Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty           |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thanh Ty


 
Người Ḥn Khói
 B́nh Tây, Ninh Ḥa.



 
Hiện cư ngụ tại:
 Hoa Kỳ

 

 

 

 



Bá Nghệ Hảo Tùy Thân !
Nguyễn Thanh Ty

  


Kỳ 3:

Từ lúc ông Mai ngồi vào bàn cho đến lúc ông bước ra khỏi văn pḥng, bốn chúng tôi đều yên lặng chăm chú nh́n ông như đang xem một nhân vật đang diễn tuồng trên sân khấu đầy kịch tính.

Khi ông đi khỏi hẳn văn pḥng, tiếng cười khành khạch của anh Khanh nổi lên, phá tan bầu không khí đông cứng. Tiếng anh Xí vang lên:

- Vậy là xong một ngày công tác!

Anh Duyệt tiếp theo, giọng khôi hài, chế diễu:

- Chưa đâu! C̣n phải xuống Phường họp để đánh cờ tướng nữa chớ! Chưa về nhà đâu!

Thấy tôi cứ ngơ ngác, anh Khanh giải thích:

- Lăo Mai này là cán bộ về hưu, Phường đưa xuống bắt chúng tôi phải tiếp nạp làm cố vấn. Cố vấn cái con mẹ ǵ! Không biết cái khỉ khô ǵ về chuyên môn hết. Chỉ giỏi cái miệng nói dóc chủ trương với đường lối. Tụi tôi phải bấm bụng trả lương mướn lăo làm b́nh phong để lăo đi họp thế cho đỡ mất th́ giờ thôi.

- Thế công việc hàng ngày ông cán bộ này làm cái ǵ? Tôi hỏi.

Anh Xí cười khẩy nửa miệng:

- Đó! Anh thấy đó! Hút thuốc lào, uống trà! Bây giờ ra băi bắt anh em thợ ngồi nghe lăo đọc Xă luận báo Nhân Dân. Xong, vô đội nón cối lên đầu nói là ra Phường họp. Ngày nào cũng y như vậy.

- Trong văn pḥng, ông ta làm ǵ?

- Làm ǵ? Dốt bỏ mẹ! Nh́n cái họa đồ cũng không biết th́ biết làm cái ǵ? Anh Khanh lại trề môi ra mĩa mai.

- Ấy! Anh Khanh lại quên ổng c̣n công tác hàng tuần rất quan trọng là họp anh em ḿnh để phê và tự phê rồi sao? Anh Duyệt đốc thêm vô cũng với giọng bỡn cợt.

Đúng y như lời ba anh bạn nói, chốc sau ông Mai vào lại văn pḥng, rút khăn tay ra lau trán, ra vẻ mệt, miệng than:

- Bài xă luận bữa nay dài quá, nhưng đang nói về văn kiện Đại hội Đảng quan trọng lắm, nên tôi phải ráng đọc hết cho các đồng chí ấy đả thông tư tưởng, tiếp thu và quán triệt tốt. Tôi để lại tờ báo đây, lát nữa các đồng chí có rỗi th́ cùng nhau nghiên cứu nhé.

- Vâng! Bác cứ để đấy. Anh em tôi giải quyết xong công việc Hợp tác xă rồi nghiên cứu. Anh Khanh mau mắn đáp.

- Tốt! Thế th́ tốt! Các đồng chí cứ làm việc nhé. Tôi phải xuống Phường đây. Chà! Hôm nay có cái họp quan trọng đấy. H́nh như đồng chí chủ tịch Phường đang phát động phong trào ǵ đấy !

Trước khi thực sự ra khỏi văn pḥng, ông lại diễn thêm một lần nữa với cái điếu cầy và b́nh thủy nước trà nguội hôm qua, y như hồi năy không xê xịch một động tác nào.

