Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

  Kính tặng thầy Trần Chu Đức và Phu nhân.

  Mến tặng anh Thành, Phương Hiền, Tuyết Hồng và Kim Tiến.

 Nguyễn Thị Lộc

 

 

Cuộc hội ngộ đầy thú vị

 

 Cám ơn anh nghe anh Thành, đă giới thiệu cho chúng tôi những người tốt, dễ thương và đầy t́nh cảm.

 Sau những Email liên lạc, thăm hỏi qua lại, chúng tôi đă hẹn gặp mặt nhau hôm nay ngày thứ tư 8/10/2014 và anh Thành đă đưa các em lên thăm nhà chúng tôi tại Camarillo. Gặp nhau trước như thế mà hay để đến ngày 11/10/2014, t́nh cảm với nhau tự nhiên hơn.

 

 Xe chở bốn người đến nhà khoảng 10 giờ sáng. Những thức ăn đă chuẩn bị sẵn sàng. Biết anh Trang chủ là người Ninh Ḥa, anh thích ăn món Nem nướng, Nem chua, đặc sản của xứ Ninh. C̣n chúng tôi và các em đây có một thời đă làm việc, dạy và học ở nơi này. Tôi nghĩ chắc tất cả đều thích lắm!

 

 Ở trên một đất nước xa xôi diệu vợi như nước Mỹ đây, ăn miếng nem nướng nem chua, tuy không đậm đà lắm, nhưng cũng cho đỡ nhớ đến quê ḿnh phải không?

 Ngoài hai món kể trên, c̣n có bún ḅ. Ăn ngọt đă có Đông sương và chè Trôi Nước nữa. Lẽ ra dự định có kem Flanc nhưng mới đi chợ, tủ lạnh đầy nhóc, không c̣n chỗ để nữa. Nên thôi. Món này dành cho kỳ sau nghe Phương Hiền.

 

 Tính tôi bao giờ cũng muốn làm những món ḿnh thích cho chồng, cho con cháu, cho bạn bè… và bây giờ cũng vậy đó. Anh Chữ bao giờ cũng nói tôi: “ Con mắt của em to hơn cái bụng “.

 

 Nghe tiếng chuông cửa, chúng tôi biết khách đến. Anh Chữ ra mở cửa đón khách.

_ Em là Phương Hiền đây cô. Nghe giọng nói và cung cách của em, thật dễ thương quá! Cũng đă đọc bài và nh́n h́nh trên Trang web, cả chủ và khách đều nhận ra nhau ngay. Tuyết Hồng bước vào trước, đến Phương Hiền, Kim Tiến và anh Thành đi vô sau.

 Chúng tôi vui lắm và xúc động vô cùng. Cùng nhau tay bắt mặt mừng, huyên thuyên nói chuyện. T́nh cảm đă nở rộ tự lúc nào! Vừa tṛ chuyện thăm hỏi…, một màn fashion cũng hấp dẫn không kém… Vừa cầm đưa cao bộ áo trắng và áo khoác:

_ Em nghĩ vào mùa Hè, cô mặc bộ áo này trông dễ thương và lịch sự lắm.

_ Này, cái áo khoác dài này, in hoa trang nhă và dễ thương không cô?

_ Phần chú, mặc cái áo thun có cổ này trông lịch sự lắm đó. Khi thời tiết trở lạnh, chú mặc thêm cái áo Jacket này nữa, thấy ấm lắm đó…

 Phương Hiền thật chu đáo! Cám ơn sự dễ thương, tấm ḷng nhiệt tâm, nhiệt t́nh của em. Cô chú nhận hết.

 Tuyết Hồng có trà t́nh nghĩa, đem từ Việt Nam qua biếu chúng tôi nữa.

 C̣n Kim Tiến lúc nào cũng ôm cái máy chụp h́nh, chạy tới chạy lui để chỉnh sửa những kiểu h́nh cho đẹp, cố thu vào máy những h́nh ảnh lưu niệm, những kỷ niệm đáng nhớ này.

 Thật là cả một tấm chân t́nh rồi đó!

 

 Các thức ăn trưa nay chúng tôi đă chuẩn bị sẵn, bây giờ nhờ mỗi người một tay đưa lên bàn ăn.

 Nh́n anh Chữ, tay giữ miếng nem nướng nóng hổi, vừa lấy ra từ trong ḷ nướng, tay kia xắc xắc trông không khác ǵ một anh đầu bếp chuyên nghiệp!

 Cũng muốn có nhiều h́nh kỷ niệm, tôi đề nghị: “ Bây giờ tiết trời buổi sáng c̣n mát, tất cả chúng ta ra sân chụp h́nh trước và sẽ chụp h́nh trong nhà sau. “

 

 Mọi người cùng ra sân trước, đă có ba người mẫu luôn nở nụ cười rồi đây, "ba ông phó nḥm" tha hồ mà bấm máy nhé.

