Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh         |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 


MỘT CHÚT NGHĨ VỀ NỮ
THI SĨ
LỆ HOÀNG / ÚC CHÂU

 

* Người Xứ Vạn

  

       Thật là một duyên may và một hân hạnh lớn lao cho tôi có dịp giới thiệu thi phẩm mới nhất của nữ thi sĩ Lệ Hoàng có tựa đề “Mẹ, Quê hương và Nỗi Nhớ sau các tác phẩm Bèo Mây 1, 2 và 3 tại Brisbane. Đọc thơ, hiểu thơ đă khó mà giới thiệu lại càng khó hơn bởi chính ḿnh chỉ là một nhà thơ "vườn" không tên tuổi. Trong lúc bối rối như vậy th́ may mắn thay, chúng tôi gặp được cái phao trong cơn sóng dữ: Đó chính là Thầy Thích Thiện Hữu ở Chùa Phật Đà, người đă có lời giới thiệu thật tuyệt vời mở đầu cho tác phẩm của nữ thi sĩ Lệ Hoàng mà tôi tưởng chừng không thể nói ǵ thêm được nữa. Tôi xin theo dấu chân Người để giới thiệu nữ thi sĩ Lệ Hoàng đến quư vị.

 

       Cho tôi được gọi nữ thi sĩ Lệ Hoàng là Chị cho thân mật. H́nh b́a tập thơ của chị (tranh của họa sĩ Thanh Nhàn) đập vào mắt tôi là cảnh làng quê VN với bờ tre, khóm trúc, ngọn dừa, đụn rơm, đồng lúa, con trâu, chú mục đồng, con đ̣ nhỏ... Đó cũng là h́nh ảnh của quê tôi, của xứ Ninh, xứ Vạn, của mái nhà tranh vách đất và cũng là nơi mà mỗi đồng hương trong chúng ta đây đều đă từng sống qua và ôm đầy nỗi nhớ đến trọn đời...

 

       Đi dần vào thế giới thơ của chị bên trong, chúng tôi thấy các đề tài của chị chẳng khác nào hương thơm của đoá hoa ngũ sắc. Nơi ấy đậm đà t́nh thương Mẹ, thương Cha, thương Con, thương Quê Hương, thương người Chiến sĩ, thương Bạn thơ cùng bằng hữu, và cuối cùng là miên man Nỗi nhớ khôn cùng … Đại văn hào Voltaire đă có lần nói "Chân lư cuối cùng trên cơi đời vẫn là t́nh yêu. Yêu là c̣n sống và c̣n sống là c̣n yêu". Và chị cũng đă thể hiện t́nh yêu bao la ấy trong thi phẩm.

 

       Trong tập thơ của chị Lệ Hoàng, phần ngợi ca về T́nh yêu của Mẹ có lẽ là phần quan trọng nhất. Ai đây trong chúng ta là không có Mẹ. Mỗi người có một bà Mẹ để yêu thương. Chị Lệ Hoàng đă chọn mẫu người cao đẹp nhất để ca tụng. Có khi ngồi bên hiên nhà, nghe những ngọn gió thu thổi rào rạt quanh ḿnh làm lá rơi lác đác trên sân vườn. Nh́n từng chiếc lá rơi dần xuống đất, ta chợt nghĩ đến những ǵ rời rạc trong tâm hồn, không có ǵ là vĩnh cữu cả, như chiếc lá chợt đến rồi chợt đi. Ấy cũng là lúc những vần thơ rải rác đâu đó, đẹp như những chiếc lá thu vàng, mà người đời lăng quên hay không từng biết đến, trừ những thi sĩ như Lưu Trọng Lư qua bài thơ có đoạn viết "con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô”, hay như nhạc sĩ Đặng Thế Phong với Giọt Mưa Thu, hay như nhạc sĩ Phạm Duy với Mùa Thu Chết. Có khi kư ức khá mơ hồ, chợt nhớ chợt quên, đến khi mẹ ḿnh mất, mới cảm thấy thấm thía cái t́nh thương bao la của người Mẹ hiền đối với con. Lấy cái chiều dài, cái lớn rộng của dặm đường, của ngàn dâu, của đêm dài, của bầu sữa Mẹ là báu vật trần gian, chị Lệ Hoàng viết:

