thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                      |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Văn Sanh
Bút hiệu: Người XVạn



Quê tại Vạn Giă
  
Cựu học sinh trường  Trung học Vơ Tánh,
Nha Trang - 1968



Hiện cư ngụ tại:
Úc Đại Lợi

 

 

 

 

 

CHUYỆN KỂ :

 

XÓM NHÀ LÁ (XNL) NĂM XƯA

(Viết thay cho lời cảm ơn)

*NXVan (VT68)

 
 

Khi chuyến bay Qantas QF15 bắt đầu cất cánh rời khỏi phi đạo Brisbane vào sáng 13/08/2010, tôi biết ḿnh sắp về một nơi đầy niềm vui và hy vọng... Và quả thật, tôi đă được may mắn sống lại những ngày hoa mộng đẹp đẽ như thế tại California Hoa kỳ - một mùa Hội ngộ 2010 thật đầy kỷ niệm...

 

Xóm Nhà Lá (viết tắt là XNL) chúng tôi không nhiều thành viên nhưng rất thân thiết, tự dưng chẳng biết từ đầu gom tụ lại gồm mấy anh em VT & NTH thân thương, hầu hết ở Cali: Anh Cả Ngô Thiện Tánh (VT68), tôi Nhị đệ NXVạn (VT68) từ Úc châu, rồi đến Tam đệ Phạm Đan Quế (VT68) từ Canada, người đẹp Ông Thanh Thu (NTH69) đóng vai Tứ muội, rồi đến Ngũ muội Phạm Nhă (NTH69) đến từ Houston, TX - kế đến là Lục đệ Nguyễn Khánh Long (VT71) và cuối cùng là Thất muội hay Út muội Phạm Mộng Loan (NTH74) cũng ở Nam Cali.

 

Người cho tôi cái "big hug" đầu tiên chính là Lục đệ KL khi anh chàng hào hoa phong nhă đẹp trai này xách xe chạy tới nhà đứa em rể của tôi để đưa tôi ra sân ‘tennis’ vào một sáng thứ bảy đẹp trời (14/08).

 

KL lên xe chạy đến sân tennis nhà Đại Huynh VHĐốc. Tôi vẫn tin tưởng KL là thổ công thổ địa đất Cali nên yên tâm để cho anh chàng ta chạy. Chỗ ở nơi ḿnh cư ngụ là Anaheim đâu có cách nhà Đốc huynh là mấy mà hôm nay sao tự nhiên tài xế KL lại chạy hơi lâu và có vẻ ḷng ṿng (!?)... Có thể v́ câu chuyện tôi kể trên xe cho KL nghe hấp dẫn quá chăng? Về những người bạn học của tôi, của chàng, những tà áo trắng ngày xưa v.v... Anh chàng KL vẫn nói cười vui vẻ như không có chuyện ǵ xảy ra, tôi nghĩ anh ta đi ngơ tắt (nếu không sao con đường đi có vẻ xa lạ quá!?). Một lúc bất chợt KL lên tiếng "À! Có lẽ ḿnh đi nhầm đường rồi, cần phải quay lại nhị ca. Xin lỗi, xin lỗi...”. Lúc này tôi mới biết là KL đă đi lạc đường thật...

 

Chàng bảo chắc ḿnh đă đi về hướng Bắc đường Brookhurst thay v́ hướng Nam. Không sao! Hai đứa c̣n nhiều th́ giờ để tán gẫu một vài câu chuyện t́nh quá khứ và hiện tại của bạn bè... Đốc huynh sốt ruột bốc điện thoại gọi tới hỏi "hai người đi đâu mà giờ này chưa tới?”. Anh ta đang cùng một người bạn chờ để đánh ‘tennis’ cặp đôi với hai đứa này. Cuối cùng th́ cũng tới làm mọi người thở ra nhẹ nhơm. KL cho tôi mượn một cái vợt và đứng cặp chung với chàng để đánh với cặp Đốc & Hiệp (bạn anh Đốc). KL đánh banh rất khỏe và cũng khá lả lướt. Tôi th́ chơi banh theo lối Tài-chi, nhẹ nhàng với những cú ‘lob’ chết người. Bữa đầu chưa hợp rơ, "bad luck", hai đứa vẫn chưa 'hạ' được hai đấu thủ già da c̣n dai hơn da cá sấu ở xứ Kangaroo miệt dưới... Không sao! sẽ c̣n cơ hội để trả thù... Trận đấu đă tàn, Đốc huynh đưa hai đứa ra quán Phở Quang Trung làm một chầu phở trưa thay cho ăn sáng.

