Trở về ninh-hoa.com

 

Người Phụ Trách

 

Viết Về Trang Mực Tím

 

Đỗ Thảo Nguyên

Nguyễn Phương Linh

Nguyễn Thị Kim Loan 

Phạm Ngọc Sơn Đài

Hà Mỹ Phụng 

Một Nhóm Em Nhỏ NH 

Phượng Tiên  

Kim Khánh

Hoàng Ngâu Christine

Alice Mỹ Tiiên 

 
 
 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

www.ninh-hoa.com

 

Viết Về Trang Mực Tím:


Bài viết này cô tặng cho các cháu "Trang Mực Tím"

? ˜ { @

Cô thật sự ”ghen” với các cháu nhé! Đùa chút thôi. Cô ”ca ngợi” các cháu đó,”hậu sinh khả uư”, đúng như tiền nhân đă nói.

Thời học sinh cô cũng tập làm thơ, viết truyện nhưng chỉ đăng cho Đặc san Xuân của trường thôi, c̣n học đàn th́ chỉ một tuần là đầu hàng rồi, không kiên nhẫn như Kim Loan đâu ! Cô xin chia bớt chút "hănh diện và diễm phúc" của Ba Má các cháu có được không ?

Thảo Nguyên vẫn c̣n nhớ cái nắng của Ninh- Ḥa hở ! Lúc c̣n ở tiểu học cô được Mẹ mua cho cô cái mũ xếp và lớn lên cô có chiếc nón bài thơ với quai nón bằng nhung đẹp lắm nên quên mất tiêu sự quyến rũ, hấp dẫn "cái nắng" của Ninh-Ḥa. Hôm nay đọc lại bài của cháu cô mới thấy tiếc làm sao "ấy ấy", từ chiếc thuyền câu khiêm tốn, rồi những cánh lục b́nh nhẹ nhàng trôi trên gịng sông Dinh nhắc cô nhớ lại mỗi năm đến mùa lụt cô phải dọn bùn non và cả đám lục b́nh nữa, nhưng h́nh như sông Dinh không có nhiều cá để câu phải không ?

Cũng như Cô không hân hạnh được Ba dắt đi thả diều như Hảo, cô chỉ theo mấy đứa bạn trong xóm lấy cây sóng lá làm sườn và lấy giấy học tṛ phất diều và rồi dùng mấy sợi chỉ len đan áo làm dây (thay cước của Hảo), diều của cô cũng bay phất phới nhưng chỉ vài phút sau là" Cuốn theo chiều gió"! Buồn chưa ?

Nè ! Phương Linh biết hôn, cô đọc bài thơ " Đêm không điện” cho 2 đứa con trai của cô nghe, đứa lớn nói: “ Không đ́ện là không làm ǵ được hết ! Nên không thể làm thơ được ! Nói cho dzui dzậy thôi, con nhớ khi xưa nhà ḿnh ở Tu bông chỉ xài đèn dầu thôi hà ! Tối lại sợ muốn chết, con không dám đi ra ngoài sân chứ chơi tṛ cút bắt như bé Linh mà ở Mỹ cũng dễ t́m lắm đó ! C̣n trời mưa đă buồn rồi huống chi "Đêm thu nghe mưa" th́ buồn chết luôn đó, nào sấm sét, nào gió ào ào, nào lạnh nữa …"

Cô rất thích màu vàng của bông cúc, nhà cô cũng trồng cúc nữa nhưng chắc chắn không đẹp như cúc của Linh đă tặng cho Ngoại đâu ! Ba cô lại thích bông vạn thọ nên mấy năm trước về quê vào dịp Tết cô đă mua mấy chậu vạn thọ, mấy chậu cúc cùng mấy nhánh mai.

Mùa Xuân Ninh-Ḥa càng ngày càng thay đổi phải không Sơn Đài, nào cây lá xanh tươi, hoa đua nhau khoe sắc: hồng, đỏ, tím,vàng... Khi c̣n bé, cô rất thích ngày Tết v́ được mặc áo mới, được tiền ĺ x́, được ăn rim mức và ăn nhiều thịt nữa.