Khi chiếc xe đạp hiệu Thống Nhất của ông Mai vừa khuất khỏi cánh cổng HTX, anh Xí lên tiếng gọi ông Hai bảo vệ từ nhà kho lên nấu nước pha trà mời đăi khách. Ông Hai vừa bước vào, vừa cười cười:

- Lăo Mai lại uống nước trà ôi hôm qua chắc?

- C̣n phải hỏi! Tội Bác Hai to lắm nhé. Hôm nào Bác cũng để ông cố vấn uống nước trà thiu!

- Ấy cũng c̣n may đấy ông Xí ạ. Giá mà được, tôi c̣n cho lăo uống nước đái ngựa nữa cơ.

Ông Hai, lao công, gác kho HTX là dân Bắc di cư. Con trai ông cũng bị đi cải tạo ở Suối Máu hơn mấy năm. Khi được tha về, bị Phường đẩy cả gia đ́nh vợ con đi kinh tế mới để lại thằng con trai mới tám tuổi cho ông nuôi ăn học. Ông Hai xin được chân bảo vệ cho HTX và che cái mái tranh bên cạnh nhà kho để ở. Ông Hai cay cú với chế độ nên ghét lây ông Mai.

Từ lúc đến cho tới lúc đi, cán bộ Mai chỉ nói bâng quơ về tôi có mỗi câu: “Chà! Mới cải tạo về! Gay đấy!”, rồi h́nh như trong mắt ông không có thằng tôi đang đứng lù lù ở đó. Lúc quay lưng đi ông chào mọi người chỉ trừ tôi. Tôi th́ dững dưng, bởi ông ta chưa có liên hệ ǵ với tôi để tôi phải lưu tâm.

B́nh trà mới được ông Hai mang lên. Trà ướp lài thơm ngát. Bốn chúng tôi hàn huyên chuyện xưa một cách vui vẻ. Sau khi cơn mừng vui tái ngộ lắng xuống, cả ba anh Khanh, Duyệt và Xí mới trở lại vấn đề kiếm việc giúp cho tôi.

Anh Khanh mở lời trước:
- Thú thật với anh (bây giờ anh không gọi tôi bằng Ông Thầy nữa để cho thân mật) HTX tụi tôi cũng như HTX Song Thủy sau Tháp Bà đều bế tắc trong công việc làm ăn. Mấy chiếc tàu của tụi tôi và của Song Thủy vừa đóng xong là chủ tàu họ dùng để vượt biên hết nên chính quyền Tỉnh ra lệnh cấm đóng thêm tàu nữa. Chiếc tàu đang đóng dở dang cứ nằm ́ đó mấy tháng nay, thợ cứ làm cầm chừng chờ chủ chi thêm tiền. Hơn nửa năm nay không có thêm cái hợp đồng nào nữa, tụi tôi đang lo có phải đến lúc giải tán HTX không.

Nghe anh Khanh bày tỏ, bao nhiêu niềm hy vọng của tôi từ lúc đạp xe ra đến đây cho tới lúc này đều tiêu tan. Tôi cảm thấy hụt hẫng dưới chân, nhưng cũng cố gượng một chút vớt vát, tôi hỏi lại:
- T́nh thế bi đát như vậy, trong lúc các anh không tự cứu được ḿnh th́ đèo tôi thêm vào làm chi cho nặng gánh? Lại bắt các anh phải thêm lo nghĩ!
- Ố không lo ǵ! Trời sinh voi sinh cỏ mà! – Anh Khánh ngắt lời tôi.- Hôm qua gặp anh,…dù… tôi về kể lại cho anh em nghe,…dù… th́ anh Duyệt đột nhiên nghĩ ra một nghề mới mà nghề này lại rất cần có anh cộng tác mới thành. Thiệt là cái duyên, trời xui đất khiến. Nè! Anh Duyệt nói rơ kế hoạch cho ảnh nghe đi.

Trong lúc anh Khanh phấn khởi nói với cái giọng hơi cà lăm… dù…dù… (Anh có tật khi nói nhanh th́ thành cà lăm ưa đệm thêm vào câu nói rồi…rồi… thành dù… dù… rất buồn cười) th́ anh Xí với anh Duyệt cứ ngồi im mỉm cười.

