thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

                                                                                               

* Kỳ 15: Chuyến thăm Vợ chồng Niên Trưởng Nhạc sĩ LMST ngoài băi biển.

(tiếp theo Kỳ 14)

  

... Niên trưởng LMST đội chiếc mũ ngắn vành màu nâu và chiếc áo màu bỏ ra ngoài quần trông thật b́nh dân ra đón anh em chúng tôi. Trông dáng ông đi đứng tuy chậm chạp nhưng rất vững chải chứng tỏ sức khỏe của Niên trưởng đă hồi phục rất nhiều chẳng khác nào một phép lạ. Căn nhà của vợ chồng LMST khá đẹp, xây theo kiểu tân thời, có mái dốc, phía sau là con kênh chạy xuôi ra biển Đại Tây Dương nên khí trời mát mẻ dễ chịu.

 

          Niên trưởng mời chúng tôi vào nhà, nơi đó đă có sẵn hiền nội của ông là chị Hoàng Yến và một người khách bất ngờ đến từ Houston tiểu bang TX là chị Hoài Niệm. Hai người chị này là bạn thân của nhau từ khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường Nguyễn Huệ ở Tuy Ḥa thời c̣n trung học - thuộc Tỉnh Phú Yên, một nơi mà tôi đă đi qua nhiều lần trước và sau 1975 đă để lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm - nơi mà các địa danh thân thương như Đông Tác, đường Trần Hưng Đạo, ra xa hơn là Sông Cầu, Lệ Uyên, Tuyết Diêm, Trung Trinh nằm gần Đèo Cổ Mă ra Qui Nhơn - tên đẹp như những mỹ nhân Tuy Ḥa một thời vang bóng... và nơi có những phong cảnh đẹp tuyệt vời... Như Đông Tác tựa Xóm Cồn nằm gần bờ sông và biển cả, như Sông Cầu với hàng dừa bạt ngàn bát ngát, như Lệ Uyên-Trung Trinh-Tuyết Diêm với những đồng muối trắng phau chẳng khác nào những đồng muối Phan Thiết... và phía trên những làng này có những gịng suối rất đẹp mà các Tiên nữ nơi đây có thể tha hồ tắm mát....

          Mỗi lần nghĩ đến Tuy Ḥa là chúng tôi nghĩ đến bài hát của Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang - bản Chiều Qua Tuy Ḥa với những gịng nhạc như sau:

 

Ngày xưa tôi đă đi qua Tuy Ḥa

Trời xanh le lói bao mộng mơ

Đàn chim tung cánh bay bay đầu gió

và đâu đây tiếng sông bồi phù sa

Ôi, những chiều mây vắt ngang lưng đèo

Vọng Phu đưa mắt cũng buồn theo

 

Chiều nay lơ lững tôi ngang Tuy Ḥa

Ngồi đây nhưng thấy như c̣n xa

Trường xưa hoang vắng hiu hiu bên ruộng lúa

Một con chim én nô đùa ngoài kia

Ôi bước dài ngao ngán bên nương buồn

Nh́n quanh trơ đứng bao đồng nương

 

Rồi khi tia nắng phía non tây tàn

(Th́) Người đây như cũng như dần tan

Nhịp đêm tiếng súng đong đưa ngoài ngơ

Người qua song chắn hé nh́n trời xa

Ôi đỉnh trời lấp lánh trong đêm dài

(mà) ḿnh tu chưa chín nên nào hay

 

Đường đi đưa tới phía Nam nhưng ḷng

triền miên ray rứt theo miền Trung

Cầu xưa xơ xác sau cơn băo tố

(c̣n) người dân tan tác bên đường ngẩn ngơ

Ôi bước buồn theo với không gian buồn

Một đêm qua biết bao sầu thương...

 

Có lần ở Tuy Ḥa, tôi nghịch ngợm cùng bạn bè "quỷ sứ" leo lên tận sân thượng ngôi nhà 4 tầng ở Đường Trần Hưng Đạo quăng con mèo từ trên lầu 4 xuống đất, tưởng nó tan xương nát thịt, ai ngờ con mèo dù quăng ngửa hay sấp th́ khi xuống tới đất vẫn xoay ḿnh lại được và đáp xuống trên 4 chân một cách nhẹ nhàng. Tuổi thơ ấu thật có nhiều tṛ chơi oái oăm hết chỗ nói... Lớn lên nghĩ lại vẫn c̣n thấy tức cười...