 

"Mẹ như mưa gió đang bay,

Cho con giọt nước hoa say trên ngàn,

Con ôm báu vật trần gian,

Nhớ bầu sữa Mẹ đạ tràn nuôi con”

(Báu Vật Trần Gian, trang 25)

 

       Thơ lục bát của chị đă diễn đạt thật hết ư cái t́nh cảm nhẹ nhàng vương vấn như ḍng nhạc trầm, để lượng cái t́nh thương của mẹ, quả thật đă gợi nhiều xúc cảm trong ta. Ở trời Tây, họa sĩ Toulóue Lautec, cũng đă từng nói về mẹ "Không ai ngoài mẹ cả!". Câu này cô đọng chỉ trong mấy tiếng, nhưng nói rất nhiều những ư nghĩ thầm lặng về t́nh thương của mẹ và ḷng nhớ ơn của con. Chị có một sức sáng tác gạo cội và là một nàng thơ sung măn. Có nhiều bài thơ đă được phổ nhạc thật tuyệt vời như Thương Ai, Vườn Yêu, Đọa Đày, Hăy lắng Cùng Nhau, Lại Một Mùa Xuân và Đêm Mưa v.v... với các nhạc sĩ quen thuộc ở Úc Châu như Linh Giang, Đông Hải, Nguyễn Nhật Tân v.v... mà người viết lúc nào cũng muốn hát đi hát lại những gịng nhạc gợi cảm đó.

 

       Khi nói về nỗi nhớ thương Cha, chị thổn thức:

 

"Công cha lớn hơn Thái Sơn lồng lộng,

Nghĩa cao dầy, cao rộng giữa trời mây,

Ơn song thân mang nặng nghĩa cao dầy,

Thương nhớ lắm sông đầy thay lệ chảy"

(Cha, trang 42)

 

       Thơ của chị không chỉ là những nguồn cảm hứng mà là những kinh nghiệm sống thực của đời ḿnh. Chị đă đi qua nhiều nơi, gặp gỡ nhiều con người và sự vật và nh́n thấy được dáng lay động của những đóa hoa nhỏ đang nở vào buổi sáng hay giữa đêm khuya. Phải nhớ lại các con đường ở những nơi xa lạ, những cuộc gặp gỡ t́nh cờ, và những cuộc t́nh chia tay vĩnh viễn; hồi tưởng lại những ngày thơ ấu với những điều bí mật chẳng thốt nên lời; đến những buổi sáng bên cạnh biển, và chiến đấu với đại dương bao la, và như thế vẫn c̣n chưa đủ. Đối với nhà thơ, có trí nhớ vẫn chưa đủ, họ c̣n phải có thể quên đi những kỷ niệm ấy nữa để sau cùng chỉ c̣n giữ lại những tinh tuư của cuộc đời mà dâng hiến hồn thơ đến nhân loại.

 

       Tôi cũng thích trong tác phẩm của chị là những h́nh ảnh gia đ́nh, h́nh ảnh quê hương, dân tộc, h́nh ảnh của tác giả đầy nét nghệ thuật do các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và tài tử lẫn họa sĩ vẽ lên. Trong đó sự tương giao giữa những người nghệ sĩ chưa hề quen biết nhau đă ghi dấu, đă để lại vết tích, để lại dấu chân một cách thầm lặng trên tác phẩm của chị nhưng có lẽ cho đến giờ này chị vẫn không biết, không hay.. Tôi xin mở cánh cửa bí mật, đầy ngạc nhiên và thích thú đến chị: bản nhạc Thương Ai thơ của Lệ Hoàng, nhạc Linh Giang, nhưng những gịng chữ viết và các nét nhạc chấm phá trên khuôn nhạc đó chính là những nét bút vô ưu của người đang nói chuyện với chị trong bài viết này. Ngạc nhiên quá chị nhỉ? Âu đó cũng là một kỷ niệm đẹp của t́nh nghệ sĩ muôn phương!

