Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh         |                 www.ninh-hoa.com
 

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 

 

HÁT CHO NHAU NGHE LÚC X CHIỀU
 

* Người X Vạn


 

       Năm trước, chuyến bay của chúng tôi đến đất Mỹ khá êm dịu. Cám ơn phi công. Vợ chồng tôi đáp chuyến United Airlines ở Sydney và bay thẳng tới Los Angeles. Đến nơi, nhanh chân nhảy xuống phi trường sớm để sắp hàng làm thủ tục thường lệ. Lăn tay, chụp h́nh, đóng dấu đủ thứ… Công việc cũng khá nhanh chóng thoải mái, thế mà khi ra ngoài khu hành lư nhận đồ đạc th́ bị mất toi hai valy áo quần, quà cáp của bà xă. Thủ tục kiện tụng lôi thôi mất gần 4 tiếng đồng hồ. Thật bực ḿnh! Báo hại thằng em chờ dài cổ ra không thấy ông anh bà chị đâu, người ta ra hết cả rồi, chuyến bay báo đă "landing" mà vẫn không thấy anh chị nó. Nó toan "dọt" về th́ thời may tụi tôi đẩy xe ra, báo tin không vui cho nó biết. Nó bảo cái vụ này xảy ra hà rầm, hơi nào lo, về nhà rồi tính. Tụi tôi lên xe về nhà mà ḷng không vui. Cứ nghĩ thời buổi văn minh, tiên tiến, hiện đại như thế này mà vẫn c̣n mất mát hành lư, đồ đạc. Chán thật! Bao giờ mới hết cái cảnh này?

 

       Nhớ lại hơn năm trước, tôi đến Cali có một ḿnh, lo chuyện của ông bà nhạc ở Mỹ, không tiện nhờ thằng em vợ ra đón, tôi nhờ bạn bè giúp một tay chở về giùm và cho tá túc. Nghe lời réo gọi, Bạn LPBa giơ tay xung phong ngay. Anh chạy ra đón tôi sáng sớm ở phi trường, đưa tôi về nhà nghỉ ngơi, rồi lo lắng mọi thứ cơm nước, di chuyển v.v... thật cực nhọc và mất th́ giờ trong những ngày làm việc. Lúc đó anh chị Ba ở tạm cái nhà nhỏ. Vậy mà cũng hết ḷng chịu khó giúp anh em. Các bạn khác th́ giúp những ngày sau như vợ chồng bạn TCThạnh, NXVũ, TBThu... Năm trước nữa th́ Triệu Hoà và NNhung từ Seattle bay xuống kéo nhau đi Las Vegas, năm rồi Triệu Hoà mắc bệnh, vậy mà cũng đ̣i nhảy xuống đi tiếp nhưng ḿnh cản lại bảo bạn lo tỉnh dưỡng đi, khi nào khoẻ rồi bay xuống dẫn anh em đi chơi cũng không muộn. Nghĩ lại anh em bệnh hoạn như thế mà vẫn ham vui. Bây giờ viết những gịng này th́ Triệu Ḥa đă ra người thiên cổ. Ḷng không khỏi xúc động! T́nh bạn lúc nào cũng thật cao vời hết chỗ nói. Xin cám ơn quư bạn!

 

       Trở lại chuyến đi lần này. Hôm đó là sáng Thứ Tư, anh em cùng khoá biết vợ chồng tôi không ở Nam Cali lâu, c̣n phải đi thăm bà con những nơi khác nên cố gắng sắp xếp cuộc họp mặt vào những giờ giấc thuận tiện cho tôi (nhưng không thuận tiện cho quư bạn). Mặc! Anh em vẫn bỏ th́ giờ làm việc rong chơi với tôi. Người phải kể đầu tiên là vợ chồng bạn CMChâu. Anh chị t́nh nguyện giúp tôi trong thời gian c̣n ở Anaheim.

