Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Cẩm Vân                |                 www.ninh-hoa.com



Nguyễn Thị Cẩm Vân
 

Q quán Ninh Ḥa

Cựu học sinh Trường Trung Học Đức Linh

Niên khóa 1968 - 1972.

 




Hiện sinh sống tại
Đà Lạt, Việt Nam.


 

 

 

 

 


HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ

Nguyễn Thị Cẩm Vân

  

 

C̣n 10 ngày nữa là hết năm con Cọp, mấy ngày nay sinh viên khăn gói về quê ăn tết, thấy chúng tay xách nách mang đứng trước trường đại học chờ xe mà ḷng tôi bồn chồn, rạo rực mong tới ngày các con học xa trở về, cả gia đ́nh khăn gói về NH ăn tết. Tôi không mong mau đến tết như hồi c̣n nhỏ để được mặc đồ mới, được tiền ĺ x́, nhưng tôi mong tết bây giờ để được sum họp gia đ́nh, được gặp lại người thân sau 1 năm làm ăn xa. Tôi thèm hương vị những ngày gần tết của gia đ́nh tôi ngày xưa, khi Má tôi c̣n sống và anh chị em tôi c̣n nhỏ quây quần dưới mái nhà thân yêu của ḿnh.

Ngày ấy, qua rằm là Má tôi bắt đầu làm rim mứt để biếu những người ơn nghĩa của bà. Nào là mứt bí, gừng, me, khoai lang và dừa. Công nhận bà rất khéo tay, những củ gừng nhiều nhánh to hơn bàn tay x̣e của tôi vậy mà làm không găy 1 nhánh nào. Nh́n những miếng gừng bao phủ đường trắng tinh thấy mà thèm. Má tôi làm nhiều bao nhiêu chị em tôi càng khổ bấy nhiêu. Đi học về phụ Má xâm gừng xâm bí cả đêm. Qua khâu xâm rồi tới khâu tát nước đường, ngồi múc từng vá đường rưới lên gừng mà ngủ gục. Ghét nhất là tát nước đường cho gừng và bí, v́ hai thứ này ăn vụng không được. Gừng chưa no đường th́ cay, bí chưa no đường th́ lạt xèo, ăn vô vị lắm. Các anh chị em tôi ai cũng thích nhất tát nước đường khoai lang, loại này cho vào nước đường chừng nửa tiếng là có thể ăn vụng được rồi. Chúng tôi làm lựa miếng nào găy là bỏ vào mồm hết. Làm món khoai lang chẳng thấy ai than buồn ngủ _ tay làm hàm nhai liên tục sao mà ngủ gục được.

 

Nói đến món me sợ nhất là cái khâu lột vỏ, me chua ngâm vào nước muối, lấy mũi dao nhọn lột lớp vỏ cứng, lột xong thau me da tay người nào cũng bị teo lại, nức nẻ. Chúng tôi lột me người nào cũng thủ sẵn gói muối bên ḿnh, người nào trúng phải quả me dốt như bắt được vàng, ai xí được người ấy hưởng chấm muối xơi liền. Me chua nhưng hồi ấy ăn sao thấy thật ngon, ngon hơn táo lê bây giờ. Mấy ngày áp tết Má tôi bận rộn suốt ngày, xong hết mấy chảo rim mức, Má tôi lại đổ bánh thuẩn, nhà lúc nào cũng rộn ràng. Chị Hai đi chợ mua thịt, lá chuối và nếp về chuẩn bị gói bánh tét – chị Ba may đồ mới cho tôi và chị Thu, năm mới mỗi đứa được hai bộ bông hoa sặc sỡ, thế mà vui. Anh trai tay khỏe đánh trứng cho Má đổ bánh – c̣n tôi và chị Thu gom hết nồi niêu, xoong chảo ra sông Dinh chà rửa cho sạch, bến sông Dinh đông nghẹt người, nhà nào cũng mang đồ ra sông giặt, tẩy rửa những ǵ của năm cũ, chuẩn bị cho năm mới sạch đẹp.

 

Chợ 29 và 30 tết đông nghẹt người nhưng trưa nào tôi và 2 nhỏ bạn gần nhà cũng xuống chen lấn, đi hết hàng này sờ ngắm đồ người ta trưng bày, trong túi không có tiền nhưng xạo hết hàng kia qua hàng nọ hỏi giá rồi lại đi. Nhớ có lần 30 tết tôi bị Má cho 1 trận đ̣n cuối năm v́ tội la cà ngoài chợ. Má tôi gói bánh tét thiếu dây cột, sai tôi xuống chợ mua thêm sóng lá, thấy chợ bán đồ đẹp măi mê nh́n nên về trễ, ở nhà chờ lâu, về nhà sẵn bó sóng lá Má cho ăn một trận – đă vậy anh chị c̣n cười nhạo tôi nói cuối năm được Má xả xui, tức ơi là tức. Nồi bánh tét lên ḷ nấu lúc đó Má tôi mới được thảnh thơi, tắm gội. Bổn phận của chúng tôi là chụm lửa, châm nước cho nồi bánh tét sôi đều và không bị cạn nước.

 

Sáng mùng 1 cả nhà đi lễ đầu năm, về nhà mừng tuổi Má được Má ĺ x́. Năm mới cả nhà quây quần bên bàn ăn nào bánh tét, thịt kho tàu, dưa món, hành chua, bánh tráng, rau sống – hương vị nào cũng đặc biệt,trong bàn ăn tiếng cười nói rộn ră vui ơi là vui.

 

Lần này ăn tết ở quê nhà không c̣n như xưa nữa, nhà xưa đă xây lại mới, người xưa cũng không c̣n. Anh chị mỗi người mỗi nơi,ai cũng có gia đ́nh riêng, chỉ c̣n lại chị Ba và thằng út cũng già. Những ngày áp tết vẫn im ĺm lặng lẽ như ngày thường, không có tiếng xâm gừng xâm bí, không bánh tét bánh chưng. Có ai đâu mà gói, mọi thứ đều mua cả, cũng may có các con tôi về, chúng nó cười nói làm không khí trong nhà ồn ào, nhộn nhịp hơn.

 


 

 

Nguyễn Thị Cẩm Vân

 

 

 


 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Cẩm Vân               |                 www.ninh-hoa.com