thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 

 

 

CUỐI TRỜI LƯU LẠC VẪN T̀M NHAU...

 

(Chuyện bạn bè VT68)

·    NXVạn

 
 

 

“Dù áo thư sinh đă bạc màu
Cuối trời lưu lạc vẫn t́m nhau”

(Thơ NHP)

 

 

... Kỳ trước kể tới chuyện “Ba chàng ngự lâm pháo thủ VT68” gồm Ngô Thiện Tánh, Phạm Đan Quế, và NXVạn chiếm một góc pḥng khách nhà Cả Tánh để ngủ qua đêm sau khi vợ chồng “bác” Phạm Quang Tố từ giă ra về...

 

Đêm tối xa nhà, anh nào cũng uống rượu nhiều quá nên nằm ngủ thẳng cẳng, đến khi nghe có tiếng chim hót ở ngoài vườn báo hiệu b́nh minh tới, coi lại đồng hồ thấy chỉ mới có 5 giờ sáng. Ba chàng không ngủ được nữa bèn tung mền thức dậy pha cà phê uống và nói chuyện râm ran. Quế vẫn lo cái giọng khàn khàn “vịt đực" của NXVạn chẳng hát ḥ ǵ được nên đề nghị Cả Tánh cho uống trà nóng với chanh và mật ong. Anh Cả nấu nước sôi và làm ngay một ly trà nóng, vừa ngọt vừa chua, uống một phát thấy thật thấm giọng...

 

Nhưng làm sao mà mấy anh em VT68 này gặp được nhau ở chốn Cali (?) Nói chung cái ǵ cũng có duyên cơ của nó. Trước hết nói chuyện về chàng Cả Tánh.

 

Năm 1965, sau khi thi xong Trung học ĐNC đỗ đầu bên Văn Hóa, c̣n loay hoay ở bên ngoài chưa biết cuộc đời sẽ đi về đâu th́ NXVạn nhờ “may mắn” được Thầy Hiệu Trưởng Lê Nguyên Diệm thương, “đặc cách” cho vào thẳng VT năm Đệ Tam mà không cần học bạ giấy tờ (mà có cũng chẳng có giấy tờ nào ra hồn v́ là dân tự học). Bởi học ban Anh văn nên nhà trường sắp xếp cho vào lớp Tam B2 th́ đụng trận với mấy chàng cốt lơi thuộc hạng “vô địch” của VT là Phạm Đan Quế, Nguyễn Ngọc Am, Phạm Xuân Huế, Vơ Văn Dối (sau này lên Y khoa đổi tên là Vơ Văn Lượng) v.v.... Trong số đó có một chàng tướng tá trông phốp pháp, tṛn trịa, đẹp trai, dễ thương miệng lúc nào cũng có nụ cười tươi như hoa nở. Người ấy không ai khác hơn chính là chàng Ngô Thiện Tánh nhà ta.

 

Thiện Tánh học chung với anh em VT một thời gian, sau đó phóng ra ngoài đi học thêm trường tư (kiểu nhảy lớp) rồi nghe đâu chàng đậu Tú 2 rất sớm, rồi nghe tin chàng đi sĩ quan Hải Quân làm anh em ai cũng náo nức muốn gia nhập HQ luôn cho gần nhà. Mặc dù xa nhau đă lâu, điều nhớ chàng nhất vẫn là nụ cười hiền ḥa và cái thân h́nh tṛn trịa. Kể từ 1968 trở về sau, chẳng bao giờ c̣n gặp lại chàng nữa v́ thời cuộc chiến tranh và đại nạn đất nước năm 1975 kẻ c̣n người mất nên kể như là t́nh bạn bị “đứt gánh” nửa đường!

 

Đùng một hôm, sau mấy chục năm dài kể từ ngày rời trường VT năm 68, nhờ sinh hoạt trên DĐàn VT & NTH Nha trang, NXVạn bỗng nhận được một lá thư đề địa chỉ email là T2Ngo@aol.com phóng lên DD với tên kư ở dưới lá thư là VT/ NTTanh và “subject”"t́m ông bạn NVS" th́ ḿnh vừa vui vừa rất ngỡ ngàng chẳng nhận ra NTTanh là ai (?) bởi cái tên NTTanh th́ nghe quen thuộc lắm mà bảo nhớ ra là ai th́ đành chịu chết!