Anh Duyệt thong thả gơ gơ đầu đót điếu thuốc Jet xuống bàn mấy cái rồi đưa lên ngậm giữa hai hàm răng. Hàm dưới anh đưa qua đưa lại làm cho điếu thuốc cứ lăn giữa hai cái môi từ trái qua phải mấy lần. Tôi cứ tưởng tượng ra giống hàm con trâu đang nhai lại cỏ ựa lên từ bao tử. Anh với lấy cái bật lửa Zippo, ngón tay cái bật nắp quẹt nghe lanh canh vài lần rồi mới quẹt bánh xe cho đá lửa xẹt ra bắt hơi xăng trong tim quẹt cháy thành ngọn xanh vàng. Anh chưa đốt hẳn vào điếu thuốc trên môi. Anh giơ bao thuốc về hướng tôi. Mời. Chà! Lâu nay cứ Hoa Mai măi, bây giờ có bao Jet trắng tinh sang trọng đang giơ tay chào đón. Tôi bước ba bước tới nhón một điếu cắm vào môi, cứ sợ chậm một chút th́ người ta đổi ư, uổng mất. Bao thuốc Jet giá bằng tiền công tôi đạp xe ba gác ba ngày chứ ít ỏi ǵ.

Anh Duyệt đưa lửa đốt cho tôi trước rồi mới tới anh. Thơm, ngon thật. Tôi muốn nuốt luôn khói vô bụng. Nhưng nó cứ từ từ chun ra hai lổ mũi tôi như hai con sâu trắng đang ḅ.

Rít chừng một phần ba điếu thuốc, ư chừng cho cho tôi thấm với sự nôn nóng chờ đợi nghe, biết cái kế hoạch " Trời sinh voi sinh cỏ", anh Duyệt mới thủng thẳng nói:
- Cái kế hoạch đă có từ năm ngoái rồi, nhưng hồi ấy HTX chưa có người làm. Tụi Ba Tàu ở Chợ Lớn cho người ra gặp tụi này xin kư hợp đồng thu mua, tụi này chỉ xuống cho Ty Hải Sản làm. Ty Hải Sản cũng không có người, mới thuê lại bên Hải Quân. Cái đám Hải Quân cũng không làm được nên kế hoạch kinh tế cứ treo ở đó. Bây giờ, có anh rồi, đột nhiên tụi tôi nghĩ sẽ làm được và sẽ thành công. Nhất là anh sẽ có công việc làm ổn định và thu nhập cao. Mà mùa này, tháng này lại đúng lúc kịp thời vụ nữa mới ngon ăn.

Anh Duyệt vừa rít thuốc liên tu, vừa nói liên tu một hồi, tôi cố chăm chú nghe nhưng vẫn chưa hiểu cái kế hoạch kinh tế anh đang nói là cái ǵ. Anh ngưng lại mồi điếu thuốc khác, tôi cũng nhân cơ hội ngàn năm một thuở, x́a tới nhón thêm điếu nữa. Anh Duyệt có vẻ hào sảng, gơ gơ bao thuốc vào cạnh bàn tay trái cho thuốc ở trong chạy ra thêm hai điếu nữa, nhưng tôi lịch sự đưa hai ngón tay gắp một điếu và gật đầu tỏ ư cám ơn, đủ rồi, mặc dầu trong bụng cũng muốn làm thêm một điếu giắt lổ tai nữa.
Anh tiếp tục nói:
- Cái kế hoạch đó là "Rong mơ". Anh c̣n nhớ cái đám rong mơ quấn chân vịt tàu không?
- À! Nhớ chứ! Cái thứ thiên địa ngàn trùng mọc đầy biển làm cho ghe tàu ḿnh không vô bờ được đó mà!

- Phải! Cái thứ đó bây giờ là tiền không đó anh!

