Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty           |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thanh Ty


 
Người Ḥn Khói
 B́nh Tây, Ninh Ḥa.



 
Hiện cư ngụ tại:
 Hoa Kỳ

 

 

 

 



Bá Nghệ Hảo Tùy Thân !
Nguyễn Thanh Ty

  


Kỳ 4:

Cái sự ṃn mỏi đợi chờ của các bà rủ theo các món đồ dùng trong nhà từ từ chạy ra chợ trời để đổi lấy ít gạo, sắn, bo bo cho bầy con đỡ đói ḷng, khát sữa. Chỉ một thời gian ngắn, mọi thứ quí giá đều đội nón ra đi hết trơn, không hẹn ngày trở lại. Gian nhà bây giờ trống toang hoác. Đói, đầu gối phải ḅ.

Mấy bà bèn liều thân, xông pha gió sương đi buôn chui, bán lậu, luồn lách qua "thiên la địa vơng" cái gọi là “ngăn sông cấm chợ” của đảng ta. Đảng ta lúc ấy, đang trên đà chiến thắng vẻ vang, ra lệnh cấm tiệt tất cả những thằng, những con, bán buôn phe phẩy. Bán buôn là bóc lột của bọn đế quốc. Chỉ có Đảng ta được độc quyền “bán buôn” mà thôi. Tiếng Nôm Hán của bác gọi là " bán buôn quốc doanh". Ai vi phạm đều mắc tội phá hoại kinh tế nhà nước, sẽ bị tịch thu và đày đi…kinh tế mới. Từ đó, phàm cái kim, sợi chỉ cho chí hột bo bo cho súc vật ăn cũng trở nên khan hiếm.

Cái sự bán mua chui cũng do mấy ông bà Bắc kỳ từ ngoài Bắc thừa thắng đem vô, chứ trong Nam từ thuở cha sanh mẹ đẻ đến giờ chớ hề…biết. Buôn bán mà lại là buôn bán…chui. Quả thật chỉ có cái xă hội có tên Xă Hội Chủ nghĩa mới nẩy ṇi ra cái thứ chui ấy mà thôi. Cứ xem trong gầm trời thiên hạ "có cái xứ nào như xứ ấy không"? (Tế Xương)

Tôi nói cái "thiên la địa vơng" ngăn sông cấm chợ, diễn nôm ra nghĩa là cái hệ thống kiểm soát kinh tế của đảng ta nó dầy đặc khắp từ Bắc chí Nam. Cứ mỗi đoạn đường chừng một cây số là có hai trạm gác để khám xét. Từ cái đáy quần cho tới cái nịt nâng vú của các bà đều được bàn tay cán bộ ta sờ mó và nắn bóp để truy ra mấy hột đậu hay cà phê dấu đút bên trong. Cũng c̣n may là giữa đường, giữa sá đông người, chứ nếu trong tù th́ phải cởi truồng, chỗng mông lên cho cán bộ xét có dấu đồ vật ǵ trong hậu môn không.

Chính v́ từ cái sự kiểm soát gắt gao của đảng ta ấy mới nẩy ṇi ra cái bọn tài xế xe tải đểu giả lưu manh. Lương tâm của bọn chúng đều đă bị chó sói hoang ăn hết từ lâu. Khởi đầu là bọn tài xế xe tải bộ đội. Bọn này hồi mới vô Nam đói trơ xương, vêu mơm. Thằng nào cũng hô răng. Nhưng chỉ mấy tháng sau là giàu ú lên v́ bắt thóp được yếu điểm của các bà đi quá giang xe đều là đi buôn chui. Ban đầu chúng cũng động ḷng "từ tâm", "thân gái dặm trường", nên cho quá giang xe một đỗi đường. Nhưng càng lúc càng thấy "thân gái" quá giang xe càng ngày càng nhiều, chúng bèn đổi sang động ḷng "tà tâm". Chúng gạ gẫm cho "ủng hộ tí" mới cho quá giang và dấu đồ dùm. "Cũng liều nhắm mắt đưa chân” nếu không, nó chơi đểu đậu lại ngay trạm kiểm soát báo cho công an kiểm soát th́ hết cả vốn lẫn lời. Mất ch́ mất cả chài. Thôi th́ "xí cô hồn" nhắm mắt ủng hộ nó tí "mất mát ǵ đâu!" Lâu ngày thành nhờn. Bọn đểu cáng này chơi xong, kháo nhau, chuyền tay nhau, thay phiên qua các trạm. Các bà lần đầu c̣n khóc. Nhiều lần quá hết nước mắt để chảy nữa. Tiếp theo là những thằng tài xế chính gốc miền Nam, ăn cơm Quốc Gia ba mươi năm. Xưa kia có thể là tài xế cho các quan, từng bị quan đe nẹt. Nay thấy quan bà xuống chó nên ép bà để cho nó "làm" một cái để trả thù trong "sâu thẳm tự ti mặc cảm" và hả hê rằng bây giờ "tao mần vợ mày đây" cho hết ông với bà lớn nhé.

