Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty           |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thanh Ty


 
Người Ḥn Khói
 B́nh Tây, Ninh Ḥa.



 
Hiện cư ngụ tại:
 Hoa Kỳ

 

 

 

 



NGẢI HỜI

N
guyễn Thanh Ty

  


Đến tận bây giờ, năm hai ngàn lẻ năm, loài người đă bước sang thế kỷ thứ hai mươi mốt rồi với biết bao tiến bộ khoa học vượt bực của thế giới văn minh, người ta đă dẫm nát cả mặt trăng để truy tầm chú Cuội ngồi gốc cây đa và lên cả Sao Hỏa để t́m nguồn sống cho nhân loại. Bao nhiêu là phát minh, bao nhiêu là khám phá để giải thích các hiện tượng Đất Trời, và vén dần bức màn bí mật của Thiên Nhiên đầy huyền bí. Vậy mà tôi vẫn không sao đem những hiểu biết ấy giải thích nổi chuyện bùa ngải của người Hời cách đây hơn nửa thế kỷ. Bao nhiêu chuyện kỳ bí lạ lùng đă xăy ra cho làng tôi, một làng chuyên nghề chài lưới, đều do tay mấy Thầy Hời từ đất Chàm Phan Rang làm ra cả.

Nếu bảo rằng sự mê tín dị đoan chỉ có thể xuất hiện và tồn tại ở những nơi bùn lầy nước đọng, xa xôi hẻo lánh và người dân ở đó thất học, mù chữ, sự hiểu biết thấp kém, mọi sự lạ xăy ra đều đổ cho thần linh ma quỉ th́ cũng không đúng hẳn.

Làng Xóm Cồn tôi là một trong những cái nôi của khoa học mà! Bác Sĩ Yersin đă xây một trung tâm nghiên cứu khoa học bao gồm cả thiên văn và y học ngay trên đầu Xóm. Cái trung tâm nghiên cứu ấy dân làng tôi đă đặt cho một cái tên rất b́nh dân và nôm na là Lầu Ông Tư.

Và làng tôi chỉ cách Ṭa Hành Chánh Tỉnh một với tay, đâu có xa xôi ǵ!

Đành rằng trong làng tôi cũng có khá đông người mê tín dị đoan như ông Sáu Chúc cuối cùng chết đuối v́ cái mê tín của ḿnh. Và anh bạn Bảy Phát của tôi, dầu ǵ cũng đă qua bậc Tiểu Học, vậy mà thời gian sau này lại đi dùng bùa ngải chửa bệnh cho bà con hàng xóm để làm phước.

Bên cạnh đó lại cũng có nhiều người chống đối quyết liệt cái sự mê tín dị đoan. Điển h́nh trong số người ấy là cha tôi. Ông không bao giờ tin tưởng ở những ông Thần, bà Thánh cả, kể từ lúc Ông Nội Bác tôi là Ông Xuân cứu sống tôi khỏi tay Thầy bói Hột ở Xóm Ṃ O.

Cả cái sự lên Chùa thắp nhang ngày rằm hay những ngày lễ lớn như ngày Phật Đản, thiên hạ rần rần sắm sửa nhang đèn, lể vật đầy mâm đem lên Chùa dâng Phật, ông cũng không đi mà c̣n ngăn luôn cả Má tôi nữa. Ông nói:
- Phật trong nhà không lo, đi lo Thích Ca ngoài đường!

hay:

- Tu đâu cho bằng tu nhà! Thờ cha kính mẹ mới là đạo tu!

Đọc xong câu thơ trên, rồi thong thả, ông giảng giải:

- Nhiều người bỏ cha mẹ xơ bơ xấc bất, hàng ngày không ngó ngàng ǵ tới, mà hể ngày rằm, mùng một, là đem xôi chuối lên Chùa cho mấy ông Thầy, mấy bà Ni cô ăn, rồi nói là dâng lên Phật. Họ ăn chớ Phật nào ăn ? Tại sao ḿnh không kính hiếu với cha mẹ trước đă? Cha mẹ có no đủ, khoẻ mạnh rồi mới lo tới Thánh Thần, Tiên Phật! Vậy mới phải đạo làm người.