- Tiền? Làm sao ra tiền?

- Tụi Ba Tàu yêu cầu ḿnh đi vớt về bán cho họ để họ chế biến thành ra cái chất hóa học có tên là Agha không biết để làm cái ǵ.

- Vậy các anh định làm sao? Tôi giúp được ǵ cho các anh?

- Kế hoạch đi vớt rong ra sao anh Khanh sẽ nói rơ với anh sau. Bây giờ , tụi này mời anh đi ăn sáng, uống cà phê rồi bàn tính.

Tôi ngồi sau xe Honda anh Duyệt. Ba chiếc xe chạy ngược đường ra hướng Đồng Đế, ghé vào một quán bán điểm tâm. Ăn sáng xong, chạy ra một đỗi nữa, có một quán cà phê rất lư tưởng. Yên tĩnh để tha hồ nói chuyện. Quán nằm sâu trong vườn cây ăn trái. Những chiếc bàn con con được đặt dưới những gốc cây xoài, cây nhăn tàn lá xum xuê rợp bóng mát. Ư nghĩ trong đầu tôi bỗng buột thành tiếng:

- Chà! Ban đêm dẫn em ra chỗ này dưới ánh đèn mờ th́ hết ư!

- C̣n phải nói! Anh Duyệt là tổ sư chuyên viên khám phá mấy địa điểm lư tưởng này mà! - Anh Xí chêm vô.

Buổi sáng c̣n sớm nên quán vắng. Chúng tôi kêu bốn ly cà phê phin. Cà phê nhỏ giọt chậm chạp xuống đáy tách từng giọt, từng giọt, đủ để cho chúng tôi có th́ giờ phát họa kế hoạch cho những ngày sắp tới.

Theo kế hoạch th́ tôi sẽ chịu trách nhiệm khảo sát trữ lượng rong mơ dọc theo bờ biển từ Cam Ranh cho tới đèo cả Đại Lănh. Ra xa tận các đảo có ngư dân ở như Trí Nguyên, Băi Trũ, Ḥn Tre, Bích Đầm…

Anh Xí sẽ chịu trách nhiệm giao dịch buôn bán với thương gia Chợ Lớn. Anh Duyệt lo chạy giấy tờ hợp lệ để thu mua và vận chuyển.

Anh Khanh lo phần chuyên môn dưới nước nghĩa là chạy vạy đi mượn Hải Học viện một số hải đồ trong vùng vịnh Khánh Ḥa nơi nào có băi san hô mọc đưa cho tôi mang đi khảo sát.

Trong ṿng hai tiếng đồng hồ chúng tôi đă vạch xong kế hoạch. Cái điều làm cho tôi vui và an tâm nhất là anh em hứa sẽ trả lương cho tôi sáu trăm đồng/tháng (600$) và phấn khởi hơn nữa sẽ… cố gắng kiếm cho tôi một chiếc xe Honda thay cho cái xe đạp trành hiện nay. Tiền mua xe anh em ứng trước, tôi trả góp sau.

Chao ôi! Đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh". Quả thiệt Ông Trời có mắt! "C̣n trời c̣n đất, c̣n non nước, Có lẽ ta đâu măi thế này!". Ừ nhỉ! Ông Nguyễn Công Trứ luôn luôn lạc quan yêu đời đâu phải là không có lư? Trên đường về ḷng tôi cứ xôn xao bao niềm vui.

Đang lúc tưởng chừng như muốn quẩn trí v́ cuộc sống vây hăm từ trong gia đ́nh ra đến xă hội. Con đường tương lai trước mặt sâu hun hút, đen ng̣m thăm thẵm, không lối thoát. Ngày ngày chân đạp chiếc xe ba gác mà đầu óc cứ mông lung. Có lúc muốn đâm vào xe vận tải cho xong nợ đời.

Bỗng dưng trời quang mây đăng cuộc đời. Ánh sáng chói chang trước mặt.