 

       Anh ghé thăm tôi tại nhà đứa em vào sáng hôm sau. Trời c̣n sớm, anh đưa tôi ra quán café ǵ đó nhâm nhi nh́n thiên hạ. Quán này đa số thành phần văn nghệ sĩ. May mắn vừa vào đă gặp ngay hai vị trung niên ngồi uống café cạnh cửa. Châu giới thiệu với tôi vị có râu mép mặc áo khoác màu đen là Nhật Ngân. Tôi giật ḿnh hỏi lại: "Có phải nhạc sĩ Nhật Ngân?". Châu bảo "Ừ, đúng rồi!". Thật t́nh tôi nào biết có ai ngoài cái tên thật quen thuộc của người nhạc sĩ NNgân mà nhiều lần tôi đă hát nghêu ngao các bản nhạc nổi danh của ông ta như... "Một mai giă từ vũ khí", "Người lính già xa quê hương" nhưng đặc biệt nhất bản nhạc mà ai cũng biết, đó là bản "Xuân này con không về" vẫn c̣n âm vang trong ḷng mọi người thời chiến chinh mà cũng là thời xa xứ...

 

       Sau khi ngồi la cà ở quán cà phê xong, bạn Châu đưa tôi đi ăn phở buổi sáng.

 

       Buổi trưa, gia đ́nh quư bạn NVĐức và LPBa mời chúng tôi cùng vợ chồng bạn CMChâu vào quán World Buffet trên đường Brookhurst tạm dùng bữa ăn trưa và tṛ chuyện tâm t́nh cùng chụp vài tấm h́nh kỷ niệm. Sẵn dịp cũng chúc mừng cho sự thành công của bạn NVĐức vừa lấy được mảnh bằng Tiến sĩ về Tâm lư và Xă hội học. Anh là người bạn rất gần gũi của tôi trong thời gian học ở Đại học Saigon.

 

       Hôm sau vào lúc 3 giờ chiều ngày 22/01/2007, tụi tôi hân hạnh được vợ chồng bạn Huỳnh Hậu đón tiếp tại tư gia ở San Juan Capỉtano, Cali với một bữa tiệc thật ấm cúng và một chương tŕnh họp bạn văn nghệ bỏ túi nhưng rất phong phú có tựa đề “Hát cho nhau nghe lúc xế chiều”. Anh chị CMChâu là người giúp đỡ cho chúng tôi quá giang đến nơi. Vừa đến th́ đă gặp bạn TBThu và bạn PDThạnh ở đó rồi. Sau đó th́ đến anh CVĐể và chị NTNguyệt, rồi tới vợ chồng bạn Bs. NThanh Lương, kế tiếp là vợ chồng bạn TCThạnh. Chủ nhà ở trên đồi cao, vườn sau nhà tựa vào vách núi như thế "Sư tử chào khách". Ai cũng khen nhà anh chị Hậu là đẹp, mà quả đẹp thật!

 

       Hai bạn Hậu Hạnh phải nói là cả hai vừa t́nh tứ, lại vừa tiếp khách rất chu đáo. Trên bàn đă có đầy đủ thức ăn 'entree' như bánh patechaud, đậu và cracker, trái cây, Saint Adams Beer, nước ngọt.... Tất cả đều hàn huyên rất vui. Câu chuyện khởi đầu với vấn đề nóng bỏng hiện nay là đàn ông đăng ảnh t́m người yêu trên mạng (website). Nhiều đàn ông rất xấu mà đăng ảnh rất đẹp để thu hút mấy bà. Các bạn hỏi sao bạn PDThạnh không 'poste' h́nh lên website (?) Anh đâu thua ǵ tài tử 'Châu nhuận Phát? Ai cũng cười vui cả!

