Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

Lời người viết:

 

 Kính tặng Anh Chị ĐẶNG KIM QUY. Người đă t́m kiếm và giúp đỡ cả gia đ́nh Em. Khi c̣n ở Việt Nam. Cho đến ngày lên đường sang Hoa Kỳ. Đây là câu chuyện thật. Anh chị là Ân nhân của gia đ́nh chúng tôi. Bên cạnh anh chị. Chúng tôi cũng cám ơn những ÂN NHÂN khác, đă giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi, bằng những h́nh thức khác nhau nữa.

 

 Nguyễn Thị Lộc

 

 

TẬP 4:

 

 

Những cảm nghĩ nhân ngày Lễ Thanksgiving

Lễ Tạ ơn ở Hoa Kỳ.

  

   Hôm qua ngày thứ năm, tuần lễ thứ tư trong tháng 11/2012. Ngày lễ Thanksgiving, ngày Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ.

 

   Sáng hôm nay, đă 8 giờ hơn rồi, mà nắng vẫn chưa lên. Dù vậy, những tia nắng yếu ớt, cũng cố len qua tấm mành trúc nơi cửa sổ, chiếu nhẹ nhàng vào pḥng ngủ. Tôi vội đứng lên, nh́n ra sân sau nhà. Mảnh sân cỏ màu xanh lá cây thật mát mắt. Đâu đó c̣n đọng lại những giọt nước long lanh như những hạt kim cương, trên lá cây hoa Anh đào ở góc tường. Một cái hàng rào gỗ màu trắng, cũng trang điểm cho mảnh vườn sau, " Có Duyên " thêm một chút.

 

   Tôi thích căn pḥng này lắm. V́ ở đây, nh́n ra ngoài, tôi c̣n thấy cây, thấy lá, thấy thảm cỏ xanh mướt và c̣n thấy được, cả bầu trời mênh mông trước mắt nữa.

 

  Khoác vội chiếc áo ấm, tôi mở cửa ra sân trước. Những giọt mưa đêm hôm qua, c̣n tồn đọng nhiều, nơi cành cây, kẽ lá, trên những cây Phong trước nhà. Ở Việt Nam, không có loại cây này. Ngày trước, thời c̣n đi học, đọc trong sách vở, tôi mê lắm. Nhiều lần, đến chơi nhà Bác Bùi Liên, Tường Khanh là bạn thân, học thời Nhất C Vơ Tánh. Thấy có bức tranh vẽ cây Phong, lá đỏ rực rỡ, tôi mê lắm. Bây giờ, hiện thực nơi đây, tôi mới có cái cảm nhận nhiều hơn.

 

  Sương mù c̣n lăng đăng nơi đây. Nó dày dặt hơn, khi tầm nh́n xa hơn, tận ngă ba đường, tôi chẳng trông thấy ǵ được cả. Bây giờ c̣n là mùa Thu. H́nh như mùa Thu Cali, đến muộn hơn các tiểu bang ở miền Đông Bắc. Bởi lá Cây Phong, bây giờ mới đỏ, mới vàng......

 

  Nắng càng lên, càng tăng thêm màu đỏ ánh, vừa Rực Rỡ, vừa Duyên Dáng của Lá Phong. Mọi năm cũng thế. Nhưng tự nhiên năm nay, tôi cảm thấy vui, đến lạ lùng.....Chắc nhờ các Anh Chị, các Bạn khích lệ. Nhờ anh Thành, nhờ Trang Web NINH-H̉A.COM.

 

 Nơi đây, tôi đă trải được những cảm xúc tận đáy ḷng, đối với những Ân nhân, đến với tôi trên đường đời, đó chăng ?

 

 Nhắc đến anh Quy, là nhớ đến biết bao kỷ niệm, trải dài từ thời thơ ấu dễ thương, theo tôi cho đến bây giờ và mong sao cho đến suốt cả cuộc đời.