Bơi lội dưới nước là nghề chơi của chúng tôi mà. Cái nghề vừa làm vừa chơi lại có tiền th́ c̣n ǵ thích thú cho bằng. Tôi lại h́nh dung ra mấy dụng cụ săn bắn cất dấu mấy năm nay liệu có c̣n tốt không? Cây súng bắn cá th́ không lo. Chỉ lo dàn giây thun và cái tên thép có c̣n không?

Tôi nhớ lại cái ngày, đồn Công An ở ngă ba B́nh Tân nhốt tôi một ngày một đêm v́ tội oa trữ súng bắn cá trong nhà. Sau đó chúng bắt tôi đem giao nộp. Tôi chỉ đem nộp cây súng trẻ con chơi, c̣n cây thực thụ để đi săn, tôi tháo ra từng mảnh đem về nhà cha mẹ tôi cất dấu. Tôi cũng nhớ lại cái cảnh, sau khi tôi giao cây súng, sáu cậu nhóc Công An dành nhau bắn tên vô tấm gỗ dựng ở chân tường, và reo ḥ thích thú lắm mỗi khi mũi tên nhỏ bằng hai chiếc đũa con cắm vào gỗ. Các cậu măi mê nghịch với nhau, quên luôn cả tôi đứng xớ rớ ở đó. Một lúc sau, tôi lặng lẽ ra về mà chẳng ai buồn nhớ đến tôi.

May quá cây súng hiệu Voit, bá làm bằng Aluminum và bộ phận c̣ bằng I-Nốc vẫn c̣n tốt. Chỉ có thân súng làm bằng nhôm lâu ngày không lau chùi, bị nước mặn ăn lủng mọt mấy chỗ. Không hề ǵ. Lấy sơn đặc trét vào là xong ngay. Dàn thun cao su đă bị chảy ra không dùng được. Tôi dùng ṿng thun trẻ con chơi kết lại với nhau như giây neo bắn tạm cũng được.

Thế là xong. Tôi nao nức chờ kết quả tốt. Thời gian này tôi vẫn đạp xe ba gác. Hôm nào không có xà bần th́ đi sơn trần nhà. Sơn trần nhà, công việc tưởng nhẹ nhàng và ở trong mát khoẻ. Nào ngờ cuối ngày, cái cổ tôi ngoẹo hẳn một bên như người bị trúng phong v́ cứ nghiêng đầu một bên để vói tay lên trần. Cánh tay mỏi nhừ, cần cổ rút gân thành ra ngồi nhậu không ngon lành ǵ hết. Anh bạn Khôi cứ ngắm cái h́nh hài tôi mà thắc cười măi.

Trong thời gian chúng tôi làm cu li ở khách sạn Thống Nhất này cũng có một chuyện hơi vui vui. Số là trưa hôm đó, tôi với anh Khôi ăn cơm xong, khát nước, vào pḥng tiếp tân xin ly nước lạnh uống. Cô tiếp viên đă những không cho c̣n quát nạt xua chúng tôi đi ra v́ sợ trây bẩn ra pḥng khách v́ thấy chúng tôi ăn mặc lam lũ.

Chúng tôi lủi thủi đi ra, vừa buồn mà vừa cười. Chúng tôi đang ở trong hoàn cảnh:

Trông mặt mà bắt h́nh dong,
Con lợn có béo bộ ḷng mới ngon.

Anh bạn Khôi tôi vừa chưởi thề vừa lôi tôi ra quầy Cafeteria của khách sạn:
- Đù má! Mấy con bồi pḥng phách lối! Mầy đi theo tao! Bữa nay tao đăi mày chanh "rum", hút thuốc Jet cho nó biết mặt.

- Cần ǵ thể diện mà mày phải xài sang hết cả tuần lễ lương vậy!

- Kệ mẹ nó! Thái độ con chó đó làm tao nóng máu quá.