 

       Sau khi ăn uống sơ khởi xong xuôi th́ tới màn làm văn nghệ. Bạn Hậu có vài lời mở đầu chương tŕnh bằng cách chào mừng vợ chồng tôi và cám ơn anh CVĐể cũng như tất cả bạn bè đă đến chung vui tạo kỷ niệm và t́nh thân trong buổi họp bạn văn nghệ với 'chủ đề' "Hát cho nhau nghe lúc xế chiều“. Anh cũng nói rất tiếc là anh bị cảm 2, 3 hôm nay nên chắc sẽ 'nghe nhiều hơn hát'. Đúng là dân văn nghệ khiêm nhường có khác. Tôi đáp lời cám ơn huynh trưởng CVĐể cũng như từng bạn bè hiện diện. Sau đó tôi xin phép gia chủ bắt đầu buổi văn nghệ theo kiểu Úc tức 'Tiên Khách hậu Chủ'. Anh em bảo cái trự xứ Kăngaru này thật nóng máy, 'ngầu' và 'hết xẩy' thiệt. Tôi chẳng biết 'ngầu và hết xẩy' ở chỗ nào nhưng cư tự nhiên như người Hà lội!

 

       Địa điểm làm văn nghệ là ở pḥng 'sun room'. Nhạc cụ được bạn Hậu chuẩn bị sẵn sàng gồm 2 cây đàn guitars thùng Yahama classic giây nilon cáo cạnh. Giải khát có Cognac, Martell, Beer, nước ngọt và trà. Chương tŕnh văn nghệ bắt đầu lúc 4giờ 30 chiều. Tôi ôm đàn ghi-ta vào ḷng và xin mở đầu với bài t́nh ca 'V́ đó là em' của Diệu Hương (cựu nữ sinh CTKD/Đà lạt). Và kế tiếp là bản 'Hương Xưa’, bản nhạc mà bạn CMChâu hết sức ưa thích c̣n chị Châu th́ lại càng ngạc nhiên hơn chẳng biết tại sao anh Châu lại thích bản nhạc này (?). Mời anh em nghe nội dung lời nhạc cho vui....

 

"Không hiểu v́ sao ta có buổi chiều nay

Gặp lại nhau và bỗng dưng em... khóc?

Giọt nước mắt anh làm sao ngăn được

Em bây giờ như... xa một tầm tay

Biết nói ǵ khi t́nh đă nhạt phai

Tháng 12 trời c̣n mưa muộn

Anh bâng khuâng đứng lặng ở cuối đường

Chẳng biết điều ǵ để nói với nhau

Khi trái tim không cùng suy nghĩ

Đốt làm chi những tờ thư cũ

Xoá được không kỷ niệm mênh mông?

Rồi mai này anh sẽ yêu ai?

T́nh yêu ấy ngh́n lần không đơn giản

T́nh yêu ấy c̣n chút ǵ lăng mạn

Để gửi về người con gái yêu anh"

 

       Ḿnh tưởng hát xong như vậy là đền đáp được ân t́nh của anh Châu, nào ngờ bạn PDThạnh (chủ nhà in Cal Printing ở Nam Cali có người đẹp ngồi kế bên) bỗng nhiên xâm ḿnh lên tiếng, kể lại tâm sự của anh từ ngày mới yêu v́ cảm kích tinh thần của bản nhạc Hương Xưa vừa rồi. Nó nhắc cho anh một kỷ niệm thật đau xót từ hồi mới biết yêu... Thạnh kể: Mấy mươi năm về trước, năm ấy Thạnh c̣n là cậu học tṛ trường trung học, anh đă đem ḷng yêu một cô gái rất đẹp bên nhà (chắc là giống cô gái trong bài hát Cô láng giềng?). Cô ấy cũng yêu anh nhưng cha mẹ cô ấy không cho v́ thấy anh này c̣n nhỏ quá chưa biết tương lai ra sao (!?). Ông bà muốn kiếm một chàng rễ tương lai phải là kỹ sư, bác sĩ ǵ đó... chớ không thể là chú nhóc học tṛ trung học này. Thạnh rất buồn và quyết tâm học hành, sau đó nhờ siêng năng chăm chỉ nên anh đă thi đổ vào Học Viện QGHC và chờ đến ngày ra trường th́ đến thăm người yêu để… tŕnh diện ông bà già xin phép làm đám cưới...