 

 

·         Tánh & Sanh

 

Lúc đó ḿnh cảm thấy lúng túng để nhận ra bạn bè v́ thật t́nh không nhớ hết nên trả lời kiểu “nửa nạc nửa mỡ” cho chắc ăn, nghĩa là “yes” không “yes” mà “no” cũng không “no"... Sau đó chàng NTTanh vẫn chưa chịu thua nên đă viết một lá "thư t́nh" thứ nh́ dài tḥng rất ư là dễ thương và cũng rất lâm ly bi đát gửi thăm NXVạn... Thật là quư hoá! Lá thư có thể đi vào “lịch sử t́m bạn cũ” được tŕnh làng như sau (chàng viết không bỏ dấu):

 

"NXVạn thân,

 Sáng nay thứ bảy, ngồi uống ly cà phê, nhớ bạn hiền nên gởi vài hàng thăm bạn đây. PDQuế chưa hồi âm, có lẽ c̣n đang "bế quan luyện công" chăng? Thôi th́ Tánh muốn hỏi thêm NXVạn một vài điều nữa xem có c̣n nhớ không? Nếu là đúng th́ NXVạn cho biết, c̣n không th́ bỏ qua cho đi nhé, Vạn!

 

Xa trường Vơ Tánh thân yêu hơn 40 năm rồi nhưng Tánh đang lần ṃ về quá khứ để t́m lại xem có phải đă cũng bạn hiền thường chơi giỡn trước khu Bưu điện Nha Trang? Bạn c̣n nhớ những cây bàng đầy lá vàng và rụng tơi tả đầy mặt đường mỗi lần gió biển thổi lên không? Những chiếc lá xào xạc tan tác dưới bước chân nghịch ngợm thuở ấu thơ của tụi ḿnh không? Chúng ta thường đứng hàng giờ chơi giỡn với nhau và dùng que để vẽ lại trên đất những bài toán khó và những phương tŕnh lạ hoắc của thầy Dành? NXVạn c̣n nhớ thầy Dành dạy toán tụi ḿnh không? Hồi đó tụi ḿnh thường ra biển "Nha Trang luận Toán" với nhau tương tự như Kim Dung bắt các nhân vật của ông trong "Hoa Sơn luận Kiếm" đó. Chỉ khác một điều là họ luận kiếm trên đỉnh núi cao, c̣n chúng ta luận những phương tŕnh toán dưới biển. Dài ḍng như vậy để xem NXVạn c̣n nhớ lại những ngày thơ ấu thần tiên và kỳ diệu của tụi ḿnh không?

 

Theo trí nhớ của Tánh th́ Vạn hồi đó để tóc dài, rất dài và rất đẹp. Tóc dài đến nỗi che hết vầng trán và khuôn mặt của Vạn. Mỗi lần ngẩng lên để chống trả lại một chiêu của Tánh, Vạn phải đưa tay vén tóc qua một bên. Lúc đó mọi người mới thấy được khuôn mặt thư sinh trắng trẻo của Vạn. Vạn có nụ cười không thể quên được v́ có hai g̣ má cao cao, răng trắng và hơi khểnh. So với cái răng khểnh của PDQuế th́ thua xa. Tuy nhiên nếu nói về Toán th́ Vạn là số một!!! Cho đến bây giờ Tánh vẫn c̣n nghe văng vẳng đâu đây lời b́nh luận toán và cách giải phương tŕnh tuyệt vời của Vạn. Tánh không nói ngoa, hồi đó Tánh đă thầm nghĩ sau này khi ra đời thế nào Vạn cũng là một nhân vật hăn hữu! Giọng nói của Vạn không phải là dân sinh ra ở Nha Trang. Vạn phát âm chữ "a", chữ "ơ" b́nh thường.

