Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Cẩm Vân                |                 www.ninh-hoa.com



Nguyễn Thị Cẩm Vân
 

Q quán Ninh Ḥa

Cựu học sinh Trường Trung Học Đức Linh

Niên khóa 1968 - 1972.

 




Hiện sinh sống tại
Đà Lạt, Việt Nam.


 

 

 

 

 


 


Kư Ức Thời Thơ Ấu

Nguyễn Thị Cẩm Vân

 

       Ninh Ḥa, cái tên nghe dễ thương và hiền ḥa làm sao. Đó là quê hương của tôi, nơi tôi đă sinh ra và lớn lên trong ṿng tay người mẹ kính yêu cùng với anh chị em quư mến và bạn bè thân thưong. Suốt một thời gian dài mấy mươi năm sống ở nơi ấy có biết bao kỷ niệm đến tận bây giờ đă hơn nửa đời người nhưng lúc nào nó cũng in sâu trong tâm trí tôi.

 

       Sống xa quê để lập nghiệp nhưng lúc nào tôi cũng nhớ về nơi ấy. Nhớ cái ngày tôi được đi học, mẹ dẫn tôi và chị đến trường. Nói là trường nhưng chỉ có ba lớp học là lớp 2, 3 và 4. Tuổi cùa tôi không có lớp v́ thế mẹ gửi tôi cho bà Xơ, mấy anh chị học th́ ngồi ở dưới, tôi th́ được ngồi cùng Xơ. Ngày đầu tiên của tôi khi đến lớp chỉ xổ hàng rào, chẳng học được chữ nào. V́ c̣n nhỏ nhưng mẹ muốn tôi đến trường cho quen chứ học hành ǵ ở cái tuổi chưa lên bốn, nên tôi muốn học, muốn ngủ th́ chẳng ai nói tiếng nào. Nhiều lúc tôi gục đầu xuống vở hết buổi, nước miếng chảy ướt cả vở, bà Xơ thấy tôi ngủ ngon quá cũng không nỡ gọi tôi dậy. Đến lúc nghe tiếng trống tan trường tôi giật ḿnh thức giấc, bà Xơ nh́n tôi cười. Tôi nhớ nụ cười hiền ḥa của Xơ ngày ấy, bà c̣n hỏi ngủ ngon không hả con gái? Không hiểu sao lúc ấy tôi c̣n nhỏ mà lại nhớ như in cho đến bây giờ, nghĩ lại thấy lạ.

 

       Mỗi sáng đến trường, chị tôi một tay ôm cặp, một tay xách hộp cơm để trưa ở lại trường cho hai đứa ăn. C̣n phần tôi, chị lấy giấy cắt thành cái giỏ nhỏ bỏ hủ mực vào trong cho tôi xánh. Hai chị em dẫn nhau qua một cái chợ, băng qua đường cái lớn rồi lại đi vào một con đường làng, đi măi đến hơn hai cây số tới một con đất nhỏ, một bên là nghĩa địa, một bên là ruộng lúa mới tới nhà thờ G̣ Muồng, nơi ấy là trường của hai chị em tôi. Tới trường, chị vội chạy vào nhà xứ gửi hộp cơm rồi mới vào lớp học. Nhà Xứ có Cha, và thầy giúp Xứ. Ông Cha th́ đă già nhưng thầy Xứ th́ c̣n trẻ lắm. Hai vị này thấy chị em tôi giống búp bê nên thương chúng tôi lắm, ngày nào cũng cho bánh kẹo. Có một lần thầy Xứ lấy cơm của chúng tôi đem giấu, nói là ai lấy mất rồi thầy không biết, tôi ̣a lên khóc nức nỡ v́ đói bụng, chị tôi th́ b́nh tĩnh hơn, cứ loay hoay t́m hết hốc này đến hốc nọ mà vẫn không t́m ra, thấy tôi khóc quá chị cũng ứa nước mắt theo. Ông thầy Xứ ác thậy chớ, để tôi khóc xưng cả mắt mới chịu trả hộp cơm. Trưa nào hai đứa cũng vào nhà Xứ ăn cơm cùng cha và thầy. Cơm nước xong xuôi th́ Cha lại bắt hai đứa ngủ trưa, Cha nằm trên gường, chị em tôi trải chiếu dưới đất cạnh gướng Cha ngủ. Gần đến giờ học Cha gọi dậy, rửa mặt xong cha cho hai đứa cục kẹo rồi lại đi đến lớp. Có những buổi chiều về chị không dẫn tôi đi trên đường mà lại dẫn tôi đi xuống ruộng. Đến mùa gặt người ta cắt hết lúa chỉ c̣n lại gốc rạ, ruộng khô, hai đứa cùng đám bạn xuống bắt bướm, chuồn chuồn những con bướm vàng nhỏ xíu dễ thương, thấy nó là đâm đầu chạy theo lấy mũ chụp lại. Hết tṛ bắt bướm, chuồn chuồn chị lại bầy tṛ khác, lấy thân rạ cắt thành cái kèn vừa đi vừa thổi inh ỏi.

 

       Đến mùa đông, hai đứa đi học khổ hơn. Trời mưa, mẹ tôi may hai đứa hai cái áo mưa, áo mưa hồi đó không có tay như bây giờ, lấy miếng nhựa may phần trên một đường rồi cho dây thun vào. Khi mặc choàng lên vai rồi rút sợi dây thun lại giống như áo tơi bằng lá vậy. Đầu th́ đội nón, mẹ tôi lấy nón lá người lớn đội ránh cắt vành cho nhỏ vừa bằng cỡ con nít đội rồi lấy vải viền xung quanh cho khỏi bung ra. Quần dài sợ ướt, mẹ lấy hai sợi dây thun cột quần lên tới đầu gối. Nghĩ đến cảnh ngày xưa học sao mà khổ thế không biết.

 

       Đến chiều về trời mưa lớn quá, đi qua cái cống nước với những con ểnh ương ḅ lên đầy cống ngồi với cái bụng thật to, kêu vang trời. Chị sợ quá, vừa khóc vừa kéo tôi chạy không kịp thở. Vốn dĩ chị tôi sợ cóc với ểnh ương từ nhỏ đến bây giờ vẫn c̣n sợ. Trời mùa đông thường mưa to kèm theo sấm sét, mỗi lần thấy trên trời có tia chớp chị lại bảo tôi lấy nón xuống không cho đội trên đầu v́ sợ khi sấm đánh xuống ma quỷ chui vào nón trốn. Ngây ngô thật, chị bảo ǵ tôi làm theo mặc cho trời mưa ướt đầu, giờ nghĩ lại thấy buồn cười. Hồi ấy sao ngu thế.

       Thấm thoát đă hơn 50 năm rồi ai cũng già, và mẹ tôi đă không c̣n trên thế gian này nữa. Chúa đă gọi mẹ tôi về với Chúa để lại chị em tôi trong nỗi tiếc thương. Nhiều đêm tôi nằm nhớ Mẹ, nhớ anh chị em và nhớ quê mà khóc một ḿnh. 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Cẩm Vân

 

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Cẩm Vân               |                 www.ninh-hoa.com