Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Thanh Trí                |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Thanh T

  Cựu học sinh trường:
 Nữ Trung học Nha Trang
   



Hiện cư ngụ tại:
 Việt Nam

 

 

 

HC CÁCH YÊU THƯƠNG
Nguyễn Thị Thanh T 

   

 

 

 

 

 

 

Tôi lật đật dựng xe dưới gốc cây ngọc lan rồi vội vội vàng vàng đi vào trong nhà. Trễ rồi ! Bận bao nhiêu là việc. Chuẩn bị đi ra khỏi nhà rồi lại có khách. Phụ huynh học sinh nói bao nhiêu là chuyện, bao nhiêu là việc. " Uư trời ! Nó yếu văn lắm, nói lục cục lạc cạc, viết câu tui đọc không được, chữ như gà bới, nhờ cô kèm dùm..." Tôi dạ dạ và bảo ở nhà kèm thêm cháu học. " Thầy cô ra sức dạy nhiều nhưng bản thân học tṛ không nỗ lực, không cố gắng cũng như không. Ai đến đây cũng bảo con ḿnh dở văn. Làm như tôi dạy văn ngon lắm dị. Bắt mệt với đám học tṛ. Làm văn th́ bảo : Con có sách văn mẫu cô à ! " Con thuộc bài văn rồi cô à !" Uư trời ! Văn mà thuộc. Nhưng biết làm sao được, giáo viên dạy ở trường không đúng theo đáp án của cô th́ không được điểm cao. Văn chương là tùy cảm thụ của người viết chứ đâu theo khuôn mẫu nào. Nhưng thôi, lớn lên em sẽ hiểu. Tự em, em sẽ hiểu, tự em, em sẽ điều chỉnh chính ḿnh. Cũng như lớn lên em sẽ hiểu cuộc đời, sẽ hiểu tất cả.

 

C̣n mấy ông nhỏ viết chữ quào quào, tôi bảo :" Mai đi học mang theo con gà nghe chưa ! " " Chi vậy cô ? " À, để coi con gà nó bới đất ra sao th́ em viết chữ như thế đó " Tụi nhỏ nhe răng cười, nhưng rồi đâu cũng vào đấy, viết chữ đọc không ra, không biết ngơ nào mà chấm, không biết đường nào mà ṃ...

 

Trong nhà, ánh đèn sáng vọng ra, tiếng nói cười, tự nhiên tôi bước chậm lại. Đúng rồi ! Mùi hương ngọc lan như giữ bước chân tôi. Hương d́u dịu, êm êm, quấn lấy tôi, vào tóc, vào khăn, vào áo thoang thoảng trong hương đêm. Hoa trắng muốt, cánh hoa nhỏ, mùi thơm trong suốt. Tôi mê mùi hương này mà nhà trồng không được. Hoa mà cây cao lớn quá, choán cả đất, mỗi lần ngắm hoa phải ngước nh́n lên cao.....

 

Tiếng máy xe nổ. Một người cũng đến trễ như tôi. Anh chàng cũng vội vă vội vàng dựng xe dưới gốc ngọc lan. " Ào " Xe đỗ mất, c̣n làm ngă cả xe tôi nữa chứ. Sửa lại cặp kính cận, anh ta lúi húi dựng lại xe mà không thấy tôi làu bàu dựng lại xe ḿnh. Bay vào nhà. " Ông không xin lỗi tui sao ? " Lúc ấy, anh ta mới ngước nh́n lên. Cặp mắt sau làn kính tṛn xoe, đen thui, chớp chớp. Cái miệng há ra, tṛn vo, rồi cười to khanh khách. Ái chà chà ! Coi thường ta nữa há. Được thể ta cho biết tay !

 - Ông phải xin lỗi tui ! Tôi nghiêm mặt, dằn từng tiếng, và thấy ngượng nghịu chân tay thừa thải, tôi bèn...xăn tay áo.

 - Về việc ǵ ? Ánh mắt nh́n tôi, cái nheo mắt, ngạo nghễ.

 - Ối trời ơi ! Cái ông này, làm ngă xe người ta không thấy sao ?

 - Đâu ?

 - Tui dựng lên rồi.

 Lại cười vang.

 - Đáng lẽ cô bé phải để tôi dựng lên cho, rồi tôi xin lỗi cho phải đạo.

Vừa nói anh ta vừa ṿng tay lại, cúi đầu, rồi đột nhiên lấy chiếc mũ xuống cúi gập người chào qua một ṿng...rất nghệ sĩ.