 

       Làm thơ th́ ai cũng làm được nhưng làm thơ sao để được gọi là 'hay' th́ chỉ có các nghệ nhân và thi sĩ là nắm bắt được. Cái nắm bắt nhiều khi chỉ trong một khoảnh khắc thời gian độc nhất vô nhị, một ư tưởng tuyệt vời, chợp được một câu thơ thật hay bất thần chạy ngang qua đầu, hái được một nốt nhạc tuyệt mỹ để hoà thành một bài thơ, chẳng khác nào sự khó khăn của cái nắm bắt một con chim đang đậu bên bờ tường hay một đóa hoa vừa nở bất chợt trong sương sớm hay giữa đêm khuya, không bao giờ gặp lại… Đó không phải là điều dễ làm và lúc nào cũng có sẵn.

 

       Thơ có sức mạnh khôn tả. Thơ hiện lên như một niềm hy vọng. Và cả những đại thi hào như Hàn mặc Tử, Bích Khê trong cơn bệnh hoạn tận cùng cũng đă hớp thơ mà sống như một liều thuốc bổ cho đến lúc tàn hơi. Cho nên ta có thể nói Thơ đến giữa đời để làm nên sự sống hay thơ chính là sự sống.

 

       Thơ là cải tử hoàn sinh. Thơ mang lại cái thật, cái lành, cái đẹp cho con người. Như Truyện thơ "Ngh́n lẻ một đêm" là bằng chứng thơ văn cải tử hoàn sinh, thơ văn phá án tử h́nh: Vua Shahriyar v́ hờn thù người vợ bạc t́nh đă giết hết phụ nữ sau mỗi đêm chăn gối. Nhưng đến phiên nàng Shahrazad, người kể chuyện tài ba vừa hấp dẫn vừa sáng tạo, vua say đắm lắng nghe và hồi hộp đợi chờ, câu chuyện thi vị chẳng chịu kết thúc lúc đêm tàn đành chờ nàng kể tiếp đêm này qua đêm khác suốt ba năm ṛng, đẩy cái chết như xua hoàng hôn tới chân mây b́nh minh. Một ngh́n lẻ một đêm truyện thơ đă cứu sống một ngh́n lẻ một án hành quyết phụ nữ dưới tay bạo chúa. Thế nên chúng ta mới thấy, bạo lực chỉ chiếm đất, chớ không chinh phục ḷng người như thơ văn và Nụ Cười chính là Nguồn Thơ bất tận nơi cơi nhân sinh.

 

       Người viết thật vô cùng may mắn, từ nơi xa xôi vẫn đón nhận được những cuốn băng CD thi nhạc, đó như những đứa con tinh thần đầu ḷng của chị trong ṿng thơ nhạc cùng khắp đó đây. Như Audio CD thi nhạc mang tên Suy Tưởng - Thơ Lệ Hoàng, nhạc Nguyễn Nhật Tân mà người viết rất thích các bản Suy Tưởng qua tiếng hát của Xuân Phú, Đêm mơ với Mai Thảo, Người Yêu dấu ơi với Quỳnh Lan, Lời Tự t́nh của Tố Hà, Cuộc T́nh ḿnh với Mỹ Dung v.v... Có những giọng hát trong nước không thua ǵ Ư Lan hay Duy Quang... Rồi tập Audio CD Thương Về Miền Tây với Minh Duy, Huế thơ ơi nhạc Ngô Văn Dẫn, Vườn Yêu nhạc Đông Hải thật xuất sắc, lời thơ nhắc lại chuyện t́nh giá băng đă trở lại sau nhiều năm chờ đợi hay chờ cả một kỷ nguyên đen, bản Đọa đày nhạc Đông Hải với tiếng hát của Quỳnh Lan thật gợi cảm, duyên dáng. Như bản Dấu Chân với tiếng hát nức nở của Thụy Long đă thở than chuyện t́nh ḿnh trong niềm hy vọng:

