Trang Thơ & Truyện: Lữ Thanh Cư                |                 www.ninh-hoa.com

       L Thanh Cư

   Cựu học sinh các trường:

 * Minh Hương (Cầu Gỗ)
    năm 1953

 * Phạm Ngũ Lăo
   (Xóm Mới) năm 1954.

 * Tiểu Học Đức Trí,
   niên khóa 1955-1958

 * Trung Học Ninh Ḥa,
    Trần B́nh Trọng,
  niên khóa 1959-1963

 * Nữ Trung Học &
   Vơ Tánh, Nha Trang,
  niên khóa 1963-1966.

   


Hiện cư ngụ tại:
San José, California
Mỹ Quốc

 

 

 

 

 

 

        Sáng ngày 19 tháng 2 chúng tôi dậy sớm ra SINH CAFE để đi tour Miền Nam Mekong Delta Trip (Saigon-Caibe-VinhLong-Longxuyen-Chaudoc-Cantho-Cái Răng) mà chúng tôi đă mua tour từ bên Mỹ qua email.

 

        Không dặn nhưng một đứa cháu của nhà tôi đă chờ sẵn, mua bánh ḿ không và cheese cho con gái. Tôi đưa tiền qua mua thêm vài ổ bánh ḿ thịt, cafe để cùng ăn uống luôn cho vui. Gặp xôi ngon quá tôi mua 3 gói, hai bịch đậu phộng luộc. Tôi th́ sao cũng xong chỉ sợ đi dọc đường không có đồ chay, con nó đói th́ làm sao ḿnh yên đây ! Cái bịch tôi mang theo lúc nào cũng đủ thức ăn, nước uống. Người ta khỏe re c̣n tôi cái ǵ cũng bao cho nên mới rắc rối, đă không được khen mà c̣n bị rầy....

 

        8:00 AM xe chạy, trên đường đi đến Chợ Nổi Cái Bè, tour guide nói về lịch sử của miền đồng bằng sông Cửu Long, về những chỗ ḿnh sắp sửa tới trong vài giờ nữa và những cái đặc biệt của nó...

 

 

        Khoảng 11:00AM chúng tôi đến bến tàu, bước xuống một chiếc thuyền có động cơ nổ để đi thăm chợ nổi Cái Bè tiếc rằng trễ quá nên không thấy được sinh hoạt mua bán sầm uất mà chỉ gặp một số ít thuyền buôn bán sản phẩm của họ. Những thuyền này c̣n là nơi ăn ở của cả gia đ́nh, nh́n thấy những em bé vô tư chơi đùa bên trong...

 

        Sau khi đi một ṿng để hiểu rơ cách sống của người dân chợ nổi tàu dừng lại để chúng tôi leo lên bờ, đi xem người ta làm kẹo dừa, cắt và gói kẹo, những cô gái tay thật lẹ bỏ kẹo đă gói xong vao bị... cách làm rượu bằng gạo, cách làm bánh ướt, bánh tráng. Chỗ nào tôi cũng có ăn thử, ngon nhất là kẹo dừa có hột đậu phộng chính giữa, tôi mua 10 phong, rồi bánh phồng, bánh sữa, thứ nào cũng vài xấp, và sau cùng ghé hàng bánh ướt ăn bánh vừa tráng c̣n nóng, với x́ dầu dầm ớt xanh, ngon tuyệt...Sang đến chỗ làm cốm bằng nếp rang, họ làm cho ḿnh xem từ lúc bắt đầu rang, cho đến khi nhồi cốm để có được miếng cốm thật dẻo ngon ngọt. Ở đây họ c̣n bán thêm những mặt hàng như chuối khô, kẹo chuối, chuối xắt lát cán mỏng như miếng giấy...

 

        12:30 PM được ăn trưa miễn phí với mỗi người một dĩa cơm thịt nướng, rau xà lách và vài lát cà chua, chan nước mắm, mỗi bàn ngồi 8 hay 10 người. phần nước th́ ḿnh tự túc, không bao...Rồi được tráng miệng gồm có thanh long, xoài, thơm.. Chuyến đi này cũng chỉ có 3 người VN c̣n th́ là người Hoa, người Campuchia, người Lào, và Tây Ba Lô...

