thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

                                                                  

· Kỳ 4: Đi Chơi DisneyWorld

                                             

 

Buổi sáng thức dậy sớm như thường lệ, hôm nay là một ngày đặc biệt đối với tôi v́ chị TuyếtNga có nhă ư tặng cho tôi một vé vào cửa du ngoạn DisneyWorld "free" khỏi tốn tiền bởi lư do tôi là khách phương xa măi tận "miệt dưới" bay lên "miệt trên" này nhập cuộc. Tôi sẽ tháp tùng cùng với gia đ́nh anh chị NVThành cùng Thầy cô LêVănNgô và quư anh chị em thân hữu từ xa về. Địa điểm tập họp dự định là đến nhà chị TNga vào lúc 8 giờ sáng. Tuy nhiên đêm rồi ai cũng thức quá nửa khuya nên sáng dậy bị trễ nải. Lúc 10 giờ sáng rồi mà tôi và Thầy Cô cùng quư ACE vẫn c̣n tập trung ở nhà anh Vinh Hồ để ăn sáng... Oh My God! Tôi được chị ThủyTiên làm cho một tô bún riêu ăn lót ḷng dằn bụng. Thôi th́ đàng nào cũng phải chịu đi trễ vậy. Báo hai chị TNga ở nhà lo sốt vó điện thoại quá hỏi han liên tục...

 

Hôm ấy trời thật đẹp, số khách chuẩn bị từ nhà anh Vinh Hồ đi chỉ có chiếc xe MiniBus màu cam của anh NVThành gồm anh chị Thành & Giỏi và cháu Kim Loan, Thầy cô LêVNgô, nữ họa sĩ Hoàng Tiên, anh chị NguyênChất & PhanTiênThành... cộng thêm NXVạn (anh chị VH không đi v́ đă quen nơi này rồi). Tất cả khởi hành vào lúc hơn 10 giờ rưỡi trời ạ!

 

Nhà của chị TNga cũng không xa lắm. Anh Thành tuy ở MN nhưng là dân Mỹ nên anh cũng cảm thấy quen đường lái xe chạy ào ào, vả lại trên xe c̣n có sự hỗ trợ của cái mắt thần GPS nên chẳng mấy chốc chạy tới nhà chị TNga, chỉ quẹo lộn chút xíu khi gần tới nơi nhưng quay lại ngay chóc. Trên xe anh chị em nói huyên thuyên chuyện trên trời dưới biển ôi thôi nghe tức cười chết được. Tới nơi chị TNga thấy ngồi với tỷ Hoài Niệm hai người chắc buồn nên kêu tôi qua cho có bạn. Thế là tự nhiên tôi ráp băng với hai bà chị trên chiếc xe riêng của chị TNga rồi cả hai xe kéo nhau chạy tới DisneyWorld cho kịp giờ kẻo cô cháu của chị TNga đang đợi ở đó đưa mọi người vô cửa trước khi cháu đi làm.

 

Tuy đi trễ như vậy nhưng tôi thấy chị TNga lúc nào cũng nở nụ cười trên môi (ăn tiền đó nghe), không giận hờn, không trách móc. Chị có nét đẹp rạng rỡ thấy rơ, đôi mắt rất tinh, giọng Bắc dễ nghe. Hôm ấy chị mặc cái áo voan mỏng màu nâu sậm ngắn tay với cái quần ống túm, đội cái mũ trắng rộng vành che nắng nhưng bước đi rất là thoăn thoắt khiến nhiều lúc tôi chạy theo không kịp! Công nhận chị đi bộ giỏi thật. Riêng chị HoàiNiệm th́ ăn vận trông rất đơn sơ nhưng vẫn đẹp, chị mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay và cái quần cũng màu vàng nhạt, mang theo cái giỏ xách màu đen trên vai, với cặp kính mát khiến người Houston trông giống nữ tài tử ciné, giọng "nẫu" Tuy Ḥa chính cống, hay thích kể chuyện cười và hay làm vui mọi người. Tôi cũng được hưởng cái vui lây. Tổng cộng trên hai xe cả thảy 11 người.