 

Buổi chiều là cuộc hẹn ḥ đầu tiên với XNL ở nhà Tánh huynh. Đại ca Tánh và đại tẩu Mỹ Mỹ đến đón tôi tại nhà đứa em vợ. Hai anh em trao đổi nhau những cái 'big hug' hẹn ḥ đă lâu thật nồng nàn, ư chừng như không có không được. Cái vụ 'big hug' này do Tam đệ PDQ nghĩ ra và áp dụng chung cho cả xóm, coi vậy chứ cũng hết sức thích thú...

Trước khi về nhà, Tánh huynh có nhiệm vụ đi đón chị Cẩm Vân của Little Saigon  Radio Hồn Việt. Nghe nói thế th́ ḿnh rất mừng v́ lâu nay nghe tiếng chị Cẩm Vân, hiền tỷ của ThanhThu muội muội, cũng là người đẹp của VT và Nha Thành ngày xưa và có giọng hát rất hay. Có lẽ trong XNL th́ chỉ có Tam đệ là có nhiều kỷ niệm với chị Cẩm Vân từ hồi nhỏ v́ tụi này đă từng nghe về một bài thơ rất hay có tên là "Hoa Thông Thiên" của một nhà thơ vô danh nào đó... Đại ư 4 câu thơ mở đầu là:

 

"Cũng tại anh mà trời hè nổi gió

Hoa Thông Thiên rơi rụng trước hiên nhà

Vướng đầy tóc em bắt đền anh đó

Gỡ giùm đi, sao đứng cười măi ơ ḱa..."

 

Trên chuyến xe về nhà Tánh huynh, chị Cẩm Vân có cho biết đó là bài thơ của thi sĩ Nhất Tuấn, c̣n cái kỷ niệm về bài thơ này hồi nhỏ ra sao th́ chỉ có chị Cẩm Vân với Tam đệ biết mà thôi... C̣n Tứ muội th́ hồi đó vẫn c̣n đứng bên lề cuộc đời bởi c̣n nhỏ quá, nhưng lại có cái 'lườm, nguưt' sắc như dao làm Tam đệ hồi nhỏ cũng bủn rủn tay chân lúc chàng ngồi ngoài vườn nhà chị Cẩm Vân chờ ông anh thân quen của chàng vào trong nhà mất hút...  

Anh em vừa tới Đài phát thanh Little Saigon Radio Hồn Việt th́ gặp vợ chồng chị Cẩm Vân cũng vừa đến. Anh chị đưa chúng tôi đi xem từng pḥng của ‘studio’ và giới thiệu mọi sinh hoạt cũng như gặp gỡ các cô xướng ngôn viên trẻ đẹp của Đài. Pḥng ốc thu thanh rộng răi, nhiều bức tranh đầy nét nghệ thuật và văn hóa VN, có cả bức tranh Thác Bản Giốc treo trên tường mang di tích lịch sử của một vùng đất trời quê hương đă mất vào tay bá quyền phương Bắc. Sau đó th́ tất cả chụp chung mấy tấm h́nh kỷ niệm với cái phông màu xanh có chiều sâu vô tận khiến tấm h́nh có nét độc đáo lạ thường.

 

Đường từ Anaheim lên đến nhà Tánh huynh và đại tẩu khá xa, mất ít nhất 45' mỗi lượt đi về, lại thêm cái nạn kẹt xe mà Út muội đă báo trước nhưng không tránh được. Tánh huynh lái xe tà tà vừa chạy vừa nói chuyện, cuối cùng cũng đến nơi. Nhà của Tánh huynh nằm gần đầu dốc với khung cảnh khá đẹp. Con chó nhỏ loại “Chihuahua” làm kiểng lông màu nâu cất tiếng sủa chào đón khách lạ đến nhà. Nhà Tánh huynh khang trang đẹp đẽ có thêm mảnh vườn sau dùng làm nơi hội họp nấu ‘barbecue’. Bước vào trong nhà thấy huynh đă để sẵn hai cây đàn guitar, đặc biệt có cả cây ‘keyboard’ loại Casio c̣n tốt. Như vậy là đủ nhạc cụ cho cuộc vui tối nay rồi...

