thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

                                                                                               

* Kỳ 13: Buổi sáng ở nhà Huynh Nguyên Bông 

                                                

(tiếp theo Kỳ 12)

 

Sáng chủ nhật NXV dậy thật sớm, mặc dù vừa trải qua cơn ngái ngủ của đêm về muộn nhưng cũng không sớm hơn anh Vinh Hồ là bao. Chợt nghe tiếng điện thoại reo, anh bốc lên nghe và nhắn với NXV rằng anh Nguyên Bông sẽ đến thăm và đưa NXV qua nhà anh dùng điểm tâm khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa... NXV chuẩn bị ngay.

Hôm nay là một ngày đẹp trời và chương tŕnh trong ngày cũng khá bận rộn. Buổi sáng điểm tâm nhà anh chị Nguyên Bông; sau đó sẽ lên Palm Coast thăm gia đ́nh Nhạc sĩ Niên Trưởng LMST và chị Hoàng Yến; buổi chiều về lại nhà huynh Nguyên Bông nghỉ ngơi một chút; buổi tối sẽ có đại tiệc ở nhà Song Anh (Tố Anh và Thương Anh) cho tới khuya. NXV nghĩ chắc phải là một ngày vui hết biết!

Đúng nửa tiếng sau, huynh Nguyên Bông đă có mặt tại nhà anh Vinh Hồ. Anh NB người tầm thước, mặc áo Vest đen, rất hợp với màu da sạm nắng của anh. Gương mặt anh trông có vẻ rắn rỏi, khắc khổ nhưng lại là người có một tâm hồn rất ư là ướt át, ít nhất cũng ướt át v́ thơ. Kể từ khi được quen anh NB trên nét, NXV cảm nhận anh là một nguồn thơ ĐL vô tận, vững chải, chữ dùng rất mượt mà, vần điệu niêm luật chỉnh tề, không chê vào đâu được, chứng tỏ anh là một nhà thơ ĐL gạo cội bấy lâu nay. NXV đă muộn màng biết anh. Chợt nghĩ cũng lạ. Sao đất Orlando này có lắm nhân tài thế. Đặc biệt hai tâm hồn thơ lai láng có vẻ đồng điệu như anh NB và VH - Cả hai đều là cựu chiến sĩ, không cùng quê, người miền Trung kẻ miền Tây, mà sao lại có tâm hồn thơ thật phong phú, đồng điệu với nhưng vần thơ mượt mà lai láng đến như thế! NXV xin ngă mũ khâm phục hai đại huynh này về thơ văn, đặc biệt là thơ ĐL trên nét của Hội VNTD.

Lẽ ra NXV c̣n được gặp một người chiến sĩ thứ ba, cùng quê miền Trung và cũng là một người sính thơ, yêu thơ, và làm thơ hay nữa. Đó là anh Lê Phi Ô vừa mới xuất hiện trên DĐ của Hội VNTD cách đây không lâu. NXV đă có hẹn ḥ đôi chút đến anh để được gặp mặt người chiến sĩ can trường vùng B́nh Tuy, B́nh Thuận, Rừng Lá... Nhưng NXV đă kém may mắn đến trễ, anh LPÔ v́ có chuyện riêng đă dời về San Jose Cali trước đó một tuần. Một niềm nuối tiếc hùi hụi dâng lên trong ḷng... Hy vọng có ngày gặp anh LPÔ ở một thành phố khác.

Khi chưa gặp anh NB, NXV nghĩ anh cỡ trạc tuổi của ḿnh, hoặc trên dưới đôi chút, nhưng không, anh lớn hơn NXV nhiều. Hỏi ra mới biết anh là người Tây Ninh, bạn của một đàn anh QGHC của NXV là Lê Tấn Tài, cũng người Tây Ninh (hiện cư ngụ tại Úc). Anh LTT học trước NXV 4 lớp nên biết chắc anh NB ít nhiều cũng phải lớn hơn NXV ít nhất 4 tuổi. Tuy vậy gương mặt anh chưa chứng tỏ anh đă vượt hơn tuổi NXV là bao, chứng tỏ anh có một sức khỏe tốt và công lực thâm hậu. Anh xuất thân từ Trường VB Thủ Đức, có chân trong Hội VBVNHN và Hội Thơ Tài tử Hải ngoại. Anh đă có nhiều thơ văn đăng trên các báo chí, đặc san, tuyển tập tại hải ngoại...