 

 

        Tiếp theo chương tŕnh có màn tŕnh diễn văn nghệ miệt vườn của dân Nam bộ. Họ ăn mặc theo lối nhà quê, đội khăn rằn, đi chân đất cho đúng với vở tuồng diễn. Có vở ăn mặc khá hơn, thành phố hơn..hát cải lương, đối đáp thật cảm động, giong ca truyền cảm, ngọt ngào với hai cây đờn điêu luyện nghe mùi hết sức xứng đáng là những người đại diện cho "Vietnamese Traditional Music".

 

 

 

        Trường (tour guide) đứng lên giải thích ư nghĩa của bài ca và tha thiết kêu gọi sự thưởng thức ban thưởng. Chúng tôi gởi cho họ 100.000 VND một số người cũng bắt chước cho theo...

 

        Rời nơi đây, chúng tôi lại xuống thuyền lúc năy để họ chở đi qua những làng xóm yên tĩnh, đẹp đẽ, những cảnh trí quá đổi thân thương dọc theo bờ sông như những đám bèo trôi làm tôi nhớ tha thiết sông Dinh quê Mẹ, cây g̣n có những trái g̣n khô chưa rụng, màu trắng bông gợi nhớ nhà thương Ninh Ḥa lúc c̣n bé thường qua đó để cho Thầy Hà chích thuốc. Tàu đi qua những ḥn đảo, chiêm ngưỡng những cảnh thiên nhiên trong vùng sông nước Cửu Long để đến Vĩnh Long. Chúng tôi rời tàu lên bus và đêm nay ngủ tại khách sạn Ngọc Phú. ở Châu Đốc.

 

        Trời c̣n sớm, tắm rửa xong chúng tôi đi ăn tối ở tiệm Bảy Bồng theo lời giới thiệu của Trường (tour guide) mà nổi tiếng nhất là canh chua cá bông lau và kho tô. Gặp hai vợ chồng Peter & Chin, người Hoa gốc Campuchia đang sống ở Úc, là Master Kung Fu hiện đang dạy tại trường của ḿnh thành lập, rất dễ thương, thật thà và tốt bụng rủ ăn chung Tiệm đông người không có máy lạnh nên mồ hôi cứ túa ra, muốn khỏi đợi tôi kêu liền món lẫu cá bông lau, cá lóc kho tộ, tôm nướng, cá chiên dầm mắm ớt tỏi và phần con gái bông bí xào tỏi và miến xào nấm..

 

        Họ làm lẹ thiệt như tuồng đă dự bị sẵn. Món lẫu được đem lên với cái ḷ đốt bằng gaz. Họ tắt quạt để cho nước sôi, trụng những món phụ bên ngoài vào làm mồ hôi cứ túa ra chùi măi không ráo. Rồi đến cá kho tộ kêu xèo xèo trong ơ đất. Món tôm nướng được trải trên lớp salad son, cà chua xắt lát thật khéo. Những con tôm vàng rực nh́n đă chảy nước miếng. Chúng tôi mời nhau bằng những ly bia 33 và trà không độ...Ôi ngon quá. Từ ngày đi chơi đến nay đây là bữa ăn có chất lượng nhất tuy tính mắc nhưng không sao, miễn xứng với số tiền ḿnh bỏ ra th́ OK.

 

        Một giờ sau bữa ăn kết thúc. Ba chiếc xe kéo đă chờ sẵn, họ mời khi chúng tôi vừa vào tiệm. Chúng tôi ngồi làm 3 xe..tôi và con gái, hai vợ chồng Peter, và anh th́ ngồi một ḿnh. Đó là những chiếc xe đạp có gắn phần kéo đàng sau Họ chở ḷng ṿng ngắm cảnh thành phố Châu Đốc về đêm. Thành phố nhỏ, ít kẹt xe, nên gió từ sông Cửu Long thổi lên mát dịu. Đi khoảng một tiếng đồng hồ về lại khách sạn sau khi trả cho mỗi chiếc 100.000 VND (thường th́ chỉ có 30, 40 ngàn nhưng v́ thấy họ đợi trong khi ḿnh ăn cho nên tôi thưởng thêm).

