Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


Lộc ngồi cạnh hồ nước trong công viên -
Ảnh  chụp 6 tháng sau ngày đến Hoa Kỳ tháng 12/1991.
 

Lời người viết:

 

Kính tặng Anh Chị ĐẶNG KIM QUY. Người đă t́m kiếm và giúp đỡ cả gia đ́nh Em. Khi c̣n ở Việt Nam cho đến ngày lên đường sang Hoa Kỳ. Đây là câu chuyện thật. Anh Chị là Ân Nhân của gia đ́nh chúng tôi.

 

 

TẬP 1:

 

 

 Mùa thu năm 1983

 

 Sáng hôm nay, tuy đă 10 giờ hơn rồi, mà trời cũng chưa nắng gắt lắm. Gió thoảng nhẹ, thoáng mát. Măi đang loay hoay dẫn chiếc xe đạp ra. Tuy cộc cạch, nhưng vẫn c̣n đạp được đến Hợp tác xă thêu mỗi ngày.

 

 Mọi ngày, tôi đi làm sớm lắm, 7 giờ sáng là đă ra khỏi cổng rồi. Không biết, tự nhiên hôm nay sao lại đi trễ đến như vậy ? Tôi thầm nghĩ trong ḷng, Không biết có điều ǵ, tốt hay xấu, xảy đến chăng?

 

 Hằng ngày, tôi săn sóc má tôi. Tắm rửa cho Má. Dọn dẹp, lau pḥng. Xong đâu đó, rồi mới đi làm. Ngày nào cũng thế.

 

 Chợt nghe tiếng hỏi lớn:

_ Lộc ơi, cháu có quen với người này không ?

 Tôi ngẩng lên. Nh́n thấy chú Bảy Lai, người ở cùng trong xóm, đi cùng với người đưa thư quen thuộc, đi phát thư mỗi ngày. Tôi cười và chào hai người đàn ông. Vội tiến ra cổng, đến gần họ. Anh đưa thư đưa phong thư cho tôi.

 


Anh Quy, Chị Hiếu, Lộc và Chữ
Ảnh chụp 6 tháng sau ngày đến Hoa Kỳ. tháng 12/1991

 Nh́n ngoài phong b́. Tên người gửi là Anh. ĐẶNG KIM QUY. Địa chỉ ở Hoa Kỳ. Tôi mừng khôn xiết. Tôi nói với họ, anh là bạn của gia đ́nh. Người mà 8 năm nay, tôi đă có công t́m kiếm, nhưng không cách nào liên lạc được. Anh đưa thư cũng nói với chú Bảy Lai và tôi:

_ Cô Lộc đây, tôi quen biết lắm. Nhưng lần này, thư gửi đến đây lạ quá. Tôi phân vân măi, nên phải nhờ đến chú Bảy đó.

 

 Tôi nhận thư. Cám ơn anh đưa thư. Cũng không quên biếu anh chút tiền. Thời đó, ai nhận thư gửi từ ngoại quốc về, không ai bảo ai, cũng đều làm như thế cả. Cho vui ấy mà.

 

 Quá vui mừng, không ngăn được cảm xúc của ḿnh. Chợt biết trong đôi mắt của ḿnh, đang long lanh ngấn lệ !

 

 Cầm phong thư trên tay. B́ thư không những nhầu nḥe, mà c̣n lem luốc với chút bụi đất nữa chứ. Tôi nghĩ, thư này đến với tôi, chắc phải trải qua một đoạn đường dài, gian nan, vất vả lắm !

 

 Tên người nhận và người gửi. H́nh như nước mưa đă làm nḥe đi màu mực. Nhưng may mắn, tôi c̣n đọc được tên và địa chỉ của anh. Anh viết hai tên người nhận. Là tên tôi và tên anh Cả của tôi. Hai số nhà đều sai. Hai con đường cũng không đúng. Nhà tôi đường Quốc Lộ 1. Anh viết là đường Sinh Trung và Trần Quí Cáp.