Tôi bắt tay chào anh NB như đă quen anh từ lâu (ít ra cũng đă quen nhau trên nét). Anh rất vui vẻ mời NXV qua nhà anh dùng bữa điểm tâm. Thật hân hạnh. Tôi tạm biệt anh VH để đi theo anh NB trên chiếc xe màu xanh đậm cỏ thế chở đến 7 người. Nhà của anh NB không xa nhà anh VH là bao, chừng khoảng 5' là tới. Anh NB cho hay, ở đó đă có mấy vị khách quư đợi sẵn. Thế càng vui! Đến nơi, gặp chị NB, gương mặt thật hiền lành phúc hậu. Chị mặc chiếc áo bông màu đen. Tôi chào chị, chị đang bận rộn với mấy món ăn trên bếp để lo tiếp đăi khách khứa... Thật không c̣n ǵ quư bằng!

Đầu tiên, tôi gặp một người bạn trẻ chưa quen nhưng dường như cũng đă quen từ lâu lắm. Đó là bạn Nguyễn Hoàng Linh, tục gọi Hai Lúa, quê Sóc Trăng (đồng hương với chị MSMai cùng lớp QGHC với tôi cũng người Sóc Trăng mà NHL có quen biết). Tên NHL th́ đẹp nhưng chàng th́ lại thích dùng 'nickname' Hai Lúa cho có vẻ thân mật hơn (Hai Lúa có lẽ là do hai chữ HL của Hoàng Linh ghép thành). Hai Lúa nhỏ tuổi hơn NXV. Anh c̣n trẻ, tuy sống ở miền Nam nhưng nói giọng Bắc (chắc anh theo cha mẹ di cư vào Nam đă lâu). Hai Lúa nhanh nhẩu và nói chuyện cũng nhanh nhẩu, liếng thoắng, mau mắn như con người của anh. Chúng tôi mới gặp nhau lần đầu mà như đă là bạn cố tri lâu năm (giống như Hai Lúa với TL vậy)... hihi. Anh chẳng phải là người Orlando mà từ New Jersey bay xuống, lẽ ra xuống kịp để tham dự đêm văn nghệ tối qua, nhưng máy bay èo ạch bị khói hay sương mù ǵ đó che kín bầu trời nên máy bay phải hoăn chuyến bay đến nửa đêm mới tới. Anh biết trễ nên nằm ngủ tạm ở phi trường, sáng hôm sau thức dậy sớm tới nhà anh NB để cùng chủ nhà đón khách phương xa tới... Thật là người hết ḷng với anh em!

Hai Lúa cũng người tầm thước, có cái đầu ít tóc, trán cao, đeo kính cận, ăn mặc rất đúng điệu, nh́n vào cách nói năng và xử sự rất lịch thiệp của anh, chứng tỏ anh có một kiến thức rộng răi, quảng bác. Mà thật vậy, Hai Lúa làm việc với tư cách là một công chức ở Hoa kỳ, biết rất nhiều đề tài, có thể nói sâu rộng là đàng khác. Anh nói nhanh hơn người khác, thường ít khi để bầu không khí trống vắng, luôn luôn có chuyện để nói, đủ mọi đề tài, từ ăn uống thực phẩm cho đến văn nghệ văn gừng, "chính chị chính em" anh đều có thể nói được. Lại kể chuyện cười tiếu lâm cũng số dzách. Có vẻ khoái nhậu. Phục! Hôm ấy chẳng biết anh vớ từ đâu xách theo mấy dồi xúc xích (ḷng heo) để nhậu. Thật chẳng bỏ công!

