Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty           |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thanh Ty


 
Người Ḥn Khói
 B́nh Tây, Ninh Ḥa.



 
Hiện cư ngụ tại:
 Hoa Kỳ

 

 

 

 



Bá Nghệ Hảo Tùy Thân !
Nguyễn Thanh Ty

  


Kỳ 5:

Thú thiệt, khi c̣n ở trong tù, lâu lâu thèm đàn bà quá cũng có lúc nằm mơ thấy "bắn máy bay Mỹ B52" rớt hoài, mỗi khi được “bồi dưỡng” cục đường. Khi về nhà, nhờ đầy đủ cơm ngày hai bữa, nên tinh thần "diệt máy bay Mỹ" càng hăng. Tiếc thay, có súng mà không có đạn nên thấy máy bay “bay đầy đường” mà không khai hỏa được. Ṇng súng, nhện cứ giăng màn mịt mù. Bây giờ nghe thằng bạn hứa viện trợ đạn th́ cái chí quyết thắng "đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào" của tôi được dịp sừng lên sững cồ như con gà chọi sắp ra ṿng đấu.

Chờ cho trời tôi tối một chút, chừng tám giờ, là tôi đă t́m tới nhà "con mẻ" của anh bạn rồi. Ông chủ có hàm răng bồ cào đứng trước cửa toe toét nhe mồm ra cười đón tôi vô nhà. Hôm trước tôi ở quầy Cafeteria khách sạn tôi khen nó:
- Mầy tốt phước nên t́m được chỗ dựa chắc chắn!

Bây giờ tận mắt thấy "con mẻ", tôi không ngờ cái thần khẩu của tôi linh ứng như vậy.

Ối trời thần ơi! Cái người đàn bà được anh bạn vàng giới thiệu là "bà xă" đang ngồi trước mặt tôi đây, đang nhoẻn miệng chào tôi, rơ ràng là có họ hàng thân thích chi đây với cái chị Ngọt bán cá ở xóm tôi.

Cả hai người đàn bà thiệt là "có mỗi nhúm xương" c̣n lại toàn là mỡ với thịt. Ít ra phải tạ rưỡi. Nghĩa là bằng trọng lượng của tôi, thằng Khôi, "ông xă" người đẹp, và anh bạn Đại Úy Liễu cộng lại.

Tục ngữ có câu “Thằn lằn bám cột đ́nh" rất ư là "hoành tráng" và "đầy ấn tượng" cho cặp uyên ương " rỗ rá cạp lại" của anh bạn Khôi tôi.

Đúng trăm phần trăm, anh bạn tôi đă t́m được nơi nương tựa chắc chắc cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Sau khi nói ba điều bốn chuyện xă giao qua quít, tôi hăm hỡ đi t́m máy bay Mỹ để bắn hơn là ngồi làm kỳ đà cản mũi cái giây phút t́nh tứ mặn nồng đang tuôn chảy giữa hai người "thiếu vắng t́nh cảm" quá lâu nay mới được xáp lại gần.

Anh bạn Khôi kề tai bà Phán Cảnh (Cánh phản) nói nhỏ mấy câu, bà Phán phá ra cười hắc hắc, giơ tay vỗ vào lưng Khôi đồm độp mấy cái rồi xua đi.

Khôi d́u tôi ra ngơ dúi cho tôi hai chục, xong trở về nhà làm bổn phận công dân. Tôi đang c̣n đứng lớ ngớ, bỗng có bàn tay với những ngón tay khô queo, chai ngắt ở đâu đó kéo tuột tôi vô ngơ tối. Khi lọt vô căn nhà sáng tù mù với ngọn đèn hột vịt, tôi mới nhận ra khuôn mặt người đàn bà c̣n khá xinh, cỡ chừng bốn mươi tuổi. Tuy nhiên với nước da cháy nắng và những vết chân chim ở đuôi mắt, và hai bên khóe môi vẫn cho thấy nét mệt mỏi, tiều tụy trên nét mặt.

