Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc             |                 www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Thị Lộc

* Quê Quán :
 
Nha Trang, Khánh Ḥa
 

* Cựu Giáo sư:
Trường Trung học Ninh Ḥa Trần B́nh Trọng
 Niên khóa: 1968-1972

 

 


Hiện sinh sống
tại California, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


 

Lời người viết:

 

 Kính tặng Anh Chị ĐẶNG KIM QUY. Người đă t́m kiếm và giúp đỡ cả gia đ́nh Em. Khi c̣n ở Việt Nam. Cho đến ngày lên đường sang Hoa Kỳ. Đây là câu chuyện thật. Anh chị là Ân nhân của gia đ́nh chúng tôi. Bên cạnh anh chị. Chúng tôi cũng cám ơn những ÂN NHÂN khác, đă giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi, bằng những h́nh thức khác nhau nữa.

 

 Nguyễn Thị Lộc

 

 

TẬP 3:

 

 

 Những gia đ́nh bạn. Chúng tôi nghĩ sẽ đưa tiễn họ lên tàu. Nay các bạn ấy, lại tạm biệt chúng tôi ở sân ga Nha Trang. Mong một ngày không xa, sẽ gặp lại nơi xứ người.

 

 Tháng 6. 1991

 Ngày 3/6/1991, gia đ́nh chúng tôi đặt chân đến Hoa Kỳ. Biết bao nhiêu buồn vui lẫn lộn. Buồn v́ xa cha mẹ, xa anh em, xa những người bà con trong thôn xóm. Xa rời những nơi chốn, những kỹ niệm thân thương. Nhớ đến những ngày mùa lụt, mấy đứa bạn rủ nhau, đi dẫm nước lụt tận xóm sau. Có lần một nhà bạn có ghe, chèo ghe đi chơi trên sông Nha Trang. Nhớ biết bao cảnh đẹp nơi quê hương ḿnh. Nhớ lắm. Nhớ lắm. . . . . .

 

 Nhưng mà niềm vui cũng không kém. V́ những ước mơ, nay sắp trở thành sự thật rồi. Đến khi máy bay đang trên không phận, chuẩn bị đáp xuống phi trường Thái Lan. Cả hai vợ chồng chúng tôi, cùng thở phào, nhẹ nhơm.

 Lúc này, nhớ về gia đ́nh DungChỉ và cháu Meiji da diết. Lần hai đứa đi Đà Nẵng làm giấy tờ. Dung đă dúi vào tay tôi 3 chiếc nhẫn vàng :

_ Chị cứ giữ đi, để trang trải những chi phí dọc đường. Đến khi nào có, th́ gửi lại cho Em. Bao lâu cũng được. Không sao cả.

 Bước xuống xe đ̣, hai đứa như hai con mèo ướt. Cả ngày không ăn được ǵ. V́ đứa nào cũng nôn ồng ộc trên xe. Tuy mệt lả người, nhưng cả hai cũng lết được vô quán phở cóc bên đường. Mỗi đứa ăn 2 tô, trước 2 con mắt tṛn xoe, kinh ngạc của người chủ quán. Trước khi về đến nhà Anh Chị Soạn. Chị của anh Chỉ. Cả nhà anh chị tiếp đón chúng tôi, thật nồng hậu, thân t́nh. Nhớ nhất là Hạ, con gái của anh chị.

 

 Sau đó, gia đ́nh tôi nhận giấy báo, đi nhận Hộ Chiếu. Gia đ́nh Dung Chỉ phải bổ túc thêm mỗi người 3 tấm ảnh. Bởi v́ vào năm 1988, tuy chưa chính thức, nhưng họ nhận giấy tờ ở Nha Trang. Dung Chỉ nộp hồ sơ năm đó. Họ cần 7 tấm ảnh cho mỗi người.

 Lần này, anh Chữ và Út Huy đi Đà Nẵng. Đem theo ảnh để nộp thêm cho gia đ́nh DungChỉ luôn.

 Tôi và Dung lại lên bà Bến Đ̣. Xem cho tôi, bà nói mọi việc thông suốt, trôi chảy. . . . .

 

 C̣n Dung bà nói giấy tờ không thông. Nhưng không sao. Sẽ có 2 người nam, một lớn một nhỏ lo giúp cho. Mà chỉ người lớn lo. Người nhỏ chỉ đi theo chơi thôi. Đừng lo lắng ǵ cả. Nhớ lại mặt Dung hôm đó. Vừa rơm rớm nước mắt, vừa cười. Trên đường về, cả hai đứa cùng nói với nhau : Tại sao bà nói đúng y như vậy !

 

 Anh Chị Nhiễu đón chúng tôi về nhà. Giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi thật chu đáo. Ở nhà anh chị, chưa đầy 1 tháng. Chúng tôi cám ơn Anh Chị và Các Cháu. Xin dọn ra ở riêng. Cháu Trang kiếm giùm Apartment để thuê. Cho chúng tôi mượn 600 đô la, để đóng Deposit.