Những câu truyện sau đây được kể lại, ngược ḍng thời gian, để hầu quí bạn, trước là mua vui, sau có thể giúp tôi lư giải được phần nào những huyền bí mà tôi cứ thắc mắc gần hết một đời người vẫn chưa hiểu được!

Ông Thầy bói Hột ở Xóm Ṃ O!

Cứ mỗi cuối năm, ngày ba mươi giáp Tết, Cha tôi luôn gói vài mươi đ̣n bánh tét để cúng Ông Bà và cho cả nhà ăn Tết. Ông làm công việc này rất chăm chú, tỉ mỉ và cả phần trịnh trọng nữa. Trong lúc Má tôi phụ lau từng mănh lá chuối, chuẩn bị giây lạt để cột, chúng tôi cũng lăng xăng, lít xít xúm xung quanh để coi và cũng để ŕnh ŕnh Cha tôi quay chổ khác để lấy cái ǵ đo,ù th́ chúng tôi mỗi đứa nhón một nhúm đậu xanh hầm, bỏ ngay trong miệng ăn vụng. Ăn thế mới ngon. Chứ xin đàng hoàng để ăn đàng hoàng th́ lại không ngon.

Thời gian gói bánh kéo dài cả buổi, nên một lúc sau th́ chúng tôi chán. Chúng tôi lại đ̣i Má tôi kể chuyện đời xưa. Không biết Má tôi đọc ở đâu hay nghe kể lại hồi nào mà Bà có vô số chuyện để kể. Chuyện nào cũng "hay vô cùng trời đất". Nhưng cái chuyện Bà hay kể để bắt đầu những chuyện khác là chuyện của tôi với ông Thầy bói Hột. Mà mỗi lần kể là mấy đứa em tôi cứ cười ngặt nghẽo. C̣n tôi th́ không biết phải xấu hổ hay vui mừng nữa. Xấu hổ v́ cái tính tham ăn, " tinh anh phát tiết ra ngoài" đă phát triển sớm từ lúc mới có hai tuổi. Và vui mừng là ngày nay tôi vẫn c̣n sống nhăn. Nếu không tôi đă chết về tay Thầy bói Hột ở Xóm Ṃ O từ cái đời ông Cố Lỷ nào rồi!

- "Cái năm đó, anh Hai mầy mới có hai tuổi..." - Má tôi bắt đầu kể chuyện cho bầy con đang xúm xung quanh ngóng cổ lên nghe...

Năm đó tôi mới lên hai, thằng bé con tṛn trịa, hồng hào như cục bột, như hột mít, ai nấy đến nhà tôi đều thích ẵm bồng và hôn hít. Cha tôi thường mớm cơm cho tôi bằng miệng. Ông để tôi nằm ngữa, dọc theo hai đùi ông. Hai chân hay cựa quậy, quẫy đạp của tôi ông nhét vào hai ống quần dài lật ngược lai lên. Cơm nấu dẽo, nhai nhuyễn với cá thu kho khô mặn, từng miếng, từng miếng ông mớm vào miệng tôi. Miếng nào vừa đút vô là tôi đă há cái miệng to như miệng con chim chích choè con trong ổ trên cây sầu đâu trước nhà, đớp ngay. Ông phải để cái chén nước bên cạnh. Mỗi lần tôi chép chép cái miệng để nuốt miếng cơm th́ ông múc một muỗng cà phê nước nhỏ tiếp vào cho trơn dễ nuốt. Cha tôi nhai cơm rất thiện nghệ. Cơm ông nhai nhuyễn và dẽo khô chứ không ướt nhăo đầy nước miếng như tôi sau này bắt chước ông, cho con tôi ăn. (Những chi tiết tôi tả đây là lấy từ h́nh ảnh y chang của mấy đứa em tôi sau này)

Ông vừa mớm cho tôi, cứ mỗi miếng là ông nựng tôi một câu:

- Cha mày! Thằng hột mít ham ăn!