 

Vạn c̣n nhớ Nguyên thụt không? Không biết bây giờ hắn ở đâu? Da đen, người to lớn và mỗi lần căi nhau là hắn thường tṛn xoe con mắt trắng dă của hắn. Có lần tụi ḿnh đi cắm trại liên lớp với trường NTH ở Ḥn Chồng, hắn được giao cho công tác nấu chè đậu đen. Tánh c̣n nhớ như in là hôm đó tụi ḿnh đành phải nhịn đói v́ không biết hắn nấu làm sao mà hạt đậu cắn vào nghe sừng sựt. Thầy Dành cấm không cho tụi ḿnh ăn chè v́ sợ đau bụng! Nhắc đến chè, Vạn c̣n nhớ trước trường VT chúng ta có hai hàng chè: một là đậu đen và một là đậu xanh không? Không biết các bác nấu chè ra sao mà hạt đậu mềm và thơm ngon quá! Có bao nhiêu tiền lẻ ngày nào Tánh cũng đem nộp cho hàng chè hết. Hôm thi TrungHọc ĐNC, Tánh phải thi ở trường Lê Quí Đôn, thế mà sáng sớm cũng ráng ṃ sang hàng chè Vơ Tánh để làm một ly cho đă rồi mới vào thi. Đậu/rớt sá ǵ, ăn chè đă rồi ứng thi sau!

 

Vạn có học lớp cô Mỹ Nam dạy Sử kư tụi ḿnh hồi nhỏ? Cô Mỹ Nam hồi đó là thần tượng của Tánh, cô đẹp và hiền vô cùng. Không biết bây giờ cô lưu lạc phương nào? Vạn c̣n nhớ ông Thầy dạy Việt văn thường nói "Tôi nói... vậy th́ có tôi..." để trấn áp sự ồn ào và nghịch giỡn trong lớp của tụi ḿnh không? Ông Thầy môn Vạn vật dạy chúng ta loài hoa "Hiển.. hoa.. bí.. tử", và các loài nhai lại v.v.. C̣n nhiều nữa những nhân vật trong trí nhớ, nhưng thôi để xem NXVạn có đúng là người bạn hiền mà Tánh nhớ không? Nếu có điều ǵ sơ suất không đúng v́ trí nhớ của Tánh th́ NXVạn cũng vui ḷng bỏ qua cho nhé!”

 

Thân mến,

NTTanh, VT68

 

Sau lá "thư t́nh" “lâm li bi đát” đó th́ NXVạn phải nhảy ra để nhận diện bạn hiền ngay kẻo mất cơ hội... Tánh diễn tả NXVạn trúng phóc, phải là bạn thân lắm mới nhớ đến từng chi tiết như vậy làm ḿnh nhớ lại anh chàng tṛn trịa ngày nào... Sau đó ḿnh phóng qua cho NTTánh h́nh chụp cô Mỹ Nam và kể sơ mái ấm gia đ́nh Cô ở Úc, cộng thêm tấm h́nh (của Sĩ Chính, SJ) chụp chàng PĐQuế đang ngồi trầm tư nơi xứ lạnh Canada th́ lại nhận được thư hồi âm của bạn NNTánh như sau:

 

·    Sanh & Quế

 

"Bạn Sanh và Quế thân mến,

 

Cảm ơn bạn Sanh nhiều lắm. Cô Mỹ Nam, đúng rồi đó là Cô Trương thị Mỹ Nam dạy Sử tại Vơ Tánh hồi đó. Như thế th́ cảm ơn Sanh thêm một lần nữa đă cho biết tin vui này. Cho Tánh kính gởi lời hỏi thăm và vấn an Cô Mỹ Nam bạn Sanh nhé! Chắc là cô không nhớ nổi hết các học tṛ của cô đâu v́ nhiều quá mà. Chỉ cần Sanh nhắn với cô là có một cậu học tṛ hồi nhỏ ở Trung học đă tôn thờ cô như là thần tượng là đủ rồi. Biết đâu có ngày hội ngộ?