Hai Lúa tuy là người trẻ nhưng rất thích học hỏi, lại là người đam mê thơ văn tới bến. Anh có sức sáng tác thật sung măn, có lẽ là do anh c̣n trẻ (?). Một lần có thể họa mấy bài thơ ĐL dễ như chơi. Hai Lúa có tật viết thư và làm thơ không bỏ dấu nên đôi khi "nhờ" NXV tiếp sức một tay bỏ dấu các bài thơ ĐL của chàng. Nhờ vậy mà NXV cũng học hỏi được cái cung cách và lối suy nghĩ làm thơ rất yêu nước nồng nàn của anh. Qua nhiều câu chuyện kể, Hai Lúa cho biết anh đă từng vượt biên, bị tù, nhảy ra, đi tiếp, làm tài công cầm lái bất đắc dĩ và thành công. Đến Hoa kỳ, học hành đỗ đạt, nhảy ra giúp người, giúp đời. Hai Lúa rút ra được bao nhiêu kinh nghiệm sống mà người già chưa chắc có.

Hai Lúa là bạn thân của TL, hai người có vẻ tính t́nh rất hạp, giống nhau (?) Cả hai đều học giỏi. Hai Lúa có vẻ xuất thân từ Trường Ḍng ra, có dáng dấp của một vị tu sinh hay linh mục. Anh là người Công giáo gộc. NXV nghĩ nếu Hai Lúa làm linh mục chắc cũng đứng trên bục giảng ngon lành, có khối cô theo...hihi... Nhưng nay th́ Hai Lúa làm "cha" tại gia với hiền thê và hai ái nữ xinh đẹp giỏi dang... Triết lư sống của Hai Lúa cũng đơn giản thôi, anh bảo "Đời sống con người rất ngắn ngủi như bông hoa nở trên cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không c̣n mang vết tích. Cho nên làm được cái ǵ đem được niềm vui đến cho mọi người th́ sẵn sàng làm và cố gắng tránh làm bất cứ điều ǵ có thể gây đau khổ cho người khác". Một triết lư nhân sinh thật đáng trân trọng!

Trước khi NXV đến Orlando, Hai Lúa là người đề nghị mướn xe chở NXV đi thăm Niên Trưởng LMST. Hồi đó chỉ có hai anh em bàn bạc với nhau, thế nào th́ cũng phải đi thăm ông Thầy một chuyển cho đỡ nhớ. Nếu không có ai, chỉ hai đứa thôi vẫn đi. Nhưng bây giờ t́nh h́nh đổi khác, chúng ta có anh NB, và hai vị khách quư một nam một nữ đang ngồi nói chuyện ở pḥng khách. Chúng ta có thể đi chung với nhau. Mà thật vậy, anh NB đă sắp xếp hết cả rồi.

Hai Lúa thật chu đáo, trong dịp này, chàng mang tặng cho NXV 2 cái quần "chiến" hiệu Tommy HilFiger, một dài một ngắn, một nâu một đen, kích thước cùng cỡ với HL. Riêng cái quần dài đen, Hai Lúa nhờ bà xă của chàng khâu lại cho vừa vặn theo kích thước của chàng. Thật là chu đáo hết chỗ nói. Cảm phục cái t́nh cảm đặc biệt của Hai Lúa đă dành cho NXV nhiều về vụ này nghen! Và luôn thể cám ơn chị nhà Hai Lúa.

NXV được anh NB giới thiệu hai anh chị ngồi ở pḥng khách. Hỏi ra mới biết đó là anh Vơ Quang Minh và chị Xuân Dân. Cả hai là bạn nhau. NXV hân hạnh được biết anh chị. Thật ra th́ NXV đă gặp chị Xuân Dân một tí trong đêm văn nghệ hôm qua, bữa nay gặp lại, càng vui! Anh VQM là một họa sĩ, tướng tá phốp pháp, bề thế, dáng dấp cao ráo đẹp trai, có vẻ ăn nên làm ra và rất vui vẻ hài ḥa. Hỏi ra mới biết anh VQM cũng là người bắc di cư, nhưng cái độc đáo anh lại là đàn anh Vơ Tánh NT của chúng tôi thời gia đ́nh anh c̣n cư ngụ ở đất Khánh Ḥa. Tự nhiên tôi với anh thấy quen nhau như anh em v́ là đồng môn cùng trường, và cũng là đồng hương cùng xứ. Hiện giờ anh phụ trách về truyền thông ở Orlando cùng với chị Xuân Dân nên muốn có màn phỏng vấn sơ khởi chuyện Úc châu với NXV.

