thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

                                                                                               

* Kỳ 23:  BUỔI TRƯA VĂN NGHỆ BỎ TÚI Ở BIỂN DAYTONA

(tiếp theo Kỳ 22)

 

Trời biển Daytona giữa buổi trưa hè nắng chang chang. Tôi chưa thấy lần nào nắng và nóng kinh khủng như thế. Nhiệt độ cát biển nóng ran, gió ngoài biển như im hơi, không một ngọn gió thổi tạt ngang. Tất cả mọi người đều xuống xe và dự định cắm dù hoặc lều cho mát để chạy xuống biển tắm nhưng vô kế khả thi v́ mặt biển cách bờ cát một khoảng cách cũng khá xa. Nếu đi chân trần chắc chắn sẽ bị phỏng chân. Ai nấy đều đội mũ nón và t́m chỗ trú ẩn nhưng tuyệt nhiên trên bờ chỗ gần khách sạn cũng không một bóng cây. NXV đi t́m một chỗ mát ở cái gầm thật thấp sát bờ tường khách sạn để ngồi nghĩ một tí nhưng cũng không thể ngồi lâu quá 5 phút v́ cái nóng đe dọa một cách khủng khiếp. NXV là người chịu đựng nắng mưa giăi dầu ǵ cũng giỏi nhưng lần này đành phải chào thua...

 

Thầy Ngô và quư anh chị em đều lắc đầu không t́m ra được giải pháp. Nếu tiếp tục ở đây sẽ bị cháy thiêu nên cuối cùng tất cả bàn bạc nhau "di tản chiến thuật", "rút dù" lên bờ để đi t́m một công viên nào có bóng mát để nghĩ ngơi và ăn trưa thay v́ tắm biển. Công tác t́m kiếm đặc biệt này được giao cho ái nữ anh chị NVThành là cháu Kim Loan đảm trách. Một lát sau chưa đầy 5 phút, cháu KLoan cho hay đă t́m được một công viên rất gần ở trên bờ. Thế là kế hoạch nhảy xuống nước tắm biển bị thất bại. Tất cả đều lên xe quay đầu lại chạy ngược ra khỏi vùng biển và t́m đến một công viên trống trải, đầy cây lá xanh tươi nhưng không người, rất ư là lư tưởng, cách đó không xa.... để 'cắm dùi' cho buổi ăn trưa và sinh hoạt văn nghệ tập thể cho vui.

 

Riêng NXV v́ chú ư t́m giấy trắng sạch sẽ để viết lại bài thơ tếu khi năy nên cần t́m một nơi yên tĩnh để ngồi chép lại... Xe vừa đổ bến ở 'parking lot', trong lúc không ai để ư, NXV im ắng phóng nhanh đến một lùm cây đầy bóng mát gần bờ sông để an tọa và chép lại bài thơ để lát nữa đây sẽ đem ra sinh hoạt. Khoảng 10 phút sau, bài thơ đă được ghi chép lại đầy đủ và hoàn tất.... NXV nhảy phóc ra khỏi lùm cây, ung dung tiến thẳng về các chái đầy bóng mát mà quỷ anh chị em đang ngồi... Tưởng không ai thấy, tưởng đă êm xuôi, ai dè lúc bước gần tới nơi th́ gặp cháu Kim Loan đứng sẵn ở đó hỏi một câu thật ngạc nhiên hết sức:

 

- Ủa chú đi chép cái ǵ vậy???

 

NXV giật ḿnh! Trời ơi tưởng không ai biết, ai dè cháu KLoan thông minh thật! Thấy tôi cầm cây bút với tờ giấy, cháu hỏi một câu trúng ngay chóc vào tâm trạng tươi vui của tôi. NXV cứ như người ăn vụng bị bắt gặp... Phục thầm cô cháu nhỏ...

 

Đă đến giờ ăn trưa, quư chị ngồi tŕnh làng các thức ăn mang theo để lên bàn ngon lành. Phe nam th́ phụ việc cho quư chị. NXV xách cây đàn guitar của anh Vinh Hồ mang theo để làm văn nghệ văn gừng giữa buổi ăn... Chương tŕnh văn nghệ bỏ túi bắt đầu với Thầy Lê V Ngô cất lên hai câu thơ xướng để anh chị em nối đuôi nhau thành một bài thơ vừa dài vừa ư nghĩa...

 

Kế tiếp anh Vinh Hồ xúi giục NXV với chị HNiệm, TNga chuẩn bị đọc bài thơ tếu đi biển Daytona mà tôi vừa viết xong ngay ngắn trên tờ giấy trắng tinh... Chị HNiệm muốn đọc cho bà con nghe. Lư do NXV có tính hay cười nên không thể đọc trơn tru suốt cả bài thơ được, v́ sẽ bị ngưng lại nửa chừng... Công nhận chị HNiệm có máu tếu cao độ, có lẽ v́ ngày xưa chị là cô giáo đă quen sinh hoạt với học tṛ rồi chăng nên chị cầm bài thơ lên đọc từng câu một và lại đóng kịch nữa chứ làm ai cũng tức cười... NXV xin chép lại nguyên văn bài thơ này để quư anh chị tiện theo dơi:...