 

Nghĩ đi nghĩ lại, anh em XNL tụi này có phước lớn có được một ông anh Cả dễ thương. Biết mọi người ở xa, nhất là Nhị đệ ở tận "miệt dưới" Úc châu, Tam đệ th́ ở tận xứ tuyết Canada, một ḿnh anh lo hết mọi chuyện cho chuyến đi về San Jose dự Hội ngộ 2010 - kỷ niệm 50 năm ngày thành lập mái trường Nữ Trung Học thân thương và dĩ nhiên là có cả Trường Vơ Tánh sánh đôi. Anh lo ‘book’ vé hội ngộ, ‘book’ khách sạn, ‘book’ xe buưt để di chuyển, lo đàn lo địch, lo âm thanh đầy đủ, anh ứng tiền trước mọi thứ (kiểu này chắc Tánh huynh bắt tẩu tẩu rút hết hầu bao ra chi trước cho anh em quá!?). Đại tẩu th́ lo việc ăn uống cho tối thứ 7, tánh t́nh chị thật hiền hoà dễ mến, anh em chúng tôi ai nấy đều khen anh Cả có phước lớn mới gặp chị. Nói chung hai anh chị lo hết mọi thứ trên đời này chẳng để mấy đệ muội lo cái ǵ hết. Tấm ḷng này của đại huynh và đại tẩu thật đáng khắc ghi vào ḷng của mỗi anh em XNL chúng tôi...

 

Buổi chiều c̣n sớm, tôi đang loay hoay lên giây đàn th́ chợt nghe có tiếng người tới vội chạy ra th́ đă gặp Tứ muội Thanh Thu đến từ hồi nào. Tôi giang tay xin cái 'big hug'. Tứ muội có một nét đẹp rất đặc biệt, rất Huế, nhất là đôi mắt 'mơ huyền' và cái miệng ăn nói rất có duyên. Tứ muội là ân nhân của tôi từ năm rồi, lúc nhạc phụ của tôi qua đời, một tay Tứ muội đă giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi rất nhiều trong những ngày đau buồn, nhất là phần phân ưu trên tờ Viễn Đông nhật báo và đặt tràng hoa thay cho bạn bè khắp nơi nhờ qua TT. Tôi thật ḷng hết sức biết ơn Tứ muội!

 

Sau đó th́ nghe tiếng gơ cửa, tôi chưa kịp nhảy ra th́ đă thấy Tam đệ PDQuế từ Canada lọt bước vào nhà rồi. Anh em mừng nhau hết lớn, Quế vẫn nụ cười răng khểnh như ngày nào, lại cũng trao cho nhau những cái 'big hug' hẹn ḥ sau những tháng năm dài xa cách. Đi theo Tam đệ c̣n có đứa em gái xinh xinh tên là Phương Thảo theo hộ tống ông anh - lại thêm một người đẹp nữa tăng cường cho XNL. Một lát sau chưa đầy nửa tiếng th́ có Út muội PMLoan đến với lỉnh kỉnh bịch xách, đầy đủ thực phẩm cho mọi người. Tam đệ ra chào đón trước cũng với cái 'big hug' đầy hứa hẹn. Cuối cùng th́ chàng trai hào hoa Lục đệ cũng đă tới, anh em lại tiếp tục trao cho nhau những cái 'big hug' đầy t́nh đồng môn…

 