Đa số lũ tài xế lúc bấy giờ đều lưu manh và đểu cán đến kinh tởm. Trên một tuyến đường chở hàng từ Nam ra Bắc, không biết cơ man nào là những con cừu non bị chúng làm thịt. Về phần các bà, tay đă nhúng chàm, đâm lao phải theo lao, mặc dù cũng chẳng thương yêu ǵ cái giống sài lang nhưng bỏ đi buôn th́ lũ con nheo nhóc, ai nuôi. Và trong trại cải tạo, thỉnh thoảng lại có người treo cổ chết trên cành cây khi nghe tin con báo rằng: "má đă bỏ nhà theo tài xế xe tảI".

Và cũng từ trong trại "cải tạo" (tức nhà tù nhỏ) mới phát sinh ra hai chữ “dâu mới bác hồ” để chỉ những “cải tạo viên" có vợ lên "xe hoa tải" về nhà chú rễ, người của chế độ bác hồ mới sản sinh.

Chứ không phải "dâu mới bác hồ" là lấy bộ đội của bác đâu. Bộ đội của bác trên răng dưới dép, quê mùa bỏ mẹ. Đi giữa phố mà quần cứ xăn lên tận đầu gối cứ như đi trên dăy Trường Sơn. Khăn lau nặc nồng mùi mồ hôi dầu, lau xong cứ vắt trên vai khơi khơi. Thỉnh thoảng lại ngồi xổm cả bầy quanh chợ, nhồm nhoài gặm xoài chín. Có vài anh c̣n ra vẻ văn minh, nhảy lên ghế cả hai chân ngồi kiểu tránh nước lụt, đ̣i uống cho được "cà phê cái nồi ngồi trên cái cốc" hút thuốc hiệu ông già le lưỡi. Có khi lại lôi trong ba lô ra cái điếu cầy đánh một phát kêu rét rét như công an bố ráp mấy bà bán hàng rong. Cái ngữ ấy, có nhét lương khô Trung Quốc vào miệng, các bà cũng chả thèm nh́n tới chứ đừng nói là "làm dâu bác hồ".

Ấy, cái sự "làm dâu bác hồ" chẳng đặng đừng, khốn khổ, khốn nạn như thế đă tràn lan hầu như năm chục phần trăm trong đám tù mà bác đảng gọi là học tập cải tạo.

Ba thằng tù được tha chúng tôi đi làm "cu li" cho cái Công Ty Xây dựng này, cả ba đều có vợ “làm dâu mới bác hồ" cả.

Trở lại anh chàng Đại Úy Liễu, mỗi trưa giờ nghĩ, anh mang cái lon gô cơm nguội, muối mè ra ngồi dưới bóng lùm dương ăn. Ăn xong vô khách sạn kê miệng vô "rô bi nê" làm một bụng nước no kềnh. Nhưng từ hôm chúng tôi được uống nước đá lạnh, anh cũng có phần ăn ké. Sau khi rửa cái lon gô sạch sẽ, anh làm một gô đá cục và cho nước phông tên vào uống thoải mái. Cứ hết, anh lại làm tiếp. Thời gian sau này chúng tôi rất vui khi đang làm việc v́ các em đă nh́n chúng tôi với ánh mắt thiện cảm nếu không nói quá đáng một chút là có nhiều cảm t́nh.