Tôi ngoan ngoăn nằm xuống giường dưới bàn tay ấn của nàng, người mềm ra như cọng bún. Cả thân h́nh tôi nóng ran như lửa đốt. Nàng quay lưng về phía tôi thong thả cởi đồ. Tôi mở trừng trừng mắt ra nh́n về phía nàng. Tôi chỉ thấy một nửa bóng đen. Cái lưng thon, không, phải nói ốm nhom th́ đúng hơn. Nàng gầy quá, không mỡ màng da thịt như bà Phán Cảnh của thằng Khôi. Nhưng người tôi cứ rạo rực ham muốn. Mặc ốm hay gầy. Miễn là đàn bà. Cái món tôi nhịn thèm suốt sáu năm nay. Nàng quay lại sà xuống giường, ôm lấy tôi. Người tôi nóng hừng hực. Máu chảy rần rật. Trái lại người nàng th́ lạnh băng. Nàng thổi tắt phụt ngọn đèn trên đầu bàn và nói giọng thản nhiên:

- Cởi đồ ra đi anh! Làm mau mau lên! Em c̣n phải tiếp khách khác nữa!

V́ lâu ngày mới được chung đụng da thịt đàn bà trở lại, tôi lớ quớ, run rẫy tay chân, cởi áo sơ mi, tháo dây nịt quần trong bóng tối ba trật, ba giuộc. Nghe tiếng nàng cười khe khẽ. Tôi câu giờ chữa thẹn vờ hỏi em mấy câu công thức xă giao để lấy b́nh tĩnh:

- Em là dân Nha Trang hay ở đâu đến vậy? Nhà cửa gần đây hôn?

- Dạ! Em là dân Nha Trang! Em đang ở Vùng Kinh tế, mới trốn về đây mấy bữa!

- Vậy chồng con em đang ở trên rẫy hả?

- Dạ không! Chồng em là Thiếu Tá quân đội Cộng Ḥa đang học tập ngoài Bắc sáu năm nay, không biết sống chết ra sao. Bầy con năm đứa của em trên Nhiễu Giang sốt rét, thiếu ăn, em phải trốn về đây “nhẩy dù" kiếm ít tiền mua thuốc và gạo cá đem lên cho chúng.

Tiếp theo là tiếng thở dài áo năo.

Bỗng dưng như có một luồng điện lạnh cực mạnh chạy suốt trên sóng lưng tôi. Bao nhiêu lửa dục đang ḥ reo nhảy múa dữ dội trong tôi vụt tắt ngúm. Khẩu CKC của mấy em du kích "chiến sĩ gái"đă từng "bắn máy bay Mỹ rớt ngay cửa ḿnh" (Bút Tre) trong tôi, dựng ṇng sẵn sàng nhả đạn, từ lúc mới bước vào nhà cho tới lúc này, bỗng dưng ngoẹo đầu ủ rũ. Tôi kéo quần lên và ngồi dậy bảo em thắp đèn. Nàng ngơ ngác nh́n tôi áy náy:

- Em có làm ǵ đâu mà anh giận bỏ về vậy? Nói chơi thôi mà! Em xin lỗi anh!

- Không! Em không có lỗi ǵ hết! H́nh như tôi bị gió nên thấy lạnh quá! Không c̣n hứng nữa. Thôi hẹn em khi khác nhé!

Trong lúc nàng vơ áo quần phía bàn để mặc lại, tôi dúi vô tay nàng hai tờ giấy mười đồng của ông bạn Khôi mới dúi cho tôi lúc năy. Tôi nhẹ nhàng vỗ vai nàng mấy cái tỏ ra thân mật rồi bước thẳng ra cửa. Có lẽ nàng đang ngạc nhiên đầy thắc mắc. Và sẽ không hiểu tại sao tôi đột ngột bỏ đi.