 

  Ngày hôm qua, vợ chồng tôi đến thăm DungChỉ, Dung nhắc nhớ đến con Bửa Củi. Một con vật nhỏ, dễ thương, biết bay, cánh cứng, đen nhánh. Để nó trên bàn hoặc nền xi măng cứng. Ấn nhẹ lưng. Đầu nó sẽ ngóc lên, ngóc xuống. Giống như ta đang bửa cũi vậy. Cứ mỗi lần tôi bắt gặp được nó, thế nào cũng có tin vui. Không phải chỉ một lần. Mà lần nào bắt được nó cũng thế. Nó mang tin vui, đến với mọi người.

  Cho đến khi sang đây, tôi vẫn c̣n gặp. Một lần, tôi gửi thư cho anh Quy, nói sẽ bắt nó, bỏ trong hộp diêm. Rồi gửi lên cho anh xem :

- Đừng bắt, đừng gửi. Như thế nó sẽ chết mất. Tội nghiệp nó Lộc ạ.

 Nhớ lại thời gian đầu, mới t́m gặp được tôi và gia đ́nh. Trước khi gửi về gói quà 2 pounds. Anh gửi thư về nhắn nhủ :

- Anh chị sẽ gửi về cho Em cái Bóp nhỏ. Thấy xinh xinh, chị Hiếu mua ở Hà Nội đó. Nhớ đừng bán nó nghen. Cứ giữ lấy mà dùng. Để làm kỷ niệm.

 Hiểu ư. Đến khi nhận được quà. Tôi cố gắng t́m. Rọc hết cả đường may, mũi chỉ, bên lớp vải lót ở trong. Một tờ giấy bạc 100 đô-la được cuộn tṛn lại, như một điếu thuốc lá. Mà bọn kiểm hàng ở Bưu điện không thấy được. Chúng tôi cảm động vô cùng. Qua đây, khi đến thăm được anh chị, tôi nhắc lại chuyện này. Anh nói :

- Đó là ư nghĩ của Quỳnh Trâm. Cháu làm giúp cho cô đó.

 Thật là cả nhà đă lo cho gia đ́nh chúng tôi. Có nói, có nhắc nhiều lần, cũng chỉ không thấm vào đâu. So với những Ân t́nh, mà Anh Chị và Các Cháu, đă dành cho Chúng Em, phải không ? Dành cho Chị, cảm t́nh cũng không kém. Nếu đổi lại là em, chắc ǵ em xử sự được như chị vậy. Thật là người đàn bà Tuyệt Vời.

 Nếu như lần đi thăm nuôi chồng tôi năm đó. Mùa thu năm 1979. Tôi đă không gặp được Bác Hai Ốm. Người mà mẹ chồng tôi gọi là Bà Tiên. Th́ bây giờ đây, có thể xương cốt của tôi, chẳng biết lưu lạc ở phương trời nào ?

 

 Sống trên xứ Mỹ này, mà tâm hồn cứ thấy thôi thúc, nỗi nhớ chứa chan. Măi đến 28 năm sau, năm 2007, chúng tôi mới có dịp t́m về đến được tận nhà bác. Lần đi này, có anh chị BínhSơn, hai người bạn thân từ Hoa Kỳ, cùng đi t́m với chúng tôi.

 

 Tuy chúng tôi không c̣n cơ hội gặp lại Bác. Bác đă mất năm 2005. Nh́n ảnh Bác Hai trên bàn thờ. Ḷng tôi lại bùi ngùi xúc động. Mặc cho hai hàng nước mắt nóng hổi. Cứ tự nhiên, liên tục, rơi nhanh trên má !

 

 Lần thứ hai, năm 2010, chúng tôi có dịp, t́m về thăm lại nữa. Lần này Bác Trai cũng mất.

 Vợ chồng tôi đă thành tâm thắp nhang, vái lạy hai Bác. Người Ân nhân đă cứu giúp. Để con c̣n được sống đến ngày hôm nay.

