Cầu Sắt Sng Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thnh
 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh         |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bt hiệu: Người XVạn



Qu tại Vạn Gi
  
Cựu học sinh trường  Trung học V Tnh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
c Đại Lợi

 

 

 

 


--- { ---

 

Năm rồi, trước ngy Lễ Nhớ Ơn Thầy, hm ấy, một buổi chiều nắng đẹp, với tinh thần tn sư trọng đạo, chng ti cng bốn anh em cựu sinh vin khc tại Sydney ln xe trực chỉ hướng Ty đi thăm Thầy C NK Nhn, một gio sư đại học cũ thời cn ở VN. Chuyến thăm lần ny đ gy trong ti niềm xc động kh tả.

 

Anh Ti li xe chạy phom phom khiến chng ti ngạc nhin hết sức. Tuổi tc ngần ấy rồi m đầu c vẫn tinh tường, đường s Sydney chi cht như mạng nhện vẫn khng lm cho anh nao nng, lại thm c anh Thực chấm toạ độ ngồi bn, anh lại cng tin tưởng hơn cứ li xe chạy như bay, nhưng c lc cũng lng vng v lạc đường.  Cuối cng cũng tới lng dưỡng lo Retirement Village ở Gladesville, gần Parramatta. Trời cn xế bng, mất khoảng gần tiếng đồng hồ mới tới một địa điểm trng c vẻ l khu dưỡng lo, cc to nh bằng gạch v gỗ cũ rch như khu bỏ hoang nn vẫn chưa ai tin đy l nơi Thầy ở. Anh em xuống xe dạo một vng đi tm nhưng thất bại, nh cửa vắng bng người, im lm như đang ngủ. Ti bạo dạn phng vo khu đặc biệt, c lẽ khu tm thần. May qu c bng người, một bệnh nhn gi c vẻ bị chứng ny ấm ớ chỉ đại cho ti vo phng bn cạnh. Ti gặp ng bc sĩ trực hay y t g đ tnh lắc đầu từ chối (?). Ti quyết hỏi cho ra lẽ khng chịu thua, ti cần gặp một con người để ni chuyện (nơi đy c vẻ như khng c ai?). ng kẹt qu phải đưa ti vo phng hnh chnh, lật bản đồ ra chỉ đường cho ti quay ngược lại khu vực khc cch đ khng xa. Anh em mừng qu nhảy ln xe chạy một mạch, rốt cuộc cũng đến nơi.

 

Anh em chng ti xuống xe mon men vo khu dưỡng lo Gladesville. Nơi ny trng khang trang nhưng cy cối rậm rạp, xa thnh phố, xa cch mọi người, dưỡng lo l đng rồi (ti nghĩ vậy). Vẫn khng thấy một nhn vin trực no. Qui lạ! Ở chốn ny lm việc kỳ dị, vẫn khung cảnh vắng tanh, ai v ra cũng chẳng hay, nhn vin trực đu? (ti lại mo m nghiệp hnh chnh). Cuối cng thấy một b gi người c đi lng vng ở dy đầu hnh lang, chng ti vội bm riết hỏi han. Rất may, b ny kh tỉnh to, biết chng ti đi thăm thn nhn nn tận tnh chỉ vẻ, b đưa chng ti tới một thang my để ln lầu trn. Nhiệm vụ b hon tất. Chng ti cho b v bấm thang my ln lầu, bước ra khỏi thang my v đi tm phng Thầy Nhn.

 

Phng Thầy nằm ở gần cầu thang my nn dễ tm. Anh Thực v anh Tch bước tới thấy đng số phng, g nhẹ. Vẫn im ắng như khng c ai. Cnh cửa khng kho, anh Thực đẩy nhẹ cửa, anh em theo nhau bước vo phng khch, vẫn khng thấy ai, ngoi tiếng ngủ ngy nh nhẹ của Thầy phng bn cạnh... trng c đơn lắm! Tiếng anh em ni lao xao m Thầy vẫn khng nghe, vẫn tiếp tục ngy nhẹ đổ giấc ngủ trưa. Thầy nằm co với ci mền phủ ngang hng, c lẽ Thầy hơi lạnh. nh nắng chiều vng vọt hắt vo phng, bn ngoi l rừng cy rậm l, c tiếng chim ht lu lo như lm bạn. Anh em cn tr trừ chưa biết c nn đnh thức Thầy dậy khng? Lt sau, anh Thực đứng gần cửa phỏng Thầy bạo dạn ln tiếng:

 

- Thầy ơi! C chng con đến thăm Thầy!

