thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


Tản mạn Chuyến Viễn Du

NHÂN ĐẠI HỘI ĐỒNG HƯƠNG NINH H̉A & DỤC MỸ

TẠI ORLANDO (11/06/2011)
 

* Người X Vạn

(Kỳ 1) GHÉ NHÀ ANH CHỊ VINH HỒ & THỦY TIÊN

 

            Chuyến bay VA01 từ Úc đến LOS (USA) và chuyến bay nội địa Delta FL1601 đă đưa tôi đến vùng biển xinh đẹp Orlando (Florida). Tổng cộng thời gian bay từ Úc đến Mỹ khoảng 15 tiếng (kể cả thời gian chờ đợi) và từ Los đến Orlando là 5 tiếng, tổng cộng cỡ 20 tiếng, cuối cùng cũng đă cho tôi niềm sảng khoái đến một nơi có đầy đủ bạn bè. Trên máy bay trong thời gian này, tôi đă được hưởng 2 ngày và hai tối Thứ 5. Một ngày một đêm Thứ 5 trên biển Thái B́nh Dương và một ngày một tối Thứ 5 tại nhà anh chị Vinh Hồ. Năm nay tôi hưởng đủ 367 ngày trong một năm (thay v́ 365). Âu đó cũng là điều kỳ diệu!  

 

            Tôi cố gắng ngủ thật nhiều trên các chuyến bay để đến nơi khỏi bị mệt v́ 'jet lag'. Dừng chân tại Los, lẽ ra tôi phải xuống ở đó v́ ông bà nhạc và anh em bà xă tôi ở Anaheim, Nam Cali nhưng không được, bắt buộc phải đổi chuyến bay kế tiếp của hăng Delta. Lại một màn làm thủ tục di trú nhập nội rắc rối vào đất Mỹ tại Los, đóng dấu, chụp h́nh, lăn tay v.v... rồi tiếp tục nhận hành lư để chuyển qua chuyến bay kế tiếp, rồi một màn khám xét an ninh thật kỹ càng với tia X ray (chẳng biết họ có thấy ǵ ḿnh không nữa [my body, oh My God!] v́ trong người không c̣n ǵ chỉ trừ bộ quần áo đang mặc trên thân!). Cuối cùng mọi sự cũng qua và tôi bắt chuyến Delta từ Tây bay sang Đông trên ṿm trời nước Mỹ. Nói chung tôi đă đi hết một đại dương cộng thêm một đại lục mới đến được xứ Orlando "nắng ấm t́nh nồng". Nơi đây bè bạn tôi cũng đang háo hức chờ đợi...  

 

            Khi máy bay bay gần đến Orlando, bất chợt tôi thức giấc. Nh́n qua khung cửa sổ máy bay, tôi thấy bên dưới một dăi cát trắng của mỏm Florida ở bờ biển phía Tây FL tuyệt đẹp, rồi máy bay đi vào nội địa và ṿng ngược lên phía trên Orlando. Cũng từ trên máy bay nh́n xuống, tôi thấy hàng chục, hàng trăm các hồ nước xanh nho nhỏ bên dưới. Thật là đáng ngạc nhiên. Không ngờ vùng trời Orlando này lại có nhiều hồ đến thế, toàn nước là nước, nước mênh mông nước... Nếu bảo xứ Orlando là xứ hồ nước hay xứ Vạn hồ chắc cũng không sai. Máy bay đă hạ cánh hơi tất bật xuống phi trường quốc tế Orlando, nơi đây tôi chưa một lần ghé đến (trừ một lần ghé ở phi trường Miami lúc đi dự Hội nghị Thanh niên Thế giới ở Trung Mỹ Jamaica năm 1985). Đường bay khá dài, chạy tít tắp từ ngoài phi đạo vào, khung cảnh chung quanh với những cây dừa nước, đặc điểm của vùng Trung Mỹ trông thật dễ thương. Cảnh trí xung quanh chẳng khác nào các đồng lúa quê hương VN ḿnh, thấy thật trữ t́nh. Máy bay mất cả 10' mới vào đậu tận bến. Khách khứa đưa nhau đi xuống, tôi cũng chạy theo họ, đón chiếc xe lửa điện chung với mọi người để về tận chỗ lấy hành lư. Khi lấy xong, tôi điện cho anh Vinh Hồ một tiếng, may mắn gặp chị Thủy Tiên đang canh cửa ở nhà. Chị cho hay anh VHồ đang ở nhà sau chờ điện thoại của tôi mới chạy đến "pick up" về nhà cho tiện. Nhà anh chị cách phi trường chừng 15 hoặc 20' xe. Như vậy kể cũng gần. Tôi yên tâm đứng bên ngoài chỗ đón người chờ đợi.  

