thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                 |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 

Một Bông Hồng Cho ĐẠI HỘI THỤ NHÂN 2010
Tại MELBOURNE, ÚC CHÂU
(Tản mạn Của Một Thụ Nhân B)

* Người X Vạn

 

Kỳ 3: Đêm Dự Tiệc ở Nhà Hàng Thọ Thọ

 

Thành thật mà nói, xưa nay nước Úc, dưới con mắt của nhiều người, nhất là bà con đồng hương ḿnh ở phương trời xa như ở Âu Mỹ, vẫn thường có cái nh́n rất xa lạ với đất nước có tên là 'Úc tḥi ḷi' này, hay xứ kangaroo, hay 'miệt dưới' (down under), chứ ít ai thấy đó là một quốc gia đă có sẵn cái tên Úc đại lợi (lucky country) - một nước Úc có phúc lợi to (đại lợi), một nước Úc có nhiều may mắn… (lucky).

 

Cách đây vài năm, nhân một chuyến Mỹ du thăm gia đ́nh một người bạn, anh bạn bác sĩ coi tivi chương tŕnh Úc thấy thổ dân Aborigines ở Úc lố nhố đâu đó tựa dân da đen bên Nam phi bèn hỏi cho một câu thiệt khó trả lời…  "Ủa chứ bên Úc nói tiếng ǵ vậy?", ư chừng anh ta nghĩ nước Úc đầy dẫy thổ dân nên nói tiếng của thổ dân… Tự nhiên ḿnh cũng thấy hơi quê quê… Anh bạn quên mất là nước Úc cũng như nước Canada ở phía Bắc Mỹ và nhiều nước khác trong khối Commonwealth (Liên Hiệp Anh) đều là thần dân của Hoàng Gia Anh, có chung một Bà Hoàng (Queen), vẫn c̣n thấy h́nh ảnh của Bà ngự trị trong các Ṭa nhà Quốc hội các nước này cho nên vẫn măi măi nói tiếng Anh (English).

 

Có người bạn khác thường coi phim kiểu "Crocodiles Dundee" của Paul Hogan hay của Steve Irwin (đă chết) chuyên bắt cá sấu, hoặc một vài quảng cáo du lịch bên Úc lúc nào cũng thấy đề cập đến các băi biển đầy cá mập (sharks), cá sấu (crocodiles), rắn rít (snakes), kể cả các con đại thử (kangaroo) hoặc chuột túi (wallabies) v.v… nên cũng "hăi" lắm, vẫn cứ nghĩ nước Úc là chốn quê mùa, nơi "đồng không mông quạnh", chẳng có chút văn minh, chứ ít ai thấy nước Úc có nhiều "icon" (biểu trưng) thuộc hàng đứng đầu danh sách thế giới kiểu Nhà hát con Ṣ Opera House, Cầu Harbour Bridge, Great Barrier Reef, hoặc các thành phố được xếp hàng đầu thể giới về mặt đời sống như Sydney, Melbourne, Adelaide v.v… Có lẽ v́ cái cảm giác đó nên ít người thích đến viếng thăm hay chịu hạ san xuống "miệt dưới"… Thôi th́ nhân cơ hội có Đại hội Thụ nhân lần này, thay v́ ḿnh khen bạn, bây giờ để bạn khen ḿnh, như vậy khách quan hơn, kẻo người ta lại bảo "mèo khen mèo dài đuôi" th́ cũng kỳ lắm phải không quư bạn…

 

Nhưng trên hết, điều mà chúng tôi đă thấy, đó là một t́nh cảm trân quư cao vời, đó chính là T́nh Thầy Tṛ, T́nh Đồng Môn, T́nh Thụ Nhân, Nghĩa bạn bè... đă hiển hiện đầy ắp nơi đây… Thật đáng cảm phục!