 

Thơ Tếu Đi Biển Daytona

 

Ba xe đi biển trưa nay

Mới ra bị lạc, loay hoay t́m đường

Xe chạy mà chẳng chịu nhường

Mặt mày tái mét thảm thương quá chừng!

Vinh Hồ điện thoại không ngừng

Thủy Tiên nhắc nhở xin đừng nói phone

Kiều Oanh ôm bụng cười ḍn

Vinh Hồ lái gió boong boong đường dài

Cung Đàn ghi chép lai rai

Kể chuyện đi lạc: Hùng, Hoài Niệm, Sanh

Bọc hậu có nguyễn Văn Thành

Thân h́nh hộ pháp cũng đành chịu thua

Song Hồ lái chạy mút mùa

Làm như hiệp sĩ chạy đua đường trường

Trên xe có chở hai nường

Tuyết Nga ngủ gục dễ thương vô cùng

Chị Yến bảo chậm đi cưng

Hai xe mất biệt ḿnh đừng phóng nhanh

Thầy Ngô nhắc nhở Văn Thành

Tṛ nên cảnh giác kẻo “banh ta ḷng”

Hoàng Tiên chớp hàng mi cong

Bảo kiểu này chắc “đi đoong” có ngày

Chị Giỏi lên tiếng nói ngay

Hôm qua say ói ngất ngây con tàu

Nguyên Chất giở giọng lầu bầu

Bảo đi về sớm câu câu cái ǵ?

Cô Hà nằm thở ph́ ph́

Thầy Ngô hoảng hốt bảo đi về liền

Anh Thành luống cuống như điên

Lái xe về trễ làm phiền người ta

Kim Loan thấy vậy bảo Ba

Vui lên Cô Chú kêu ca làm ǵ?

Tới đây kết thúc bài thi

Trả tiền vô cửa mà đi xuống bờ

Daytona khói sương mờ

Đang vui lại hỏi bao giờ gặp nhau?

Nghe hỏi mà thấy phát rầu

Nh́n nhau đói bụng bắt “đâu cái điền”

Thơ này của mấy người điên…

 

HNiệm chấm dứt mục đọc thơ tếu đi biển Daytona làm ai cũng ngạc nhiên và cười đến bể bụng. Lư do chẳng ai ngờ là trên đoạn đường dài mấy chục cây số đó, xe anh Vinh Hồ chỉ có 5 người mà đă hoàn tất bài thơ dài một cách trọn vẹn đầy tính hài hước như vậy phải kể là thần sầu! Kế tiếp chương tŕnh là màn hát bài cḥi cũng do đạo diễn HNiệm phụ trách.

 

Mọi người nhớ lại đêm trước, văn nghệ của Hội Đồng hương Nịnh Ḥa Dục Mỹ, chị HNiệm và anh Nguyễn Đích đă thay phiên nhau tŕnh diễn màn hát bài cḥi khiến đồng hương ai cũng vỗ tay khen ngợi. Bữa nay được thể làm tới, chị HNiệm vừa diễn xuất vừa cầm cái mũ giả vờ đi xin tiền, chị đến từng người sau mỗi câu hát... Ai nấy đều ôm bụng cười đến rơi nước mắt... Chẳng biết xong cuộc có được đồng nào trong cái mũ không?

 

Sau đó anh NVThành yêu cầu NXV hát bài vọng cổ T́nh Anh Bán Chiếu của soạn giả Viễn Châu trước đây do đệ nhất danh ca Út trà Ôn hát... Lư do là đêm trước ở nhà anh Vinh Hồ, anh Thành bận phải đi đón khách phương xa tới nên chưa nghe NXV hát 'live' mà xưa nay anh Thành rất thích bản nhạc này... Có lần anh điện thoại qua Úc thăm và NXV vui quá đă hát cho anh nghe qua điện thoại viễn liên... Anh mong có dịp gặp mặt để nghe hát 'live' và lần này th́ duyên đă gặp được nhau. Tôi ôm cây đàn guitar mang theo từ nhà anh VH, găy lên vài nốt nhạc vọng cổ cho thiệt mùi để lấy hơi. Hồn vọng cổ của soạn giả Viễn Châu với hồn giọng ca vàng của Út trà Ôn nhập vai vào... Tôi mơn man cất tiếng hát...

 

Ḥ ơi...

Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm

Công tôi cực lắm mưa nắng dăi dầu

Chiếu này tôi chẳng bán đâu

T́m cô không gặp tôi gối đầu mỗi đêm...