Thấy tôi bước vào nhà, Khôi trố mắt:
- Sao lẹ dữ vậy mậy? Tao chưa hút hết điếu thuốc mà mày đă…

- Tao lâu ngày quá! Chưa chi đă khóc ngoài quan ải rồi! Quê xệ quá! Tôi nói dối.

- Thiệt là uổng phí của trời! Chưa xơ múi ǵ à?

- Th́ vậy! Thôi tao cám ơn mày nhé! Tao dông đây! Chào chị!

Tôi phóng lên xe đạp, tiếng thằng Khôi bừa cào và bà Phán Cảnh của nó cười chế nhạo đuổi đàng sau lưng. Tôi đạp xe ra bờ biển lấy thuốc ra hút cho đỡ nghẹn trong ḷng. Nước mắt tôi chảy ra từ hồi nào không hay.

Tôi đâu c̣n dư nước mắt để khóc người dưng?

Nhưng “Ma đưa lối quỉ dẫn đường”! Thiếu ǵ người, sao tôi lại gặp phải “đúng người trong chốn đoạn trường” mà chơi?

Những lời nói của người đàn bà trong căn nhà chứa lúc năy đă đánh trúng nỗi đau của tôi. Những lời vô t́nh của nàng sắc như lưỡi dao chủy thủ, đâm suốt quả tim tôi. Cái mụt đau trong tôi tưởng lâu ngày đă chai mặt. Không ngờ nó cứ âm ĩ sưng tấy trong đó. Tôi né tránh không dám đối mặt và đụng chạm vào. Thế mà tối nay, vô t́nh, người đàn bà đó, người đàn bà có bầy con đang đói khát và bệnh sốt rét ở vùng kinh tế mới đang chờ mẹ về thành phố kiếm tiền để mua thuốc và thức ăn mang lên. Và với một người chồng đang “cải tạo” mút chỉ cần câu tận ngoài Bắc, không biết sống chết ra sao. Bây giờ đă đến đường cùng phải "nhảy dù" tức làm điếm bất đắc dĩ, từng lúc, khi quá túng kẹt đành phải làm, không có con đường khác lựa chọn, để kiếm tiền nuôi con, đă khơi trúng nổi đau âm thầm sâu kín trong tôi. Từ lúc c̣n trong tù cho đến lúc được thả ra, tôi luôn luôn tự hỏi thầm:
- Không biết giờ này vợ tôi đang lưu lạc về đâu, đang nằm trong tay thằng tài xế khốn nạn nào hay đang ở trong ổ điếm nào để cho những thằng chó chết dày ṿ?

Đêm nay, câu hỏi được gián tiếp trả lời bởi người đàn bà chưa biết tên, chưa nh́n rơ mặt, đă nói lên sự thật tàn nhẫn, sự thật phũ phàng.

Một sự thật trần truồng tôi đă từng nghĩ đến nhưng không dám chấp nhận.

Nước mắt tôi chảy xuống thương xót cho thân phận người đàn bà đó và cũng là khóc thương xót cho chính thân phận ḿnh, cho người đầu ấp tay gối của ḿnh. Và cho cả bầy con của tôi nữa.

Giờ đây, ở đâu đó, vợ tôi chắc cũng đang trong hoàn cảnh y như thế. Thân xác đang bị dày ṿ để đổi lấy miếng ăn hàng ngày.

Ngoài kia tiếng sóng biển vẫn cứ ŕ rào như muôn lời an ủi vỗ về của bà mẹ hiền bao dung.

Tôi hút liên tiếp ba điếu thuốc, để có nhiều thời gian ngẫm nghĩ.

 

(Xem tiếp kỳ 6)

 

Nguyễn Thanh Ty

Ghi chú:
Trích phần 1 của chương "Bá nghệ hảo tùy thân" trong truyện dài "Bèo nước thăng trầm" sắp xuất bản.

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty              |                 www.ninh-hoa.com