Anh ta và tôi ra ngồi ngay giữa quầy cà phê. Buổi trưa vắng khách. Hai thằng tôi ngồi tréo mảy, gác chân lên mặt bàn. Khôi búng tay đánh tách một tiếng, kêu to:

- Cho hai ly chanh rum và sáu điếu Jet!

Mấy phút sau, người bưng mâm ra lại chính là cái cô lúc năy quát nạt chúng tôi. Cô ngỡ ngàng nh́n sững chúng tôi. Khôi trả đủa:

- Nh́n cái ǵ? Cô sợ chúng tôi không có tiền hả? Bao nhiêu tính đi!

Vừa nói, Khôi vừa nhổm đít qua một bên, đưa tay ra sau móc bóp. Chiếc bóp đen, mập mạp chứa nhiều tờ 10$ bên trong. Khôi móc ra 4 tờ để lên mâm, gằn giọng:

- Đủ chưa?

Cô gái lí nhí trong miệng:

- Cám ơn ông! Dư rồi!

Khôi bồi thêm cú chót:

- Buộc boa cho cô! Khỏi thối!

Tôi mở to hai mắt, nh́n thằng bạn một cách ngạc nhiên. Bỗng nhiên hôm nay sao nó ngon lành quá. Chơi bảnh thiệt. Tôi cũng hả dạ lây. Thú thiệt, lúc năy bị cái cô bồi pḥng khinh dễ, mặc dầu tôi tự nhủ thầm trong bụng, tự an ủi:

Rồng kẹt ao tù tôm giỡn mặt,
Cọp xuống đồng bằng chó dễ ngươi.

Nhưng ḷng không khỏi buồn rầu ngao ngán cho cuộc đổi đời.

Anh bạn Khôi tôi có cái hàm răng hô giống bàn nạo dừa mỗi khi nhe răng ra cười lại càng buồn cười. Khi "chơi" cô gái bồi pḥng trong pḥng tiếp tân "được một vố" xong, anh ta cứ nhe cái bàn nạo dừa ra cười măi không thôi. Nói cho công tâm, có trời chứng giám, so cái mă bên ngoài lúc c̣n trung học tôi đẹp trai hơn anh ta nhiều. Mắt tôi sáng hơn anh ta nhé, trong lúc anh ta phải đeo kính cận năm đi ốp dày cui, xanh lè nè. Hàm răng của tôi đều và đẹp không thua ǵ hàm răng của cô Kim Vui quảng cáo trên kem đánh răng Leyna, kem trắng chỉ hồng. Chỉ kẹt mỗi cái răng giữa bị sún thôi. Nếu không, cô Kim Vui sức mấy được người ta thuê chụp h́nh in quăng cáo.Trong lúc anh bạn Khôi tôi th́ sở hửu "một mái hiên tây" có thể cho một tiểu đội núp mưa dư sức.

Vậy mà năm 1963 tôi bị thua anh ta một trận tơi bời hoa lá trên "t́nh trường". Số là, năm ấy tôi mới học Sư Phạm năm thứ nhất ở Qui Nhơn, cứ tưởng ḿnh ngon lắm. Ỷ y rằng về nhà quê, quê ngoại tôi ở Thành, cứ liếc mắt với cô nào th́ dính cô ấy. Nào ngờ, một hôm, tôi đang tán một cô hàng xóm xinh đẹp, cô cười nói với tôi vui vẻ như hoa mùa xuân. Tôi chắc nẩm em mết ḿnh rồi, cứ rung đùi:

“Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên ǵ hay không?"

Bèn thả dê… mời em đi dạo một ṿng ra chốn hương đồng gió nội để… hái hoa bắt bướm và tâm t́nh. Em e lệ từ chối v́ hôm nay mắc bận(?) hẹn sẽ có dịp khác.

Và tôi cứ đinh ninh trong bụng rằng:
"T́nh trong như đă mặt ngoài c̣n e!"