 

Vọng cổ câu 1: Ghe chiếu Cà Mau đă cắm sào trên bờ kinh ngă Bảy, sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra... chào....

Cửa vườn cô đă khóa kín tự hôm nào...

 

Tôi vừa đánh đàn vừa hát, vẻ mặt làm ra cho có vẻ đau khổ, sầu năo y chang như chàng bán chiếu thất t́nh. HNiệm nhân cơ hội này lại cầm cái mũ đi xin tiền nữa... Mọi người lắng tai nghe, lúc đó chị Tuyết Nga chẳng biết ở đâu bất ngờ tiến đến rồi ngồi xích lại gần NXV để thưởng thức tận tai tận mắt trông có vẻ đăm chiêu lắm. Kể cũng lạ, chị là người Bắc mà lại mê giọng cổ miền Nam... Đôi mắt chị lim dim mơ màng như sông nước Cà Mau khiến bạn bè ngồi chung quanh bất ngờ đưa tay bấm máy chụp h́nh lia lịa vài tấm làm kỷ niệm cái cảnh anh chàng bán chiếu bị thất t́nh mà lại có người thính giả say mê ngồi bên... chẳng khác chi Người Đánh Đàn Trên Sông Mỹ Thuận... H́nh ảnh ấy thật đẹp và cũng rất tức cười... Ai thấy vậy cũng ôm bụng cười mê mệt mà chị TNga nào có biết, vẫn ngồi nh́n NXV đang hát một cách tỉnh bơ...

 

Màn vọng cổ chấm dứt với hai câu kết:"Sông sâu bên lỡ bên bồi, T́nh anh bán chiếu trọn đời không phai"... Đúng là lời tâm sự của một anh chàng thất t́nh hạng nặng...

 

Màn vọng cổ vừa xong th́ NXV có ngay chị đệ tử... Chẳng phải ai xa lạ, đó là chị Nguyên Chất người Ninh Ḥa đă lấy giấy bút ra bắt NXV dạy cho chị hát một câu vọng cổ 'xổ bù lon' coi sao. Chị chỉ cần một câu thôi... Chị Nguyên Chất thật dễ thương mà lại có vẻ đam mê vọng cổ miền Nam mới chết chứ. Viết xong một câu, tôi bảo chị NC luyện giọng... Chẳng mấy chốc, chị đă học thuộc ḷng cách vào câu ḥ và cách xuống câu 1 như thế nào... Chị hát lập đi lập lại nhiều lần khiến ai cũng tức cười... Nhưng nhờ chị có khiếu, sau cùng khó khăn cũng vượt qua, chị xuống câu 1 vọng cổ một cách ngon lành khiến ai cũng phục lăn... Kể từ đó trên đường về nhà, chị lại tiếp tục ôn đi ôn lại câu vọng cổ ấy cho mùi để có dịp tŕnh diễn...

 

Trong lúc tôi hát và đánh đàn, cháu KLoan lấy làm lạ nên chạy lại hỏi Mẹ "Mẹ ơi, chú Sn chơi đàn tay trái lạ quá Mẹ à!?". Thiệt ra cháu KLoan là một nghệ sĩ đa năng biết đánh nhiều loại đàn khác nhau kể cả đàn guitar, nhưng chắc cháu chưa có dịp thấy ai chơi đàn tay trái mà không đổi dây nên lấy làm lạ. Sau buổi tiệc, cháu chạy đến hỏi tôi làm sao mà chú chơi được đàn tay trái. Thật ra cái này cũng do thói quen trời sinh từ nhỏ đă thuận tay trái mà ra nên dần dần thấy quen tay nên tập chơi luôn tay trái. Đúng ra có nhiều người cũng đánh đàn tay trái, nhưng hầu hết họ đổi dây cho tương tự với lối đánh tay mặt, chớ ít ai không đổi dây mà đánh được. Do đó cháu KLoan rất giỏi mà cũng lấy làm lạ và thích thú với lối chơi đàn ngược đời kiểu này, kiếm đỏ con mắt chưa thấy một ai!... hihi

 

Sau đó có vài giọng hát góp vui thêm... Bóng chiều bắt đầu ngă dần xuống bờ sông trước mặt. Khí hậu giờ đây cũng êm dịu lại chứ không c̣n nóng như lúc ban trưa. Anh chị em cùng với anh chị Thành, anh chị Song Hồ, anh chị Vinh Hồ và Thầy cô Ngô cũng cuốn gói ra xe chuẩn bị chạy về nhà cho kịp v́ tối nay có màn tiệc chia tay do anh chị Song Hồ thết đăi cả phái đoàn...

 

Lần này th́ ai cũng chạy ro ro, chẳng ai c̣n sợ bị lạc đường nữa...

 

 

(c̣n tiếp)

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

5/2012

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com