Buổi tối, bữa tiệc ngon bắt đầu với nem công chả phụng mà đại tẩu đă lo từ lúc nào. Chỉ nh́n liếc qua một ṿng đă thấy ngon miệng rồi, bụng đói cồn cào với bao nhiêu món ngon vật lạ... ‘Hẩu xực’ bên trong chưa đă, cháu trai của anh chị Tánh huynh bắt thêm ḷ ‘barbecue’ nướng thịt ḅ thơm phưng phức ở ngoài sân sau. Những cục thịt ḅ tươi rói đă được đại tẩu chọn lựa kỹ và ướp sẵn rất mặn ṃi ngon miệng. Đêm nay trăng sáng bắt đầu lên nhưng vẫn chưa đủ sáng, tất cả kéo nhau ra ngoài bàn tiệc quây quần, Tánh huynh phải tăng cường thêm đèn pha cho sáng cả khu vườn. Anh chị em ngồi ăn vừa tṛ chuyện thật thoải mái với bao nhiêu kỷ niệm xa xưa kéo về và những nụ cười sảng khoái đă làm cho đêm thêm ngây ngất và mọi người hầu như ai cũng quay về lại với tuổi thơ một thời xuân sắc...

 

Bữa tiệc tạm xong nhưng thức ăn c̣n nhiều, anh em thu dọn chiến trường để c̣n vào trong nhà lo tiếp chương tŕnh phần hai cũng khá quan trọng, đó là phần văn nghệ với màn “Hát Cho Nhau Nghe lúc Tuổi xế Chiều” mà ai cũng nao nức chờ đợi bấy lâu nay. Tôi thủ cây đàn Casio với cây guitar, Lục đệ KL làm MC cho đêm ấy, những người c̣n lại hầu hết đều là ca sĩ "cây nhà lá vườn", đặc biệt XNL được tăng cường thêm 2 giọng nữ đặc biệt: đó là chị Cẩm Vân (chị của Thanh Thu) và Phương Thảo (hiền muội của Tam đệ).

 

Chương tŕnh văn nghệ của XNL mở màn... MC Lục đệ bắt đầu làm việc...

 

... Tối hôm đó, lần đầu tiên tôi được nghe những tiếng hát của quư huynh, đệ, muội "cây nhà lá vườn" của XNL mà đă từ lâu tôi vẫn hằng mong. MC Lục đệ đă chuẩn bị chương tŕnh kỹ càng rồi nhưng phải thay đổi vào phút chót v́ có sự xuất hiện bất ngờ đầy thú vị của chị Cẩm Vân - Tiếng hát “vang bóng một thời” và nay vẫn c̣n mượt mà phong phú. Tiếng hát của người cựu nữ sinh Trung học Vơ Tánh NT năm xưa, một thời áo trắng, một thời trong ca đoàn vẫn c̣n mang hương vị và âm điệu miền biển. Chị như cánh chim đầu đàn, giọng hát của chị cuống quít cao sang, nhẹ nhàng và sầu lắng chứa đựng cả một tâm tư t́nh cảm vô biên như sông nước miền thùy dương cát trắng, chúng tôi nghe mà không thấy chán…

 

Tôi tiếp nối chương tŕnh với một bài thơ của Tánh huynh, đó là bài thơ Xuân Trên Phố mà tôi đă phổ nhạc từ năm rồi. Không hiểu sao tôi rất thích lời thơ và nội dung của bài thơ ấy. Có lẽ v́ Huynh diễn tả dáng đi của một giai nhân vào một chiều Xuân cuối năm giữa phố Bolsa không c̣n người, với ánh đèn hiu hắt vàng vọt hắt ra từ trong các căn nhà ở hai bên đường đă để lại... ‘sau lưng em bao dĩ văng’... Lời thơ tuyệt diệu quá làm tôi cảm thấy nức nở xúc động và đă phổ ngay bản nhạc này. Tôi hát trong tâm cảm của một người khách lạ chợt xuống phố Bolsa...

 

Chương tŕnh được tiếp nối với tiếng hát tuyệt vời của người Cali. Đó là Lục đệ Khánh Long qua nhạc phẩm “V́ đó Là em”  của Diệu Hương. Lục đệ là người chuyên trị các nhạc phẩm của Diệu Hương và Ngô Thụy Miên v.v... KLong hát bằng tất cả tấm ḷng và chân t́nh, những khi rung cảm cực độ, đôi mắt anh nhắm nghiền và ngước lên cao để tâm hồn bay bổng trăi rộng về một cơi hư vô, nơi đó "Anh yêu em v́ chỉ biết đó là em...".  Tiếng hát của Lục đệ có khi c̣n say đắm hơn cả Tuấn Ngọc nữa... Lục đệ hát bằng tất cả trái tim chân thành và tâm hồn đam mê nhất của ḿnh để thân tặng tất cả anh chị em...