 - Sorry..Cô bé Lọ Lem.

 - Uư trời ! Tui mà là Lọ Lem sao ?

 - Ừ ! Cô có cái cười giống cô bé Lọ Lem.

 - Anh đă gặp cô Lọ Lem rồi à ?

 - Ừ ! gặp rồi. Và cô ấy bảo tôi sẽ gặp Lọ Lem nữa. Cô cười như đóa hoa x̣e cánh hé nụ, hàm răng trắng đều, đôi mắt biết cười theo, ánh lên tia sáng trong đêm hương tỏa ngọc lan...

 

Anh huơ tay diễn tả, tôi đă bỏ chạy vào nhà, cười một ḿnh. " Ḿnh thua anh chàng này rồi, miệng mồm nói ǵ đâu.." Tôi cũng chợt nhớ ra đôi mắt anh ta. Đôi mắt to, đen, hiền hậu, sáng long lanh, luôn nh́n thẳng vào người đối diện. Tôi nghe bạn nói : Sách Ma y thần tướng bảo " Người có đôi mắt đen là người thủy chung quyết đoán, bản lĩnh, thông minh. C̣n người đôi mắt trắng dă là người không chân thành, bạc t́nh bạc nghĩa, có thể phản bội bất cứ lúc nào ". Đôi mắt anh ta như biết nói, nh́n người có thể đoán được tâm hồn ư nghĩ người ấy.

 
Tôi cũng vào pḥng với các bạn. Căn pḥng vừa đủ để các bạn vui chơi. Tấm bảng với hàng chữ " MỪNG...............MỪNG.................".

 

  Tấm phong màu vàng che ở phía sau. Hoa nhiều, ṿng hoa những ḍng chữ chúc mừng để giăng hàng, những gói quà chất cao, hoa tràn ngập hoa, cả hoa xương rồng, những gị phong lan cũng vui mừng nở hoa chúc mừng anh chị. Anh đen đen, chị " xanh đỏ vàng " bên nhau cười cười đón khách. Tiếng anh Hóa vang lên mời khách. Giọng Huế trong micro vẫn nghe rơ từng tiếng. Anh là dân Huế chính gốc, gặp chị, nhận nơi này làm quê hương.

 

Ta ở đây gữa ḷng phố biển

Mà vẫn nghe như Đất Mẹ Huế thân thương..

 

để mỗi lần thăm Huế ngắm sông Hương núi Ngự vẫn đẹp như tranh, " Anh có về thăm thôn Vĩ " để ngắm " Lá trúc che ngang mặt chữ điền ", ngồi ghế đá dưới hàng phượng vĩ rực lửa ngắm màu vôi đỏ hồng là lạ của trường Đồng Khánh - Quốc Học, ngắm các cô gái Huế dịu dàng tha thướt trong chiếc áo dài trắng đi guốc lộc cộc trên cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp.

 

 

Tôi cầm micro xuất hiện phía trên giữa khuôn viên nho nhỏ là " sân khấu " trong căn pḥng ấm cúng, xung quanh hoa lan tím buông rũ, hoa vàng rực rỡ, có hoa như chiếc hài xanh cô Tấm. Nhạc đệm lên. Không gian nóng lên rộn ră trong khi gió vẫn thổi hun hút ngoài trời. T́nh người, t́nh bạn đă ngăn bước Ông già Đông xám xịt lạnh giá đến nơi này. Tôi bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của anh ta nh́n nh́n như tự hỏi :" Ạ, làm MC đây mà, c̣n giấu nữa hả ! " Tôi nghe tiếng tôi vang lên, giọng trong vắt họa mi và như có chút ǵ nũng nịu ( như cố tật rồi th́ phải, đă bảo bỏ rồi mà nói là nó như thế ) : " Có bạn hỏi tôi : Đă đến nhà anh Hóa lần nào chưa ? Chưa hả ?.. À..Đến đó sẽ được ngắm hoa, ngắm ḍng sông miên man chảy, ngắm Tháp Bà cao vút ẩn dấu ngàn đời cổ kính..Và hôm nay chúng ta đă đến đây để ngắm hoa, để tiễn đưa mùa đông và mừng anh chị vượt bước thời gian " thất thập cổ lai " sống vui hạnh phúc cùng con cháu và bạn hữu. Và c̣n tiết mục nữa anh chị sẽ cho chúng ta biết sau. Thế th́ c̣n chờ ǵ nữa, các bạn hăy t́m chỗ ngồi đi nào. Nhanh lên nào, các bạn ơi ! ". Tiếng tôi thúc giục reo vui, ai nấy vỗ tay và nhanh chóng ngồi vào bàn.