Đâu ngờ rằng, chỉ mấy phút sau, một chiếc xe Jeep chạy vào đậu xịch trước sân, một ông quan mang lon Trung Úy, hia măo đ́nh huỳnh, oai vệ bước xuống xe và em hớn hở cũng "y như hoa mùa xuân" lúc năy, chạy ra đón. Tưởng ai, hóa ra thằng Khôi, thằng chủ nhà máy nạo dừa của tôi!

So sánh lực lượng tương quan đôi bên giữa tôi và thằng bạn, tôi yếu thế trông thấy rơ. Cái xe đạp cũ mèm của tôi dựng bên vách nhà so với cái xe Jeep của nó thấy phát rầu. C̣n cái mă ngoài lại c̣n tệ hại hơn nữa. Nó mặc quân phục, hai cái bông mai vàng sáng choé trên ve áo, làm cho nó trông oai phong lẫm liệt biết chừng nào. Cái hàm răng hô của nó giờ đây bị che khuất mất. Ánh mắt của em gái “chân quê" cứ dính chặc vào hai cái hoa mai vàng trên ve áo đâu có th́ giờ ngắm lại dung nhan tôi trong bộ đồ "xi vin" cũ mèm từ cái năm học Đệ Nhất đến nay.

Hóa ra năm 1960, ông Khôi nhà tôi thi rớt Tú Tài I, ông buồn t́nh, ông ca bài "Ôi ta buồn ta đi lang thang…” Rồi ông đi vào Quân trường Thủ Đức xin làm quan mà tôi đâu có hay biết. Bây giờ ông đứng trước mặt tôi, đưa hai cái mai vàng ra sững sững như bức Vạn Lư Trường Thành của Tần Thỉ Hoàng ra chắn bước tiến tán em gái "chân quê" của tôi như chắn Rợ Hung Nô thuở trước.

Lần này ông chỉ chào tôi mỗi một câu, sau rất nhiều năm mới gặp lại:
- Ủa! Mày đó hả? Làm ǵ ở đây?

Miệng tôi há hốc ra, mắt tôi mở trợn trừng ra, tay tôi giơ lên trời rồi biến thành Từ Hải chết đứng như trời trồng giữa sân để chứng kiến cái cảnh đau ḷng con cuốc cuốc là:

Hai người dắt tay nhau lên xe. Xe rồ máy. Thằng chủ "mái hiên tây" giơ tay chào tôi. Em gái chân quê vẫy tay chào tạm biệt. Ḿnh tôi đứng hít khói xăng phả vào mặt.

Năm 1967, tôi ḷ ḍ vô Trung Tâm Nhập ngũ số 3 ở trên Thành-NhaTrang để tŕnh diện nhập ngũ khóa 25 Sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức lai gặp ông chủ nhà máy nạo dừa Khôi. Bây giờ ông có tới ba cái bông mai vàng nặng trĩu trên cổ áo. Nhờ ông đang ở trong chức vụ Trưởng pḥng Tuyển mộ nhập ngũ nên chiều nào ông cũng chở tôi về Nha Trang uống cà phê với ông và tán láo. Vợ ông là một giai nhân khác chứ không phải nàng gái "chân quê". Hỏi ông, ông trợn mắt, nhe bàn nạo dừa ra:

- Chớ không phải nó cuốn gói theo mầy mấy năm nay à?

- Cuốn gói theo tao? Tao làm ǵ có hai cái bông mai và cái xe Jeep màu cứt ngựa bảnh choẹ như mày mà "ẻn" cuốn gói theo tao?

- Trời ơi! Vậy mà tao cứ tưởng! Vậy là "ẻn" theo thằng nào hè?

Sau đó nó kể cho tôi nghe về em. Hồi đó, em ở trong Ban Tâm lư chiến Dân Sự vụ Tiểu Khu Nha Trang, chuyên đi ca hát văn nghệ giúp vui cho mấy tiền đồn và các đơn vị quanh tỉnh nhà. Hôm em lên ca hát cho các anh tân binh ở Trại nhập ngũ, anh làm quen với em, anh mấy lần lên tận nhà tán em, em mết lắm. Ai dè, cuối năm đó, em biến mất sau cái lần hai thằng tôi đụng độ ở nhà em.