Một hôm em Sương, chờ lúc vắng vẻ giữa trưa, đến gặp tôi và đưa hai cái vé mời đi coi đá banh. Em nh́n tôi cười tủm tỉm:

- Em có hai cái vé mời xem đá bóng người quen tặng. Em muốn mời anh cùng đi xem với em cho vui. Anh nhận lời nhé!

Nói xong, em dúi hai cái vé vào trong tay tôi và quày quả đi ngay. Tôi hí hửng chạy t́m anh bạn Khôi khoe. Ai dè, anh ta cũng giơ ra hai cái vé y chang và nói:

- Con Xinh nó cũng mời tao chủ nhật này đi coi đá banh.

- Thế mày có đi không?

- Có mà điên à? Giữa trưa mang đầu ra nắng để xem đá banh? Ban ngày ban mặt làm ăn thế chó nào được? Phải chi nó mời ḿnh đi xi nê th́ ngon quá!

- Vậy là mày không đi?

- Tao giao luôn cho mày đó! Muốn xẻ nai, xẻ thỏ ǵ th́ tùy!

- Một ḿnh tao tới hai con gấu cái, ở đó mà xẻ nai! Thôi đi mày!

Thế là hai thằng tôi lặn luôn. Hai em cũng chẳng nhắc nhở ǵ tới vụ hẹn ḥ. Nhưng em Sương th́ ngày càng tỏ ra đặc biệt với tôi hơn. Có lần em mượn tôi cái lon gô cơm đă ăn xong, không biết để làm ǵ. Lúc sắp tan giờ làm việc, em đem trả lại và dặn về nhà hăy mở. Tôi hồi hộp trong bụng không biết chuyện ǵ, e rằng em gài độ, bỏ truyền đơn phản động ở trong để báo Công An gô cổ tôi đi Cải Tạo, để trả thù cái vụ cho em leo cây chăng? Ḷng dạ đàn bà như rắn rết ai mà lường được.

Ra khỏi chỗ làm, tôi đạp xe xuống công viên Yến Phi gần Toà Tỉnh, dừng lại, run tay mở nắp lon gô. Bên trong toàn là cà phê mới rang, thơm phứt, đầy nhóc. Có lẽ cả kư cũng nên.

Trời! Vậy mà tôi cứ đem ḷng hẹp ḥi Tào Tháo nghi oan cho em!. Em là chuyên viên tẩm, rang, ướp cà phê cho khách sạn. Mỗi tuần em rang cà phê một lần ở sân sau khách sạn gần chỗ chúng tôi làm. Rang xong, em tẩm rượu và bơ ủ nóng một ngày. Hôm sau mới đem xay. Vậy là em "mượn của làng làm ơn cho xă", em lén lấy để biếu cho tôi.

Tôi thực sự cảm động vô cùng. Tôi tự đấm ngực và xỉ vă ḿnh thậm tệ:

- Mày hỏng rồi! Hỏng quá rồi! Mày bị Cộng Sản lường gạt nhiều nên bây giờ đầu óc mày bẩn thỉu, nh́n đâu cũng thấy kẻ thù, nh́n đâu cũng thấy cũng toàn là xấu xa, đểu giả lưu manh!

Kể từ hôm đó, tôi tỏ ra niềm nở và không tiếc những cái cười mĩm kín đáo dành cho em Sương để tỏ ḷng ăn năn, tạ tội.

 

Chuyện t́nh giữa chàng "cu li" và nàng bồi pḥng xinh đẹp chưa tiến thêm được bước nào ngoài mấy cái nụ cười t́nh th́ tôi được anh em ở HTX Ngân Hà đóng tàu ngoài Ḥn Chồng lôi đi. Công việc túi bụi ngập đầu làm tôi quên hẵn chuyện t́nh Lan Điệp ở cái khách sạn Thống Nhất có tên hồi xưa là " Nautique Club".