 

 

        Sáng hôm sau (20/2) xuống ăn sáng ngay tại khách sạn với bánh ḿ, trứng và cafe sữa rồi đi bộ ngang qua chợ Châu Đốc để đến bến tàu. Một người đàn bà gầy ốm kéo chiéc xuồng nhỏ lại gần bờ và ngoắc tôi. Nh́n quanh cứ mỗi xuồng là hai người. Hai vợ chồng leo lên, chiếc ghe cḥng chềnh rồi trở lại vị trí cũ. Đứa bé trai trong khoang xuồng đang trải tấm phao nổi trên bệ ngồi. Nhà tôi ngồi gần mui thuyền, c̣n tôi ngồi kề bé. Tôi hỏi :

- Con bao nhiêu tuổi rồi đă đi học chưa ?

- Con 9 tuổi rồi, chưa đi học v́ không có tiền.

Người mẹ đang chèo bằng hai cái chèo dài, đôi chân dạng ra, hai tay khéo léo điều khiển nói thêm vô :

- Khổ lắm cô ơi, đă 3 hôm nay không có chuyến, hôm nay mới được

gọi giá cả đi lẫn về 12,000 VND nhưng bến phải đóng 4,000 VND nên chỉ c̣n có 8,000 VND thôi, mai lại nghỉ tiếp.

- Sao lại nghỉ rồi những ngày nghỉ chị làm ǵ ?

- V́ không có du lịch đến, khi nào có họ mới gọi, những ngày không chèo tôi làm mướn, bỏ phân vô bao, đẩy xe chở hàng v..v... nói chung không đủ đâu cả, nhiều th́ đủ mua gạo, ít th́ ăn rau, củ chớ biết làm sao hơn, đâu có tiền mần ăn như ngươi ta.

- Nếu có tiền chị làm ǵ?

- Tôi sẽ mua một chiếc thuyền có máy nổ để mua hoa quả tận gốc rồi ra chợ nổi Cái Răng bán lại mỗi ngày cũng kiếm được vài ba chục ngàn.

        Ghe tiếp tục chạy trên gịng sông êm đềm, xuyên qua những nhà trên sông có lớn, có nhỏ được cất trên những chiếc thuyền làm nền...

 

        Lúc ngang qua một căn ọp ẹp mà mái nhà gục xuống gần sát nền, có quần áo phơi ở ngoài, thằng nhỏ vừa chỉ vừa nói lớn " nhà con đó, nhà nhỏ lắm chỉ có ba mẹ con con ở thôi, con th́ đi qua được, c̣n má và anh con phải cúi xuống mới vô, anh con cũng đi làm mướn...Nh́n chị ốm o, nhỏ xíu th́ có thể tưởng được cái nhà cao bao nhiêu !

 

        Ra thăm cá nuôi bè. Ghe dừng lại. Từng đoàn người lũ lượt bước lên trên nhà sàn, nhà nổi, phía trên để ở, phía đưới dùng để nuôi cá Sa. Anh Trường (tour guide) bóc một nắm thúc ăn văi xuống vùng nước được mở nắp. Đoàn cá ham mồi nhảy tửng làm vung văi nước tứ phía để toán du lịch chụp h́nh. Cá to bằng bắp chân, ḿnh đen xám, mập mạp, theo từng đợt thức ăn trồi lên làm xôn xao không khí chờ đợi chung quanh...

 

        Khoảng 45' lại xuống xuồng đi tiếp đến viếng thăm Làng Chàm, xem họ dệt vải, thảm, và những vật dụng được làm để bán thật khéo như túi xách, khăn quàng cổ, xà rông. Những đứa trẻ mặt mũi cũng khá dễ thương theo sau khách du lịch để bán những bịch bánh thửng, tôi mua giùm hết, cho thêm mỗi đứa 20,000 VND rồi đem phát cho những người chèo xuồng trên ṿng về. Tôi cảm thấy sung sướng nhất trong việc giúp đỡ cho 18 người chèo xuồng mà mỗi gia đ́nh sống được một tuần. Tôi đặt là tuần lễ hạnh phúc của tôi và họ...

