Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

 
 

Vết cũ thời huy hoàng...  (Kỳ 1)

         Sau tuần chôn cất Agnes, nắng cũng đă lững-thững về.. tôi như hửi thấy hơi ấm quyện trên bầu trời bắt đầu cao xanh.. tâm hồn tôi muốn bay bổng hơn và mơ-ước lại trở về nhiều hơn.

         Hơn hai mươi năm sống nơi xứ lạnh thật lạnh này tôi thật biết “mê” nắng là nghĩa ǵ rồi và tôi cũng thật hiểu rồi cái sung sướng mỗi khi được ngồi ngắm nắng lên cao và cài nồng ấm mỗi khi được nắng xuyên áo soi vào da thịt..

         Xếp gọn những chiếc áo ấm mùa đông nặng trĩu vào góc tủ và tôi đặt để những chiếc áo ấm nhẹ hơn vào chỗ cho mùa xuân.. 

         Mặt biển trước nhà trông như không c̣n tí lợn-cợn nào của băng tuyết nhưng mặt nước như c̣n nặng v́ cái giá buốt vẫn c̣n, ngọn gió đầu xuân mang hương cuối đông thổi bạt về từng cơn,nhưng mặt nước cũng không gây nổi sóng, chỉ gờn-gợn lùa đùa tia sóng nhỏ .. Vài chú vịt trời be bé đă xuất hiện mon mem ven bờ, lùa lùa những chiếc mỏ nhỏ xúi vào những bụi rong quanh bờ t́m kiếm thức ăn.. Chỉ dăm ba phút rồi như rủ nhau bơi nhanh ra cửa biển xa.. 

         “T. ngày mai chuyến bay của ḿnh vào lúc hai giờ trưa, nhưng tôi nghĩ ḿnh nên sửa soạn hành-lí ngay ngày hôm nay để không phải quên sót điều ǵ.. đồng-ư với tôi không?”

         Tiếng Thạch vang lên bên cạnh, đưa mắt tôi nh́n Thạch gật đầu đồng-ư và quay vội nh́n ra biển xa trước mắt t́m bóng những chú vịt trời con về đây t́m ăn sớm có c̣n quay trở lại không (?) nhưng không.. biển cũng chỉ gờn-gợn li ti sóng một ḿnh.. 

         Chúng tôi đến tới phi-trường Leonardo Da Vinci th́ trời cũng đă về chiều, sân bay tương đối lớn nên đi t́m nơi để nhận hành-lí cũng không dễ dàng lắm nếu không cẩn-thận đọc tin ghi chú trên bảng.

         Lượn đi rồi lại lượn lại cũng đôi ba ṿng chúng tôi mới t́m ra đúng chỗ lấy hành-lí của chuyến bay mang số của chúng tôi. 

         Ra khỏi pḥng nhận hành-lí, khung trời như mở lớn ra, tôi hít vội không khí thật thoáng thật mát (ấm hơn Nauy) của mùa xuân trên đất thánh Roma, mà là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến, tôi cởi nhanh chiếc áo khoác vắt lên bên trên chiếc va-li để hưởng tí nắng c̣n sót lại cũa buổi chiều xiên qua chiếc áo cánh cụt tay mà cảm giác rất tuyệt..cảm giác của sự khao khát nắng. 

         Thạch mau chóng lắm t́m ra một chiếc taxi vắng khách, bác tài-xế trông tuổi đă cao nhưng dáng không cao lắm, nét mặt như xuề-xoà nhưng rất nhanh nhẹn, tôi đoán bác ấy không nói được tiếng Anh nên tôi ghé tai nói với Thạch nên đưa giấy đă có ghi sẵn địa-chỉ và tên khách-sạn mà anh đă in ra từ internet cho bác ấy, bác ấy sẽ hiểu nhanh hơn (biện pháp thích nghi nhất).

         Đúng như ư tôi đoán, bác taxi già vẫn c̣n mặc chiếc áo ấm mùa đông dầy cộm ph́-phèo điếu thuốc lá như lúc nào cũng có ở trên môi, gục gặt cái đầu ngay khi trông thấy tên khách-sạn Thạch đưa ra. 