Nhưng trước khi chuyển sang cái nghề khác, giả từ anh bạn Khôi tôi, tôi cũng phải kể thêm mấy ḍng ḷng tḥng nữa về cái chuyện bỗng dưng anh có tiền rủng rỉnh và chơi sang bửa trưa hôm ấy đă.

 

Trong lúc nhấm nháp ly chanh rum ngon nhất trong đời, gác chân lên ghế, thả khói thuốc Jet thành từng ṿng tṛn lên trần nhà một cách phong lưu, trong cái không khí vắng lặng giữa trưa hè, tôi ṭ ṃ, thắc mắc:

- Nè Khôi! Tiền ở đâu mà sộp quá mậy? Mới chôm của ông già hả?

- Nếu chôm được tiền của ổng th́ tao với mày đâu có cái vụ chiều nào cũng lén ăn cắp xi măng và sơn! Tiền ổng khóa trong tủ sắt. Mỗi tuần chỉ mở ra một lần để trả lương cho công nhân thôi. Sức mấy mà ổng cho tao lại gần cái tủ!

- Lúc năy mày mở bóp tao liếc thấy tiền cả cọc!

- Cọc cái con khỉ! Chỉ có mấy tờ mười đồng thôi. C̣n lại bao nhiêu là bạc một đồng. Tao cố ư loè cho nó lé mắt chơi thôi!

- Nhưng mà mày lănh lương cũng như tao!

- Mày ṭ ṃ quá! Để tao hé một chút bí mật cho mày nghe. Có con mụ bán vải ở chợ Đầm, chồng chết, có hai đứa con riêng, năm, sáu tuổi ǵ đó, con mẻ mết tao, bảo tao về ở với mẻ. Chỉ việc sáng sáng chở mẻ với vải xuống chợ cho mẻ bán rồi đi làm ǵ th́ làm. Tối về ngủ với mẻ thôi.

- Ngon dữ vậy sao?

Tôi trầm trồ một cách ngạc nhiên không kịp che dấu cái thèm muốn từ trong sâu thẳm của gan ruột nhảy phọt ra.

Khôi cũng không che dấu sự đắc ư của ḿnh cứ nhe mái hiên ra cười khành khạch. Tôi càng hỏi nà tới:

- Mà lâu chưa? Sao mày bí mật thế? Chiều nào cũng nhậu với tao mà mày dấu kỹ như mèo dấu cứt vậy?

- Mẻ bắt tao phải giữ kín, không được hở với ai hết! Nếu ai có hỏi th́ phải nói là mẻ thuê chở đồ. Mẻ mua cho tao cái xe Suzuky cũ để chở vải khỏi tốn tiền xích lô ngày hai bận.

- Hèn ǵ tuần trước thấy mầy ngự cái xe ngon lành, hỏi mầy, mầy nói là của ông già cho. Cái đồ xạo!

- Ông già tao c̣n phải cỡi xe đạp cà tàng mà cho tao xe gắn máy? Mày ngu mới tin lời tao bịa!

- Mày thiệt tốt số! Bỗng không lại có chỗ dựa lưng chắc chắn! Ước ǵ trên trời cũng rớt xuống đầu tao một mụ như mầy th́ đỡ quá!

- Muốn không? Tao chỉ đường cho! Ở gần đầu xóm mụ của tao ở có nhiều em nạ ḍng lắm, tối nào cũng thập tḥ lui tới. Tao thấy cũng thèm mà không dám bén măng v́ c̣n kẹt con mẻ.

- Thập tḥ lui tới là "động" rồi c̣n ǵ!

- Không phải “động” mà là "ổ nhảy dù"!

- Như vậy th́ tao kẹt! Tao không có tiền! Tôi than.

- Đừng lo! Chuyện tiền nong có tao đây!

Vừa nói, nó vừa vỗ vào cái túi sau đít có cái bóp căng phồng nghe b́nh bịch, chắc nịch y như lời nó hứa.

 

(Xem tiếp kỳ 5)

 

Nguyễn Thanh Ty

Ghi chú:
Trích phần 1 của chương "Bá nghệ hảo tùy thân" trong truyện dài "Bèo nước thăng trầm" sắp xuất bản.

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty              |                 www.ninh-hoa.com