 

Trông "Quế tướng công" đă phong trần hơn xưa nhiều, nhưng dáng vẻ hào hoa vẫn c̣n đó. Sao Sanh không chờ Quế cười rồi hăy chụp? Tánh sẽ đem cho PQTố xem tối mai chủ nhật, nếu Thanh Thu kéo được Tố đến dự tại Paracell. Ngày nào đó đẹp trời Sanh bay sang Mỹ thăm bạn bè nhé! C̣n Quế th́ sao? Trả lời cho bạn bè được vui mừng!

 

Chúc Sanh một cuối tuần vui vẻ.

Thân mến,

NTTánh"

 

Từ khi gặp lại chàng rồi th́ mới biết Cả Tánh ngày nay không c̣n là một sĩ quan HQ nữa mà là một anh kỹ sư chuyên về máy móc (chàng tốt nghiệp Master of Mechanical Engineering) và đă có nhiều lần sang Tây Úc để thực hiện mấy công tŕnh lớn về hỏa xa cho xứ Kangaroo nhưng NXVạn lúc đó v́ ở tận miền Đông Brisbane (cách Perth hơn 5 giờ bay) nên không biết có chàng hiện diện trên đất Úc thành ra cũng chưa có dịp tiếp đón chàng cho phải phép.

 

 

·      Quế & Tánh

 

… Bây giờ kể tiếp chuyện sau đêm “ngủ lang” ở nhà Cả Tánh.

 

Sáng chủ nhật, sau khi chụp h́nh chia tay nhau trước nhà Cả Tánh xong xuôi, NXVạn theo PĐQuế chạy về Anaheim, OC. Quế làm tài xế, trên xe chỉ có hai thằng, tha hồ kể chuyện đời dâu bể cho nhau nghe trên tuyến đường “freeway” kéo dài suốt gần một tiếng đồng hồ. Nếu tính từ thời gian rời ghế trung học VT đến bây giờ th́ hai đứa cách nhau đă 42 năm (1968-2010). Ôi bao nhiêu chuyện trên đời này nhờ có thời gian ngồi bên nhau mà hâm nóng lại, qua đó ḿnh thấy mỗi cuộc đời có một ngả rẽ khác nhau… Có lẽ xin giới thiệu một ít về chàng Phạm Đan Quế (Canada).

 

Hồi NXVạn lọt vào Đệ Tam B2 năm 1965 như có nói từ đầu th́ đă nghe danh PĐQuế rồi. Bạn bè trong lớp cho hay chàng trai vui vẻ đầy nét hào hoa, có nụ cười răng khểnh thật dễ thương, nét mặt hiền ḥa, hết sức thông minh chính là một học sinh thuộc loại giỏi nhất Đệ Tứ toàn trường. Không biết bạn bè nói có "ngoa" không nhưng chàng cho hay bây giờ coi lại học bạ ngày xưa thấy "đă" quá, hầu như tất cả các môn học hồi Đệ Tứ đều đứng nhất, chỉ có môn Anh văn th́ hơi kém một tí thôi (cái này cũng do chàng cho biết) nhưng cũng dư sức đánh bạt tất cả các “cao thủ vơ lâm” của các lớp đệ Tứ 65.

 

Về phần NXVạn khi vào ngồi chung lớp với Quế th́ thấy bạn bè nói không sai. Suốt ba năm trời học ở VT ḿnh vẫn thấy bạn Quế là một học sinh thật xuất sắc, rất đáng nể. Sau khi đậu xong Tú 2, Quế vào Sài g̣n để chuẩn bị đi du học ở Tây Đức, NXVạn có ghé nhà Quế ở Dakao (đối diện Vơ đường Nhu Đạo Quang Trung) để thăm và chào bạn Quế lên đường.