 

"Anh có biết sau nhiều năm chung sống

Cánh hoa hồng trên vách sẽ khô đi

Nhưng mạch sống tim em như bừng dậy

Chan chứa cơi ḷng từ một mối t́nh si"

 

       Và từ trong bóng đêm của t́nh yêu, Lệ Hoàng bước ra vườn đời với nụ cười lạc quan...

 

"Ḿnh lạc lơng giữa đường đời độc bước

Nay cùng nhau chia sớt nỗi u hoài

Em muốn nói chờ nhau hoài năm tháng

Như sông dài chờ đợi thuỷ triều lên

.............................................

Nh́n ánh nắng ḿnh vui ngày hội mới

Và đêm về nồng ấm gối chăn ơi !!!"

 

       Hay như bài thơ Cuộc T́nh Ḿnh với tiếng hát của Mỹ Dung tuy đơn sơ mộc mạc nhưng rất đượm chân t́nh:

 

"Khi đă yêu em chẳng cần tài sản

Cuộc t́nh ḿnh làm êm ấm tim em

Trơ trọi lắm sáng trưa chiều ảm đạm

Ngày gặp nhau khao khát những êm đềm

......................................................

T́nh sẽ đến rồi đi như con nước

Rực rỡ giữa chiều rồi tàn úa phai màu

Em có biết cánh phù dung ngây dại

Cũng gục đầu khi mưa măi làm đau..."

 

       Người viết đi vào vườn thi nhạc với đầy nỗi thích thú trong ḷng.

 

       Nhưng điểm quan trọng khác nữa trong dịp ra mắt lần này là việc xuất hiện Tuyển tập CD Thơ Ca Nhạc Kịch TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG với nhạc của Hàn Sĩ Nguyên và Nguyễn Nhật Tân qua các giọng ngâm truyền cảm của Hồng Vân, Bảo Cường, Thùy Dương, Bích Ngọc, và Ngọc Quang đă cho ta thấy sự lớn mạnh của gịng thơ ca nhạc kịch của nữ thi sĩ Lệ Hoàng. Một chuyện t́nh xưa năo nuột giữa một nàng Công Chúa có tên là Mỵ Nương với anh chàng thật vô cùng xấu xí có tên là Trương Chi chỉ nhờ tiếng sáo mà đă làm xao động ḷng người đẹp đến vô cùng tận bất chấp cả lời can gián của Vua Cha để chỉ yêu thương chàng Trương Chi xấu xí đă tiêu biểu cho một t́nh yêu bất diệt không biên giới, một t́nh yêu mà chúng ta cũng hiếm thấy trên cơi đời này, đẫm lệ chẳng khác nào chuyện t́nh Roméo và Juliet.

 

       Đời người dẫu có dài hơn mọi thứ vẫn chỉ là chớp mắt trong ḍng thời gian vô thủy vô chung. Sinh tử chỉ là hơi thở vào ra của tạo hóa. Người làm thơ cũng là để cảm nhận, cám ơn đời, giúp ta học sống, học chết trong cơi vô cùng này...

 

       Xin phép không dám "múa ŕu qua mắt thợ". Xin cám ơn Thầy Thích Thiện Hữu, cám ơn quư nhà văn nhà thơ đă giúp người viết có những ư nghĩ chân thành này. Xin cám ơn nữ thi sĩ Lệ Hoàng! Một cánh chim son sắt đă đem cả cuộc đời đau thương của ḿnh ra hót cùng với tha nhân và cánh chim ấy chắc chắn cũng đang ngóng chờ những tiếng hót vang vọng lại từ cánh đồng xa của những đồng hương yêu quư./-

 

 

 

 

  ? ˜ { @

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh               |                 www.ninh-hoa.com