 

 Cách đây 2 năm, đúng vào mùa Lễ Tạ Ơn này. Tôi đă t́m gặp lại Trần Thị Chất. Cũng là một Ân nhân. Nhờ sự sốt sắng giúp đỡ của anh Thành, trang chủ của NINH-H̉A.COM. Cũng từ đó, Chất đă thay tôi, viết lên câu chuyện BÀ TIÊN. Đă được đăng trên trang Web này.

  Cám ơn Chất một lần nữa. Đă thay cô, trải ra những cảm xúc chân thành đến Bà Tiên Hai Ốm. Em nhé

Lộc và Chất

 

 

 

Chụp ở nhà bà Hai Ốm

 Rồi anh chị Nhiễu và các Cháu, LộcHải, DungChỉ. Anh chị MaiPhát, PhiHồng. Anh chị ChánhB́nh, anh chị BínhSơn.....Mà tôi đă nhắc nhiều trong các tập trước.

 

Quá nhiều Ân t́nh, mà các Anh Chị, các Bạn đă dành cho tôi, cho gia đ́nh chúng tôi, phải không ?

Quà cáp, vật chất....Có đó, mất đó. Nhưng tâm tư, t́nh cảm đến với nhau. Sẽ muôn đời. Không phai.

  Không chờ đến những ngày Lễ lớn. Mà hằng tuần, hằng tháng. Chúng tôi cũng thường điện thoại, Email thăm hỏi. Một cách để nói lên ḷng biết ơn chân thành của ḿnh.

 

  Đă từ lâu, vợ chồng chúng tôi vẫn nhớ, muốn t́m Hai Bác Nguyễn Ngọ. Thêm một Ân nhân nữa, trong cuộc đời chúng tôi. Hai bác đă giúp cho vợ chồng chúng tôi, có nơi cư ngụ, suốt thời gian sống ở Ninh Ḥa. Không biết bây giờ, Hai Bác sống ở đâu ? Đời sống như thế nào ? Tôi sẽ nhờ anh Thành, một lần nữa, t́m giùm hai em, là học tṛ của tôi ngày xưa : Nguyễn Thị Bạch Liên và Nguyễn Thế Lập.

 

  Hai em này là con của hai bác Nguyễn Ngọ. Hồi c̣n ở Việt Nam, tôi nghe nói Lập đi vượt biên. Qua đến được đây. Tôi sẽ gửi trong Mục Nhắn Tin của trang Web. Riêng hai em, nếu có đọc được bài này. Hăy liên lạc với anh Thành theo địa chỉ, trên trang báo. Các em nhé. 

 

 Bây giờ là Mùa Lễ Tạ Ơn. Ngoài Tứ Thân Phụ Mẫu. Những đấng đă sinh thành ra vợ chồng chúng tôi. Cám ơn Ba Má hai bên, đă tạo ra chúng con, hiện hữu trên cuộc đời này :

 

           Công Cha như núi Thái Sơn,

           Nghĩa Mẹ như nước, trong nguồn chảy ra.

           Một ḷng thờ Mẹ kính Cha,

           Cho tṛn chữ hiếu, mới là đạo con.

 

 Với anh, Lê Phụng Chữ. Người chồng Tuyệt Vời. Em cám ơn Anh, đă đến với Em. Để chúng ta cùng san sẻ, những tháng ngày hạnh phúc, sung sướng. Cùng giúp đỡ nhau khi khó khăn, hoạn nạn. Cùng nuôi dạy các con, những điều hay, lẽ phải. Cùng phụ giúp Em những công việc trong gia đ́nh. Những lúc giúp em như vậy. Anh thường nói :

- Thuận Vợ, thuận Chồng th́ tát Bể Đông cũng cạn. Phải không Em ?

  Em nhớ những ngày mới đến Hoa Kỳ, chúng ta khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng. Thời gian đầu, anh đă ủi áo quần, cắt chỉ trong shop may. Không quản đồ dùng nhà cửa nặng nhọc, anh đă lái xe đi giao giường, tủ, bàn,ghế...cho người ta.