 

Thầy trực giấc ngay v hỏi vọng ra:

 

- Ai đ?

- Dạ! Chng con cựu sinh vin đy Thầy! Vẫn tiếng Anh Thực.

- Ừ, cc anh chờ Thầy một cht. Thầy sẽ ra ngay.

 

Thầy Nhn trực giấc, rn ngồi bật dậy, phủi lại o quần cho thẳng rồi cầm cy gậy (baton) tựa bn giường để bước ra đn học tr. Căn phng khch rất nhỏ, chỉ c ba chiếc ghế, anh em vẫn đứng chờ Thầy ra. Thấy học tr đến thăm Thầy vui qu nhoẻn miệng cười, răng đ khng cn. Tc Thầy bạc phơ, cắt ngắn, mặc chiếc o cụt tay sọc car, ci quần di, chn mang vớ tất, ra ngồi ở ghế tri. Anh em cng knh cẩn cho Thầy.

 

Anh Tch muốn biết Thầy c nhớ ai khng, bn chỉ tay thẳng vảo ti, người trẻ nhất trong nhm v hỏi:

 

- Thầy c nhớ anh ny khng?

 

Thầy nhoẻn miệng cười, vẫn nụ cười khng răng. Thầy ni ngay:

 

- Cậu ny hở! Thầy nhớ chớ. Học tr cưng của Thầy m. Cậu ny c ti ht vọng cổ hay lắm! Thầy cầm cy gậy "baton" chỉ vo ti v cười. 

 

Thế l khng trật ở đu rồi. Tr nhớ Thầy vẫn cn tốt. Ti mơ mng nghĩ đến mnh c lẽ l người cựu sinh vin đầu tin gặp Thầy ở c. Ti cn nhớ hồi đầu thập nin 80, bất ngờ hội ngộ với người Thầy gi knh yu ở đất khch qu người. Một hm nọ đi chợ ở shop Thanh Thế West End (ở thnh phố Brisbane) mua t đồ, bỗng nhin ti thấy một người lớn tuổi trng thật quen quen, ăn mặc rất đơn sơ cũng đang đi shop m ti biết chắc ng l vị Thầy cũ của ti. Nhưng để cho chắc ăn, ti phải nhn kỹ mặt ng ci đ. Ti đi vng bn phải để nhn rồi vng qua bn tri. Cuối cng th chắc c 100% đ l ng Thầy cũ của mnh nn bước tới gần ln tiếng hỏi:

 

- Thưa Thầy, Thầy c phải l Thầy Nhn ở Si gn?

 

ng gi vẫn tỉnh bơ v c vẻ joking như những ngy cn dạy ở đại học, ng đp:

 

- Khng! Khng phải! Chắc cậu nhầm người. Ti nghe giọng Bắc, r rng l giọng của Thầy như hồi cn dạy trong lớp cch đy mấy chục năm.

 

Ti nghĩ Thầy qua bao nhiu cơn biến động, nhất l sau 75, c lẽ Thầy kh thận trọng khi gặp mọi người. Nhưng ti vẫn bm st lấy ng v hỏi tiếp. ng vẫn trả lời theo kiểu nht gừng. Ừ, hồi xưa th ti c lm nghề thầy gio qun, by giờ th hết rồi!. Vậy th cũng đng một phần, ti nghĩ mnh khng sai. Sau cng ti khng chịu được nữa đnh phải th thật Thưa Thầy, con l học tr cũ của Thầy,  xin Thầy nhận ra con. Lc đ ng gi mới chịu nhận mnh l Gio sư NK Nhn. Thầy cho biết Thầy C được gia đnh người con gi bảo lnh sang c theo diện đon tụ gia đnh. Sau đ, Thầy dời về Sydney theo gia đnh con gi v sống ở đ cho đến ngy nay. Gia đnh ti đ nhiều lần đến viếng thăm Thầy C mỗi khi c dịp gh ngang Sydney . Lc cn ở nh ring, Thầy vẫn thường hay dẫn chng ti ra sau vườn chỉ cho xem ci vườn nhỏ do chnh tay Thầy trồng đủ thứ ớt, rau răm, quế, hnh ng, x lch... để ăn dặm v tiu khiển.

