thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

                                                                                               

* Kỳ 12: Đêm Dạ Vũ HN Đồng Hương NH &DMỹ

                                                 H́nh ảnh: Đỗ Xuân Hùng

(tiếp theo Kỳ 11)

 

         ... Chấm dứt Phần 1, các anh em ban nhạc nghỉ xả hơi một tí xíu rồi trở lại Phần 2 chương tŕnh, đó là phần Dạ Vũ thật vui nhộn, hào hứng. Các nam nữ ca sĩ cũng đă chuẩn bị tinh thần. Trong lúc tạm giải lao, người viết có thăm hỏi anh em nghệ sĩ trong ban nhạc và được biết đây là ban nhạc Thùy Dương, có thể nói là số một ở Orlando. Mà quả thật như thế, tài nghệ của anh Dũng ‘keyboard’ rất điêu luyện và anh Thanh Thụy vừa phụ trách âm thanh, vừa là tay trống thật xuất sắc lại càng làm cho mọi người hứng khởi thêm lên...

 

         Lúc này th́ nhiều quan khách cũng đă ra về nhưng những người đam mê văn nghệ cũng như hầu hết giới trẻ đều ở lại. Nhân cơ hội này, tôi nhảy xuống sân khấu chạy đến bên cạnh bàn của Bác Niên Trưởng LMST để thăm hỏi Ông - người Nhạc sĩ cao niên đă sáng tác trên một ngàn ba trăm bản nhạc mà chúng tôi coi Ông như bậc Thầy, trong đó Niên Trưởng đă phổ nhạc cho Hội VNTD rất nhiều qua các bài thơ của quư thi hữu. Nhạc sĩ vừa trải qua cơn giải phẩu "thập tử nhất sinh" nhưng đă hồi phục lại được phần nào nên đă 'xuống núi' thăm đàn em. Thật là một tấm ḷng độ lượng đầy t́nh nghĩa. Tôi hứa sẽ tặng Niên Trưởng một món quà đặc biệt của xứ Kăng vào ngày mai khi chúng tôi lên Palmcoast viếng thăm Ông. Ông bảo tôi cứ gọi ông bằng "Anh" cho thân mật. Nhạc sĩ tuy c̣n rất yếu nhưng tỏ ra thương quư tôi và tay bắt mặt mừng. Cùng bàn với Niên Trưởng là Tỷ Hoàng Yến phu nhân, bên cạnh là Tỷ Hoài Niệm vẫn c̣n đó... Nh́n hai người chị này, tôi thấy ḿnh thật gần gũi với quê hương Tuy Ḥa, nơi các chị đă một thời đi học cùng trường, chắc là Trường Trung học Nguyễn Huệ (?). Lúc đó Tỷ Hoài Niệm mặc chiếc jupe ngắn tay màu đỏ trông thật xinh, chớ không c̣n chiếc áo dài màu tím như lúc mới vào hay chiếc áo bà ba đen như lúc tŕnh diễn trên sân khấu. Trông chị lúc ấy thấy trẻ hẳn ra... hihi

 

         Mở đầu chương tŕnh, không ai khác hơn là nữ bác sĩ Quỳnh Chi trong nhạc phẩm Môi Tím với thể điệu Paso sôi động. Sàn nhảy cạnh sân khấu bắt đầu nóng bỏng, tiếng nhạc và tiếng bước chân vang lên như những đôi chân trên đám lửa hồng. Tất cả đều nóng sốt với những đôi chân thật bay bướm, phô diễn những đường cong, những điệu vũ với nét đẹp tuyệt vời. CD kế tiếp với nhạc phẩm Đừng Xa êm Đêm nay của Ns Đức Huy với thể điệu quen thuộc Rumba. Rồi kế tiếp với Tố Anh qua nhạc phẩm Lạnh Lùng với thể điệu Tango. Đ́nh Thành trở lại sân khấu với bản Mây Lang Thang với thể điệu thật 'hot' ChaChaCha... Mỹ Thiện tiếp nối với bản Niệm Khúc Cuối với thể điệu Boston. Ca sĩ trẻ Quốc Phú làm sôi động sân khấu với bản Đêm Huyền Diệu của Thương Anh với thể điệu ChaChaCha... TS với bản Chiều điệu Tango. Chị Hoàn nối tiếp một nhạc phẩm điệu Paso... càng làm cho sàn nhảy thêm sôi động...