         Bác taxi lái xe cũng ch́ lắm, cứ lách lấn đường rồi mới nháy đèn xin đường, đôi lúc bác bị người khác qua mặt lấn đường giống như bác đă làm th́ bác lại cứ như “bực” ḿnh lắm nhấn mạnh vào c̣i như hiệu báo..

         Giao thông ở Roma cũng có tính chất “nóng” gần như Viêt-nam (gần như thôi) mặc dù Ư cũng thuộc phần xứ lạnh (Châu-âu).

(Ư nằm dưới Nauy hai kinh-tuyến)

 

 

         Lần đầu tiên tôi đến Roma thành-phố chính của nước Ư, tôi đă sang Ư một lần vào năm 2004 nhưng chỉ đến thành-phố nhỏ Bergamo láng giềng với Milano nổi tiếng về nhiều danh hoạ-sĩ. 

         Cây cỏ hai bên đường xanh và xanh mát làm tôi nao nao quá nhớ nét xanh ở quê-hương ḿnh. 

         “Trông ḱa” tôi đưa mắt cho Thạch cùng nh́n ra bên ngoài cửa xe “ Cây cối xanh tươi quá làm nhớ Việt-nam ghê, anh có thấy ở đây cây cối cũng xanh ŕ như ở Vn? Trông nồng ấm tuyệt diệu quá phải không?” Thạch gật gật cái đầu đồng ư với tôi và nói: “Khí hậu ở đây ấm-áp quá mà bác tài “ diện” chiếc áo mùa đông nặng chịch có lẽ ông ta vẫn c̣n lạnh chăng? Ông vẫn c̣n đang mở máy sưởi ấm trong xe nữa chứ!” Chúng tôi nh́n nhau cười ngầm, không khí trong xe có hơi ngột nhưng v́ ngôn-ngữ bất đồng chúng tôi đành nh́n nhau cười chịu đựng.. 

         Trước khi chúng tôi lên lịch tŕnh cho chuyến đi này Thạch đă t́m sách để chúng tôi cùng đọc qua những từ thường phải dùng nhất để có thể ứng-phó mỗi khi cần, như những từ về đau bịnh, nhà thương, chào hỏi hay món ăn món uống, lời cám-ơn ..v..v. Nhưng đáng tiếc chúng tôi không học những từ để có thể nói chuyện với bác tài cho vui..  

         Thời gian ngồi trong xe tôi thấy có khá lâu, khi thành-phố hai bên đường đă lên đèn, bác tài mới đậu xịch xe bên đầu tấm biển to đề tên khách–sạn chúng tôi muốn tới.. Bác tài chỉ tay vào con đường hẹp phía sau tấm bảng tên khách-sạn vừa “sổ” cho một tràng tiếng Ư,tôi chẳng nghe chẳng hiểu được tí ǵ..Nhưng Thạch th́ như hiểu rất nhanh qua những nhịp-điệu giải-thích bằng tay của bác tài chăng.. “Ông ta nói ḿnh chỉ đi vào bên trong sau dăy tường này là vào sân của khách-sạn rồi, xe không thể vào được v́ tối khó nh́n rơ cho ông ta khi lái vào đường hẹp!.” Thạch “thông-dịch” như thế cho tôi, tôi chợt nhíu mày khó hiểu, tôi biết “rơ” là anh chẳng hiểu tí ǵ khi bác tài cho một “tràng” tiếng Ư với giọng địa-phương như thế mà!..

         Thạch “nghiên-cứu” rồi đây!..chắc là rất tỉ-mỉ đường đi lối về của khách-sạn (địa-bàn h́nh thể của khách-sạn trong vi-tinh) cho nên anh trở nên như thông-minh “đột-xuất” là thế!. 

         Thạch ch́a tờ năm mươi Euro, bác tài mỉn cười vui hài ḷng gật nhẹ đầu chào và nói lời tạm-biệt với chúng tôi.