 

 Sau khi chụp thoải mái ở sân trước, chúng tôi trở vô nhà. Trên bàn bây giờ: nem nướng, nem chua, chả ram, nước chấm, bánh tráng… và cả hai dĩa rau thật tươi: sà lách, dấp cá, rau quế, rau thơm, kinh giới, húng duỗi, tía tô… đủ màu xanh tím … trông thật hấp dẫn vô cùng. Lại c̣n có cả lá hẹ nữa chứ!

_ Các em ăn nem chua, nem nướng ở đây, có cảm giác như thế nào? Mùi vị có giống như bên Việt Nam không?

_ Phương Hiền: “ Ngon quá cô, ở cái xứ Mỹ xa xôi như vầy, Nem nướng cô làm, mùi vị không khác ǵ ở Ninh Ḥa ḿnh. “

_ Tuyết Hồng: “ Mùi vị Nem chua, Nem nướng không khác ǵ ở Việt Nam. Sao cô làm được? Hay quá! “

 Chúng tôi mời mỗi người ăn thêm một tô bún ḅ nhỏ xíu thôi. Mọi người đề nghị dành cho buổi chiều, sau khi thăm thầy cô Trần Chu Đức trở về, sẽ tiếp tục… Bây giờ th́ … không thể…

 

 Vậy bây giờ ḿnh cùng ăn chè Trôi Nước nha. Chè ở đây đặc biệt lắm, chợ bán không giống như vậy đâu nhé! Vừa nói, tôi cũng vừa múc lên những chén chè nho nhỏ xinh xinh. Chỉ một viên ăn thử thôi, ai thích ăn tiếp cứ tự nhiên xuống bếp, tự múc nha…

 

 Và các bạn biết sao không, mọi người đều tự động đứng dậy và đi xuống bếp. Dĩ nhiên trong số đó có tôi. Món chè mà tôi thích nhất mà!

 Tất cả đều ăn uống thật t́nh. Chúng tôi vui lắm… Thật t́nh đó!

 Sau khi ăn xong, cùng nhau dọn bàn và nói chuyện một chút.

 _Anh Thành: “ Chuyện t́nh của cô chú, theo như cô kể, bắt đầu từ chương 5, mới vô nhà, ngỏ ư và cầu hôn…”

_ Đúng y như vậy.

_ Phương Hiền: “ Chú Chữ thật HÊN! Hôm đó chú vô nhà để gặp cô. Cô đang ăn một ly chè, Ly chè thật ngọt ngào! Chứ gặp cô đang ăn Me chua, chắc khó… “

 _“ Nh́n tấm h́nh cô chú đi trên băi biển Ḥn Khói, chắc MÂY GIÓ đưa duyên đó cô chú… “

_ “ Thật là Nhân Duyên Tiền Định, phải không cô chú? H́! H́! H́!... “

 Mọi người đều muốn biết thêm… À, giống như một “ Buổi Phỏng Vấn “ quá à! …

 _ Phương Hiền và Tuyết Hồng thích màu son môi này không? Thử đi…

 ***

 

Những Lời Nói Dối Dễ Thương

 

 Khoảng trước ngày 8/10 một tuần, tôi gọi điện thoại thăm thầy cô Trần Chu Đức và đă giữ “ bí mật “ chuyện Phương Hiền và các bạn sẽ đến thăm theo như yêu cầu. Bên kia đầu dây:

_ Hello, cô Lộc hả?

_ Dạ. Em, Lộc đây. Dạ, thầy cô có khỏe không? Dạ chiều ngày 8/10, khoảng từ 2 đến 4 giờ, thầy cô có ở nhà không? Có rảnh không? Tụi em tính lên thăm thầy, có thuận tiện không?

_ À, được. Welcome lắm! À, mà cô Lộc và anh Chữ đi lên đây c̣n có ai đi cùng nữa không?

_ Dạ, tụi em có việc đi ngang qua đây và thăm thầy cô luôn. Chỉ có hai đứa em thôi, chỉ thuận đường đến thăm, thầy cô đừng lo ăn uống ǵ nghen.

_ Ờ, ờ. Sẽ gặp nhau sau.

_ Dạ, dạ. Sẽ gặp thầy cô sau. Cám ơn thầy.

 

 ***

 

 Chiều hôm nay ngày 8/10/14, chúng tôi: anh Chữ, Lộc, anh Thành, Phương Hiền, Tuyết Hồng và Kim Tiến, cùng nhau đi lên thăm thầy cô Trần Chu Đức. Chúng tôi sắp xếp đi hai xe.

 

 Cũng như nhiều lần trước, đă đi trên con đường biển dễ thương này. Nhưng thật lạ, lần này đă có một cảm giác, một niềm vui khó tả dào dạt ở trong ḷng.