 

 Rồi cũng nhờ bạn bè cho địa chỉ. Anh có việc làm tương đối hơn. Những buổi sáng lạnh cóng người, anh phải lội bộ đến bến xe Bus, đến nhà nhờ người, chở đi carpool, đến hăng làm....

 

 Rồi khi mua được xe. Ngược đường, một xe 4 người, 4 hướng khác nhau. Ḿnh phải tính thời gian, đi sớm hơn. Để kịp giờ cho tất cả. Thả Út Huy đến bến xe Bus, Phụng Giao đến hăng làm, kế tiếp em đến shop may. Rồi cuối cùng, anh mới trở xe, ngược đường lên hăng.

 

  Nhiều đêm em đi làm ca hai. Khuya về, anh đón em, rồi đón Phụng Giao. Trên xe nồng nặc mùi dầu chiên gà. V́ con làm ở tiệm gà chiên Kentucky.

  

 Ở xứ Hoa Kỳ này, người ta tôn trọng bằng cấp. Tiếc rằng chúng ḿnh có khả năng, nhưng lại không có điều kiện để đi học lại. Em tiếc lắm.

 

 Ba Mẹ cũng cám ơn các con, ba đứa con trai yêu quư. Cả ba là học sinh giỏi trong lớp. Suốt từ lớp 1 đến lớp 12. Ngay cả trên Đại học ở đây. Các con đă cùng chung lưng, chung sức với Ba Mẹ. Các con đă cố gắng học, cố gắng làm việc. Mới có được thành quả như ngày hôm nay. Khi biết các con, có được những cơ hội, thăng tiến trong công việc, nơi hăng làm....Ba Mẹ vui mừng khôn xiết !

 Hồng Dung, Thu Sương, Kim Loan. Mặc dù các con là con dâu. Nhưng đối với Mẹ. Ngay từ ngày đầu, các con là thành viên trong gia đ́nh này. Mẹ đều xem các con, là con gái của Ba Mẹ. Ở đâu, nơi nào, khi nói về hoặc giới thiệu với bạn bè. Mẹ cũng đều nói, những đứa con gái của tôi....Mẹ quư các con lắm.

 

  Phụng Minh gửi Ảnh, Hallie là học sinh giỏi toàn khối. được ông Thị Trưởng trao giấy khen. Ba Mẹ chúc mừng các con, đă nuôi dạy các cháu tốt. Cứ giữ truyền thống này, lần lượt đến các em của nó. Phụng Giao và Minh Huy cũng vậy, các con nhé.

 

 Hai Bác Nhiễu, Bác QuyHiếu, Bác BínhSơn, Cô Phi Hồng, Cô DungChỉ.... Khi nói chuyện với Ba Mẹ. Đều khen ngợi các con. Đều khen ngợi gia đ́nh ḿnh. Ba Mẹ cảm thấy vinh dự vô cùng. Nhất là hai Bác QuyHiếu, gặp ai, lúc nào, ở đâu... Cũng nói về Ba Mẹ, các con. Và kể vanh vách về gia đ́nh ḿnh.

 

Chữ, Lộc, Bính, Sơn

 

 Nhân Mùa Lễ Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn này. Chúng tôi chân thành cám ơn đến chính phủ Hoa Kỳ, đă mở rộng ṿng tay. Người dân Hoa Kỳ, với nụ cười thân thiện. Đă đón nhận chúng tôi, tạo điều kiện thuận tiện. Để gia đ́nh chúng tôi, nhanh chóng hội nhập vào cuộc sống mới. Giờ đây, sống trên mănh đất Tự do này, sấp xỉ 21 năm 6 tháng. Xin cho chúng tôi nhận nơi này, là quê hương thứ hai. Bởi nơi đây, đất nước Hoa Kỳ đă bảo bọc, che chở. Đă tạo cho chúng tôi. Đặc biệt cho các thế hệ, các con, các cháu. Những điều kiện học hành, những cơ hội thăng tiến......

 

  

HẾT

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Mùa Lễ Tạ Ơn năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com