Vậy là tôi mang cái oan Thị Mầu ṛng rả gần cả mấy năm.

Khi ở tù về, lúc gặp tôi đang lang thang ngoài phố như chó mất chủ, nó kéo tôi vô quán cóc làm một ly cà phê đắng, hút thuốc Hoa Mai khét lẹt, để tâm sự Bà Tùng Long. Hóa ra hai thằng đều khốn nạn như nhau. Nó cũng cảnh gà trống nuôi bốn con như tôi. Vợ nó cũng đă " vẫy tay chào nhau" đi làm dâu mới "Bác Hồ". Nhưng hoàn cảnh nó đỡ hơn tôi là ông già nó biết làm ăn, mánh mung với bọn Việt Cộng, chuyên đi thầu lại mấy công tŕnh xây cất, sửa chữa lặt vặt. Thế là nó kéo tôi vô nghề Xây dựng. Chuyên đạp xe ba gác đổ xà bần.

Từ cái hôm nó làm tàng chơi cái ngón "dzu ê pa pa" (jouer papa = chơi cha) làm bảnh với em gái bồi pḥng, em Sương, hôm sau tôi biết tên em, chúng tôi được em "tha thiết mời" mấy anh cứ vào lấy đá cục trong tủ lạnh uống thoải mái. Tôi cũng không ngờ cái đ̣n “cao tay ấn” của bạn Khôi tôi lại có hiệu quả như vậy. Trong đám “cu li” chúng tôi có anh Đại Úy Liễu, nhà ở Vườn Trầu trên Thành, cũng có vợ làm dâu "Bác Hồ" từ cái năm anh được Bác mời đi học tập 10 ngày. Nhưng sau đó, “hồ sơ bị thất lạc sao đó”, Nhà Nước quên lững cái thời hạn đi. Khi Nhà Nước nhớ ra, th́ anh đă học tới gần 7 năm. Mỗi ngày anh phải đạp xe từ nhà xuống Nha Trang, hai bận đi, về, tổng công hơn hai mươi lăm cây số để được lănh sáu đồng(6$) như tôi để nuôi bầy con năm đứa.

Cũng cần phải mở cái dấu ngoặc nho nhỏ ở đây để nói cho rơ hai chữ "dâu mới bác Hồ" kẻo nhiều anh ngộ nhận rồi tưởng bở. Từ cái ngày gọi là "giải phóng vô đây ḿnh bán cái nhà lầu", hàng trăm ngàn sĩ quan miền Nam theo lời kêu gọi nhân đạo, ḥa hợp ḥa giải dân tộc của bác-đảng, bèn "hồ hởi phấn khởi"cơm gạo đùm túm đi học tập chính sách 10 ngày. Ai dè chính sách "đứt thắng" tuột dù, đi một cái… o… ro tới 10 năm cũng chưa thấy tăm hơi của cái “sự trở về”. Mấy bà vợ trẻ sĩ quan, lúc ấy đều cỡ ba mươi cái xuân xanh trở lại, đêm đêm đem hết ḷng tin tưởng bác-đảng, tựa cửa chờ chồng trở về. Ngờ đâu 10 lần cái 10 ngày, rồi 100 lần cái 10, rồi tiến vững chắc lên 1000 lần cái 10 cũng chẳng thấy chồng đâu dù rằng chỉ là cái bóng trên vách để chỉ cho thằng con:
- Ḱa !Ḱa! Cha con đêm tối đă về!
như nàng Nam Xương thuở xưa nói dối con ḿnh vậy.

 

(Xem tiếp kỳ 4)

 

Nguyễn Thanh Ty

Ghi chú:
Trích phần 1 của chương "Bá nghệ hảo tùy thân" trong truyện dài "Bèo nước thăng trầm" sắp xuất bản.

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty              |                 www.ninh-hoa.com