 

Mở đầu là buổi tiệc tối ở nhà hàng Thọ Thọ tại khu phố sầm uất đông Người Việt ở Richmond … Trước hết xin được giới thiệu vài nhận xét của Ngọc Mai (cô bạn K9 từ VN sang) trong đêm họp mặt nói về khung cảnh bữa tiệc thân mật như sau:

 

"Đêm tiệc tiền đại hội dự trù chỉ 95 người thế mà sao đông quá là đông, đếm tới đếm lui nhà hàng thông báo số người tham dự lên đến 120 người nên nghẹt kín không c̣n chổ trống. Trong lúc anh Lưu khui champagne khai mạc th́ ngoài sân bay vẫn c̣n một số người trong Ban Tổ chức nhịn đói để chờ đợi đón rước những anh chị đến trể…

 

Hơn 12h khuya lại nghe tiếng chuông điện thoại reo vang, mở cửa pḥng ra đứng nh́n bóng người đàng xa đi tới mới biết ra anh Lưu đă chầu chực ngoài phi trường để đón chị Bích Thủy bị lở chuyến bay tưởng đâu không đến Melbourne tham dự được…”
 

Ôi chao là đầy ắp t́nh người! Mà thật sự là như vậy. Tôi vẫn thường ít thấy ai làm Trưởng ban Tổ chức mà lo lắng tỉ mỉ đến từng chi tiết một như anh PVLưu. Tôi c̣n nhớ hôm họp mặt Tiền đại hội ở lầu trên, anh c̣n nhắc với mọi người là anh có mang theo 12 ổ cắm điện, và nếu cần nữa th́ anh sẽ mang thêm để anh chị em từ phương xa tới có thể 'convert' điện từ các cell phone, máy chụp h́nh hoặc những dụng cụ bằng điện tử của quư anh chị em từ ngoại quốc mang vào. Tôi thầm nghĩ, anh Lưu cư xử giống như một người anh Cả thân thương, anh chẳng những lo từ chuyện lớn mà c̣n có vẻ lo cả đến những chuyện nhỏ như cây kim, sợi chỉ... Thật đúng anh chị em Thụ Nhân đă không chọn nhầm người.

 

Nếu bảo rằng « a picture is worth a thousand words » (một bức h́nh đáng giá cả ngàn chữ) th́ chị Quỳnh Mai đă diễn tả không biết bao nhiêu là chữ nghĩa ân t́nh v́ mấy ngày qua chị đă post lên biết bao là h́nh ảnh của kỳ hội ngộ mà chị đă chụp được, đặc biệt những h́nh ảnh rất đẹp, rất rơ ràng, đầy t́nh huynh đệ tỷ muội trong đêm tiệc ở nhà hàng Thọ Thọ. Và sau đây là những lời tâm t́nh và tả cảnh bữa tiệc của chị Quỳnh Mai (K7) đến từ xứ tuyết Bắc Âu với những lời chào bằng ngôn ngữ Đan mạch đất nước tạm dung của chị:

 

 “Nhà hàng VN có tên 'Thọ Thọ" nầy thật rộng răi nhiều pḥng riêng biệt mà nơi nào cũng đông nghẹt khách ăn uống. Đúng là sự thành công lớn của người chủ tiệm VN nầy. H́nh nhiều, thời gian post h́nh rất lâu mới xong. Bao nhiêu lời... đều nằm trong từng tấm h́nh một, đă gói ghém từng kỷ niệm trong ấy. Cứ tưởng tượng như các bạn có mặt vào mỗi buổi họp mặt vậy. Không khí ồn ào tiếng cười nói... Chao ôi là vui và thân ái. Khách khứa thật đông đảo ở các pḥng bên cạnh. Phe TA bên đây, Gia Đ́nh Thụ Nhân hôm nay đông quá... ngồi chật cả lối đi! Nhà hàng chia ra làm hai pḥng riêng biệt nhưng... trong và ngoài đều đông khách ăn uống như nhau. Ông chủ tiệm người VN nầy chắc là phải... giàu sụ rồi đó. Anh Phạm Văn Lưu mở lời với Anh Chị Em Thụ Nhân xa gần gặp nhau đêm nay và khui chai champagne để mở màn buổi tiệc. Tiếng rượu Champagne nổ to... như vậy được xem là ăn mừng đúng điệu rồi đó... Tràng pháo tay vang dội khắp pḥng tiệc Thụ Nhân. Xin mời...cụng ly! Skăl ! Frost ! Salut ! Cheers ! "DÔ" !