         Đẩy hành-lí vào bên trong khách-sạn, một thanh-niên tiếp-viên người Ư, anh ta giao-tiếp với chúng tôi bằng tiếng Anh nên dễ dàng cho chúng tôi và tôi cảm thấy yên ḷng hơn.

         Sau khi xác nhận tên chúng tôi qua vi-tính, mau chóng thôi chúng tôi được nhận pḥng đă đặt từ tuần qua. Pḥng nằm trên từng lầu hai của khách-sạn nhưng chúng tôi phải dùng thang máy để nhẹ nhàng với hai cái vali to. 

         Căn pḥng không rộng nhưng không hẹp lắm, nội- thất trang-hoàng theo lối cổ-điển Ư màu vàng đất của tường làm căn pḥng trông ấm cúng và gần gũi, nhất là bức tranh tuy không phải do van Gogh vẽ nhưng người hoạ-sĩ Ư nào đó theo trường phái van Gogh| làm căn pḥng trở nên quí phái sang trọng.. 

         Tôi để mặc Thạch xếp đặt hành-lí vào bên trong tủ, tôi nằm dài người tôi ra gường, giăng đôi tay thật thẳng ra cho giăn gân cốt trả thù những giờ bị tù túng trong chuyến đi, mắt tôi chạm ngay những tiết tấu của nghệ-nhân nào đó chắc chắn phải mất rất nhiều thời gian để hoàn thành h́nh đôi thiên thần quyện vào nhau giữa đám mây xanh như đang bay nhẹ xung quanh trên trần nhà cao. 

“Ḿnh ra ngoài t́m ǵ ăn tối chứ?” Thạch lên tiếng hỏi

“Vâng, ḿnh sẽ ra ngoài cho biết thế nào là Roma về đêm chứ! Nhưng trước hết tôi phải tắm và thay bộ quần áo đẹp để sau đó c̣n đi dạo quanh phố chứ..”

“Đúng vậy! Mà T. có cảm thấy đúng lư rằng ḿnh đă chọn đi Roma?”

“Vâng, T.thật là mơ ước đă lâu và bây giờ th́ ḿnh đang ở Roma thành-phố của vàng son nghệ-thuật.” 

         Định là mặc chiếc váy mới mua dạo phố cho đẹp, nhưng Thạch bảo rằng tuy Roma không lạnh như ở Nauy nhưng về đêm Roma cũng lạnh không ít v́ Roma cũng chưa đi hẳn vào mùa hè (c̣n xuân), nên tôi phải mặc áo quần cẩn-thận ngoài ra c̣n phải có áo ấm ngoài.

 

         “Ḿnh nên hỏi thăm anh chàng nhân viên trẻ kia về phố xá và quán ăn ?” “Ừ.. ư-kiến hay đấy!”Thạch đồng ư với tôi và anh tiến nhanh đến quày tiếp viên..

         Tôi đi loanh quanh quan sát t́m những bản quảng-cáo đặt bên chiếc bàn nhỏ..

         “Cám ơn..chào..” Tôi nhanh chân đến sát bên Thạch khi nghe tiếng anh cười chào tạm biệt anh nhân-viên bên quày tiếp-tân.

         “Đi thôi bây giờ tôi biết rồi,biết chỗ ḿnh sẽ đến..”Tôi thoăn thoắt đôi chân theo sát Thạch..

         Khí hậu mùa Xuân về đêm của Roma cũng lành lạnh nhưng không giá buốt, mau chóng lắm chúng tôi t́m ra tiệm ăn chuyên về hải -sản theo lời giới thiệu của anh nhân-viên khách-sạn, nằm chéo đường với khách-sạn tôi ở chỉ độ năm mười phút đi bộ.

         Thực-đơn của tiệm thật xa lạ với tôi và Thạch, nên chúng tôi nhờ chính nhân-viên tiệm giới thiệu món ăn dùm cho chúng tôi. Thạch được giới thiệu loại rượu vang của tiệm, nhưng anh nhân-viên quên rằng tôi là người thử rượu tốt hơn Thạch..

         Cô nhân-viên mang tới bên tôi chiếc giỏ mây nhỏ bên trong đựng những chiếc bánh ḿ nướng nho nhỏ chỉ bằng những ngón tay trông rất dễ thương và thèm bỏ vào mồm ngay v́ đang đói.