 

       Nhưng cô bạn cũ sau bao năm chờ đợi chàng không được, đành phải sang ngang đi lập gia đ́nh với một sĩ quan... Dĩ nhiên chàng và nàng đều đau xót lắm và nàng đă khóc cho cuộc t́nh đă mất... Trong bài Hương Xưa vừa rồi có nhắc "Giọt nước mắt ấy anh làm sao ngăn được???". Mọi người nghe anh kể xong cuộc t́nh tuyệt ly này thảy đều cảm động đến... sa nước mắt (cá sấu???). Ḿnh không ngờ bản nhạc đơn sơ như thế đă gây cho nhiều con tim bạn ḿnh thổn thức đến như vậy! Sau đó th́ bạn bè thắc mắc hỏi bây giờ người ấy ở đâu? Đă có chồng chưa và được mấy con? Con trai hay con gái? (hỏi theo kiểu Nguyễn Trăi hỏi Thị Lộ), nhưng bạn PDThạnh nào biết ất giáp ǵ v́ người đẹp đă cao bay xa chạy. Đúng là chúa nghịch!

 

       Để thay đổi không khí, chủ nhà Huỳnh Hậu cũng là một tay nghệ sĩ gạo cội, vừa viết văn t́nh yêu lăng mạn, vừa đàn hay hát giỏi. Bạn Hậu v́ không muốn kích động mối ‘thương tâm’ của bạn PDThạnh nên anh xin chuyển chủ đề từ t́nh yêu đến t́nh người và cuộc đời. Và cũng để gửi đến một người bạn vắng mặt đang bệnh là Triệu Ḥa bản "Một cơi đi về" của TCS. Bạn Huỳnh Hậu hát với tất cả tâm hồn đă làm cho anh em hết sức say sưa và tâm tư lắng đọng về một người bạn đang trong cơn bệnh nan y thập tử nhất sinh.

 

       Sau đó bạn NTLương (người bạn đổi nghề) với nụ cười chúm chím duyên dáng đă ca nhạc phẩm "Trở về mái nhà xưa" nghe cũng thật nhức nhối. Đúng là bạn Lương vừa làm nghề cầm ống chích kiêm ca sĩ. Nửa chừng cuộc vui th́ bạn PDThạnh và TBThu cáo lỗi rất tiếc phải về sớm v́ bận dự đám cưới của một người thân. Mọi người đều hỏi sao không đến đám cưới thật là trễ nhưng hai anh cho biết bị kẹt v́ phải nằm trong Ban tiếp tân.

   

       Kế tiếp là bạn CMChâu với gịng nhạc yêu để tặng riêng chị Châu (chắc để tạ lỗi bài Hương yêu). Tiếp đến bạn Hậu nhà ta lên hát với nhạc phẩm quen thuộc của TCS, bản "Ru ta ngậm ngùi" để ru hồn vào cơi mộng vô thường. Sau đó th́ vợ chồng tôi cũng rán ch́u ḷng bạn bè mà song ca bản “Thương hoài ngàn năm” của Ns Phạm Mạnh Cương. Bà xă tôi không quen hát nhưng cũng được bè bạn vỗ tay túa xua. Sẵn ngồi trên 'sân khấu', tôi tiếp bản T́nh ca “Đó là Yêu” của Ns Phạm Q Ngọc với gịng nhạc Úc châu để tạo cho bầu không khí thay đổi một chút.