 

Chị TNga quả là một tài xế giỏi. Chị lái xe băng băng vào DisneyWorld mà trên tay vẫn gọi điện thoại ào ào thiệt đáng nể. Qua Mỹ nhiều lần tôi vẫn thấy ở Mỹ người tài xế h́nh như có quyền gọi điện thoại trong lúc lái xe (?). Hầu như đi đâu từ bên Cali cho đến Orlando đều thấy tài xế hay bốc điện thoại lên gọi chí chóe. Ở bên Úc tḥi ḷi chúng tôi mà lái xe nghe điện thoại kiểu này thế nào cũng bị ăn phạt như chơi. Tôi không ngán chuyện bị phạt nhưng ngán chuyện dễ xảy ra tai nạn quá... nhưng nói chung chắc đây là thói quen của người Việt ở xứ Cờ Bông nên mọi sự đều trôi chảy... Trên xe, chị TNga bốc điện thoại gọi anh NQTrúc là nhạc sĩ đoàn viên Phong Trào Hưng Ca ở FL, bạn quen của chị hồi c̣n học ở BanMêThuột. Tôi với anh có quen nhau v́ ở chung trong cùng Phong Trào, đă có dịp gặp anh và hát chung với nhau hồi anh sang tŕnh diễn ở Úc. Hai người trao đổi với nhau qua lại về chuyến ra mắt cuốn CD của Phong Trào Hưng Ca cuối tuần tới nhưng rất tiếc tôi đă phải quay về lại Cali nên không có dịp gặp gỡ đông đảo các thành viên của PT Hưng Ca từ các nơi trên đất Mỹ kéo về kể cả nữ ca sĩ Nguyệt Ánh. Thôi dành chịu vậy!

 

Cuối cùng th́ hai xe cũng đă tới DisneyWorld. Chị TNga tấp xe vào băi đậu xe và gặp cô cháu hướng dẫn vào cửa. Kỳ này NXVạn oai lắm, tất tả đi theo hai bà chị TNga và HNiệm để được "chăm sóc" chu đáo... Lâu lâu ḿnh được đóng vai chàng Trương Vô Kỵ chớ không dễ ǵ. Hai bà chị này thật dễ thương, sẵn sàng "ch́u" thằng em sư đệ này hết ḿnh. My good luck! Trời nắng gắt, tôi đi đầu trần, hai bà chị này muốn lấy dù che chở cho tôi nhưng tôi thấy ḿnh làm nũng hoài cũng kỳ, vội lấy mấy cái mũ "cap" mang từ Úc sang tặng cho quư chị để đổi lại cái mũ của chị TNga tặng lại. Vào trong khu vực "entertainment" của DisneyWorld rồi, chị TNga đi t́m chiếc xe đẩy để đồ đạc và các b́nh nước lọc vào, tôi giơ tay t́nh nguyện đẩy chiếc xe nhỏ này như xe đẩy em bé để mọi người đi chơi thong thả thoải mái... Lát sau anh Thành bảo tôi đẩy xe tới chỗ "parking lot" để xe ở đây kể cả đồ đạc rồi đi chơi, lát nữa ra lấy chẳng sợ mất mát ǵ. Tôi cũng hơi ngạc nhiên về điều này v́ tinh thần tự trọng của người Mỹ cũng khá cao. Bên Úc tôi chưa thấy thủ tục này nên để đồ đạc lỉnh kỉnh ngoài trời như thế này cũng có thể bị "chôm chỉa" như chơi... Tôi không yên tâm mấy nên lấy cái xách riêng của ḿnh theo. Trong đó cũng chẳng có ǵ ngoài cái sổ thông hành và mấy tặng vật nho nhỏ mang theo tặng quư Thầy Cô và bạn bè.

 

Anh Phan Tiên Thành (phu quân chị Nguyên Chất), Nguyên Chất, Phi-Ṛm,
Cô Hà, Giỏi, Lê Thị Hoài Niệm, Tuyết Nga, Cung Đàn (NXVan), Thầy LV Ngô.