 

Nói đến Trường Trung Học Nguyễn Huệ là nói đến một vị Thầy khả kính, đức độ đă từng làm Hiệu Trưởng rất lâu ở đây, và cũng là vị Hiệu Trưởng mến yêu của Trường Trung học Vơ Tánh Nha Trang một thời gian rất ngắn trước khi Thầy đảm nhiệm nhiệm vụ cao nhất là chăm sóc Sở Giáo Dục Khánh Ḥa trước năm 1975 - Đó là Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đức Giang. Trong một dịp NXV được nói chuyện với Thầy, Thầy có kể một câu chuyện thật cảm động giữa t́nh Thầy Tṛ ở Tuy Ḥa như sau:

 

 "Một hôm Thầy có dịp về lại chốn xưa sau những năm tháng thương hải biến vi tang điền, Thầy đón một chiếc xe xích lô đạp về lại nhà trên những con đường quen thuộc vào một buổi tối. Người đạp xích lô không già nhưng cũng đă sạm đen, gầy ốm héo hắt theo thời gian và bóng đêm. Ngồi trên xe, Thầy xúc động hỏi thăm anh đạp xích lô về ngôi trường cũ Nguyễn Huệ ngày xưa, hóa ra anh này là học tṛ cũ của Trường NH. Anh say sưa kể lại t́nh Thầy tṛ trong những năm tháng học tṛ và chợt nhắc đến Thầy Hiệu Trưởng NĐGiang với niềm cảm xúc lâng lâng và tự hỏi bâng quơ không biết Thầy bây giờ ở phương trời nào, c̣n sống hay đă chết...??? Thầy ngồi trong xe xúc động đến nghẹn ngào... Thầy cho anh hay, Thầy NĐGiang chính là người đang ngồi trong xe của anh đây... Anh học tṛ đạp xích lô vội nhảy xuống xe, chạy ra phía trước ôm chầm lấy Thầy, cả hai không ngăn được gịng nước mắt v́ không ngờ hai Thầy Tṛ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này...".

 

Câu chuyện lâm li khiến cho người viết cũng muốn nhỏ những giọt lệ theo gịng đời với Thầy NĐGiang!

 

          Trở lại căn nhà của Niên trưởng LMST, hai chị HY và HN đang lo cắt trái cây mời khách... Tiếng cười đùa tự nhiên vang vọng khắp căn nhà. Niên trưởng mời chúng tôi ra phía sau nhà cho mát. Ông tặng cho tôi con sấu nhỏ, bù lại tôi tặng ông con Kangaroo nhồi bông mang từ Úc sang để làm quà kỷ niệm mà trước đây có lần Niên trưởng nói đùa là ông muốn NXV mang sang tặng ông một con kangaroo c̣n sống để làm thịt "barbecue" nhậu chơi...

 

          Chúng tôi đứng dưới cái Pagola sau nhà trông thoáng mát, nhưng Hai Lúa kêu mọi người đi ra phía sau cầu tàu, nơi có con kênh chạy ngang sau nhà chơi cho vui. Tôi cùng anh NBông, anh VQMinh, Bác Niên trưởng cùng Hai Lúa ra đứng trên cầu tàu. Hai Lúa táy máy lấy cái chài để đánh cá... Anh đóng vai ngư dân, ráng cuốn tấm lưới vào cánh tay rồi quăng ra xa để chụp cá... Ban đầu anh cố thực tập quăng chài trên bờ mấy lần mà không xong, tức ḿnh anh quăng chài xuống gịng kênh rồi kéo lên, coi đi coi lại chẳng có con cá ḷng tong nào... Chán thật! Gió từ gịng kênh thổi lên buổi trưa trông thật mát mẻ dễ chịu.