 

       Bạn TCThạnh th́ lo thủ cái video để quay cảnh sum họp của anh chị em làm kỷ niệm. Anh làm việc có vẻ nhà nghề. Nhiều bạn bè yêu cầu chị Hậu và chị Thạnh hát. Bạn Hậu phải giải thích là bà xă hát nhạc mới sáng tác không thôi, chưa bao giờ nghe ở bất cứ nơi nào. Nhưng anh sẽ hát thay thế câu vọng cổ vui trích từ chuyện “Mưa rừng” trong đó có câu "Thầy Cái khuyên cô sơn nữ Klai nếu có tắm sông tắm suối th́ nhớ bận quần bận áo chứ đừng có chổng mông để con cá ḷng tong nó rỉa sợi lông.... mày!" Hết ư! Sau đó tôi trở lại gịng nhạc Úc châu qua bản “Muộn màng lời yêu” của Ns Nhất Luân. Kế tiếp là bạn NThanh Lương với hàng râu mép độc đáo lên hát bản "Mộng dưới hoa" của Ns PDChương thật trữ t́nh. Ai cũng vỗ tay vang dội v́ người nào cũng sợ "hoạ dưới mông". Bạn Hậu tiếp nối gịng nhạc của Diệu Hương với bản "Phiến đá sầu" khiến ai cũng ngẩn ngơ với tiếng hát tuyệt vời của bạn.

 

       Chương tŕnh nhạc phần 1 tạm chấm dứt để c̣n lo cho cái bụng no cái đă. Bữa cơm tối thân mật gồm các món gỏi tôm, gà nấu sữa với bánh ḿ Pháp, ḅ nấu bia với cơm sốt cá (món gà nấu sữa và ḅ nấu bia với cơm sốt cá là do chính tay chị Hậu đảm trách. Hoan hô chị Hậu một phát!). Chưa hết, bè bạn mang thực phẩm đến chung vui. Gỏi tôm th́ do chị Tuyết (Thạnh) đem đến; cơm thập cẩm do chị Yến (Châu) trổ tài. Tráng miệng th́ có bánh ngọt, dâu tây cherry với rượu rum, bánh ngọt flank/su xa, trái cây có cam, hồng mềm táo apple (đặc biệt món Bánh ngọt flank/su xa do chị Nguyệt đem đến rất đặc sắc). Bạn bè lại thêm có dịp hàn huyên chuyện tṛ vui vẻ. Các Ông nói chuyện về văn thơ và những kỷ niệm thời xa xưa. Thật là vui hết chỗ nói!

         

       Đến 8 giờ rưỡi tối, chương tŕnh văn nghệ "Hát cho nhau nghe lúc xế chiều" phần 2 được tiếp tục. Để thay đổi không khí, tôi bắt đầu với các bài t́nh ca quê hương, giới thiệu gịng nhạc từ Úc Châu qua bài "Giọt nước mắt của Mẹ" của Ns Phan Văn Hưng (cũng là tác giả bản Ai trở về xứ Việt). Sau đó tôi đọc bài thơ "Mẹ tôi" mà tôi đă sáng tác hồi c̣n thơ ấu (chừng 12 tuổi) thể theo lời yêu cầu của bạn Châu. Rồi Châu tiếp với bản "Mười năm t́nh cũ" của Ns Trần Quảng Nam do hai tay đàn gà nhà là tôi và Hậu Huỳnh thủ diễn. Anh Châu hát say mê với giọng hát mạnh và có hồn khiến ai cũng tiếc ngẩn vào ngơ thời tuổi trẻ vàng son của ḿnh.