 

        Lên xe bus đến thăm viếng đền Bà Chúa Xứ và Chùa Tây An... Nghe lời của tour guide dặn nên tôi chỉ thắp nhang, đi xem cảnh trí của đền Bà. Thiên hạ đông nghẹt, người ta ś sụp lạy, những thức cúng không c̣n chỗ để, nhang mù mịt cay cả mắt. Hai vợ chồng tôi ra ngoài ngồi nghỉ nơi ghế trong khi con gái tôi là nạn nhân của sự dụ dỗ v́ cả tánh yếu ḷng...Tại đây một màn khôi hài và gạt gẫm xảy ra. Người đàn bà bán chim phóng sanh đă theo con tôi từ trong đền Bà Chúa, ra tới Chùa Tây An, đă liệng những con chim bị đừ gần chết vào ḿnh con tôi rồi đ̣i tiền, nói là cô đă chịu rồi, lại tính tiền gấp đôi. Tôi giận quá, mua bao nhiêu là tùy ngựi ta chớ đâu lại có thói lật lọng như vậy..nhưng con tôi nói thôi Má, nghèo quá nên họ mới gian như vậy, coi như con làm từ thiện đi...

 

        2:00PM đi thăm trại nuôi cá sấu. Thật là vĩ đại. Hàng dăy ngang, rộng, được chia làm 20 chuồng khác nhau, lớn nhỏ đủ cở. Từ 3 tới 5 tuổi, 2 tuổi, 1 tuổi, 9 tháng, 6 tháng, 3 tháng và 1 tháng. Có nhiều giống khác nhau, giá cả cũng khác biệt. Giống da đẹp mắc hơn giống da thường. Cá sấu cở 4 tháng đến 6 tháng cũng khoảng 1000 dollars một con.  Nghỉ tại đây để ăn trưa trong nhà hàng đầy đủ tiện nghi Tôi đă ăn hai xâu kabob cá sấu và một chén cá sấu tiềm thuốc bắc, thịt nó khỏi chê, c̣n ngon hơn cả thịt gà do Peter đăi mà nhà tôi không dám ăn sợ phong. Anh ấy ăn cơm Dương Châu, tôm xào thập cẩm, súp cá. Nước sinh tố măn cầu, sinh tố dâu, rau má và dừa thật lạ kêu cho cả 5 người cùng uống. Ăn xong chúng tôi kéo nhau đi vô shop bán da cá sấu tham quan...nào ví tay (ví bỏ túi của đàn ông), bóp cầm tay, bóp xách tay đàn bà, giây nịt, giày, dép, đều bằng da bóng ngời đẹp mắt.

 

        Rời nơi đây cũng đă 4 giờ hơn cả đoàn lên xe bus đến Cần Thơ, đêm nay ở tại khách sạn Hoa Phượng. Anh tour guide dặn đi dặn lại tới đây mà không thăm bến Ninh Kiều, thưởng thức thức ăn và được đi du thuyền trên sông quả là một thiếu sót... từ đây đi xuống đó chừng 30 phút. Thuyền sẽ bắt đầu rời bến lúc 8:00PM...

 

        Tắm rửa thay quần áo xong thấy c̣n sớm 3 người chúng tôi thả bộ đi về hướng chợ. Đường phố sạch, đẹp và sầm uất, người đi lại tuy đông nhưng không quá tải như ở Sài G̣n. Ghé hàng dép sửa lại đôi quai bị đứt, uống nước mía tươi vừa cán xong...trong khi ngồi chờ tôi đưa mắt nh́n những bộ hành qua lại. Người Cần Thơ quả đúng như lời đồn, da trắng tóc dài, khuôn mặt khả ái...