 

Kể đến là giọng hát của Thanh Thu muội muội, đây cũng là giọng oanh vàng mà tôi chưa một lần được nghe. Năm trước có dịp gặp, được anh em giới thiệu Tứ muội là Nữ hoàng Tango, với gương mặt khả ái và xinh đẹp mang đầy nét của Khánh Ly, tôi tin ngay và mong chờ được nghe giọng hát của Tứ muội cũng như đă từng mong chờ được nghe tiếng hát của Lục đệ KLong và Út muội, nhất là vẫn thường nghe nói và biết Tứ muội xuất thân từ Ca đoàn Ngàn Khơi, một ca đoàn đă đào tạo rất nhiều ca sĩ nổi tiếng.

 

Vẫn nét ngây thơ duyên dáng như cô nữ sinh Nữ Trung Học trẻ trung ngày nào, Tứ muội cất tiếng hát nhẹ nhàng và rất Huế vang vang trong bóng đêm, đôi mắt vẫn 'mơ huyền' một thuở đăm đăm như nhớ về cơi xa xăm nào đó, đôi môi vẫn chúm chím, xinh tươi duyên dáng như nụ hoa nở sớm ngoài vườn, tiếng hát liêu trai đưa anh em XNL vào những chân trời âm nhạc miên viễn xót xa... và khi TThu  chấm dứt bản nhạc rồi mà âm hưởng vẫn không phai...

Để thay đổi không khí, chương tŕnh được tiếp nối bằng giọng hát ngọt ngào của Tam đệ PDQ với bài Phượng Hồng qua phần nhạc Karaoke. (Nói tới đây, phải cảm ơn Tánh huynh một tiếng, v́ anh lo chu đáo quá, cái ǵ cũng có cho anh em quậy!). Đây là bản nhạc mà Tam đệ đă ấp ủ từ lâu, cách đây mấy tháng, đă từng nói nhỏ nói to với anh em XNL từ thời chàng c̣n ở xứ tuyết lạnh Canada... Tam đệ tập hát trong xe, có khi tập trong nhà tắm, có khi tập hát trên giường... Bài thơ phổ nhạc gợi lại những kỷ niệm thời trung học, gợi lại mối t́nh đầu hay một cách không chịu được...

 

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,

Em chở mùa hè của tôi đi đâu,

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,

Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối t́nh đầu...

 

(Thơ DTQuân)

 

Tiếng hát của Tam đệ vang lên, tôi thật chú ư lắng nghe, v́ đây là lần đầu tiên tôi được nghe Tam đệ hát. Thời tụi này c̣n lăn lóc trên ghế nhà trường, có bao giờ tôi thấy Tam đệ hát đâu, bởi chàng chạy đi đâu hát mất tiêu rồi (?) Giọng Bắc nghe thật ngọt ngào, rung động, hồn bỗng thiết tha như nhắc mọi người nhớ lại thuở t́nh đầu c̣n chất chứa đầy ắp trong tim. Tiếng hát của chàng dừng lại mà hồn tôi vẫn c̣n ngất ngây với những quá khứ ở chung quanh, một cái ǵ thật gần gũi mà cũng thật xa cách...

 

Rồi đến lượt Út muội MLoan. Ôi chao! người em gái xinh xinh trong khu vườn XNL  được quư huynh, tỷ cưng ch́u nhất. MLoan đam mê ca hát từ nhỏ nhưng trời không cho đi theo kiếp cầm ca. Đêm nay Út muội đứng đây với anh chị em, bắt đầu một khúc nhạc t́nh buồn. Giọng hát của Út bắt đầu rót vào thinh không với những niềm đau và ray rứt như chính cuộc đời nàng. Với tài diễn xuất tài t́nh của Út muội qua gịng nhạc như một nữ ca sĩ chính hiệu đă làm cho đêm hội ngộ mini XNL lại càng sầu lắng thêm...

 

Anh em đang hát ḥ vui vẻ nửa chừng th́ bất chợt có tin vui: vợ chồng ông bạn già Vơ Tánh ngày xưa đầy máu văn nghệ là PQTố sẽ đến... Thế là XNL có thêm một tay văn nghệ...  