- Mẹ mày! Thằng cục bột háu ăn quá!

- Ờ! Ờ! Thằng chó con ăn giỏi, cho mau lớn! Mau chạy chơi cho cha mẹ mừng!

Một hôm, sau khi ăn xong một chén cơm như thường lệ, thằng hột mít c̣n đ̣i ăn thêm nữa. Theo lời Má tôi kể lại là không như thường lệ, hể ăn no xong là tôi cười toe toét, mà lần này th́ tôi cứ khóc ngằn ngặt. Đút thêm miếng cơm th́ tôi nín khóc. Ngưng lại là tôi khóc thét lên. Như vậy là thằng háu ăn c̣n đ̣i ăn nữa. Cha tôi thương con, cứ thế cho ăn thêm nửa chén nữa. Ai dè đến giữa trưa, tôi phát sốt, thở kḥ khè, ḿnh mẫy nóng như lửa, cái bụng chướng lên như cái trống, cứng ngắt. Hàng xóm xúm lại coi, mỗi người giúp một câu:

- Thằng nhỏ dễ thương quá! Tội nghiệp! Nó bị Ôâng Bà quở rồi! Chú Hai đem nó lên xóm Ṃ O nhờ Thầy bói Hột xở ( gở ) dùm là thằng nhỏ ăn chơi lại liền hà!

- Nghe nói Thầy bói Hột tài lắm. Tuy ông bị đui mà bói hay lắm. Chuyện nào cũng trúng. Ông lại có bùa linh trừ tà nữa.

Đau chân hả miệng, cha tôi nghe mọi người mách nước, trong lúc bối rối nh́n thằng con cưng mỗi lúc hơi thở càng đứt quăng pheo pheo, Má tôi chỉ biết đứng khóc và kêu lên:
- Con ơi! Con ơi!

Cha tôi lật đật bồng tôi lên xóm Ṃ O để nhờ Thầy bói Hột xở tà.

Từ xóm Cồn tôi, chạy bộ lên nhà ông Thầy bói Hột ở xóm Ṃ O chừng non cây số. Xóm Ṃ O ở dọc theo ven bờ sông Cái, chạy vào đầm nước ở giữa phố. Ở đó có cái chợ vuông ( thật ra là h́nh chữ nhật ) rất lớn, tên là chợ Đầm*.

Khi đến nơi, Thầy bói Hột đặt tôi nằm ngữa trước bàn thờ Tổ, đốt nhang khấn vái, đọc thần chú lâm râm trong miệng một hồi rồi lấy cây kéo treo ṭng teng trên đầu tôi. Một tay ông rờ mu rùa, một tay ông gieo quẻ. Ông sờ soạn mấy đồng tiền điếu một lúc rồi lấy con dao nhỏ gơ vào cái kéo đánh keng một tiếng. Ông cứ lặp đi lặp lại như thế nhiều lần. Cha tôi đứng bên chắp tay hầu, thấy thằng con càng lúc càng trở nặng, sắc mặt cứ đỏ rần lên dần, mà không biết phải làm sao.

Cuối cùng, chừng độ cháy nửa cây nhang, Thầy Hột mới phán:
- Thằng "nam" này không xong rồi! Nó bị Bà phạt nặng quá, không xin được! E không qua khỏi giờ Tư đêm nay! Bồng nó về lo hậu sự đi!

Cha tôi khóc rống lên, bồng tôi, ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Má tôi nghe cha tôi thuật lại câu chuyện, càng ôm tôi khóc thảm thiết. Hàng xóm bu lại, ai cũng lắc đầu thương cảm cho thằng nhỏ bụ bẩm dễ thương vậy mà vắn số.