 

 

        Một chiếc xe lăn trờ tới, anh ta cũng tới lấy dép, nhà tôi gợi chuyện được biết anh ta trong quân ngũ Biệt Động Quân v́ cố giữ cổ thành Quảng Trị nên bị thương cụt mất một chân, nằm viện không được bao lâu th́ bị đuổi ra ngoài, con cái không học hành ǵ được v́ bị xếp diện. Nhà đă khổ, vợ con nheo nhóc lại c̣n đèo thêm một người thương tật như tôi, buồn lắm chứ anh Năm ông già tôi mất, anh em không ai có một đồng một chữ để lo việc ma chay v́ toàn là " lính ngụy" nhờ có bà xơ cho chôn trong đất nhà thờ, thảm lắm nhiều lúc muốn chết mà chết không được v́ thương vợ con không nở...

Bây giờ tụi nhỏ lớn rồi, đi làm thuê làm mướn cũng qua ngày. Anh chỉ cái chân được làm lại giống thật cười vui vẻ " Nhờ Chữ Thập Đỏ giúp cho đó, lại c̣n dược cho ăn 5 ngày, sướng quá !

- Bây giờ anh đang làm ǵ ? Nhà tôi hỏi.

- Ở nhà giữ hai đứa cháu, vợ tôi buôn bán vặt vănh ngoài chợ kiếm sống. Gia đ́nh đều sống chung lộn với nhau, mỗi tháng trả 400 ngàn, nước, điện khoản 100 là 500 ngàn, tháng rồi trả trễ chủ nhà nhăn qua hăm đuổi...nước mắt anh rơm rớm nói tiếp :" Có con dâu làm được một chút th́ lại coi mẹ chồng rẻ rúng, nghi ngờ vợ tôi ăn vụng đồ của nó bă khóc hoài...

        Nhà tôi cho ba trăm ngàn và bảo " Chiều nay về vợ chồng ăn một bữa cho no sướng đi, bă muốn ăn ǵ mua cho ăn đừng để thèm tội nghiệp " Anh cầm tiền run run cám ơn và hỏi thăm nơi ăn ở, tôi nói là từ Sài G̣n xuống thăm chơi. Anh ta cười không tin...

 

 

        Chào anh chúng tôi đi ngược lại hướng cũ để về bến sông. Trời tắt nắng, những luồng gió dịu mát từ hướng sông thổi lên tạo sự dễ chịu cho khách đi đường. Những cửa hiệu muôn màu rực rỡ. tiếng nhạc chập ch́nh, những tấm phong to quảng cáo đồ điện tử, phone đủ loại, quần áo thời trang... Vừa đi vừa nói chuyện đến bến Ninh Kiều hồi nào không hay...

        Đó là một công viên trồng đủ các loại cây kiểng, những cây cau Tây trổ buồng trắng nơn, mang những trái cau tơ nho nhỏ thật xinh. Những cây liễu rủ cành dọc bờ sông như cô gái e thẹn che nghiêng vành nón. Lối đi sạch sẽ, từng cặp trai gái hay cả gia đ́nh ngồi ở những ghế đá công viên không c̣n chỗ trống… Chúng tôi quay phim toàn cảnh sông nước...thật là quyến rũ khi cách đó không xa một nhà hàng du thuyền đậu sẵn, những ngọn đèn được kết sáng theo h́nh thể chiếc tàu...và cả trên lầu trên được mắc theo hành lang rực rỡ.

 

        7:00PM ba chúng tôi tiến vào chiếc cầu nối liền bờ để đi ăn tối trên tàu. Người ta đông không thể tưởng...cứ tưởng t́nh h́nh kinh tế khắc khoải có lẽ ít có ai đến những nơi chốn này té ra mọi chuyện đều trái ngược. Khi đă ngồi yên bên chiếc bàn bên trong, gần balcony, tôi đưa mắt nh́n những khách đang có mặt......

 

        Một số người trông rất quê, giống như loại giàu nổi nhờ bán đất ngồi thành hai hàng kêu thức ăn tụi bồi mang ra không kịp. Một tốp khác mặt như kẻ đâm thuê chém mướn, tay vẽ tatoo, đi với nhiều cô gái đồ th́ sang mà người th́ không tương xứng. Họ cười nói ồn ào như thể đây là tàu riêng của họ. Đằng kia gần gốc phía trái một nhóm người ăn mặc theo lối nông dân nhưng kêu bồi to tiếng lắm...Chưa tới 8:00PM giờ mà người ta ngồi chật ních trên balcon (chứa độ 600 người). Chỗ tôi chọn thật hay v́ ngồi gần cửa sổ thoáng mát mà lại riêng tư, sát sân khấu tŕnh diễn, có thể thấy được tất cả nghệ sĩ mà loa lại hướng về phía trước nên không bị điếc tai. Tám giờ tàu rời....

