Trang Thơ & Truyện: LIÊN KHÔI CHƯƠNG            |                 www.ninh-hoa.com


LIÊN KHÔI CHƯƠNG


Cựu học sinh
các trường Trung học:
 

* Bán Công:
Đệ Thất-Tứ, NK. 1961-1965

* Trần B́nh Trọng:

Đệ Tam-Nhị, NK. 1965-1967

* VT/NT: Đệ Nhất (67-68)
* TTPT/SG : HH/PT(68-70)

 



Hiện sinh sống tại tiểu bang Texas, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

 

 

NGUYÊN LƯ BẢO H̉A

LIÊN KHÔI CHƯƠNG

 

  

 

PHẦN 1
 

Những ai đă từng qua lớp đệ lục (lớp 7 bây giờ) đều nghe giảng qua nguyên-lư Archimedes' nói về sức đẩy của nước vào vật ch́m trong nước. Thật ra nguyên lư này nói lên sự cân bằng giữa lực đẩy của chất lỏng mà vật đó chiếm chỗ, bài học này xếp vào môn vật lư học. Trong môn hóa học, chúng ta chỉ biết về phản ứng hóa học giữa 2 chất để có 2 chất mới, biết về sự bảo toàn nguyên tố và bảo toàn trọng lượng. Ngoài ra không có ǵ mới mẽ trong môn hóa học trong suốt thời học đến lớp đệ nhất (lớp 12 bây giờ), danh từ "bảo-ḥa" chỉ được nghe nói đến trong giờ học lư-hóa, như nước muối bảo-ḥa.

 

Nước muối bảo-ḥa là một dung dịch không thể ḥa tan thêm lượng muối nào nữa trong dung dịch đó, danh từ bảo ḥa rất đơn giản trong lối giải thích này.

 

Trong thực-nghiệm người ta tính được trong 1 lít nước muối bảo ḥa có 360g muối nguyên-chất, từ thực-nghiệm này để nói lên sự bảo-ḥa th́ không rơ ràng lắm, nên hiện tượng bảo-ḥa này không thể gọi là "Nguyên lư" được.

 

1-V́ muối đo bằng trọng lượng là gram, c̣n nước tính bằng lít.

2-Muối ḥa tan trong nước do sự khuấy động. Không có tính cách tự-nhiên.

3-Thực-nghiệm này được xác nhận mới chỉ vài trăm năm gần đây và chỉ tŕnh bày sự tan của muối trong nước mà thôi.

 

Sự bảo-ḥa phải là một hiện-tượng tự-nhiên trong cuộc sống, chính có sự bảo-ḥa nên quả đất mới tồn tại lâu dài hằng triệu năm. Một chứng minh trước mắt cho chúng ta thấy sự sống cần có không-khí và nước, nếu không có không-khí và nước th́ sinh vật trên quả đất sẽ không tồn tại, chúng ta cũng biết được những sinh vật sống trên bờ hay ở dưới nước đều cần có oxygen.

 

Không khí và nước là sự thành h́nh rất tự nhiên trên quả đất này và có chứa oxygen.

 

*Nước được hợp thành bởi 2 nguyên tử hydro và 1 nguyên tử oxy, nước không phải là sự bảo-ḥa giữa oxygen và hydrogen, là kết quả tự nhiên trong đời sống, không là kết quả của phản ứng hóa học, và nước cũng không mang đặc tính riêng của oxygen và hydrogen, nên nước không thể gọi là chất bảo-ḥa giữa Oxygen và Hydrogen.

 

*Trong không khí, thể-tích oxygen(O2) chiếm 1/5 và thể tích nitrogen(N2) chiếm 4/5, một hiện tượng kết hợp rất tự nhiên, vẩn giữ đặc tính của O2 và N2. Sự kiện này cho ta thấy sự ḥa hợp giữa oxygen và nitrogen có phân lượng rơ ràng, vậy không khí là một hiện tượng bảo-ḥa thật sự.

Từ sự biện chứng trên ta có thể nói "Sự bảo ḥa là một hổn hợp cân bằng vật lư giữa 2 chất hợp thành, không có phản ứng hóa học, vẩn giữ nguyên đặc tính hóa học của từng chất hợp thành".

 

Muốn t́m hiểu hiện tượng bảo-ḥa ta hăy bắt đầu từ đây.

