Trang Văn Thơ Của Nguyễn Thị Thanh Tịnh               |                 www.ninh-hoa.com


Nguyễn Thị Thanh Tịnh

  Cựu học sinh trường Trung học Sao Mai Đà Nẵng.
 Niên khóa: !965-1972



 

  Hiện sinh sống tại
Ninh Ḥa, Việt Nam


 

 

 

 

 


 

 

PHẦN 3

 

 

Cuối năm học đệ tam th́ ba mất, ḿnh đau lắm như ai lấy dao cứa vào người! Rồi những ngày tháng đau buồn cũng dần qua (ḿnh sẽ viết chi tiết hơn trong bài “Nhà có bảy chị em”), ḿnh cảm thấy như đă người lớn hơn, nh́n đời bằng ánh mắt đăm chiêu hơn, không c̣n vô tư như trước. Thời gian này các bạn đều đă có xe nên thích đi chơi xa: Hội An, Ái Nghĩa… Từ Đà Nẵng vào Hội An chỉ ăn ly chè rồi về, rứa mà cũng cảm thấy vui lắm. Nhớ hôm đi Ái Nghĩa, ḿnh leo lên núi Sọ nhanh nhất rồi hét lên: “Càng ṛm càng dẻo càng dai”.


Không có làng nào trong chiến tranh lại thanh b́nh như làng Ái Nghĩa này. Vào đến đây thấy người nhẹ nhơm, cười đùa thoải mái. Nhớ có lần lính Mỹ rải nhựa đường, khi đi không sao nhưng khi về v́ nhựa mới rải c̣n ướt rất trơn trợt, nên cả bọn té lên té xuống thật nguy hiểm. Về đến nhà bộ đồ trắng thành màu đen, phải nói dối mạ là qua An Hải (mạ rất dễ tin!).


Không khí học tập đă xuất hiện, các bạn t́m thầy học thêm, riêng ḿnh c̣n lơ mơ lắm, ghét Toán, ghét Anh văn, chỉ thích môn Văn và Vạn vật. Các thầy đă dạy rất nhiều. Từ đệ thất đến đệ tứ: thầy Tế “non” dạy Anh văn, thầy Tế “già” dạy Văn (thầy Tế già rất thương Trương Gấm Hoa), thầy Ngăi dạy Toán, thầy Chân Tu dạy Văn, thầy Ngọc “G” dạy Sử. C̣n từ đệ tam đến đệ nhất: thầy Ước và thầy Hải dạy Văn; thầy Ngọc “D”, thầy Thanh, thầy Van dạy Toán; cô Điểu, thầy Bê dạy Sinh vật; thầy Hiền dạy Anh văn; thầy Thông, cha Huỳnh dạy Pháp văn (sinh ngữ 2); thầy Minh dạy Lư Hoá; thầy Triệu dạy Triết; thầy Lê, cha Phú dạy Sử Địa; cha Châu dạy Công dân…

Ḿnh ấn tượng nhất với thầy Thông dạy Pháp văn (năm đệ tam) và thầy Triệu dạy Triết (năm đệ nhất). Thầy Thông rất gầy, dáng nhỏ con, giọng nói sang sảng. H́nh như khi dạy thầy đem hết nhiệt huyết trong người, đem tất cả sức lực nhỏ nhoi ấy cố gắng truyền lại cho các em học sinh môn Pháp văn khó khăn. Đến giờ thầy không có em nào trốn học, những bài giảng sống động, dễ hiểu và rất vui nữa. Có một lần thầy đi ngang quán bún thịt nướng ở đường Lê Đ́nh Dương thấy sáu cô học tṛ với sáu tô bún đang cười cười nói nói, tan học rồi mà không về nhà lại ăn hàng. Thế là ngày mai đến giờ thầy, với gương mặt nghiêm nghị thầy giảng một hồi về đức hạnh của phụ nữ. Ḿnh nhớ có câu: “Con gái đi ăn hàng là con gái hư!”. Ôi chết sáu đứa lặng im, không dám cười cũng kg dám nói, gục đầu nh́n xuống bàn. Sau một hồi thuyết giáo, thầy bắt đầu ḍ bài. Thầy gọi: “Ngọc Cúc”, Cúc đứng dậy trả lời mạch lạc câu hỏi của thầy, rồi thầy gọi: “Kiều Phi”, Phi cũng thế. Gương mặt thầy giăn ra: “À chơi nhưng mà có học”. Nếu thầy gọi ḿnh, ḿnh cũng trả lời được, v́ những bài giảng của thầy rất dễ nhớ, dễ hiểu. 


Sinh nhật Thuư ABC: Tịnh áo trắng có băng đen nhỏ tang ba, Thuư, Phi, Hồng, Linh... (có cả Hoà "cụt" đang theo Thuư)

 

Sinh nhật Bích Ngọc, từ phải qua:

Tịnh, Hoa, Ngọc, Thuư,... Biển

Ḿnh rất thích môn Triết, cứ đến giờ thầy Triệu là ngồi say sưa như uống từng lời. Gương mặt thầy chữ điền, miệng rộng, đôi mắt to mơ màng, không thấy thầy cười, chỉ là cái nhếch mép mà thôi. Thầy như có ǵ u uẩn, lúc nào thầy cũng buồn buồn. Cúc th́ thầm: “Mi yêu thầy hả?”. Ḿnh nói: “C̣n lâu, tao chỉ thích thôi”. Ḿnh nhớ như in khi dạy đến bài thuyết tiến hoá thầy bảo: “Nếu có luật tiến hoá th́ con người ngày sau khi không c̣n dùng nhiều đến tay và chân nữa (robot thay thế), tay chân sẽ cùn đi”. Thầy nhếch mép ra vẻ không tin vào luật này (Khỉ đă tiến hoá thành người). Thầy là người học ở trường ḍng ra mà. 


Mặc dầu chúng em có ngỗ nghịch, trốn học, không vâng lời thầy, nhưng trong thâm tâm lúc nào chúng em cũng biết ơn và quư trọng các thầy cô. Xin kính chúc quư thầy cô viên măn và sống lâu trăm tuổi.

 

 

 

Đón Xem PHẦN 4

 

 

NGUYỄN THỊ THANH TỊNH

Ninh Ḥa, tháng 8 năm 2017

 

 

 

 

 

 

 

Trang Văn Thơ Của Nguyễn Thị Thanh Tịnh           |                 www.ninh-hoa.com