Ban đầu th́ tất cả ghé vào một khu shop nhỏ có màn cung cấp nước ngọt miễn phí. Có đủ thứ nước ngọt từ Coca Cola cho đến nước Lemon Squash, Fanta v.v... Mỗi người vớ lấy một ly nhỏ uống thả dàn. Đă khát rồi, tất cả đều theo sự hướng dẫn của "Trưởng đoàn" TNga. Tôi phải phục sự nhanh nhẹn, tháo vát và mau mắn của chị. Đầu tiên là đi xem một show Du Lịch Ṿng quanh Nước Mỹ. Tất cả đứng sắp hàng để được vào khu vực du ngoạn, mỗi người mỗi ghế ngồi nai nịt kỹ càng. Tôi may mắn ngồi bên chị HNiệm và anh Thành. Chị HNiệm nghe nói "show" này có bay lên trời cao và lao xuống vực thẳm nên chị bảo có lẽ chị không quen và không chừng bị ói mửa nữa là đằng khác... Tôi thấy hơi lo lo cho chị, tôi nghĩ phụ nữ có thể không quen với những "show" có tính cách giựt gân hay kinh dị. Tôi ngồi bên an ủi, bảo chị thôi th́ cứ nhắm mắt lại đi, rán thi hành chính sách 3 không, coi như "không biết, không hay, không thấy" là xong... Hy vọng chị làm theo.

 

Show đầu tiên sắp mở màn, đèn tắt tối om, tôi không biết chị có nghe lời tôi không (?) Chiếc ghế ngồi bắt đầu nhấc bổng mọi người lên cao như đang bay lên từ phi thuyền Apollo sắp sửa phóng lên trời... và một khung cảnh kỳ diệu của cây cầu Golden Gate bắt đầu xuất hiện ở bên dưới, chiếc phi thuyền chao luôn từ trên không vờn xuống tận đỉnh cầu GG khiến mọi người sợ va vào chân vào thành cầu nên ai nấy đều co chân lại... kêu oai oái... Cây cầu này tôi cũng đă đi bộ qua lại nhiều lần rồi, đă từng ngắm nghía một công tŕnh tuyệt hảo của con người với những dây cáp dài to tổ bố bắt dọc theo cầu  nhưng chưa lần nào từ trên cao phóng xuống như thế này. Khiếp thật! Tôi nghĩ ḿnh không tài nào làm đời phi công được bởi sợ chiều cao...

 

Nhắc đến đoạn này, tôi thấy không thể nào tả hay hơn bài viết của Thầy LêVNgô, xin phép Thầy để được ghi lại đoạn văn của Thầy trong bài Bên Lề Hội ngộ NH & DM tại Orlando để quư anh chị em thưởng thức trở lại. Thầy LVNgô viết...

 

"... Sau khi ngồi vào ghế an toàn, đèn tắt, chúng tôi được đưa bổng lên trời, dưới chân là cầu Golden Gate đỏ rực, cây cầu này chúng tôi qua lại nhiều lần nhưng chưa lần nào từ trên không trung nh́n xuống. Du thuyền tiếp tục đưa chúng tôi vào Yosemite park với ḍng suối chảy theo hai bên sườn núi, lên ghềnh xuống thác, dưới chân là những ghe phao ẩn hiện rồi vượt lên cao tưởng chừng đụng phải đỉnh núi. Thuyền băng qua sa mạc Arizona khô cằn, núi đá chênh vênh không một bóng cây vũng nước, tiếp tục ra Đại dương thăm chiếc Hàng không mẫu hạm Mỹ, ba chiếc phản lực cơ lên đón tiếp cứ như đâm nhào vào chúng tôi. Con thuyền quay về đất liền qua bao cánh đồng hoa quả xanh tươi mát mắt, phố xá đèn đuốc rực trời, thuyền đáp nhẹ nhàng trên sân Disney World. Đèn bật sáng, năm phút phù du trôi qua chúng tôi đi khắp thắng cảnh nước Mỹ, mọi người vui vẻ cám ơn Tuyết Nga...

 

Show thứ hai là phần biểu diễn của Michael Jackson, thương người nghệ sĩ xuất chúng của thế giới đi vào thiên thu lúc tuổi xuân th́. Show thứ ba là vào quả cầu trắng thăm xem sự tiến hóa của loài người trải qua nhiều thời đại..."

 

Show "Du hành Ṿng quanh Nước Mỹ" kết thúc, tôi thấy chị HNiệm ra khỏi ghế ngồi cũng không đến nỗi nào. Tôi chạy lại hỏi thăm sức khoẻ, chị nói "Không sao, không sao, chỉ hơi ngộp thôi...". Chắc trong đó thiếu oxy. Tôi thấy chị không bị ói mửa là OK rồi. Hy vọng là chị cũng đă mở mắt theo dơi hết show bay lượn trên trời này cho đỡ công khó chị TNga giới thiệu... hihi

 

Cung Đàn tui đă khổ thế này mà c̣n bị giục "Nhanh lên!"