 

Tôi bắt đầu từ phân lượng. Trong không khí gồm có 1 phần Oxygen và 4 phần Nitrogen được bảo ḥa ghi bởi hệ thức như sau:

 

KHÔNG KHÍ = OXYGEN + 4 NITROGEN (1)

V́ tất cả phân-tử khí đều có cùng một thể tích là 22. 4 lít/1 phân tử.

 

Nếu ta gọi chất A là Oxygene và a là phân-tử lượng(mol. w) oxygen (chất có mol. w lớn) a=32, chất B là Nitrogen và b là phân-tử-lượng(mol. w) nitrogen (chất có mol. w nhỏ) b=28

M (không khí) có mol. w m = 29

Hệ thức (1) ta viết M = O2 + 4 N2

Số "4" trong hệ-thức (1) chính là a-b=32-28=4 nên hệ-thức (1) được viết:

M(A+B)= a + (a-b)b (2)

Dựa vào hệ-thức (2) ta giải tích m : Cứ 1 phân-tử A sẽ tự động bảo ḥa cùng

(a-b) phân tử B và m được tính như sau: m=M (A+B)/(1+a-b) (3)

thay những con số a=32 và b=28 vào hệ thức (2) ta có

M (A+B) = 32+(32-28)28=144

suy ra m = 144/(1+32-28)=28. 8 gần bằng 29. . .

thông thường m<b+1 tức m<28+1 ta thấy 28 >m< 29 (4)

Hệ thức (2) M(A+B)=a + (a-b)b

nói lên tổng số lượng cần có cho 2 chất bảo-ḥa.

Hệ thức (4) m<b+1 nói lên ptl (mol. w) của hợp chất bảo-ḥa M(A+B)

Hệ-thức (2) và (4) xác định đặc tính bảo-ḥa của 2 chất (A+B).

Đặc tính bảo ḥa của A và B:

Như trên ta nói A là chất có ptl (mol. w) lớn, B là chất có ptl (mol. w) nhỏ. Giữa A và B chất nào có ái lực mạnh hơn. "A lôi kéo B vào A, hay B lôi kéo A vào B" .

 

Trong khách quan tôi thấy : "A hấp thu B vào A". Chúng ta đều biết : Ngoài bầu không khí chúng ta đang thở là vùng Ozone toàn là Nitrogen bao bọc xung quanh quả địa cầu, O2 và N2 là thành phần chính trong không khí, Oxygen có ptl (mol. w) lớn hơn là 32 phải nằm gần mặt đất nhất, Nitrogen có ptl (mol. w) nhẹ hơn là 28 phải phủ lên trên lớp Oxygen, nhưng v́ ái lực Oxygen mạnh hơn nên hấp thu Nitrogen vào để hoàn tất bảo ḥa như trên:

 

Không khí = 1 O2 + 4 N2 .

 

Ngược lại nếu ta đặt lại vấn đề : "B lôi kéo A vào B" th́ khối lớn Nitrogen trong vùng Ozone sẽ lấy hầu hết Oxygen của địa cầu, và sẽ không c̣n sự sống, điều này không thể xẩy ra. Nói đến đây như tôi nghĩ lại các loài thủy tộc sống dưới nước, cần Oxygen rất ít mà liên tưởng đến địa cầu hằng triệu năm trước phải toàn là nước bao bọc xung quanh ?

 

Nhưng ta cần nhận rơ trong bảng "tuần hoàn hóa học" chỉ ghi là nguyên tử lượng (atomc weight), nhưng thực hành trong đời sống tất cả nguyên tố khí "gas" đều tính trong trạng thái phân tử (molecule) gồm 2 nguyên tử, nên thường viết N2 H2 O2 v. v. . thể tích phân tử này mới có 22, 4 lit. Từ đây tôi dùng từ "molecule weight (mol. w) để nói về phân tử lượng của "chất".

Chất tức là molecule vậy.

 

 *Trong trường hợp chất bào-ḥa là chất khí. m là phân-tử lượng (mol. w) của hổn hợp khí bảo-ḥa M(A+B). a và b là mol. w của 2 chất khí hợp thành khí bảo ḥa M(A+B).

 

 *Ngoài chất khí ra, chất A và B đều tính theo nguyên-tử lượng (atm. w) của từng nguyên-tố hợp thành, và m chính là nguyên tử lượng (atm. w) mới của chất bảo-ḥa M(A+B).