 

PQ Tố dáng người dong dỏng cao, trẻ trung, bây giờ trông cũng vẫn vậy. Hồi xưa chàng có cái nút ruồi duyên nên bạn bè thường gọi là Tố ruồi, với cái răng khểnh dễ thương, ư chừng như muốn so đo với cái răng khểnh của Tam đệ. Kể từ khi chàng vào Y khoa rồi th́ anh em bặt tin. Cho đến bây giờ, đùng một cái, nghe Tánh huynh với Tứ muội cho hay bác Tố ruồi (nay đă hết nốt ruồi) đang làm ăn ngon lành ở chốn Cali vẫn theo đuổi nghề nghiệp cầm ống chích như xưa nhưng nghe đâu chỉ giữ “job” cầm hơi chớ việc chính là business (?)

 

Chừng một tiếng sau, Tố cùng Mai Khanh - bà xă Tố bước vào nhà. Anh em chào nhau thật vui sau mấy chục năm xa cách. Vừa thấy tụi này, Tố chỉ vào tớ và Quế đệ rồi vui nói với các bạn XNL rằng "hồi xưa đi học tui sợ hai ông này nhất", ư chàng muốn nói là hồi c̣n mài đũng quần trong lớp, hai ông bạn này chắc cũng có nợ nần ǵ với chàng...   

Bây giờ phải gọi Tố là Tố cao. Chàng cũng là một "cây văn nghệ văn gừng”. Tố bắt đầu chung vui với anh em bằng vài bản nhạc t́nh. Tiếng hát của chàng bây giờ say đắm có khác, hát thuộc ḷng, âm hưởng vững vàng, rung động, thiết tha... chẳng khác nào một Trần Thái Ḥa. Tố thích nhất là bài Tạ Ơn Em của Ns Từ công Phụng.

 

Sau đó th́ v́ cao hứng nên toàn thể anh em XNL cùng nhau hợp ca bài Niệm Khúc Cuối của Ngô Thụy Miên. Tiếng hát văng vẳng trong một đêm trăng nghe thật tuyệt vời v́ vui quá bởi chưa bao giờ có một cuộc họp mặt mini VT & NTH vui nhộn như thế này!

 

Đêm đă khuya, Lục đệ KLong, chị Cẩm Vân và Tứ muội từ giă anh em ra về. Tuy vậy vợ chồng Tố vẫn c̣n ở lại với anh em hát ḥ cho tới đúng nửa đêm rồi cả hai vợ chồng Tố giă từ, hẹn ngày gặp lại ở tệ xá của Tứ muội ThanhThu... 

 

"Ba chàng ngự lâm pháo thủ" c̣n lại là Tánh huynh, tớ với Tam đệ chiếm lĩnh pḥng khách bên dưới làm nơi trú ẩn qua đêm và sau đó cả ba đă rơi vào giấc ngủ mộng mị hồi nào không hay...

 

Thật không c̣n ǵ kỳ diệu cho bằng, trải qua bao sóng gió của cuộc đời, bạn bè mỗi người tản mác khắp bốn phương trời, kẻ đi vào cơi tử sinh nơi chiến trường, người nằm xuống trong ḷng biển sâu, kẻ thoát khỏi gông cùm xiềng xích của loài quỷ đỏ sau 1975, lại có cơ hội gặp lại nhau nơi xứ người sau mấy chục năm trời xa cách, tay bắt mặt mừng với những cái ‘big hug’ thân thương, những ṿng tay xiết chặt ôm vào nhau, kể lại biết bao điều sâu kín trong ḷng, những cuộc t́nh dở dang thời hoa mộng với ánh mắt tưởng chừng như có ngấn lệ tuôn trào...

 

C huyện kể XNL năm 2010 ươm đầy những kỷ niệm tuyệt vời chắc chắn sẽ in sâu măi măi vào trong kư ức của tất cả anh chị em Xóm Nhà Lá chúng tôi có lẽ chẳng bao giờ phai nhạt được./-

 

 

-)-

 

 

 

 

 

 * NXVạn (VT68)

 (Úc Châu 10/2015)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 thơ & truyện Nguyễn Văn Sanh                       |                 www.ninh-hoa.com