 

Và từ đó “bóng chim tăm cá” mịt mùng, chẳng c̣n biết chàng đă biền biệt phương nào (?) Ḿnh vẫn thầm mong được nghe tin tức của quư bạn hiền như PĐQuế, NTTánh và PQTố v.v… th́ đột nhiên năm 2007, nhận được tin tức từ bạn Nguyễn Sĩ Chính (VT68, SJ) cho hay đă gặp PĐQuế tại Canada trong chuyến viếng thăm bên ấy. Thế là NXVạn liên lạc được với chàng và cả hai hẹn ḥ một cuộc hội ngộ ở khu shop Phước Lộc Thọ thuộc phố Bolsa.

 

Hôm ấy, Quế muốn tạo ra một sự ngạc nhiên thích thú qua tṛ chơi “ú tim” bằng cách lánh đâu đó rồi bất ngờ nhảy đến bịt mắt ḿnh và sẵn sàng cho một cái “big hug" từ sau lưng bá tới. Tuy nhiên không biết sao, khu chợ PLT có chút xíu như vậy mà ḷng ṿng mất nửa tiếng đồng hồ mới gặp được nhau. NXVạn đang loay hoay t́m th́ bỗng dưng thấy chàng lù lù từ xa đi tới, hết ngơ trốn đành nhoẻn miệng cười cầu tài và cả hai cho nhau một cái “big hug”! Mừng quá! Hôm đó hai đứa kéo nhau vào quán Phở ở PLT ăn sáng khoảng nửa tiếng đồng hồ rồi chia tay nhau hẹn gặp lại trong buổi mini Hội ngộ ở nhà Cả Tánh!

 

Có một điều rất đáng nể ở Quế, đó là đức tánh khiêm nhường hết mực của chàng. PĐQuế tốt nghiệp Tiến sĩ Hàng Không ở Tây Đức, sau đó mới dời qua Canada ở cho gần thân phụ (ở Nam Cali). Trên danh thiếp chánh thức th́ chàng có tên Dr DanQue Pham, P.Eng - First Principal Engineer của hăng chế tạo Turbine (động cơ máy bay) Pratt & Whitney Canada. Đây là một trong những công ty chế tạo động cơ máy bay nổi tiếng và rao bán khắp thế giới.

 

 

 

·      Quế & Sanh & Tố

 

Nh́n chàng PĐQuế “bạch diện thư sinh”, vẫn c̣n nét thư sinh như ngày nào, gương mặt vẫn không thay đổi mấy, với nụ cười hiền hoà, tánh t́nh điềm đạm dễ thương, ăn mặc rất đơn sơ giản dị mà lại là một nhân tài ở ẩn, thật khó tin!

 

 Chưa hết! Bây giờ xin xoay sang chuyện ông bạn già VT68 ngày xưa đầy máu “văn nghệ văn gừng” là PQTố đă xuất hiện với anh em XNL như một thành viên “bán chính thức” nếu không muốn nói là một MTQ.

 

PQTố khá đẹp trai, dáng người dong dỏng cao, trẻ trung, bây giờ trông cũng vẫn vậy. Hồi xưa chàng có cái nút ruồi duyên nên bạn bè thường gọi là Tố ruồi, với cái răng khểnh dễ thương, ư chừng như muốn so đo với cái răng khểnh của Đan Quế.

 

Khi NXVạn vào lớp Đệ Tam B2 th́ v́ tên gần vần với nhau (S và T) nên được nhà trường sắp cho ḿnh được ngồi chung với Tố. Tố là người Bắc di cư nên anh em hay gọi đùa là "bác Tố" cho thân mật. Mới chân ướt chân ráo vào VT quen được một người bạn cố cựu ở đây nên cũng mừng hết lớn. Nhà Tố ở gần ga xe lửa Nha Trang, không xa trường VT là mấy nên cuối tuần Tố thường hay rủ NXVạn về nhà chơi, tán láo hoặc trao đổi chuyện học hành. Về sau, khi lên Đệ Nhị và Đệ Nhất, Tố chuyển qua Ban A (chắc có dự định vào Y khoa) nên hai đứa không c̣n ngồi gần nhau nữa. Cuối cùng sau khi thi xong Tú 2 th́ coi như hai đứa bặt tin mặc dù anh em có cho hay là Tố đă vào Y khoa, c̣n ḿnh th́ học phân khoa khác cũng ở tại Sài g̣n, vậy mà chẳng bao giờ gặp nhau.

