thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 

Một Bông Hồng Cho ĐẠI HỘI THỤ NHÂN 2010
Tại MELBOURNE, ÚC CHÂU
(Tản mạn Của Một Thụ Nhân B)

* Người X Vạn

 

Kỳ 2: Buổi chiều ở Thánh Đường

 

Buổi chiều trời buồn nhỏ lệ, không chút nắng, chắc cảm kích người phương xa tới nên trời mây âm u, yêu người độ lượng…. Chúng tôi lên chiếc xe buưt dài để được chở tới Thánh đường trong khuôn viên Đại học Melbourne . Người tài xế cao cao có râu, dáng chừng như người di dân, lúc này anh tài xế rất vui, đưa đón mọi người với nụ cười…

 

Chúng tôi thật may mắn, trên xe có anh Nguyễn Huệ K10 (tên giống vua Quang Trung quá) làm người "thuyết minh" bất đắc dĩ. Anh Huệ vừa đẹp trai, vừa có giọng Bắc ăn nói nhỏ nhẹ, điềm đạm dễ thương, hiểu biết nhiều về Melbourne v́ anh là cư dân ở đó mà nên liên tục giới thiệu cho anh chị em biết sơ sơ về thành phố được mệnh danh là Garden State (thành phố vườn xanh này). Xe chạy nhanh qua hết mấy block đường mà anh Huệ bảo chưa hết khuôn viên Đại học Melbourne .

 

Ơi quả là khuôn viên Đại học này rộng lớn quá, chiếm một vị trí khá lớn trong thành phố, chứng tỏ vai vế của Đại học này khá quan trọng, xưa nay nổi tiếng khắp thế giới cũng phải, nơi đây đă đào tạo biết bao nhiêu nhân tài cho nước Úc, chắc chắn sinh viên tỵ nạn VN ḿnh học ở đây khá đông…  Ngoài ra trên xe c̣n anh Trần Trí (K4) có bộ râu mép và đôi kính mắt đáng yêu, ăn nói nhẹ nhàng, kể chuyện ngắn gọn mà ai nấy cũng đều tức cười. Anh Trí có tài kể chuyện tiếu lâm rất hay. Có hai anh này trên xe, mọi người cảm thấy hết sức thoải mái đầy những tiếng cười…

 

Cuối cùng th́ xe buưt cũng tới nơi. Ngoài trời mưa lai rai. Ngôi thánh đường xây bằng gạch xưa, trông rất cổ kính nằm gọn bên trong vườn cỏ. Anh tài xế có râu xuống xe đứng chờ ngay cửa trái xe buưt, nắm tay từng người d́u bước xuống cho khỏi té… Đặc biệt anh thích nắm tay mấy chị, c̣n mấy anh « đực rựa » th́ cứ tự lo liệu lấy… Đúng là anh tài xế thuộc hàng galăng số một theo đúng truyền thống thần dân của Nữ Hoàng Anh "lady first" mà, "người đẹp là ưu tiên". Lúc này tôi và bà xă HLoan cùng với Ngọc Mai K9 (bạn HL) và nhiều anh chị khác khoảng chừng 30 người bước vào thánh đường.

 

Lúc chúng tôi vào bên trong thánh đường th́ hoàn toàn trống vắng chưa có ai nhưng đèn đuốc đă bật sẵn. Rất nhiều hàng ghế dài từ dưới lên trên chứng tỏ nơi đây có nhiều sinh viên dự lễ thường xuyên. Chúng tôi có 4 người ngồi ở hàng ghế đầu gồm chị QuỳnhMai, NgọcMai, HLoan và tôi. Lúc đó chưa thấy bóng dáng của Cha nhà thờ là ai cả.

 

Trong khi chờ đợi, NgọcMai kể chuyện vui với chị QMai và HLoan là có lần NMai cũng tham dự thánh lễ với bạn bè công giáo (chắc ở Saigon?), chị cũng bắt chước mọi người xếp hàng cuối giờ lễ để lên nhận bánh thánh ăn thử coi xem sao (chắc muốn biết bánh thánh ngon dở ra sao đó mà?). Oh my God! Lạy Chúa tôi! Ḿnh nghe câu chuyện th́ tức cười quá (nhưng không dám cười, sợ NMai quở) nên mấy chị em nhắc với nhau "Chắc tại NMai không biết đó thôi, chứ chỉ có ai là người công giáo thực thụ (tức đă chịu phép rửa tội) mới được lên nhận bánh thánh". Sau đó NMai biết rồi nên cuối giờ lễ, NMai không đi lên cùng với mọi người nữa.

 

Một lát sau th́ Cha mới xuất hiện. Đó là Linh mục Thụ nhân Anthony Nguyễn Hữu Quảng (VK73). Ḿnh thấy cũng hay hay và cảm thấy thật gần gũi, thân thương. Từ khi những cánh chim bay tan tác ra khỏi tổ ở Dalat sau tháng 4/75, tung bay khắp bốn phương trời th́ có rất nhiều cánh chim đă thành công trong mọi lănh vực, mỗi người ở một vị trí khác nhau, kể cả trong Thánh đường này cũng có một vị linh mục Thụ nhân. Đó không là điều kỳ diệu sao!