 

 

        Trong khi chờ đợi thức ăn mang ra, tôi bắt gặp một sự nhẫn nhục từ trong cách xếp đặt những vật dụng của ông ta trên chiếc bàn con trong góc để tí nữa đến lượt ḿnh. Ông trân trọng lau từng món, ngắm nghía, tŕu mến khi nh́n chúng, không để ư đến ai, xa lạ nhưng thanh lịch vô cùng. Tôi lân la làm quen :

" Anh làm ǵ ở đây và anh làm lâu chưa ?

- Tôi làm xiệc, làm cũng lâu rồi, tôi tên Hồng là lính ngụy, làm chỗ này nó trả rẻ lắm một tháng làm 3 tuần, mỗi tuần làm 3 đêm mà chỉ có 200 ngàn.

- Làm sao đủ sống ?

- Tôi sống nhờ tiền boa. Bà con thương t́nh nên cũng tạm qua ngày, với lại cho vui chứ ở nhà buồn chết và lại đói.

- Vợ con anh ra sao ?

- Ai cũng làm nhưng ngày nào sạch ngày đó.

- Rồi làm sao người ta thưởng cho anh ?

- Đem tặng hoa rồi để tiền trong hoa (Hoa bằng giấy, máng sẵn phía trước chỗ sàn tŕnh diễn).

 

        Tôi mời anh uống nước, anh lắc đầu cám ơn rồi vẫn ngồi trên chiếc ghế xếp tṛn gần loa.

Thức ăn của tôi order bây giờ mới được mang ra gồm có cá lóc nướng trui, bánh tráng, rau sống, mắm nêm, mực tươi xào cao lâu coi bộ d́nh dàng à, phần con gái cà tím nướng dầu hành, rau thập cẩm xào nấm đông cô. Đồ ăn ngon mà giá cả thật phải chăng...

 

        Tiếng hát điêu luyện theo sự giới thiệu của người xướng ngôn viên. Tiếng vỗ tay tuy vậy vẫn không nồng nhiệt lắm v́ thiên hạ bận ăn nhậu. Mỗi người hát hai bản, có tất cả là 8 nghệ sĩ (tân cổ giao duyên). Người thứ năm vừa dứt th́ là phần tŕnh diễn của ông Hồng. Ông gật đầu chào khán giả, nhảy lên bục, làm liên tục 5, 6 màn, chúng tôi cố vỗ tay to lên và sai con gái qua phía trước lấy hoa đem xuống rồi bỏ vô 200 ngàn VND tiền thưởng. Khi đưa hoa tôi bắt gặp nụ cựi rạng rỡ biết ơn.

 

        Nhà tôi đă gặp anh chàng nghệ sĩ hát bài " T́nh anh bán chiếu " trong pḥng rửa tay cũng thưởng 200 ngàn v́ cũng là lính ngụy ngày xưa. Cảm thấy vui v́ đă giúp được đôi chút cho những người hoàn cảnh không may. Của ít ḷng nhiều cầu mong cho mọi ngươi có đời sống khá hơn trước.

 

        Tàu chạy một ṿng đến tận cầu sông Cần Thơ rồi mới quay lại. Tiếng nhạc vẫn chập chùng trên sông nước. Tôi rảo bước xuống tầng dưới, nơi đây cũng không c̣n chỗ, cũng có sân khấu tŕnh diễn như từng trên mà giờ đây ông Hồng đang sắp những món đồ trên chiếc bàn như hồi tôi đă thấy. Đúng như ông nói ông chỉ mong đợi tiền boa của khách đến ăn chứ thực ra với 10 ngàn VND ông chỉ mua đủ một dĩa cơm b́nh dân hay 4 trái bắp luộc!