 

Cho đến khoảng mười năm đổ lại đây, đùng một cái, nghe Cả Tánh với Tứ muội Thanh Thu cho hay bác Tố ruồi (nay đă hết nốt ruồi) đang làm ăn ngon lành ở chốn Cali, vẫn theo đuổi nghề "cầm ống chích" như xưa nhưng nghe đâu chỉ giữ cái “job” bác sĩ cầm hơi c̣n việc chính lại là “business”. PQTố rất thành công trên đường đời! Mừng cho bạn!

 

Lần đầu tiên sau mấy chục năm xa cách, vừa thấy tụi này ở nhà Cả Tánh, Tố chỉ vào NXVạn và Quế rồi vui miệng nói với các bạn XNL rằng "hồi xưa đi học tui sợ hai ông bạn này nhất". Ư chàng muốn nói là hồi c̣n mài đũng quần trong lớp, hai ông bạn này chắc cũng đă có “ân oán” ǵ với chàng... Bây giờ không phải là “bác” Tố ruồi nữa mà phải gọi là “bác” Tố cao. Chàng cũng là một "cây văn nghệ văn gừng” khá nổi tiếng ở chốn Cali. Tố bắt đầu chung vui với anh em bằng vài bản nhạc t́nh. Tiếng hát của chàng bây giờ say đắm có khác, hát thuộc ḷng, có vẻ chuyên nghiệp, giọng hát khá vững vàng, rung động, thiết tha... chẳng khác nào một ca sĩ thứ thiệt... Tố thích nhất là bài Tạ Ơn Em của Ns Từ công Phụng. Chàng thường hát bài này để tặng cho người đẹp Mai Khanh - vợ chàng!

 

 

·  Tố & Sanh & Quế & Tánh

 

Tố rất tốt với bạn bè anh em. Nhà Tố ở khá xa OC, gần trên đồi núi. Có lần NXVạn đến thăm, chàng đăi bạn cũ và anh em XNL bằng một tiệc mừng hội ngộ rất thịnh soạn, có cả "one man band" với sân khấu nhỏ có sẵn trong nhà tha hồ ca hát và nhảy đầm. Chẳng những thế, chàng vẫn luôn ở phía sau hỗ trợ cho anh em XNL hoặc nhóm VT68 tổ chức những buổi văn nghệ ở duới Bolsa.

 

Như năm 2013, Tánh cùng Tố tổ chức buổi “party” văn nghệ "one man band" dành riêng cho nhóm VT68 và có mời rất đông bạn bè thân hữu nam nữ cả hai trường VT&NTH đến chung vui trên 50 người. Tiệc xong, Cả Tánh và NXVạn muốn chia sẻ chi phí tổ chức với Tố như ba đứa đă bàn chuyện lúc ban đầu. Nhưng không, Tố bảo vợ chồng Tố & Mai Khanh có thể lo được và không cho tụi này tḥ tay vào. Thật là một nghĩa cử đẹp vô cùng!

 

 

·   Chiếc bánh ngọt Mừng họp mặt do PQTố thết đăi

tại tư gia (2011)

 

Hôm nay, NXVạn xin mượn bài viết này để nói lên ḷng cảm phục về những người bạn VT68 cùng lớp đă ra đời thành công mà quư Thầy Cô cùng mái trường Mẹ VT thân thương chắc cũng không thể nào biết hết những đứa con ưu tú lưu xứ của ḿnh.

 

Chuyện bạn bè VT68 c̣n dài dài… Hy vọng sẽ có dịp“cà kê dê ngỗng” tiếp về quư bạn VT68 khác trong Đặc san Hội ngộ kỳ tới với những khuôn mặt rất thân thương…bởi trang giấy th́ có giới hạn, dù có trăi ḷng ra hết “Có nói cũng không cùng”./-

 

 

-)-

 

 

 

 

 

 * NXVạn (NVS/VT68)

 (Úc Châu 2017)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com