 

Tiếng anh Tch v anh Thực vang ln ko ti về thực tại. Hai anh bắt đầu vấn an Thầy về nhiều cu chuyện. Mở đầu l chuyện ăn uống v cuộc sống của Thầy ở đy. Thầy cho hay năm nay ng đ 81 tuổi v C hơn ng 5 tuổi. Thầy c thể đi đứng một mnh, tự lo liệu được mọi thứ. Nhiều khi buồn buồn đn xe but (với gi rẻ dnh cho người gi) đi suốt ngy ngoi phố cho vui mắt. Thầy khng ni đi đu... nhưng c hm Thầy đi lạc ở một nơi xa lắm nn cảnh st phải đưa Thầy về. Th vui của Thầy lc ny l đọc sch (hầu hết l sch tiếng Php). Ăn uống th ngy ba bữa cơm nước đng hong c người lo (trch từ tiền gi của Thầy) nhưng ăn đồ Ty khng quen, Thầy vẫn thch mn ăn VN hơn nn con gi của Thầy vẫn nấu nướng mang vo đều đặn. (Thầy chỉ c một người con gi duy nhất v rất hiếu thảo với cha mẹ, gia đnh cc chu đều học hnh thnh ti v nn người). Giặt giũ, cơm nước, tắm rửa đều c người lo. Thầy tuy gi vậy nhưng vẫn cn ni chuyện tếu ra phết.

 

Anh Tch vui vui hỏi Thầy chuyện tnh xa lắc xa lơ, lm sao m Thầy C đ gặp nhau v thnh duyn tơ tc cho đến giờ ny th Thầy cười bảo "Ti mắc nợ bả chỉ c một vạt o di mu tm thi m trả cả đời vẫn chưa hết". Thầy kể lại cu chuyện tnh hồi xưa. Hồi ấy Thầy v C cn đi lm cng chức ở Si gn, hai người quen nhau v Thầy thường hay chở C đi bằng chiếc xe đạp của Thầy. Hm ấy xui xẻo sao khi đi ngang con đường ở trước Trường Gia Long, ci o di mu tm của C bỗng dưng bị mắc kẹt vo sợi giy xch (giy sn) của bnh xe sau khiến rch toang một vạt o. C xuống xe bắt Thầy đền. Thầy bảo "Để ti đền cho c chiếc o khc". Ấy vậy m bao nhiu năm Thầy vẫn chưa đền xong chiếc o Ni xong Thầy cười c vẻ khoi ch lắm.

 

Anh em hỏi sao Thầy khng ở chung với C cng viện dưỡng lo cho tiện th Thầy cho hay l khng được. L do l tại viện ny chỉ dnh ring cho những ai c thể tự lo liệu được, đi đứng được một mnh như Thầy chẳng hạn, C nay đ yếu v khng tự đi đứng được m phải dng xe lăn (do con gi cung cấp) nn họ cho vo viện dưỡng lo ring để chăm sc. Muốn ở chung với nhau th phải cng một tnh trạng sức khoẻ, hoặc cng khoẻ, hoặc cng yếu, v vậy m Thầy C phải ở cch xa nhau chớ khng c cch no gần nhau được. Hai bn chỉ thỉnh thoảng điện thoại thăm nhau l chnh chớ cũng kh gặp nhau.

 

Gặp lc Thầy vui, chng ti sẵn dịp hỏi Thầy giải thch cho về vấn đề tước vị bằng cấp Thạc sĩ v Tiến sĩ thời Thầy cn học ở bn Ty m lu nay chng ti vẫn thường hay thắc mắc chưa được rnh rẽ cho lắm, vả lại cũng rất t người biết v sau ny th trong nước, cc đại học đ dng danh xưng ny (Cao học đ thay bằng từ Thạc sĩ) nn dễ bị lẫn lộn. Thầy vui vẻ cho hay l hồi xưa ở bn Ty, muốn lấy bằng Tiến sĩ th trước hết phải c 2 bằng Cao học, sau đ th trnh luận n (Thesis) để lấy Tiến sĩ. Nếu muốn lấy bằng Thạc sĩ th phải c 3 bằng Cao Học v trnh luận n để lấy bằng Thạc sĩ. Đ l sự khc biệt chnh yếu.