Sau đó, khi lănh được tiền may. Tôi trả lại cháu với lời cám ơn chân thành.

 Chúng tôi biết nhiều người. Chắc họ nghĩ rằng ngày xưa làm ông này, ông nọ. Bây giờ sang đây, cảm thấy hụt hẫng. Không chịu t́m công việc làm. Mà chỉ biết than thân, trách phận. Vợ chồng tôi xông xáo t́m việc. Ai chỉ đâu cũng đến, cũng làm. Không nề hà ǵ cả. Chúng tôi qua đây. Bắt đầu làm lại cuộc đời. Không những từ một con số 0 to tướng. Mà c̣n nợ anh chị QuyHiếu một số tiền nữa.

 Cả nhà 4 người chúng tôi. Vừa đi học, vừa đi kiếm việc làm. Một ngày, sau buổi học Anh văn ở trường. Về đến nhà, chúng tôi vội vă ăn cơm, tôi gọi phone và gặp được chị Chánh, người chủ shop may. Từ nhà lên đó, chúng tôi đi bộ. Không khí thung lũng, nóng bức, khó chịu. Không nhớ thời gian đi bộ là bao lâu. Tôi cảm thấy xa, lâu lắm và mệt nữa.

 Tôi gặp được chị Chánh. Gương mặt phúc hậu, dễ thương. Giọng nói trẻ trung, hoạt bát. Qua vài câu xă giao. Chị đưa tôi may thử một size túi quần thun đen. Bên Việt Nam, tôi chưa thấy loại máy công nghiệp này. Ở đó, nhà tôi cũng có máy may, cũng chỉ để may áo quần sơ sơ thôi. Lần đầu tiên ngồi vào máy, tôi run lắm. Cứ nhấp chân, là nó chạy cái vù. . . . Không thắng lại được. Đứt chỉ hoài không thôi. Mất nửa ngày mà tôi chỉ may được 3 hay 4 cái quần. Vừa làm vừa khóc. Rồi cả ngày hôm sau, được đâu mười mấy cái. Mỗi cái 2 túi, 45 cent. Đến ngày thứ ba, không dằn ḷng được nữa. Chị đến máy và nói với tôi :

_ Chị nên t́m việc làm nào khác. Như học tóc, học nail chẳng hạn. Chứ như vầy, làm sao chị có tiền cho được.

 Sợ bị đuổi việc. Lúc đó tôi nghĩ ḿnh lớn tuổi rồi, chắc xin việc khó lắm.

_ Xin cho tôi một thời gian. Tôi sẽ cố gắng.

 Vậy mà sau đó. Hàng giao tăng dần. Mỗi ngày giao 100 đến 120 cái. Cộng với thời gian 16 đến 18/24 mỗi ngày.

 

 Sau này, tôi được biết thêm. Loại hàng này, có nhiều người thử rồi mà không làm được. Có người may được mà lại không đẹp. Từ đó về sau. Có bao nhiêu chị cũng để dành cho tôi. Tôi c̣n có biệt danh " Lộc túi quần ".

 

 Khoảng 5 tháng sau, chị cho chúng tôi mượn 3000 đô-la. Chúng tôi mua được một chiếc xe cũ. Tiền trừ dần vào tiền may.

 Chúng tôi cám ơn Anh Chị B́nhChánh nhiều lắm. V́ ở xứ Mỹ này. Có ai tin ḿnh, để cho mượn một số tiền lớn như vậy.

 C̣n có bác Doăn, ngày nào cũng chở rau cải, đến bán ở shop. Bác chở nhiều thứ đến nhà, giúp đỡ thêm cho gia đ́nh chúng tôi. Nghe nói các con của bác, là bác sĩ, nha sĩ. . . . Nhưng bác vẫn làm việc như vậy, để các con bớt lo.

 Biết tin chúng tôi, Phi Hồng, bạn thân hồi học Nhất C Vơ Tánh. Rồi lên Đà lạt, ở chung pḥng, chung cư xá. Khoảng 1 tháng rưỡi sau, cả nhà Phi Hồng, Steve và hai cháu lên thăm. Cho tiền, cho quà. Rồi lại chở 4 người chúng tôi xuống nhà. Share một ít đồ dùng nhà bếp. Chúng tôi nói chuyện huyên thuyên. Cũng không quên nhắc lại, thời c̣n ở Việt Nam. Bạn gửi về cho 20 đô la. Tiền để trong thư, xếp ngoài bằng tờ giấy carbon. Vậy mà che mắt được bọn kiểm thư ở bưu điện đó. Thật là may mắn.

 Cứ nghĩ thời đó. Một xe mà nhét được 8 người lớn. Gan thật. May mà cảnh sát không thấy, không phạt. Hú hồn !

 

 Tháng 12. 1991

 Mua được xe, cả nhà chúng tôi, tính chuyện đi thăm Anh Chị QuyHiếu. Anh chị và các cháu đón tiếp chúng tôi, rất nồng hậu và thân t́nh. Đây là lần hạnh ngộ thứ hai. Lần trước, khi mới sang, cả nhà anh chị và các cháu, đă xuống thăm chúng tôi rồi.