 

        Đêm dần tàn, 9:30PM tàu đă quay về bến, chấm dứt một đêm dạo thuyền trên sông. Với sự tŕnh diễn xôm tụ như vậy và với giá chúng tôi phải trả, tiền cho hai người nghệ sĩ thật đáng lắm thay ! Trên đường đi về những lời nói thương tâm của họ vẫn c̣n văng vẳng trong tôi.  Họ chỉ là môt phần của triệu triệu những người cực khổ, ít ra họ cũng c̣n có cơ hội gặp được những người tốt bụng, c̣n có những người quanh năm suốt tháng chôn vùi đời ḿnh trong tối tăm của cuộc sống cho đến chết...


 

        Sáng thứ bảy (21/2) ăn sáng tại khách sạn Hoa Phượng thức ăn dồi dào hơn hôm ở Châu Đốc. Rời nơi đây chúng tôi lên tàu để đi chợ nổi Cái Răng. Thật là vui...từng chiếc ghe có gắn máy nổ bán đủ loại thổ sản được treo trên một cây tre cao. Bán thứ ǵ treo thứ ấy. Tiếng máy nổ ồn ào trên sông, ghe chạy mạnh có lúc tạt nước ướt khách thưởng ngoạn ! tôi bị nước tạt trúng mất hồn... Đang lau mặt có ghe đang trờ tới tôi lựa mua hai năi chuối tươi ăn ngọt lịm, vừa ăn mát miệng vừa chia cho những cặp ngồi gần trong thuyền.

 

        Những chuyến ghe xuôi ngược trên gịng sông Cửu Long có một sắc thái giống nhau, gia đ́nh cùng ở trên đó, quần áo phơi giăng ở một góc, có ngăn chứa thổ sản để bán và có chỗ cho ho ngủ, nghỉ.

 

        Sau đó ghé thăm nhà máy xay gạo, kho chứa thóc, tour guide giải thích cho những người ngoại quốc hay những thanh niên mới lớn cách lấy gạo và cám từ hạt lúa, cám là thực phẩm để nuôi heo, c̣n gạo là để cho chúng ta ăn. Muốn có gạo sạch người ta phải sàn, sảy trước khi đem ra dùng hoặc đem ra chợ đổi chác.

 

        Đi sâu vô trong một chút được người miệt vườn đăi cho ăn quít và mận...Ở đây họ có bán những magnet bằng trái cây đủ loại rất đẹp cũng như những thứ đan bằng lát hay lá như nón cho đàn bà, trẻ con và mũ cho cả nam nữ.

 

 

        Lên ghe về lại bến...trên đường về lại Sài G̣n xe bus ghé lại quán cafe để cho bà con thưởng thức hương vị thơm ngon nổi tiếng của tiệm này. Đó là một nơi thật đẹp, có vườn hoa bonsai, có nhà thủy tạ, cảnh trí thật nên thơ, trữ t́nh. Tại đây cũng được gặp gỡ những đoàn du lịch của hăng khác cũng ghé vào đây nên đông lắm, phải tranh nhau để có được những tấm h́nh ḿnh muốn. Thật là đẹp hết chỗ chê, người ta khéo léo trồng. uốn, bẻ kiểu tạo nên một cảnh hoa kiểng tuyệt vời...

 

        Mặt trời cũng đă xế bóng, đoàn sửa soạn trở về Sài G̣n sau khi băng ngang cầu Mỹ Thuận mới xây chừng vài năm, rộng răi, có lối đi cho bộ hành và xe đạp, kiến trúc đẹp mắt, gió từ sông Cửu Long thổi lên mát dịu, làm thiên hạ trong xe ngủ cũng gần hết phân nữa.... Tới SINH CAFE lúc 6 giờ chiều, chúng tôi ghé qua tiệm ăn mau để về ngủ rồi ngày mai c̣n đi tiếp...

 

 

 

 

      

 

 

 Kỷ niệm chuyến đi chơi miền Tây Nam Bộ

  L Thanh Cư

 (19/2 --21/2/09)

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lữ Thanh Cư              |                 www.ninh-hoa.com