Yến”.

 

Không thể chờ đợi lâu hơn nữa, Tháng 4/2011 vợ chồng chúng tôi đi thăm gia đ́nh cháu Phụng Minh ở Dallas, chúng tôi thuê xe đi thăm anh chị ở Houston luôn.

 

Sau 44 năm, biết bao biến cố xảy ra trong đời, gặp lại anh chị đoàn tụ, gia đ́nh hạnh phúc. Cả hai bên chúng tôi đều vui và mừng cho nhau.

Rất mừng khi được biết chị đang dạy học. Không những là một cô giáo, mà c̣n là một trong những cô giáo được ngưỡng mộ nữa. Tôi được nh́n thấy h́nh chị đang dạy lớp, in trong quyển catalogue của Houston Community College. Chị đă cùng với những thầy cô giáo ở đây truyền đạt những kiến thức có được, hầu đóng góp phần nào cho xă hội. Thật đáng vinh danh! Và riêng tôi: Xin chúc mừng chị!

 

Chồng của chị Ngọc Yến là anh Nguyễn Trần Quư, tốt nghiệp Cao học Hành Chánh Sài G̣n ngày xưa. Ở Mỹ, anh đă lập Trung tâm Văn hóa Việt Nam, mà một trong những hoạt động là làm hồi sinh truyền thống Vinh Quy Bái Tổ, hầu như mai một đă lâu. Hơn 10 năm qua, ngày truyền thống Vinh Quy Bái Tổ đă được tổ chức tại Houston nhằm vinh danh các Tân Khoa Đại Học gốc Việt tại Hoa Kỳ và giới thiệu cho giới trẻ biết về những truyền thống văn hóa cao đẹp của dân tộc, tạo cơ hội cho giới trẻ có dịp làm việc chung hầu có thể hợp tác trong những công việc của cộng đồng, của xă hội mai sau.

 

Thành thật chúc mừng cho hạnh phúc và thành công của anh chị và gia đ́nh.

 

Trong chuyến đi Houston này, chúng tôi cũng đă gặp được anh chị Nguyễn Phúc Tài, bạn học cùng khóa Quốc Gia Hành Chánh với anh Chữ.

 

Cám Ơn Trời… Cám Ơn Đời… Bạn bè sau mấy chục năm xa cách, bất ngờ có cơ hội gặp nhau trong t́nh thân ái rất đáng ghi nhớ này.

 

Xin chúc tất cả thật vui trong Ngày Hiền Mẫu! 

 

  

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 11 tháng 5 năm 2014

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com