         Khi những chiếc bánh–ḿ nho nhỏ dễ thương gần như biến hết vào bụng của tôi và Thạch rồi chị nhân-viên mới xuất hiện và mang tới cho chúng tôi món thứ hai.

         Món cá khô chiên..Tôi hơi ngạc nhiên nên cứ ngó chầm chập vào những “chú” cá nho nhỏ h́nh dánh cũng nho nhỏ dài dài như nhũng ngón tay giống những ổ bánh ḿ vừa qua. “Thử đi..”Cô nhân-viên luôn vui miệng cười đưa tay ra hiệu mời tôi ..Cẩn thận tôi dùng nĩa xiên một “chú” cá cho vào đĩa.. Đưa lên miệng cắn miếng nhỏ.. “Ừm.. ừm..” Thạch hỏi nhanh “Được chứ..?” Tôi gục gặt cái đầu ra hiệu, Thạch theo dơi kỹ nét mặt của tôi khi tôi vừa cắn miếng cá vào miệng,Thạch hiểu-ư tôi muốn nói ăn được là ngon và anh cũng dùng nĩa xiên “chú” cá con đặt vào đĩa, cô nhân viên ghé mặt hỏi tôi “Thử được chứ?” “Vâng, ngon lắm!” “Nhưng sao lại chiên cả đầu cả vi cả vảy thế” “Đặc sản của vùng chúng tôi là thế mới ngon..” Những “chú” cá khô nho nhỏ gịn gịn daidai mằn mặn có tên gọi rất địa-phương của Roma ấy sau khi rời khỏi Roma tôi có nhiều cái để nhớ quá nên quên mất tên rồi mặc dù cô nhân-viên đă lập lại với tôi hai lần.

         Bụng đă lấp lững đầy cô nhân-viên mới mang món chính của buổi ăn ra cho chúng tôi, món ḿ Ư sào hải sản là món tôi cố t́nh chọn để cảm nghiệm chính ḿ ư của người Ư trên đất ư có khác ǵ với ḿ ư trên vùng đất tôi ở.

         Dĩa ḿ to..làm tôi lo không chỗ chứa, v́ cái tật dễ đói mà mau no của tôi th́ làm sao mà tải hết.. “Ăn dùm một nửa nhé!..” “Không..không..Tôi phải ăn món của tôi chứ!.. không ăn hộ được đâu!”..Thạch mau mắn “băi nại” với tôi rằng chẳng cứu với vớt tôi được tí ǵ đâu..

         Cố gắng lắm tôi cũng chỉ nhét vào dạ tôi được nửa dĩa ḿ mà tôi hăm hở lắm khi tôi c̣n ngồi trên máy bay tôi đă tâm sự với Thạch rằng tôi “mê” món ḿ ư..

         Thạch hả hê vét sạch dĩa ḅ bí-tết, đưa mắt nh́n tôi như “thương hại”.. “Được chứ? Hay dở?” “Ừm.. được..nhưng nhiều quá nên ngán đó thôi..” “Không ăn hết cũng không sao đâu, v́ họ cũng hiểu là nhiều quá mà..” Thạch “an-ủi” tôi để tôi vui.

         Rời khỏi tiệm trời cũng đă vào đêm Thạch hỏi tôi muốn dạo phố về đêm của Roma “Mệt rồi..v́ no quá..ḿnh về khách-sạn ngủ để dành sức cho ngày mai đi nhiều cây số nữa.” Thạch đồng-ư ngay và chúng tôi quay trở về khách-sạn..Tiếng nói tiếng cười, tiếng gọi nhau vẫn lao xao trên phố nhưng tôi muốn ngủ một giấc ngủ thật dài thật đầy bồi bổ cho sức khoẻ để ngày mai thực sự ngắm nh́n khung trời được gọi tên thánh-địa.. 

Bạn muốn cùng tôi dạo quanh Roma? ..

Xem kỳ 2

             

 

     Phi Ṛm
 Na-Uy, 20-07-2010

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com