 

Trong khi chờ đợi làm lễ v́ chưa đến giờ, Cha Quảng mặc áo lễ trắng đến ngồi gần chúng tôi hỏi han tṛ chuyện. Cha trông c̣n trẻ trạc tuổi tôi. Hỏi ra mới biết Cha xuất thân từ Thụ nhân VK73. Vậy là cùng anh em một nhà rồi, khỏi phải e dè nữa. Cha cho biết qua đây rồi đi tu thành linh mục. Đúng là ơn phước Chúa ban chứ đâu phải ai muốn cũng được. Cha trao cho chúng tôi mấy bản thánh ca để mọi người hát trong thánh lễ, rồi Cha cũng sắp đặt với quư anh chị khác để đọc sách thánh. Thiếu Thầy phụ tế, anh ĐặngVTuế t́nh nguyện lên làm thầy. Anh vào trong mặc áo trở ra, thấy giống Thầy phụ tế y đúc. Chúc anh Tuế mặc áo này làm lễ suốt đời luôn… hihi.

 

Riêng vợ chồng tôi được Cha giao cho nhiệm vụ bưng khay rượu lễ và bánh thánh ở cuối nhà thờ lên trong phần cuối chương tŕnh thánh lễ để cha chia bánh và rượu cho mọi người. Đúng là "cây nhà lá vườn", anh em tự chia nhau lấy công việc để có một thánh lễ tươm tất, trang trọng, đàng hoàng. Cũng may nhờ trời mưa ở bên ngoài hơi lớn nên mọi người (kể cả những anh chị không phải công giáo) cũng vào bên trong Thánh đường tham dự thánh lễ cho đỡ lạnh. Hôm ấy Cha Quảng có bài giảng thật hay liên quan đến tinh thần Thụ nhân từ các nơi về tham dự Đại hội. Bài giảng nói lên ư nghĩa dịp họp mặt thân mật lần này, một t́nh yêu vô bờ bến của tất cả mọi người con Thụ nhân từ mọi phương trời xa trên thế giới trở về sum họp cùng một mái nhà. Sau buổi lễ, mọi người lên trên chụp h́nh kỷ niệm.

 

Điều làm tôi khâm phục và đáng nhớ, hôm dự Đại hội Thụ nhân, chúng tôi gặp được ba chị có các tên thật đẹp với tấm ḷng thật năng nổ dễ thương, tự nguyện phục vụ hết ḿnh suốt mùa Đại hội: đó là chỉ QuỳnhMai (K7) từ Đan mạch qua, người nữa là NgọcMai (K9, bạn của HL) từ VN sang và người thứ ba là chị Xuân Lan (K8) ở tại Melbourne và cũng là thủ quỹ của Đại hội.

 

Chị QMai có khuôn mặt thật khả ái, đàn chị nhưng vẫn c̣n nét thanh xuân! Mái tóc ngắn bềnh bồng cuộn tṛn tṛn từng lọn nhỏ trên bờ vai, lúc nào chị cũng ăn mặc đẹp, váy có nhiều màu hoa. Hôm ấy chị khoác cái áo khoác đỏ bên ngoài càng làm tăng vẻ đẹp duyên dáng của người đẹp đến từ xứ tuyết. Có lẽ chị là người chụp h́nh nhiều nhất và tương đối đầy đủ nhất trong suốt cuộc hành tŕnh Đại hội Thụ nhân. Gần như chị không bỏ lỡ một cơ hội nào để chụp h́nh với bạn bè và những người tham dự. Chị đến từng nhóm người, từng góc cạnh, từng bàn để chụp cho được tất cả những h́nh ảnh bạn bè và đồng môn thân thương. Gương mặt chị luôn nở nụ cười. Theo như chị cho biết th́ chị hầu như tham dự tất cả mọi Đại hội Thụ nhân từ trước đến nay dù tổ chức ở bất cứ nơi đâu. Lần này chị bay xuống 'miệt dưới' Úc châu xa xôi từ Bắc xuống Nam hơn nửa ṿng trái đất. Phải phục chị thiệt t́nh!

 

Chị Xuân Lan là Thụ nhân ở Melbourne, giữ nhiệm vụ Thủ quỹ. Chị là cựu học sinh Trường Nữ Trung học Thánh Tâm ngày xưa ở Nha Trang. Chị là đàn chị của HLoan (trước HL một lớp) khi c̣n học ở Thánh Tâm nên hai chị em gặp nhau rất là gần gũi thân mật. Cả hai nhắc nhớ nhiều kỷ niệm của mái trường xưa. Gương mặt chị tṛn tṛn, nét đẹp thật hiền dịu, chẳng khác nào "ma sœur" (chắc chị hiền như ma soeur quá...). Với mái tóc ngắn trên bờ vai, chị ăn nói nhẹ nhàng, và tháo vát trong mọi việc. Cả chị lẫn Ông xă của chị đều năng nổ giúp đỡ mọi người, đôi khi phải khiêng những đồ đạc lỉnh kỉnh như các thùng đựng b́nh nước lọc, những túi xách tay đựng quà kỷ niệm của Thụ nhân ra xe. Thấy anh chị nhiệt t́nh với mọi người, chúng tôi thầm cảm phục anh chị. 