 

            Những đoàn xe hơi từ ngoài kéo vào đón người thân chạy tới nườm nượp. Ở đâu cũng vậy. Người giữ an ninh huưt c̣i inh ỏi, ra hiệu cho xe tới, xe lui, xe qua bên phải, xe quẹo bên trái v.v... trông rất quyền thế. Đứng lâu nh́n sinh hoạt của phi trường lúc đón người về thật tấp nập, rộn rịp, náo nức, dễ thương. Hơn nửa tiếng vẫn chưa thấy bóng dáng anh bạn đồng môn VT của tôi là Vinh Hồ. Chắc anh chưa xác định được chỗ tôi đứng. Tôi rán đứng ở chỗ dễ nh́n nhất, vẫn chưa thấy anh. Nhưng yên tâm, thế nào anh cũng tới. Không tối tôi đón Taxi về. Cuối cùng th́ lù lù chiếc xe Toyota Sedan có chở 3 người (tôi chẳng biết là ai) trừ ông đầu bạc là anh Vinh Hồ th́ tôi nhận ra, hai ông anh kia dành chịu. Cả 3 người đă thấy tôi, suưt chạy lướt qua. May mắn dừng lại kịp. Trên xe hai ông anh lạ nhảy xuống chào hỏi. Tôi cảm ơn mọi người, nhận ra ông bạn đồng môn VT xứ Ninh là Vinh Hồ cái đă. Sau khi bỏ hành lư vô cái "boot" xong, anh Vinh Hồ tới ôm sát lấy tôi, hai tay nâng gương mặt tôi thật thẳng, bảo nh́n xem có phải thằng bạn VT68 năm xưa không? Thật khó mà nhận ra lúc này v́ thời gian đă thay đổi, mấy chục năm rồi c̣n ǵ, kể cả tôi cũng chưa chắc đă nhận ra VH thời trẻ. Thời xưa thằng đi lính, thằng đi học, thằng xứ Vạn, thằng xứ Ninh nào có gặp nhau nhiều đâu mà nhớ. Thiệt ra VHồ đáng vai anh của tôi. Anh lớn hơn tôi 3 tuổi, nhưng chắc hồi nhỏ ham chơi nên ở chung lớp với tôi, chứ thật ra với tuổi này, anh phải học trước tôi ít nhất 3 lớp. Không sao, cứ VT68 là yên chí rồi.  

 

            Cả 4 người phóng lên xe sau khi đưa xong hành trang vào "cốp". Bây giờ mới bắt đầu nói chuyện với hai ông anh ở phía sau. Ban đầu tôi tưởng hai ông anh này cũng trạc cỡ tuổi ḿnh, trông gương mặt hai anh th́ không đến nỗi già lắm, hỏi lần ra thêm mới biết hai ông anh đă quá thất tuần mà tướng mạo cứ như người trên 6 bó! Thôi th́ phải kêu là đại huynh cho chắc ăn. Hai anh hỏi về những người thân ở xứ Vạn quê tôi, nhưng thật ra tôi chẳng biết ǵ nhiều v́ đă bương chải ra đời rất sớm, bỏ lại cái xứ Vạn heo hút ở lại với bà con. Một thân một ḿnh tôi chạy lên tỉnh xấc bấc xang bang để cầu học. Rất may, cuộc đời ba ch́m bảy nổi tám lênh đênh đă được Ơn Trên cho qua tuốt luốt... Nhờ vậy mà c̣n sống đến ngày nay.  