 Chúng tôi bấm chuông, thầy mở cửa. Anh Chữ giới thiệu thầy cô với Tuyết Hồng và Kim Tiến.

 Vài phút sau, dạ, đây là anh Thành… và … Phương Hiền nhẹ tay đẩy cửa bước vào…

 

 Thầy tṛn xoe đôi mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên lắm. Ḿnh có nằm mơ không đây? Cô học tṛ giỏi trong lớp ngày xưa, Phương Hiền đây mà! Thầy nhận ra Phương Hiền ngay, nhờ đọc bài và thấy h́nh của cô học tṛ cưng trên www.ninh-hoa.com, của anh Thành. Thật cám ơn anh Thành nghe!

 

 Thầy cũng không nghĩ rằng có một ngày, sau 45 năm thăng trầm, đổi thay trong cuộc sống, lại gặp được các học sinh cũ, thầy đă dạy ở trường Trung học Trần B́nh Trọng ngày xưa…

 

 Thời gian 45 năm, cũng gần nửa thế kỷ rồi đó. Thật là một quăng đường khá dài, biết bao nhiêu biến cố đă xảy ra…, đă làm thay đổi cả một đời người… Nhưng sao cứ tưởng chừng như mới hôm qua thôi?

 

 Thầy tṛ ôm nhau, tay bắt mặt mừng. Những ánh mắt, những cử chỉ, những giây phút … thật xúc động vô cùng. Phương Hiền giúp thầy mặc thử áo Jacket, em đem theo cái ấm áp từ miền nhiệt đới, từ Việt Nam sang đây, đă gói trọn được sự ấm áp của t́nh nghĩa thầy tṛ.

 

 Thời gian có đổi thay, nhưng t́nh cảm của cô học tṛ đối với người thầy kính yêu chẳng hề thay đổi!

 Cô Thu, phu nhân thầy Đức đem nho và mít ra mời khách. Xin nói thêm mít cũng là một trong các loại trái cây mà tôi ưa thích. Cứ mỗi lần đi chợ, là cứ săm soi…, là cứ “ rinh “ về… Đôi khi gặp trái mít ngon…, nhưng đôi khi đem về cũng bỏ hết… Cứ mỗi lần đi chợ, tôi nói với anh Chữ nhà tôi: “ No more come back, MÍT ! “ Thế mà lần nào rồi cũng cứ: “ Come back! “

 

 Phần tôi cũng đem tặng thầy cô Nem chua, Đông sương và chè Trôi Nước. Cô cũng nhờ tôi cắt đông sương và mời cả nhà dùng.

 Hàn huyên nói chuyện thăm hỏi một hồi. Chúng tôi mời cả nhà chụp h́nh lưu niệm…

 

 Nói chuyện cũng đă nhiều. V́ anh Thành và các em c̣n trở lại nhà chúng tôi…, c̣n về lại khách sạn ở Orange County… Chúng tôi cùng chào tạm biệt thầy cô, hẹn gặp nhau vào trưa thứ bảy 11/10/14 tại nhà hàng.

 

 Thay v́ đi ăn tiệm, anh Thành và các em đề nghị về nhà ăn Bún Ḅ. Cũng To Go chút chút, nem chua, đông sương và chè trôi nước để các em đem về khách sạn ăn cho vui.

 Thật là một ngày vui trọn vẹn!

 

 ***

 

 Cách đây khoảng hơn hai tuần, chúng tôi đă gọi cám ơn thầy Đức đă gửi cho cuốn CD, thầy đă quay trong buổi Lễ Kỷ Niệm 45 Năm Thành Hôn của chúng tôi Lê Phụng Chữ & Nguyễn Thị Lộc và đồng thời Giới Thiệu Sách Nhân Duyên Tiền Định của tôi, Nguyễn Thị Lộc.

 Thầy nhắc lại chuyện hôm hội ngộ tại nhà thầy chiều 8/10/14. Thầy nói rất vui và không nghĩ rằng có một dịp được gặp lại những học sinh thân yêu ngày trước. Thầy vui lắm và nhắc lại:

_ “ Hôm đó tôi hỏi cô lên nhà chơi và c̣n có ai đi cùng nữa không? Cô nói không có ai nữa. Nói dối nhé!

_ “ Dạ, chỉ có hai chúng em. Lộc Chữ thôi! "

“ NHỮNG LỜI NÓI DỐI DỄ THƯƠNG " phải không thầy?

 Bây giờ là Mùa Đoàn Tụ, xin chúc tất cả mọi người trong chúng ta sẽ có nhiều DỊP ĐOÀN TỤ như vậy nữa…

 

 

 

 HẾT

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 17 tháng 11 năm 2014

 

 

 

 

 

 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com