 Anh chị Hóa lên cám ơn bà con, bạn bè đến dự :

 - Dạ, cám ơn các anh chị rất nhiều. Chúng ta tiễn đưa mùa đông, tiễn cái giá rét u buồn, đón cái ấm áp của mùa xuân, với cái nồng nàn của t́nh bạn. Và hôm nay chúng tôi cũng muốn giới thiệu với các bạn trang web mà chúng tôi tham gia từ lâu...

 Anh một bên, chị một bên, nắm hai bên dăi băng màu vàng che gần bên chữ MỪNG...giựt mạnh. Dăi băng rơi xuống. Hàng chữ :

 

 MỪNG :    WWW.NINH-HOA.COM 6 TUỔI 

 MỪNG :ĐẶC SAN QUÊ HƯƠNG - T̀NH YÊU - KỶ NIỆM
  SỐ THỨ 2.

 

Ai nấy trố mắt nh́n. Tiếng vỗ tay vang lên. Ở trên bàn, anh chị đă sắp xếp tập Đặc san Quê hương - T́nh yêu - Kỷ niệm số thứ 1 các tập quây lại thành h́nh chữ số 1, h́nh chiếc cầu bắc qua nước sông Dinh vẫn chảy hoa lục b́nh đỏ vẫn c̣n đây, các tập Đặc san số thứ 2 xếp thành h́nh số 2, một màu xanh miên man trải dài ngút mắt, màu trang nhă, vẫn c̣n thơm mùi giấy mới. Anh Hoá nói tiếp, giọng Huế nhẹ nhẹ :

 - Web Ninh Hoà được 6 năm rồi. Webmaster và các anh chị đă tổ chức ra mắt, c̣n hôm nay chúng ta gặp mặt nhau đây để nói cho nhau nghe t́nh cảm của những người yêu trang Web. Đây là nơi chốn để t́m về, là nơi mọi người đến với nhau, cùng viết về nhau những ǵ ḿnh nghĩ, những ǵ trăn trở. Nhớ quê hương ư ? Hoài niệm về mối t́nh ngày xưa áo trắng ư ? Luyến tiếc những kỷ niệm đong đầy kư ức ư ? Ta có thể trang trải ḷng ḿnh và t́m thấy ở đây những t́nh cảm ấy. C̣n nữa, trang web đủ sắc màu cuộc sống, phong phú, đa dạng các thể loại, các mục, địa lư nhân văn...haha..đại khái là có thể biến một anh chàng nấu ăn nội trợ tài ba hay biến một cô gái am hiểu mọi vấn đề nâng cao kiến thức...

Mọi người cười to. Tiếng cười to đến nỗi Ông già Đông lụ khụ đang bay cũng ngoái đầu nh́n lại.

 Bạn có điều ǵ không nói được ? Ồ, không sao, bạn hăy nói ở đây. Các bạn đang lắng nghe bạn nè.

 Có điều ǵ buồn ư ? Bạn hăy tâm sự cùng mọi người.

 Có điều vui ! Càng tốt. Hăy cho các bạn cùng vui. Niềm vui nhân đôi nỗi buồn xẻ nửa. Các bạn đang chờ đây !

Tôi cũng đang tham gia trang Web ấy. Tôi viết làng nhàng, viết cho đỡ buồn, để giải tỏa và tôi t́m thấy ở đó một sự trang trải t́nh người, viết thoải mái vui vui. Chỉ có anh. Anh ta ngơ ngác chăm chú nghe và cau mày suy nghĩ. Ạ..Tôi vui lắm. Tôi có dịp " trả thù " anh ta rồi. Tôi sẽ làm cao. Tôi sẽ chảnh. Tôi sẽ chờ anh ta năn nỉ măi mới nói cho biết trang web như thế nào. 