T́m hiểu thêm về anh VQM th́ được biết anh đam mê nghiệp vẽ là do một sự bất ngờ trên bước đường làm nghệ thuật. NXV có dịp xem một số tranh của anh trên nét th́ thấy anh thiên về vẽ cảnh miền quê, ruộng vườn, đồi núi, con lạch nhỏ, gịng sông uốn quanh, hàng cây ven đường v.v..., nhất là những lá vàng mùa thu. Tranh anh vẽ không cốt đi sâu vào chi tiết, thoạt nh́n vào thấy có tính cách phóng đại, tổng hợp hơn, trông giống những bức tranh thủy mạc, dễ làm người thưởng ngoạn thương nhớ quê hương v́ các bức tranh của anh thật gần gủi với khung cảnh đồng quê, con sông, bờ ruộng.

Khi hỏi anh về ngẫu hứng khi vẽ, anh có dịp tâm sự "... Tự tôi rút ra một kinh nghiệm bản thân là cứ cầm cọ vẽ tự nhiên th́ cảm hứng đến và vẽ tiếp tục cho tới khi mệt cho nên số lượng tranh của tôi nhiều chứ không nên chờ hứng mới vẽ. Tôi có một quan niệm vẽ như một việc làm của công sở, việc đó phải làm ngay mà không chờ có hứng mới làm. Vẽ cũng như viết văn cứ viết bừa ra cứ vẽ bừa ra những ǵ thoáng chợt đến trong đầu ḿnh một cách t́nh cờ bất ngờ không cần vội nghĩ nó đẹp hay xấu đúng hay sai càng lạ càng tốt sau đó sửa từ từ sẽ đẹp.

Sở dĩ có được quan niệm làm việc đó là v́ tôi rút ra từ sự thất bại của cậu em tôi. Hắn là họa sĩ ở bên Đức quốc. Mặc dù hắn có tài nhưng không có tranh sáng tác trưng bày v́ hắn chỉ vẽ được khi có hứng. Tôi để ư thấy có khi cả tháng hắn không vẽ được ǵ cả v́ không có hứng v́ hắn phải chờ hứng đến mới vẽ. Hắn đă gần 60 tuổi rồi mà vẫn chưa thành công. Hắn uống bia và hút thuốc nhiều hàng ngày, năm này qua năm khác để t́m hứng. Không biết đến bao giờ nó mới có tranh bán?”.

Và khi hỏi về quan niệm của anh về cuộc đời của một họa sĩ th́ anh cho hay "... Sự nghiệp của người họa sĩ có thể ví như một người đang đem cuộc đời ḿnh ra đánh một canh bạc, thắng ít thua nhiều. Nh́n chung đa số họa sĩ là người thua cuộc, chết âm thầm trong bóng tối âm u hoang liêu nhưng họ vẫn cứ đam mê chơi tiếp canh bạc trong mê sảng nhiều khi vô vọng tức là không được người đời ngưỡng mộ. Cũng v́ họa sĩ thường không để lại lời giải thích nên không ai hiểu tác giả muốn nói ǵ trong tranh. Nếu người  họa sĩ bỏ dở dang không sáng tác nữa là bỏ sân chơi là đồng nghĩa với cái chết mặc dù cái thân vẫn c̣n dật dờ sống ở đâu đó và cũng là một h́nh thức thua cuộc âm thầm đắng cay. Người thua cuộc ở bất cứ lănh vực nào luôn luôn cay đắng và bị đời lăng quên". Nghe qua lời tâm sự của anh, ḷng tôi chùng xuống và thương cảm những người họa sĩ đă đem tài hoa của ḿnh ra cống hiến cho nhân thế, đôi khi cũng thất bại thảm thương. Và từ đó tôi cũng rút ra được nhiều điều hay về nhân sinh và nhân thế. Cám ơn anh VQM rất nhiều.