 

Ni chung, Thầy vẫn cn khỏe mặc d đi đứng hơi kh khăn, chậm chạp nhưng tr c vẫn cn minh mẫn, sng suốt, nhớ được nhiều chuyện xưa. Trước khi ra về, anh em knh biếu Thấy mn qu sm nhung để Thầy uống bồi bổ sức khỏe nhưng Thầy từ chối, viện lẽ cơ thể Thầy c thể khng đp ứng được với những loại thuốc bổ ny, sợ bị biến chứng. Năn nỉ Thầy mi khng được anh em đnh mang về. Trước khi ra về, anh em c cho Thầy hay sẽ qua thăm C Nhn ngay sau đ nhưng Thầy cũng lấy cớ từ chối khng muốn anh em đến thăm. Thầy ni để Thầy gọi điện thoại nhắn cho C chớ chỗ C ở cũng xa lắm. Nhưng khi ra ngoi, anh em quyết định đi thăm C lun thể trn đường về.

 

Trước khi tiễn học tr ra cửa, Thầy c căn dặn anh em đi điều "Trước hết cho Thầy gửi lời thăm hỏi tất cả qu anh chị em v nhắn rằng Thầy mong qu anh chị em đồng mn lun lun đon kết, thương yu gip đỡ lẫn nhau, để gy tiếng thơm cho tập thể của mnh". Lời dặn của Thầy tới giờ ny vẫn cn văng vẳng bn tai chng ti.

 

Cn lại cht nắng chiều, năm anh em chng ti tiếp tục chạy qua thăm C Nhn tại dưỡng viện Nursing Home ở Westmead, Sydney . Đường chạy cũng kh xa (mất gần nửa tiếng) nhưng đến nơi chng ti khng mất th giờ lu để tm. Một c y t người Hoa kiểm trn danh sch c đề tn B Nguyễn Thị Tố Tm (tức hiền th của Thầy Nhn) v đưa chng ti đến đ. C Nhn đang ngồi trn chiếc xe lăn (loại tốt, do con gi mua) bn cạnh giường nghỉ ngơi, gặp chng ti đến thăm C mừng lắm. C vẫn khỏe, ni năng r rng, mạch lạc, tr c cn minh mẫn nhưng đi đứng kh khăn, phải nhờ đến xe lăn v y t tiếp sức.

 

C ni chuyện huyn thuyn, kể cho chng ti nghe sự kh khăn để vo dưỡng viện ny, phải thng qua ci test bằng Anh ngữ họ mới thu nhận. C nhờ giỏi tiếng Anh nn họ thu nhận ngay. Ở đy hầu hết cũng l những người gi c, khng thấy c người VN mnh. C rất thch thức ăn ở đ, c ni l ngon. Khi đề cập đến Thầy, c thch th cho hay Thầy gi rồi nhưng rất thch đi xe but rong chơi, c nhiều lc vo cc Club người gi ngồi chơi my ko (poker machine) để giải sầu, chơi say m đến nỗi c khi... qun về, c khi bị... thm vốn nữa! Anh em cười, chia xẻ ci niềm vui cn st lại của tuổi gi v thấy mnh cũng đang ở đu đ Cuối cng chng ti tặng qu cho C. C hoan hỉ đn nhận v cm ơn học tr ng lời cho từ biệt. 

         

Chng ti ra về khi bng chiều t cũng bắt đầu ng dần về pha Ty, trong tm tư vẫn cn vương vấn hnh bng người Thầy gi v C cũng đ ở tuổi xế chiều, cả hai đều c đơn trong những dưỡng viện biệt lập np sau những hng cy rậm rạp, im lm như một nơi chốn cuối cng của một đời người, xa dần với cuộc sống thực tại, xa dần đồng hương người Việt, đi dần vo ci mnh mng v tận, xa rời kiếp nhn sinh đang quay cuồng đy đ... Cuộc sống cn hơi thở m cũng như đ đến chỗ tn hơi, chỗ cng tận rồi!!!

 

Nghĩ tới đy ti tự hỏi: "Bao giờ sẽ tới lượt mnh đy?"



  

* Người XVạn

(c Chu)

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh               |                 www.ninh-hoa.com