 

          Chúng tôi nói ba điều bốn chuyện rồi tất cả kéo nhau vào nhà dùng trái cây. Xong rồi chia phe kéo nhau đi xem phong cảnh vùng Palm Coast. Tất cả "đực rựa" đều lên xe của anh NBông, trừ NXV th́ được đi chung với mấy người đẹp là chị Hoàng Yến, chị Xuân Dân và Hoài Niệm... Lần này một người đi theo ... 3 người chớ không phải 2 nên bị... ăn hiếp mệt nghỉ...

 

          Chị Hoàng Yến làm tài xế, chị XDân ngồi bên mặt, chị Hoài Niệm và tôi ngồi băng sau. Chị HY lái xe dẫn đầu, chạy trên những con đường băng qua những khu nhà thật đẹp với các khu vườn rộng lớn, hàng cây xanh um... Chị vừa lái xe vừa kể chuyện đời, nhất là những ngày sống cực nhọc sau tháng 4 đen 1975, chị phải vất vả nuôi chồng nuôi con bằng tất cả sự khôn ngoan và can đảm nhất của ḿnh. Chị đă lo cho chồng thoát được đôi mắt cú vọ của bọn CS qua nhiều năm trước khi vượt biển thành công. Tôi ngồi băng sau, nh́n ngắm người phụ nữ quê quán Tuy Ḥa, một nơi mà tôi biết rất rơ mặc dù không phải là nơi tôi được sinh ra, nhưng Tuy Ḥa không cách xa nhà tôi là bao, chỉ cần băng qua ngọn Đèo Cả là đến nơi. Tôi không tưởng tượng được sao một người phụ nữ miền quê Phú Yên hiền lành chân chất lại có thể trở thành một người phụ nữ giỏi dang như thế và rất thành công ngay ở xứ người. Tôi thầm khâm phục chị HY và Niên trưởng LMST đă có một mái ấm thật đẹp và các con của anh chị đều rất thành công.

 

          Lát sau xe chạy vào khu nghỉ mát, nơi đây có nhiều căn nhà tuyệt đẹp ẩn trong vườn cây. Chị HY cho biết ở khu này chị có sở hữu vài căn dành cho các con và anh chị cũng là những hội viên (memberships) có thể xử dụng các tiện nghi ở đây, và ngay cả đi dạo cảnh trong khu vực này cũng là chốn riêng tư chứ người ngoài không phải ai cũng vô được. Ai nấy đều lắc đầu le lưỡi v́ khu này khá mắc tiền bởi nằm cạnh biển. Chị đậu xe vào khu parking cùng với xe anh NBông rồi tất cả ra khỏi xe kéo nhau đi dạo một ṿng trong khu trứ danh này. Tôi tiếp tục đi theo nhóm phụ nữ gồm chị HY, chị XD và chị HN. Mấy anh em kia theo LMST đi dạo phía khác. Tất cả hẹn nhau sau nửa tiếng đi bộ th́ quay lại chỗ cũ để đi ra biển...

 

          Chúng tôi đi tản bộ qua những khu nhà thể dục và các hồ nhân tạo trong khu nghỉ mát, đôi khi ngồi trên các băng ghế gỗ làm ra vẻ t́nh tứ đùa giỡn với nhau để chụp h́nh làm kỷ niệm, rồi đi ra bờ kênh nh́n qua các ṭa nhà khách sạn cao ngất phía bên kia bờ kênh ánh lên trong nắng chiều tà một màu sáng đẹp... Tôi nghĩ anh chị Niên trưởng mà về hưu ở khu vực này th́ thật là hạnh phúc quá... v́ nơi đây vừa đẹp vừa có đủ phương tiện để tập thể dục thể thao, để tắm sông tắm biển...v.v... Sau một hồi đi ṿng ṿng ngoạn cảnh trong khu nghỉ mát, tất cả lại lên xe chạy tiếp ra ngoài ngắm cảnh vùng biển...