 

Rồi anh chị Hóa cầm ly rượu đỏ hồng đi mời từng bàn. Mọi người cười vui át cả tiếng tôi. Rồi trong mọi người không ngờ, mà tôi cũng không ngờ, tôi leo lên chiếc ghế cầm micro, giọng phụng phịu : " Mèo Ướt nói mà ai lo uống không hà, lo hô" dô dô " không hà, chẳng chịu nghe, cho phép Mèo Ứơt đứng lên cao để mọi người cùng nghe.." Ai cũng cười. Trẻ con ghê ! Anh ta từ từ tiến lên " sân khấu”. Tôi trao micro cho anh. Anh ta nghiêng đầu, tặng tôi một đoá hồng đỏ thắm, nghiêng đầu nói nhỏ với tôi :

 - Tặng MC. “ Cứu phe đó nhé “ rồi nói to : Đóa hoa mà tôi tặng MC rồi cũng tàn nhưng tôi muốn t́nh cảm của chúng ta, những người bạn, những thành viên trang Web vẫn tràn đầy, rồi anh cất cao tiếng hát: Loài hoa không vỡ đó là loài hoa nở trong vườn yêu…” Anh hát không hay nhưng mở rộng ḷng ḿnh, giọng tenor ngọt ngào. Ai nấy vỗ tay và la to :” Bis bis bis..” Anh cười cười rồi hát bài Đêm đông." Chiều chưa đi màn đêm buông xuống, đâu đây nghe lững lờ tiếng chuông...." Mọi người xít lại gần nhau và thấm thía " Có ai thấu t́nh cô lữ đêm đông không nhà.." Hát xong anh ta đi lừng lững về phía tôi, ngồi cạnh tôi, gắp bỏ chén miếng cà chua :

 - Ăn đi cho đẹp da..

Rồi xuống giọng hỏi tôi về trang Web Ninh Ḥa. Tôi cũng không rành lắm, bảo anh hăy vào trang Web sẽ biết những ǵ cần biết, sẽ thấy những ǵ cần thấy. Thôi, không “ trả thù “ nữa, không làm cao nữa, không chảnh nữa “ Thêm bạn bớt thù “ mà.

 - Anh vào đi. Hay lắm đấy !

 A, cái khoản “ tiếp thị “ này Webmaster có biết không đây.

 - Nhưng tôi vụng về, văn chương lóng ngóng không biết có được không ?

 - À, không sao đâu, chủ yếu là vui và t́nh cảm. Đồng hương và thân hữu mà.

Ủa, sao xảnh xẹ thế ! Thôi, lỡ trớn rồi, làm luôn.

 Các bạn vui chơi, người đọc thơ, ngâm thơ, ca hát. Gần cuối giờ, tôi lên kể câu chuyện t́nh :

 “ Có người con gái đi một ḿnh đến hỏi chàng trai :

 - Anh có thích em không ?

 - Không.

 - Em có dễ thương không?

 - Không.

 - Anh có yêu em không?

 - Không.

 Cô gái khóc, bỏ đi.

 Chàng trai kéo cô lại và nói :

 - Anh không thích v́ anh yêu em ; em không dễ thương v́ em quá đẹp; em ra đi, anh không buồn v́ anh sẽ chết. Chúng ta sống trên đời không phải để t́m thấy một người hoàn mỹ để yêu thương mà là “ học cách yêu thương người không hoàn mỹ một cách trọn vẹn “. Ta có thể ở ở măi măi bên người ḿnh yêu thương. Như bạn bè ta đây, như trang Web Ninh Ḥa, có thể không hoàn mỹ lắm v́ con người mà có ǵ tuyệt đối đâu, nhưng ta hăy yêu thương để bạn bè, để trang Web hoàn mỹ hơn.

Tôi triết lư văn hoa một chút. Ai nấy cười mím chi, ngạc nhiên sao hôm nay Mèo Ướt điệu đà t́nh cảm thế không biết. Các bạn cùng nhau hát vang bài ca tạm biệt “ Rừng núi giang tay nối lại biển xa ta đi ṿng tay lớn măi để sơn hà …”.

 Anh Hóa kêu mọi người chạy xe dọc biển Nha Trang, ngồi ngắm biển rồi chạy xe ṿng ṿng khắp đường phố đầy kỷ niệm ngày xưa, để nghe cái lành lạnh mùa đông len nhẹ vào hồn, để nghe tán lá cây âm vang xào xạc, để nghe hương đêm thơm thấm đẫm ngọt ngào; để nghe hơi thở biển đê mê, để nghe trời đất giao ḥa một cơi.

 

Các bạn,

 

Nếu các bạn thấy một nhóm người ngồi mơ màng ngắm biển, hay chạy xe long nhong ngoài phố, đó là chúng tôi. Chúng tôi đang học cách yêu thương t́nh người, t́nh bạn, t́nh đồng hương thân hữu một cách hoàn mỹ.

 

 

 

  NGUYỄN THỊ THANH TRÍ

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thị Thanh Trí                |                 www.ninh-hoa.com