Đối với tôi, xem show thứ ba này cũng thật đáng đồng tiền bát gạo. Tôi ngồi bên chị Hoàng Tiên, chúng tôi được ngồi trên một con thuyền nhỏ có gịng nước uốn quanh để chạy ṿng ṿng khu giải trí và trồng trọt. Những vùng đồi núi hoang dă với các loại thú rừng khác nhau như hổ, sư tử, vượn khỉ..., những vùng nông trại có gà gáy buổi sáng, những đầm lạch hồ ao có đủ loài cá kể cả các con cá sấu (crocodiles) ngúc nga ngúc ngắc cái mồm nhọn hoắc như chực nuốt người ta... Và rồi chiếc thuyền nhỏ rẻ nước tiến đến một khu nông trại trồng trọt đủ thứ trái cây mà không cần phải trồng trên đất ướt như ở các nông trại hay ở các vườn tược của người VN ḿnh.

 

Cách trồng trọt này thuộc loại tân tiến với các cây đủ loại, hầu hết là các loại cây ăn trái như bắp, dưa leo, dưa gang, dưa hấu, bí rợ, bầu, ớt, cây nho, bom, táo, cà chua, v.v.... nghĩa là ở ngoài trồng thứ ǵ th́ ở đây đều có hết. Tất cả đều không cần đến đất, đôi khi trồng trên các giàn cao trái thả xuống lửng lơ, trái nào trái nấy to gấp đôi gấp ba trái thật ở bên ngoài. Thật là kỳ lạ... Nếu không thấy tận mắt, nói chắc cũng không ai tin. Tôi ngồi bên chị Hoàng Tiên (Phi Ṛm) từ Na-uy đến, vừa coi cảnh vừa hỏi han chuyện bên xứ Na-uy của chị. Chị có ước mơ mai mốt về hưu chị sẽ trở lại quê nhà và có ước mong cũng trồng trọt những vườn cây xinh tươi sai quả như thế để giúp đỡ mọi người. Bây giờ chị c̣n trẻ nên bỏ công vào việc hội họa, các tác phẩm hội họa của chị đă được đánh giá cao tại Na-uy mà chị đă vẽ khá nhiều và có bày bán trên thương trường. Chúng tôi vui mừng trước sự thành công của chị trên bước đường hội họa.

 

Show ngoạn cảnh núi non đồng quê này chấm dứt. Mọi người bước ra ngoài trời nắng chang chang. Ḷng ṿng một lát mới t́m ra chiếc xe nhỏ xíu để lấy đồ đạc, túi xách. Tất cả t́m một bóng mát đề nghỉ ngơi và ăn trưa. Mọi người chia sẻ cho nhau từng cái bánh ḿ, từng bịch bánh ngọt, từng b́nh nước trông thật thân t́nh, đậm đà t́nh nghĩa quê hương. Cuối cùng v́ phải trở về chuẩn bị cho buổi họp mặt chính thức đêm 11/6 nên một số anh chị em trong đoàn của Thầy Ngô và anh chị Thành phải từ giă chị Tuyết Nga, chị Hoài Niệm và NXVạn để ra về trước trong niềm luyến tiếc v́ chưa đi hết một ngày du ngoạn tại một nơi rộng lớn như DisneyWorld mà có người bảo phải đi ít nhất 3 ngày mới coi đủ show ở đây. Thôi đành hẹn gặp lại ngày hôm sau vậy.

 

Bây giờ chỉ c̣n lại 3 người là tôi, chị TNga và chị HNiệm... Anh Thành nháy mắt ra hiệu cho tôi phải "take care" hai bà chị... Tôi gật đầu chẳng biết lúc này ḿnh vui hay buồn nữa v́ hiện giờ là... "gươm lạc giữa rừng hoa" rồi, chẳng biết ai "take care" cho ai đây.... hihi.

 

(c̣n tiếp)

 

 Kỳ 5: Các Show buổi chiều và lần bị lạc đầu tiên

 

 

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com