 

          Chị HY vừa lái xe, vừa nói chuyện với chị XDân và HNiệm, lại vừa giải thích cho chúng tôi nghe những vùng vừa chạy qua - là nơi trú ngụ của các tỷ phú hoặc các tay nổi tiếng nhất của Hoa kỳ như Tiger Woods chẳng hạn... Lát sau xe chạy ra băi biển, vùng biển dài ngút ngàn với bờ cát trắng phau, gió biển thổi lên mát rượi làm tôi nhớ đến vùng đất quê ḿnh... Nh́n đi nh́n lại, tôi thấy băi biển này chẳng khác nào băi biển Nha Trang, Vũng Tàu hoặc như băi biển Gold Coast ở xứ Úc tḥi ḷi... nơi chúng tôi đang sống... Phong cảnh thật đẹp thích quá... Xe rẻ vào một khu nghỉ mát của các "celebs" nổi tiếng hoặc các 'đại gia' Hoa kỳ giàu sụ nơi có các ṭa nhà lầu cao ngất. Chúng tôi đùa với nhau sẽ mua một vài căn làm kỷ niệm cuối đời đi chơi cho đỡ tốn tiền... Ai nấy đều cười... Tôi bảo "tui không thích ở nhà cao cửa rộng trong vùng cây cối bao la v́ lỡ nó cháy một cái là coi như cái mạng đi đoong"... Đúng là những mơ mộng hăo huyền nhưng lại là những câu chuyện vui trên đường ra biển...

 

          Cả hai xe đều chạy vào đậu ở chỗ "parking lot", sau đó xuống xe kéo nhau ra bờ cát để hít thở bầu không khí mát mẻ trong lành và nh́n ngắm cảnh bờ biển chạy dài vô tận... Vùng này thật ra rất gần với nhà của Niên trưởng và chị HY v́ chỉ cần băng qua cây cầu là tới, khác hẳn với lúc chị cho đi ṿng ṿng để xem phong cảnh. Tất cả lên xe, không đầy 5 phút là về tới nhà. Chúng tôi dùng trái cây và uống nước xong th́ xin cáo biệt để về lại dưới này v́ tối nay có một dạ tiệc khá quan trọng ở nhà Thương Anh và Tố Anh... Chị HY tặng cho tôi hai chiếc áo T Shirt màu trắng và đỏ có thêu chữ Palm Coast để làm kỷ niệm. Tôi cảm ơn chị, tất cả chào Niên trưởng và chị HY ra về, chẳng biết bao gi trở lại... Lần này chị HY không quên gửi chị Hoài Niệm đi theo cùng xe với anh NBông, như vậy là trên xe anh NBông có thêm một người đẹp nữa... Anh VQM nhường chỗ cho HNiệm ngồi cùng băng ghế với chị XDân, anh nhảy ra phía sau ngồi cũng băng ghế với tôi. Tôi nghĩ thầm trong bụng, chẳng biết lần này anh NBông có lái xe chạy... lạc đường như lần chị Tuyết Nga chở chị HNiệm và tôi bị.... lạc đường nữa không???

 

          Trên đường về lại nhà anh NBông, chị XDân bắt đầu kể một câu chuyện t́nh thật lâm li bi đát - một câu chuyện thật mà chị chưa t́m ra giải đáp, nhưng là câu chuyện tiếu lâm thời đại về một anh chàng trẻ tuổi rất gan ĺ ở vùng Orlando, mê tán một chị đáng tuổi bà bà, má má của chàng, suưt chút nữa bà chị này phải đi tậu một anh chàng đô con tựa vơ sĩ cỡ anh VQM để làm "escort"... Câu chuyện rất lạ lẫm, vừa tiếu lâm vừa rất serious, bỗng nhiên câu chuyện này trở thành đề tài rất vui để cho anh em ngồi trên xe bàn ra tán vô túi bụi suốt khoảng đường dài. Lúc này anh chàng Hai Lúa cũng trổ tài lư luận của ḿnh để làm sao dứt nọc được anh chàng trẻ tuổi đam mê vô cớ đó... Mọi người góp ư nhưng tất cả đều rơi vào chỗ bế tắc không có câu trả lời... Thôi th́ để cho chị XDân có dịp trả lời một ḿnh cho đọc giả vậy... Cũng nhờ câu chuyện vui này mà anh NBông chẳng buồn ngủ, lái xe chạy về nhà một mạch c̣n nhanh hơn lúc đi lên Tampa...

 

       May mắn, chuyến về này không bị... lạc đường rầy... Hú vía!

 

 

Xem tiếp KỲ 16

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com