 

       Lúc này anh em cũng ngà ngà men say nên tôi lại đổi không khí lần nữa bằng cách xoay qua hát bản vọng cổ "T́nh anh bán chiếu" của soạn giả Viễn Châu (đây là bản ruột nổi tiếng của đệ nhất danh ca vọng cổ Út trà Ôn). Nay có Út trà… tui ‘nối nghiệp’ bằng cách vừa hát vừa đàn guitar thay cho cây đàn vọng cổ mà nghe cũng ngọt ngào như gịng nước Cà mau chở con thuyền có anh bán chiếu bị đau khổ bởi cô khách hàng lỗi hẹn…

 

       Kế đến anh CVĐể đọc bài thơ "Thương và ghét" rất dài nhưng thật hay và mang đầy tính triết lư. Anh Hậu nối tiếp lời thơ, tŕnh bày bài một bài thơ phổ nhạc. Đó là bài "Mùa hạ" của nhạc sĩ Quảng B́nh, và bài "Hà nội mùa vắng những cơn mưa" của Trần quư Hải cho thấy giọng ca của bạn Hậu rất là 'phê' và vẫn c̣n ăn khách. Tiếp đến bạn NTLương tiếp tục nghêu ngao những gịng nhạc ngày xưa. Mặc dù Lương không thuộc lời nhiều nhưng những bản nhạc anh hát đều có âm hưởng nhạc tiền chiến. Lúc đó tôi tiếp sức với gịng nhạc chủ đề về quê hương, như bản do tôi sáng tác có tên ‘Thuyền Hy Vọng’ nói lên ư nghĩa là tuy ra đi nhưng ḷng vẫn mong có ngày về lại quê hương yêu dấu. Bạn Hậu tiếp nối với bài hát quê hương mà anh biết từ khi c̣n ở trại tị nạn Mă Lai. Đó là bản "Người vượt biển buồn" nghe thật ảo năo. Đến 10 giờ rưỡi th́ trời đă tối. Chương tŕnh nhạc hát cho nhau nghe đến đây chấm dứt, anh chị Lương, anh Để và Chị Nguyệt ra về.

 

       Trời đă tối sắp về khuya, bạn bè c̣n sót lại ngồi hàn huyên tâm sự với nhau thật vui. Nào ăn bánh, trái cây và uống rượu tâm t́nh. Anh chị Hậu sẵn ḷng mời các anh chị muốn ở lại ngủ qua đêm nhưng quư bạn cũng ngại sợ ban đêm ngủ kiểu Kangaru nó nhảy… ồn ào không ngủ được... Tới 11 giờ tối, anh chị Châu đưa vợ chồng chúng tôi về trước. Cặp c̣n lại là Thạnh Tuyết ngồi chơi măi đến 12 giờ đêm mới ra về.

 

       Hôm sau, một bữa tiệc vui do anh em Tổng Hội HC ở Nam Cali khoăn đăi tại nhà hàng Seafood. Anh CMChâu giúp chúng tôi đến nơi đă thấy ba huynh trưởng ngồi sẵn đó rồi. Đó là quư anh CVĐể, nhà văn Tâm Triều PXHuy và anh LVTrang... cùng bạn bè của chúng tôi. Hôm đó anh CVĐể mang theo một chai rượu 20 tuổi để cùng chung vui với đàn em. Trong bữa tiệc có phần tâm t́nh và ngâm thơ chúc mừng cho nhau thật là xúc động!

 

       Cuối tuần, chúng tôi rời Nam Cali để lên đường đi thăm bạn bè ở Houston TX. Bạn CMChâu lại lần nữa xách xe đưa chúng tôi ra phi trường. Đây là những kỷ niệm đáng nhớ trong kư ức của một số bạn bè thân hữu lúc tuổi xế chiều. Xin ghi lại đây như một lời cám ơn chân thành đến tất cả quư bạn bè có mặt suốt thời gian đó. Đặc biệt cám ơn anh chị gia chủ thật văn nghệ, thật hiếu khách và niềm nỡ đối với mọi người, đó là Hậu Huỳnh và Ngọc Hạnh trong một buổi chiều và tối thật đẹp đầy t́nh văn nghệ và t́nh người./-

 

 

 

 

* Người XVạn

 (Úc Châu)

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh               |                 www.ninh-hoa.com