 

            Hỏi ra mới biết một ông anh tên Nguyễn Đích - vua hát Bài cḥi. Và ông anh c̣n lại là DươngCôngThi tự AnhThy - phụ họa Bài cḥi với huynh NĐ. Vậy th́ tôi biết rồi, cả hai có trong chương tŕnh văn nghệ. Thật t́nh chuyến đi của tôi có vài nguyên do chính, cũng đơn giản thôi: Thứ nhất là mong gặp được đồng môn VT67 là huynh NguyễnVănThành - Trưởng WebNinhHoa vẫn thường liên lạc bấy lâu nay một lần cho thỏa chí. Hai là gặp anh bạn VT68 là VinhHồ - người bạn cùng lớp năm xưa đă trao đổi nhiều mà chưa có lần diện kiến. Ba là thăm vợ chồng người bạn thật tài hoa son trẻ là ThươngAnh và Tố Anh (NTH74) mà chúng tôi đă có dịp gặp nhau ở San Jose năm rồi. Bốn là gặp quư huynh trưởng đàn anh QGHC như quư anh PhamNCửu, PhamHTôn, NgôĐHoà v.v... và nếu may nữa th́ gặp thêm mấy người bạn QGHC cùng khóa 17 như LêThuPhong, ĐỗTCẩmVân v.v... và ông bạn già VT68 nữa là Lê Mau nghe đâu cũng ở Orlando... Nói chung chỉ muốn đi gặp và thăm hỏi bạn bè trước khi bóng xế cuộc đời phủ chụp xuống chưa biết lúc nào mà lúc ấy có muốn đi cũng không chắc đă đi được nữa... Chuyến đi chỉ đơn giản có thế!  

 

            Vậy mà cái số không yên! Ở xa mà vẫn không yên. Năm rồi cũng vậy. Hội ngộ kỷ niệm 50 Năm Ngày Thành lập mái trường Nữ Trung Học ở SanJose cũng được quư ACE ở đây tín nhiệm vai tṛ MC. Kỳ này chẳng biết quư anh Vinh Hồ và NgôTrTiến và BTC bàn bạc ra sao lại giao cho ông bầu cải lương NgôTrTiến cái nhiệm vụ mời ḿnh làm MC cho Hội ngộ Đồng hương Ninh Hoà Dục Mỹ lần này cùng với người đẹp Orlando Tố Anh. Thấy chuyện cũng vừa tầm tay với của ḿnh, NXV nhận lời (thật ra công việc này làm ở Úc nhiều quá nên cũng quá quen tay). Anh em ở Orlando vui vẻ vạch kế hoạch bắt tay làm việc, giao chương tŕnh văn nghệ cho NXV và Tố Anh đảm trách. Ḿnh bắt đầu viết "script" và thảo luận với TốAnh về cách nào để làm MC cho đêm Hội ngộ thật thành công. May mắn, qua sự trao đổi, NXV mới thấy Tố Anh là một người cựu nữ sinh NTH rất giỏi dang, có nhiều tài nghệ, nhiều kinh nghiệm, rất thông minh, tháo vát nên NXV rất yên tâm làm việc chung. Hơn nữa người ta vẫn nói "bên cạnh người vợ giỏi dang, là một người chồng tháo vát". Cho nên BTC níu được TốAnh th́ chẳng khác nào mời được anh chàng trẻ tuổi đẹp trai ThươngAnh kề sát một bên. Cứ như là bầu cho bà Hillary th́ cũng như bầu cho ông Clinton và nguợc lại! Một công hai việc. Thật tuyệt!...  

 

            Anh Vinh Hồ tiện thể đưa anh em đi dạo một ṿng xem thử cái Hall của người Cuba - nơi sẽ tổ chức đêm Văn nghệ Hội đồng hương NH & DM. Khu vực khang trang, rộng răi, băi đậu xe nhiều. Hội trường ấm cúng vừa đủ 350 thực khách. Có sân khấu và aircon mát mẻ đàng hoàng khỏi phải sợ nóng. Tóm lại đây là cái Hall lư tưởng mà anh VHồ đă nh́n ra. Loay hoay một chút th́ anh VHồ chở cả 3 người khách về nhà. Một dàn cây miểng cầu mọc trước nhà xanh ngát và một vườn cây khổ qua mọc ở phía sau cũng xanh theo. Nhà anh chị thật giống nhà quê Ninh Hoà, Vạn giă. Chị ĐoànThủyTiên - hiền thê của anh VHồ ra đón chúng tôi. Chị mặc áo bà ba, chiếc áo màu hường. Trông chị thật hiền dịu, chất phác, đúng là người Ninh Ḥa có khác! Chúng tôi yên tâm thả hồn nơi đây như đă về lại quê nhà....

 

 

 

(xin xem tiếp kỳ 2)

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com