 Nơi đầu tiên, anh chị đưa chúng tôi đến, là Cây cổ thụ mà mỗi khi rănh, anh đến đây để cầu nguyện cho gia đ́nh chúng tôi. Khoảng 1 năm sau. Khi đă để dành được chút chút. Tôi gọi phone thăm anh chị và nói sẽ gửi trả lại số tiền đă mượn.

_ LộcChữ cứ giữ lại đó. Đừng gửi lên cho anh chị. Đợi đến khi răng long, đầu bạc hẳn hay nhé.

 Trong cuộc đời này. Thật khó kiếm được người như anh chị.

 Nói về các cháu. Dĩ nhiên các cháu ngoan lắm. Ở đây, sinh viên trả tiền học rất cao. Các cháu vừa đi học, vừa đi làm. Để lấy tiền đóng tiền học.

 

 Tháng 12. 1993

 Chúng tôi bảo lănh Phụng Minh. Cháu rời trại Tị nạn. Đoàn tụ với gia đ́nh vào tháng 12/1993. Cùng với chúng tôi. Cả 3 cháu, cố gắng học, cố gắng làm việc. Khi anh qua, Phụng Giao xin với chúng tôi, nghỉ làm. chỉ đi học thôi.

 Lạy trời ! Chúng tôi mừng đến chảy nước mắt ! Chúng tôi sợ cháu đi làm, ham tiền rồi quên đi việc học. Cũng bởi các bạn cùng lớp đă chuyển qua Đại Học cả rồi. Giờ đây gia đ́nh 5 người, nương nhau mà sống.

 Cuối tháng 5/1998, vợ chồng tôi đi thăm Anh Chị Khưu Văn Phát. Một người bạn, cũng là Ân Nhân của chúng tôi nữa. Tháng 4/1975, trong thời gian tỉnh Quảng Đức lộn xộn. Anh đă đưa trực thăng lên giúp gia đ́nh tôi về Nha Trang. Trong chuyến đi có bốn mẹ con tôi, Liên ( em gái ), Phương, bạn của nó. Ngoài ra, c̣n có một số gia đ́nh Hành Chánh, cũng được đi theo. Chỉ có đàn bà và trẻ con. Anh Chữ tôi và các ông khác, ở lại cho đến ngày cuối cùng. Đi sau.

 Sau đó, chúng tôi vào Sài G̣n. Gặp lại và đi chơi với nhau một ngày.

 Thời gian chúng tôi c̣n ở Việt Nam, Anh chị cũng dành dụm, gửi quà về giúp. May mắn chúng tôi đă gặp được anh lần đó. Anh đă mất cách đây mấy năm, sau cơn bạo bệnh. Giờ chỉ c̣n chị, Bạch Mai. Chúng tôi vẫn thường liên lạc, điện thoại thăm hỏi, Email cho nhau.

 

Phụng Minh qua đây, vừa học, vừa làm. Lại phải lo bảo lănh Hồng Dung từ Trại Tị Nạn nữa. Nhưng mới qua, " Ḿnh trần thân trụi".

Mà chúng tôi cố gắng tích cực, cũng chỉ đủ trả tiền thuê Apartment, đi chợ và các mục linh tinh khác. Tôi lại nghĩ đến và ngỏ lời, hỏi mượn chị Chánh. Tôi nghĩ chị rất tin tưởng ở chúng tôi. Chị cho cháu Phụng Minh mượn 10 lượng vàng.

 Thế là cháu có tiền để mở trương mục trong ngân hàng. Bảo lănh Hồng Dung qua, từ Trại Tị Nạn. Nhà bây giờ có thêm người. Vui lắm.

 

 Anh Chữ và các cháu, thấy tôi làm việc vất vả quá. Cả nhà bàn bạc với nhau. T́m cách xin việc làm khác cho tôi. Cũng nhờ vài người bạn chỉ giúp, cho địa chỉ. Chúng tôi t́m lên hăng. Tôi được nhận vào làm ngay.

 Cũng nhờ chăm chỉ, siêng năng, cần mẫn và cộng với chút kiến thức. Một thời gian sau. Họ đưa tôi lên làm Leader. Line của tôi có khoảng từ 18 đến 20 người. Gồm Mỹ, Mễ, Phi, Việt Nam. . . .

 Thật là một chuyện, tôi không bao giờ nghĩ đến. Mà ngờ cho được. Có nằm mơ cũng không thấy nữa !

 Lần lượt, các cháu tốt nghiệp Đại Học. . . . . . Kiếm được việc làm tương đối. . . . . Cả 3 cháu đều đă có gia đ́nh. Cả thảy 7 cháu nội.

 Đời sống gia đ́nh, bây giờ tương đối hơn. Giúp đỡ được gia đ́nh bên Việt Nam nhiều hơn. Nhất là 2 đứa em gái. . . . . . .

 

  

Xem TẬP 4

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Lộc

 Ngày 19 Tháng 11 năm 2012

 

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Lộc                |                   www.ninh-hoa.com