… À này ! Sơn Đài biết con đường lên ga xe lửa Ninh-Hoa không ? Hai bên có rất nhiều cây phượng, cô không nh́n lá phượng rơi như cháu mà chỉ cố gắng t́m những cánh phượng thôi, cô và vài người bạn tranh nhau lượm thổi làm bong bóng đập vào trán "bụp. bụp … bốp, bốp.." vui lắm ! Mẹ cô cũng vất vả lắm nhưng không làm việc đồng áng mà buôn gánh bán bưng, thức khuya dậy sớm để nuôi cô ăn học, Mẹ cô c̣n ủi áo dài cho cô đi học nữa đó !

"Dốc Lết" của Hà Mỹ Phượng cũng ly kỳ lắm đó ! Cô cũng c̣n nhớ Lầu Ông Hoàng ở Ḥn khói, đượng cát " Bá Hà", mà cô và bạn bè thường nói ngược là "Hà Bá’, nhà của Anh Ba cô ở gần đó, mỗi lần về quê cô đều ghé thăm Anh chị và các cháu, nh́n lại những đám ruộng muối mà thấy chạnh ḷng.

Bài thơ" Mùa Thu" của Phượng Tiên quá là hay, đơn giản, thực tế và được cô Lương Lệ Huyền Chiêu dịch lại thật tuyệt vời, Kim Khánh và Phượng Tiên biết hôn, cô "mù tịt"khi đọc mấy bài tiếng"Tây"đó ! Ngay cả: merci !, très bien !, Qui ! … cô không biết ḿnh viết có đúng không nữa ! Nếu sai th́ đừng cười cô nghe chưa !!!

Bức tranh họa của Phượng tiên và của mấy cháu ở Việt Nam thật xuất sắc, cô không phải họa sĩ nhưng cũng biết thưởng thức đó nha, không ngoa đâu !

Các cháu "Trang Mực Tím" ai cũng có tài hết, Kim Loan th́ đăc biệt hơn là có nhiều tài nào đàn, nào múa, nào viết văn bằng tiếng Việt, bằng tiếng Pháp và cả tiếng Anh nữa... Năm lớp 11 cô cũng theo người bạn tên Trịnh Thị An học đàn guitar nhưng sau một tuần th́ cô đầu hàng v́ mấy ngón tay tê cứng ! Kim Loan luyện tập 3 loại đàn quả là một sự kiên nhẫn hiếm có và là một nghệ thuật nữa đó !

Con trai cô cũng học đàn violin nhưng bây giờ không c̣n tiếp tục nữa. Cô đă nghe tiếng đàn của cháu, thật tuyệt vời rất tiếc cô không có cơ hội tham dự những Lễ hội có tầm vóc quốc tế như cháu viết nhưng dù thế nào cô cũng rất hân hạnh quen biêt với nhân tài Ninh-Ḥa, mấy tấm ảnh của cháu thật đẹp đó ! Từ chiếc áo dài đến khăn đóng từ cách sử dụng đàn đến điệu múa rất là nghệ thuật ! Cô không biết đàn cũng chẳng biết múa nhưng hồi tưởng lại lúc c̣n làm "Cô giáo" cũng đă phải tập học tṛ múa để dự thi và tŕnh diễn tại xă, cô sống tại một làng quê hẻo lánh cách Ninh-Ḥa khoảng 40km và v́ không có băng cassette nên cô hát đến khan cổ, mỗi lần các em đi sai bước là cô phải hát lại rồi cô hát sai các em phải tập lại ! Thế là cả thầy lẫn tṛ đều sắp "tắt thở".

Mặc dù không có nhiều thời gian để sáng tác nhưng cô có thời gian làm độc giả nhất là độc giả của" Trang Mực Tím". Chúc các cháu vui nhiều, học giỏi, ngoan ngoăn và sáng tác hăng say ! Thương nhiều nhiều !!!

 

Trần Thị Nghệ
Atlanta, tháng 11/ 2006

 


                  Trang Văn & Thơ của Trần Thị Nghệ