 

Kế đến là Ngọc Mai K9 cùng lớp với HLoan. NMai có nét đẹp duyên dáng, dịu dàng, đôi mắt sáng đầy nét thông minh, lâu lâu chị thêm vào cặp kính mắt đen nữa th́ thật là tuyệt! Mái tóc gọn xỏa nhẹ xuống phía dưới bờ vai, gương mặt trái xoan, miệng lúc nào cũng cười tươi như hoa, thích nói chuyện, thích giúp đỡ mọi người, ngay cả khi nghe chị c̣n ở VN th́ vẫn thấy chị hay giúp đỡ bạn bè mọi thủ tục để qua Úc. NMai ăn mặc đẹp, rất đúng mode, rất thời trang, có những cái áo sọc ngang rất tươi, chắc chị phải là một thương gia rất thành công ở trong nước. Vậy mà cứ thấy chị như người Việt ở hải ngoại lâu năm, có khi c̣n hơn thế nữa. Nếu không biết NMai từ VN qua th́ chắc chắn phải nói chị là cư dân ở xứ Bà Hoàng này từ lâu lắm rồi… Hôm ấy NMai mặc chiếc áo màu xanh lá cây sẫm, với cái áo khoác ngoài màu sữa nhạt trông thật mát mắt. Ai gặp NMai một lần là có cảm t́nh ngay… hihi

 

Thánh lễ xong, chúng tôi chụp vài tấm h́nh kỷ niệm cho NMai, chị QMmai và HLoan giống như ba chị em Thụ nhân, sau đó kéo nhau ra khỏi nhà thờ với xe buưt đậu sẵn ở bên ngoài để đi ăn tối. Trời bên ngoài vẫn c̣n mưa, HLoan có sẵn cái áo da có cái mũ che kín tóc nên không sợ ướt mưa. HLoan bảo tôi mở cái dù che mưa cho NMai đi cùng v́ cô ấy không mang dù theo sợ bị ướt. Tôi nghe lời HLoan che mưa cho NMai đi chung dưới chiếc dù, HLoan đi bên cạnh. Lúc ấy NMai khẽ hỏi tôi "anh tên ǵ vậy?" Tôi nghĩ bụng "í zhà ! chắc biết rồi mà c̣n hỏi"… hihi (thật ra th́ NMai đă biết đâu). "Anh là S, hân hạnh được biết Ngọc Mai " - Tôi vừa đi vừa trả lời NMai. Trời ơi nếu ai thấy cảnh đi dưới mưa như thế này th́ chắc trách tôi lắm, sẽ bảo sao anh lại chịu khó "ga lăng" với người đẹp mà lại không "ga lăng" với bà xă. Cái này chắc là "oan ông địa" đó... hihi… Nhưng thật ra một cái dù đâu thể che đủ cho 3 người được. Thôi đành "tiên khách hậu chủ" vậy! Âu đó cũng là câu chuyện vui.

 

Giữa một buổi chiều mưa lâm râm như thế này và ở bên ngoài Thánh Đường với vườn cỏ non xanh mướt, đi bên HLoan và người bạn gái cùng lớp ngày xưa với của HLoan, tự nhiên tôi nhớ đến bài thơ thật lăng mạn của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên mà Phạm Duy đă phổ nhạc nổi tiếng từ lâu "Em hiền như mà sœur" mà tôi biết từ hồi mới quen HLoan ở Thánh Tâm Nha Trang hay thăm em lúc đang ở Đại học xá Kiêm Ái, hay đang học ở Viện Đại học Dalat trên vùng trời cao nguyên một ngày mưa lất phất…

 

« Đưa em về đưới mưa, nói năng chi cũng thừa

Như mưa đời phất phơ, chắc ta gần nhau chưa

Tay ta từng ngón tay, vuốt tóc em lưng dài

Đôi ta vào quán trưa, nhắc nhau t́nh phôi phai … »

 

                                                        -)-

 

Lên xe buưt, người tài xế có râu lái xe chạy một ṿng lúc thành phố Melbourne đă lên đèn để mọi người có dịp ngắm cảnh phố giữa bóng chiều chạng vạng. Bên ngoài mưa vẫn rơi nhè nhẹ … Xe đậu ở phố Richmond bên cạnh Nhà hàng Thọ Thọ. Mọi người xuống xe vào nhà hàng đông khách và bắt đầu có một bữa tiệc vui Thụ nhân đầu tiên tối nay ở đây…

 

Tiếng cười nói vui vẻ của các anh chị em Thụ nhân khắp nơi đổ về như ong vỡ tổ vang vọng giữa khu phố Richmond tưởng chừng như không bao giờ dứt...

 

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

 

 

thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                     |                 www.ninh-hoa.com