Chị Xuân Dân có khuôn mặt đẹp, trong sáng, thường hay nở nụ cười. Chắc hẳn hồi xưa chị rất vui tính và gia đ́nh Ba má chị rất thành công. Chị sinh quán ở BếnTre. Sau này chị là sinh viên Trường Luật Saigon trước 75, sau đó chị tốt nghiệp Đại học Kinh Tế SG. Từ ngày chị sang Hoa Kỳ năm 1983, sau chuyển về ở Florida, chị vẫn thường hay tham gia sinh hoạt Cộng đồng như một lẽ sống. Chị từng là Hội viên Hội Văn Bút VNHN Florida/Đông Nam HK, Hội viên Hội thơ Tài tử Hải Ngoại Florida/DNHK. Là TTK Hội Thơ Tài Tử VNHN từ tháng 10/2010. Sở Trường của chị là viết truyện ngắn, Thơ, B́nh Luận, Phóng Sự, chủ trương đấu tranh cho Tự do Dân chủ cho quê nhà.

Tánh t́nh chị thật vui vẻ, nói năng hoạt bát, trí nhớ thật phong phú. Chị kể lại nhiều chuyện xưa ở Trường Luật SG làm NXV cũng nhớ lại một thời lang bạc kỳ hồ học hành ở đây ngành Công Pháp. Tự nhiên cũng thấy là đồng môn với chị ở Trường luật. Theo như chị kể, nhà Ba má chị ngày xưa cũng tương đối khá, thường hay giúp đỡ mọi người, nhất là các sinh viên và  bạn bè ở xa về không có nơi cư ngụ, cứ đến nhà Ba má chị là xong. Nghe NXV ở Úc, anh chị VQM và Xuân Dân bắt đầu phỏng vấn sơ NXV về t́nh h́nh Cộng đồng Người Việt tỵ nạn ở Úc và các sinh hoạt của người dân bản xứ miệt dưới. Thật là cơ hội trao đổi rất vui nhộn và hữu ích.

Trên bàn th́ các món điểm tâm thơm phức của anh chị NB và đồ nhậu của Hai Lúa cũng đă dọn ra rồi. Anh em sáng sớm lại có dịp cụng bia thay cho cà phê buổi sáng. Cũng tốt thôi! NXV khoái nhậu, mặc dù nhậu chẳng bằng ai nhưng mấy miếng dồi do HL mang lại cũng dư sức làm cho NXV say ngất ngưởng. Nhà anh chị NB rất chu đáo, anh chị đă lo bữa điểm tâm cho khách và NXV bằng những món ăn thuần túy đậm t́nh quê hương như chả gị, springrolls, bún, bánh tráng, nước mắm thật ngon, rau sống ngoài vườn sau xanh um tươi mát, đúng là cây nhà lá vườn v.v... Mùi hương thực phẩm bốc lên thơm lừng, vừa ăn ngon lại có khách quư, chủ nhà tốt bụng, nghĩ đời c̣n ǵ thú bằng! Anh em cụng bia, nâng ly chúc mừng buổi trùng phùng bất ngờ kỳ thú gồm anh chị NBông, Hai Lúa, anh chị VQMinh và Xuân Dân cùng NXV. Chị NB v́ lo chuyện nhà bếp nên không ngồi vào bàn. Anh NB cũng lo tiếp khách nên chạy lăng xăng... cuối cùng th́ cũng nhập tiệc, tất cả mọi người chuyện tṛ đấu láo thật vui vẻ, râm ran suốt cả buổi sáng... Thật là một dịp gặp gỡ đầy kỷ niệm! Cái này phải cám ơn anh chị chủ nhà NB thật nhiều!

Sau khi ăn uống tṛ chuyện xong xuôi, cả 5 người chuẩn bị lên đường đi lên Palm Coast thăm vợ chồng Niên Trưởng LMST. Trước khi kết thúc phần này, chúng tôi xin giới thiệu thêm đến quư anh chị một cái tài khác nữa của anh NBông mà chắc ít người được biết. Đó là tài soạn nhạc vọng cổ của anh. NXV quên hỏi là anh NB có biết hát vọng cổ không mà sao anh soạn nhạc vọng cổ đúng với t́nh tiết nhịp điệu như thế! NXV nghĩ nếu anh NB đi theo con đường nghệ thuật này th́ chắc anh có thể làm hậu duệ của soạn giả tài danh đệ nhất VN là Cụ Viễn Châu rồi đó.