 

         Cũng trong lúc này, tôi cảm thấy thật xúc động khi thấy anh PhạmNgọcCửu - TB Tổ chức vẫn âm thầm chịu khó thu dọn "chiến trường" với các bàn ghế, vật dụng c̣n ngổn ngang trong hội trường để chất vào kho. Anh là con dân Ninh Ḥa và là một đàn anh đồng môn QGHC của chúng tôi, đă từng là nhân vật số 2 của Tỉnh B́nh Thuận trước 1975 mà chúng tôi hết sức ngưỡng mộ. Nếu như trước đây th́ anh đă có nhiều người phụ giúp anh một tay chớ không đến nỗi anh phải vất vả như thế này. Nhưng bây giờ chỉ c̣n anh, anh làm gương cho mọi người. Anh vừa làm vừa nhắn với tôi một cách thật tinh ư "Em coi mấy cháu nhỏ dưới kia thích hát lắm, mà lại hát hay nữa, em giúp cho mấy cháu lên sân khấu hát đi"... Tôi thật cảm kích với tấm ḷng của anh luôn nghĩ đến những người trẻ, những tài năng trẻ này cần được phát huy để vươn lên thay thế cha ông. Tôi chạy xuống bàn nơi các cháu ngồi và khuyến khích các cháu ghi tên lên hát trong các 'tour' sau. Sau một hồi có vẻ thẹn thùng, bỡ ngỡ, nhưng sau đó các cháu đă ghi tên lên hát với các nhạc phẩm 'disco' thật sôi động khiến ai cũng vỗ tay hoan hô và sàn nhảy dĩ nhiên cũng sinh động khác thường.

 

         Đêm ấy, người viết may mắn được khiêu vũ chung với quư người đẹp xứ Orlando như Quỳnh Chi, Tố Anh, Thu Tuyết, và cả Tỷ Hoài Niệm từ Houston tới với các vũ điệu quen thuộc Rumba, Chachacha, Swing v.v... Sàn nhảy tự nhiên đông vui và nhộn nhịp hắn lên. Về phía nam, quư bạn Thương Anh, Ngô Trưởng Tiến, Đ́nh Thành v.v... cũng ra quân với các cặp đôi t́nh tứ của ḿnh. Chân đôi chân như rừng... Người Orlando quả là những 'dancers' sành điệu. Nh́n những vũ điệu lả lướt trên sàn của những cặp tài tử giai nhân, mới thấy quư anh chị em ở đây ngoài cái tài văn nghệ, ca hát, thi phú, đàn địch, diễn tuồng, ngâm thơ, nhạc cảnh, hoạt cảnh v.v... th́ khiêu vũ cũng là một sở trường của họ. NXV cũng rán 'chạy theo' mà phát đổ... mồ hôi hột... hihi

 

         Sân khấu lại tiếp tục chào đón các tiếng hát rực lửa. Quỳnh Chi lại tiếp nối bằng một bản nhạc Rumba khác. Quốc Phú thật điêu luyện với các bài hát thể điệu Chachacha. CD trở lại thể điệu 'slow' với nhạc phẩm V́ Đó là Em của Diệu Hương, Mỹ Thiện với bài hát Sao Em Vô t́nh với thể điệu Tango nóng bỏng, Tố Anh trở lại nhịp điệu nhẹ nhàng Rumba với bài Áo Tím Ngày xưa, TS với Sầu Đông điệu Chachacha, Chị Hoàn với thể điệu Tango, Đ́nh Thành với bài Tuyết Trắng điệu Rumba và sau đó anh làm tiếp bản Quê Tôi với điệu Chachacha... Cũng trong chương tŕnh có sự giúp vui của chị Thy Hồng - phu nhân anh Thanh Thụy trong ban nhạc Thùy Dương với nhiều nhạc phẩm thật tuyệt vời.

 

         Chương tŕnh dạ vũ kéo dài đến nửa đêm mới chấm dứt. Tôi chào mọi người ra về nhưng chưa biết theo ai v́ trời đă quá khuya rồi (chắc hơn 12 giờ đêm rồi). Anh chị Vinh Hồ gửi gắm tôi cho anh Đỗ Xuân Hùng và Tỷ Hoài Niệm lo giùm v́ anh chị phải về trước. Nhưng lúc ra tới cửa, gặp Ngô Đ́nh Thành về một ḿnh, nhớ lại giọng hát dễ thương đêm trước lúc Đ́nh Thành ghé nhà anh chị VH dự tiệc và ca hát ở đó nên chắc quen đường, ḿnh xin quá giang theo để Anh Hùng và tỷ HNiệm đỡ vất vả. Đ́nh Thành rất vui vẻ bảo ḿnh ra xe. Chàng lái vun vút trong màn đêm một cách thật thiện nghệ... Ḿnh yên chí và tṛ chuyện với Đ́nh Thành để chàng khỏi buồn ngủ... Thật ra nhà anh Vinh Hồ cũng không xa lắm, chừng 15' lái xe là tới... Thế nào rồi cũng về tới nhà...