 

Trong lúc mọi người đang vui với tiệc vui th́ chợt có tiếng nói "Chạy nha !!! Tụi nầy... phải chạy ra phi trường đón vài anh chị khác sắp đến... Nói xong ba ông NXTiên, VNBảo và PTVũ... dọt mất. Chẳng kịp ăn xong... Sau một thời gian làm xong phận sự, trở về bên đám bạn hiền, mà lâu năm rồi... mấy ông bạn mới có cơ hội gặp lại nhau. C̣n nổi vui nào lớn hơn nữa các bạn nhỉ? Lúc bạn Viên Thế Khanh /K8 (Melb.) được ngồi yên để ăn uống th́ h́nh như buổi tiệc… sắp tàn th́ phải! V́ phải cái tội... là lo chạy đưa đón ACE TN từ xa đến và trên bàn... không c̣n ǵ... để ăn cho no bụng đâu ?? Nhưng nụ cười vẩn nở trên môi... Các món ăn VN ngon miệng, thật hấp dẩn trong nhà hàng Thọ Thọ. Chiều tối đêm đó mọi người đều no bụng v́ các món VN ngon miệng... trong một không khí rộn ràng tiềng cuời nói... nói cười của anh chi em Thụ Nhân xa gần về đoàn tụ nơi nầy. Cám Ơn anh PVLưu và BTC/Melb. đă quá ưu ái lo toan và đă khoản đăi các ACE TN xa gần... buổi cơm thân mật với t́nh cảm Thụ Nhân thật thân t́nh, thật thiết tha và gắn bó…”

 

Văng vẳng đâu đây ta nghe tiếng hát rất lăng mạn trong nhạc phẩm Nối lại T́nh xưa của Ngân Giang. Chị Quỳnh Mai tâm sự tiếp:

 

 'Về đây bên nhau...Ta nối lại t́nh xưa...(h́ h́)

Những người mà bao năm qua ta gói ghém từng kỷ niệm!”

 

Cheers ! Mời cụng ly... Chúc mừng hội ngộ nha... Thú thật mỗi lần có dịp gặp lại các Huynh, Đệ, Tỷ, Muội trong GĐTN (vốn đă từng quen biết lâu năm) th́ không có nổi vui nào so sánh đuợc... Ngày vui qua mau ! Kỷ niệm c̣n đây... H́nh ảnh c̣n đây, tiếng chọc ghẹo... nói cười, tiếng đùa... văng vẳng đâu đây bên tai tôi đêm nay. Quỳnh-Mai biết rằng "Dư Âm" những ngày vui c̣n đọng măi trong tâm khảm của mỗi ACE TN đă có mặt trong kỳ ĐHTN 2010 vừa qua tại Melbourne & Sydney ..."

Jeg kan aldrig glemme.. de dejlige dage, som jeg havde haft i Australien !

Mange tak for det hele !

Med venlig hilsen/Best regards

Quỳnh-Mai

 

Đêm đă về khuya, khu phố Richmond vẫn chưa chịu ch́m vào giấc mộng. Xe buưt đưa mọi người trở về khách sạn Vibe. Trong đêm đen vẫn c̣n như văng vẳng lời nhạc từ trong một quán nhạc Việt nào đó hắt ra kết thúc nhạc phẩm Nối lại T́nh xưa mà chị Quỳnh Mai vừa nhắc...

…………………………………….

Một đêm trăng sao,

tha thiết thương người xưa

Ḿnh dệt mùa thương năm qua

ân ái cũ chẳng phai nhoà

Ta nối lại t́nh xưa,

sống trọn mùa đông muôn thuở

Chim én về xôn xao, ta thấy đời c̣n có nhau

Anh sẽ về bên em, ta ấm lại t́nh cố nhân…

 

 

Xem Kỳ 4

 

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

 

 

thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com