 Nhưng nhờ ở mặt sau. Anh Quy vẽ bản đồ, và đánh dấu chéo nhà tôi. Cẩn thận anh c̣n viết thêm: " Kính nhờ ông đưa thư, t́m giùm và trao thư này, đến tận tay người nhận. Người ở trong nhà lầu, có cửa sổ màu xanh lá cây. Rất chân thành cám ơn "

 

 Bản đồ nhà tôi, anh vẽ đúng. Nhưng đường nhà tôi. Đường Quốc Lộ 1, chạy đến cầu Hà Ra, đến Tháp Bà. Anh viết là đường Sinh Trung

 

 Nhưng nhờ người đưa thư biết. Tuy anh viết sai tên đường. Nhưng vẫn theo bản đồ, t́m đến đây và trao phong thư cho tôi. Người anh Quy dốc tâm t́m kiếm.

 

 Tôi miên man suy nghĩ. Hôm nay, tuy tôi đi làm trễ như vậy. Nhưng cũng hay. Tôi và anh chị Quy đă có Cái Duyên gặp lại nhau rồi !

 


Lộc đứng trước hồ tắm trong khu Apartment.
Ảnh chụp 6 tháng sau ngày đến Hoa Kỳ, tháng 12/1991

 Anh Quy là bạn của anh Cả tôi. Thời các anh ấy học ở Đà Lạt. Năm nào cũng thế, cứ đến dịp Hè, Anh đều xuống Nha Trang chơi và đến ở lại nhà tôi. Cả nhà đều xem anh Quy như người trong gia đ́nh. Ngày đó tôi mới 8 tuổi. Tối nào, sau khi ăn cơm xong, anh cũng chở tôi ra biển chơi. Tôi c̣n nhớ, mỗi lần anh trải tấm drap xuống cát. Anh Quy đều trải ở sát bờ nước. Nhiều lần như thế.

_ Sao anh không trải xa hơn một tí, để khỏi ướt ?

_ Anh thích nh́n những đợt sóng nhấp nhô, đuổi xô nhau vào, rồi lại kéo nhau đi ra.

 Anh cũng thường chỉ và giải thích cho tôi biết, ư nghĩa của các v́ sao trên trời. Thời đó tôi c̣n bé quá. Tôi nghĩ tôi không nhớ hết.T́nh cảm giữa chúng tôi. Thật trong sáng !

 

 Càng lớn, chúng tôi vẫn c̣n giữ được, cái t́nh cảm dễ thương ấy. Chưa một lư do nào, làm vẩn đục t́nh cảm anh em của chúng tôi.

 

 Thời anh học SVSQ Không Quân ở Nha Trang. Lúc đó, tôi học lớp đệ ngũ. Lớp 8 bây giờ. Hằng tuần, cũng ra nhà, ở lại chơi, ăn cơm. Cũng dạy tôi, giải các bài toán khó.

 

 Thời gian trôi qua êm đềm. Một lần, thời Sinh viên. Từ Đà Lạt, tôi vào Sài G̣n để thi vô Ngân Hàng. Tôi đến nhà, thăm anh chị. Lần đầu tiên, gặp chị. Lúc ấy chị đang chơi với Bé Trâm. Con gái đầu ḷng của anh chị. Nh́n hai mẹ con đang chơi đùa với nhau. Tôi có thiện cảm với chị, ngay từ ngày ấy.

Lộc Và Chị Hiếu - Ảnh chụp trước nhà chụp
6 tháng sau ngày đến Hoa Kỳ tháng 12/1991

 Ngày hôm sau, anh chị đến đón tôi. Chúng tôi đi xem cinê ở rạp Rex. Chúng tôi phải ra trước giờ văn phim. Anh đưa chị đi học ở trường Dược. Rồi anh trở lại đón tôi.

 

 Măi nhớ về Kỷ Niệm..........

 

 Tôi mở phong thư. Anh chỉ viết vỏn vẹn có mấy gịng: " Anh đă gửi thư, t́m kiếm Em và Gia đ́nh. Đă nhiều năm. Nhiều lần rồi. Mà không gặp được. Buồn lắm !...Nay nếu Em có nhận được thư này. Liên lạc với Anh Chị ngay. Về địa chỉ..........."

 

 

 

Xem tiếp TẬP 2

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 30 tháng 10 năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com