May thay, Ông Xuân từ bên am chèo thúng chai qua cồn mua thức ăn, nghe nhà tôi kẻ ra người vào bàn tán xôn xao, ông ghé vào coi thử chuyện ǵ.

Khi vào nhà, ông rờ tôi một hồi từ đầu tới chân, gơ năm ngón tay lên bụng tôi mấy cái nghe bịch bịch rồi nói:
- Thằng thầy nào nói cháu tao sắp chết ? Tao lên đạp đổ bàn thờ Tổ nó bây giờ! Cháu tao ăn no quá, phát ách (bội thực) chớ Ông Bà nào quở ? Ông Bà nào lại ác tâm đi quở trách thằng bé hai tuổi ? Thiệt là tầm bậy, tầm bạ hết chổ nói!

Nói xong, ông hối cha mẹ tôi đi quạt một ḷ lửa đỏ, t́m cho ông một củ gừng và một ít rượu trắng. Khi ḷ than đă đỏ rực, ông úp lên đó một miếng ngói. Trên miếng ngói ông trăi lớp gừng đă giả nát ḥa chung với rượu. Khi gừng bắt đầu bốc khói, ông đặt bàn chân lên đó độ vài giây rồi áp bàn chân nóng lên bụng tôi. Chừng được vài lần th́ th́nh ĺnh trong bụng tôi kêu rột một tiếng rơ to và... ở dưới th́ bắn đại liên xối xả, văng đầy cả chiếc chiếu con đang nằm. Cái bụng chướng cứng như mặt trống lúc năy bây giờ xẹp lép.

Hơi thở của tôi điều ḥa trở lại, và sắc mặt trở nên hồng hào như trước. Cha mẹ tôi và những người hàng xóm đang đứng theo dơi đều thở phào một tiếng nhẹ nhơm. Tôi đă thoát nạn.

Đây là lần thứ hai, Cha tôi giận ông Thầy bói Hột, giận cành hông. Ông chửi đổng:
- Mẹ cha mấy thằng thầy bói bá láp! Chút xíu nữa là tui mất thằng con rồi!

Lần đầu cách đó hai năm, khi vừa cưới Má tôi xong, hai ông bà đem lễ lên nhờ Thầy bói một quẻ xem gia đạo về sau có khá không. Ông Thầy gieo quẻ, rờ mu rùa rồi phán:
- Hai cái tuổi này không hạp. Tuổi Th́n của chú mày và tuổi Tuất của thím nó xung khắc, sẽ không có con nối dơi!

Má tôi nghe Thầy phán, tái mét mặt mày. Bà buồn rầu khóc liền mấy ngày, bỏ cơm bỏ nước. Không ngờ năm sau bà có mang và sinh ra tôi. Tiếp năm sau, sinh thêm một thằng em nữa. Cha tôi vui mừng vô hạn. Liên tiếp nhiều năm sau, Má tôi sinh năm một. Bà đẻ một hơi mười hai anh em chúng tôi, bốn trai, tám gái. Mỗi lần Má tôi "nằm nơi", Cha tôi lụi hụi che buồng nằm riêng cho vợ, gánh cát mới ngoài biển về đổ răi dưới giường, quạt mỗi ngày ba chậu than đỏ rực cho bà Mụ hơ Má tôi và em bé. Ông vừa làm vừa chửi ông Thầy bói Hột té tát:
- Cái lăo thầy bói đui, rờ mu rùa nói xàm ăn tiền! Mẹ cha nó! Mới đi ngang đụng cái chưn giường là đă có chửa mà dám nói ẩu là không con nối dơi! Bây giờ nối đuôi nhau ra cả bầy, chạy gạo muốn hụt hơi!

Sau hai lần đó, Cha tôi suốt đời nhất định không tin vào ông Thần, bà Thánh nào cả.

 

Nguyễn Thanh Ty

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty              |                 www.ninh-hoa.com