Sau đây xin mời quư anh chị thưởng thức bài viết vọng cổ do anh NBông là soạn giả với phần Trăng Thu Dạ Khúc mở đầu mà anh đă tặng cho NXV. Ai có máu vọng cổ cũng có thể hát bài này để nhớ lại t́nh em. Thật là năo nuột!

                      XIN TRẢ LẠI ANH

·        Nguyên Bông.

Trăng Thu D Khúc:

 

 

   Giữa đêm sương lạnh, nỗi buồn ai gieo trong trái tim!

   Bến lặng im ĺm!

   Trăng rớt bên thuyền!

   Giờ đây thêm nhớ bóng dáng anh!

   Hóa ra cơn mộng, giật ḿnh trong tiếng gió đưa,

   Những lời thề xưa, c̣n khắc trong ḷng,

   Ai trêu chi phận má hồng, hằng đêm luôn nhớ anh!

 

Nói lối:

Mộng tan theo tiếng pháo vu qui,

Lời hẹn thề xưa có nhớ ǵ?

Thiệp cưới nằm kia, ôi đă hết,

C̣n chăng, một nửa mảnh t́nh si!

 

Câu 1:

Xin trả lại anh mối duyên hờ mà bấy lâu em hằng ấp ủ! Và luôn cả những nụ hôn từng rót trọn men say vào đáy tâm…hồn…

Xin trả lại anh bao lời ước hẹn đă xuôi ḍng!

Nhớ ngày nào trên bến nước, bàn tay nào nắm chặt lấy bàn tay?

Hương t́nh yêu ai giành uống trọn hết men say? Và ai để cho…‘‘hoa trăng ôm mặt sóng vỗ mạn thuyền’’?

Để giờ đây khi sóng lặng gió yên, th́ ai kia nỡ đưa thuyền t́nh sang bến khác!

 

Câu 2:

Nhớ nhớ, thương thương với bao nỗi đắng cay kéo về réo gọi, gió đuổi thuyền ra, người cũng đă xa rồi!

Máu đọng ở tim côi, nên nỗi buồn riêng giăng kín nghẹn lời!

Nếu biết rằng chúng ta không duyên không nợ, th́ tội t́nh ǵ dan díu bấy lâu nay?

Hương t́nh si ḥa ḍng nhạc chở màu cay, ḿnh em uống từng ly từng hớp đắng!

Mưa gió băo bùng nhưng em đành câm lặng, xin trả lại anh lời hẹn ước của ngày xưa…

 

Nói lối:

Tương lai theo những bước chân nhạt nḥa trên cát lạnh,

Và hy vọng có c̣n trong hơi thở đam mê?

Lời hẹn ḥ xưa có c̣n theo gối mộng trở về,

Hay giấc ngủ đă nhận ch́m trong ảo ảnh của ngày xanh?

 

Câu 5:

Em vẫn biết ngày mai anh đi cưới vợ, ân ái cùng ai xây hạnh phúc chung…đời…

Người ta vui trong tiệc cưới, c̣n chi để em đợi em chờ!

Đường vào t́nh yêu chia hai lối rẽ! Phận má hồng ai không đợi buổi vu quy?

Chỉ riêng em ngậm sầu hiu hắt tiễn người đi, như chiếc lá trên cành chờ mùa Thu tới!   Lê đôi gót nhỏ đi hoang dưới tơ trời che lối, bâng khuâng đón đợi ai trở lại bến sông này?

 

Câu 6:

Đây, một mảnh tim côi và mấy cánh thư t́nh cũ, XIN TRẢ LẠI ANH làm quà trong tiệc cưới!

Ngậm lệ thương đau nói lên lời sau cuối, bởi chuyện t́nh này đến lúc phải chia ly!   Gói trái tim sầu rạn nứt tiễn người đi, ṿng tay nhỏ ôm niềm đau kẻo mây trời lôi cuốn mất!

Trước lúc chia xa sao rơi nhiều nước mắt, lưu luyến chi cho thêm khổ tấm thân gầy!

 

Thương về ai, nhớ về đâu?

Về ôm kỷ niệm cho đầu điểm sương!

Thâu đêm khóc nhớ người thương,

Duyên hờ trả lại bến Trường Giang xưa…

Nguyên Bông.

 

 

Xem KỲ 14

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com