 

         Đ́nh Thành là dân Ninh Ḥa th́ ḿnh biết rồi, bào đệ của Trưởng Tiến mà. Hai anh em đều cao ráo đẹp trai, có bộ râu mép dễ thương, cả hai đều hát Tân nhạc và Vọng cổ rất hay. Đ́nh Thành khác với Trưởng Tiến là không đeo kính. Qua câu chuyện kể, ḿnh biết gia đ́nh của ĐT và TT có đông anh chị em, hầu hết đều ở VN. Tất cả đều có cơ hội để đi ra ngoài nhưng vẫn muốn ở lại quê cha đất tổ. Riêng vợ chồng Đ́nh Thành th́ c̣n trẻ nên năng nổ hơn, muốn có dịp đi ra xứ người để lo cho tương lai các cháu... Câu chuyện kể kéo dài khá lâu, đâu chừng nửa tiếng rồi mà h́nh như vẫn chưa có dấu hiệu ǵ đă đến nhà anh chị VH! Cả hai c̣n chạy phom phom trên xa lộ qua các dăy phố phường building cao ngất của thành phố Orlando nhưng đèn đêm đă tắt, phố xá chỉ thấy lờ mờ trong sương... Ḿnh hỏi ĐT đây có phải là 'downtown' của thành phố Orlando không? ĐT nói phải. Ḿnh nghĩ chắc ĐT chạy theo đường tắt cho nhanh...

 

         Một lát ĐT lấy "exit" để chạy vào đường trong, ḿnh yên chí sắp đến nhà anh VH rồi nhưng vẫn c̣n ngờ ngợ nên hỏi ĐT cho chắc ăn... "Chắc gần tới nhà anh VH rồi hả?"... ĐT ngó quanh quất một hồi rồi nói "Chắc em bị lạc rồi!". Úi trời! Ḿnh không ngờ ĐT bị lạc đường thiệt! Ḿnh hỏi thêm "Chắc em vẫn thường ghé nhà anh chị VH chơi?". "Dạ lâu lâu cũng tới một lần", ĐT trả lời. Tôi lấy làm ngạc nhiên nên hỏi tiếp "Ủa chớ hôm trước anh thấy em đến nhà anh chị VH rồi về ngon lành mà"... "Dạ hôm đó em đến nhưng đi đường trong...". Hóa ra là hai anh em tụi này bị lạc thiệt! ĐT ṿng xe lại mon theo lối khác để chạy tiếp...

 

         Cuối cùng th́ cũng tới nơi. Nhà anh VH lúc này ai nấy cũng ngủ hết trơn rồi. Đèn đuốc tắt ngúm, chỉ có đèn ngoài c̣n sáng. Chắc anh nghĩ tôi tối nay quá giang về nhà anh Hùng rồi!? Tụi này đưa tay bấm chuông mấy lượt không kêu, đành phải ghé ngang qua cửa sổ đập mạnh cho người trong pḥng nghe. Anh chị VH nằm ở pḥng trong sát vườn khổ qua nên không nghe tiếng, chỉ có quư khách như anh Nguyễn Đích với anh Anh Thy, người nằm pḥng ngoài kẻ nằm pḥng khách đang mơ màng giấc điệp, nghe tiếng vội bật đèn ra mở cửa...

 

         Thiệt là một kinh nghiệm tức cười hết chỗ nói... “Thổ công thổ địa” như Đ́nh Thành mà c̣n chạy lạc hết gần nửa tiếng đồng hồ trên xa lộ th́ thử hỏi khách phương xa chắc là chịu chết. Đây là lần lạc đường thứ hai sau lần lạc đường hôm trước mà chị Tuyết Nga đă gặp phải trên đường chạy về nhà chị sau khi cùng với NXV và tỷ HNiệm đi chơi một ngày ở DisneyWorld...

 

         Người viết chỉ biết than hai tiếng "Úi trời!" để cảm tạ người Orlando. Nói ǵ th́ nói, NXV xin cám ơn bạn Đ́nh Thành rất nhiều v́ đă chạy hơi... lâu để NXV có dịp tâm sự... Sau lần gặp gỡ này, hai anh em càng cảm thấy thân nhau thắm thiết...

 

      Thật là một đêm tràn đầy kỷ niệm phải không Đ́nh Thành?...

http://www.ninh-hoa.com/../images/bg-rose_3A.gif

Xem KỲ 13

 

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com