 

Sự bảo-ḥa giữa 2 chất A và B là sự liên kết tự nhiên của 2 chất hợp thành chất bảo-ḥa M(A+B).

M(A+B) vẩn c̣n giữ đặc tính của A và B, có số (mol. w) m riêng biệt, lớn hơn (mol. w) của b, nghĩa là b < m < (b + 1 ).

 

Vậy hệ-thức bảo-ḥa của muối và nước ta có thể giải thích ở dưới dạng:

 

M((NaCl +H2O)=NaCl+40. 5(H2O). . . bởi ptl NaCl=58. 5 . . ptl H2O=18 . . . m=19, và lượng muố́ chỉ khoảng chừng 75g/lit, như vậy ta thấy bảo ḥa của nước muối vẩn nặng hơn nước, có khuynh hướng ch́m xuống nước, v́ mặt biển lúc nào cũng động, nên hợp chất bào ḥa M (muối + nước) không thể ch́m xuống đáy biển mà cứ lơ lửng trôi nổi trong đại dương, cuối cùng xô đẩy vào bờ tạo thành vùng biển rất mặn gần bờ, vùng bờ biển này nước muối có độ mặn cao, 360g/lit như đă thực nghiệm, và từ đó sản-xuất muố́ gầnbờ như muối Ḥn-khói Ninh-ḥa, muối Phan-Thiết, muối Đề-Ji gần Qui-Nhơn, muối Cà-Ná Phan-Rang và vùng biển muối thiên nhiên đó là Biển Chết (Dead-Sae).

 

Sự bảo ḥa giữa khí Carbonc (CO2) và mây (H2O)

Ngày nay người ta thường nói trái đất nóng do sự hâm nóng cùa mặt trời ảnh hưởng trực tiếp bổi sự hiện diện của CO2, nên gây nên hạn hán và lụt lội.

Trên thực tế ta thấy lư luận sự hâm nóng quả đất do bởi mặt trời chưa hoàn toàn đúng, v́ mặt trời không có vào ban đêm, mà mặt địa cầu vẩn liên tục nung nóng bởi nhiệt từ trong ḷng đất, nói rơ hơn nguyên do sự hâm nóng mặt quả địa cầu là sức nóng từ chính từ ḷng đất làm nên nhiều hơn. Chính sự nóng của mặt mặt trời ban ngày làm mặt đất tăng thêm sự bốc hơi của nước rồi tạo thành nhiều khối mây bay trên bầu trời. Sự nóng của mặt trời chỉ ảnh hưởng phần nhỏ trong sự bốc hơi, nhưng có tiềm lực rất mạnh trong lúc bốc hơi, vận tốc bốc hơi nhanh hơn, hiện tượng này được xẩy ra không phải do mặt trời nóng mà do độ nóng ban ngày cao hơn độ nóng từ ḷng đất của ban đêm. Hiện tượng này ta đều biết như ly nước có 2/3 nước đun trong microwave, 1/3 vành trên không tiếp xúc với nước nhưng độ nóng cao hơn nhiệt độ trong nước, nên khi cầm cái ly ra microwave, mặt nước giao động tiếp xúc với 1/3 vành trên ly, làm nước có hiện tượng sôi bùng làm phỏng mặt người cầm ly.

 

Lư do mặt trái đất bị khô hạn là nguyên do bởi không đủ lượng mưa và cây cối không có đủ CO2 để thở. Vậy nguyên do hạn hán và lụt lội bắt nguồn từ đâu ? Đó chính là khối khí CO2 được thải ra từ các xí nghiệp vẩn tồn tại ở trên bầu trời. Sự kiện này được giải thích bởi hệ-thức bảo-ḥa M(A+B)=a + (a-b)b và m=b+1 giữa CO2 và hơi nước(mây).

 

Bảo-ḥa M(CO2+H2O)=44+26(18) và m=18+1=19 được giải thích như sau:

 

Ta thấy cứ 1 thể tích khối CO2 thải vào bầu trời sẽ tự nhiên bảo-ḥa cùng 26 khối thể tích hơi nước(mây), có nghĩa là một khối thể tích khí CO2 sẽ cầm giữ 26 khối thể tích hơi nước (mây), tạo thành một hiện tượng bảo ḥa M (CO2+26H2O) có m=19, bởi thế M(CO2+26 H2O) có nhiệt độ trở thành mưa khác với chùm mây không có CO2. Chùm mây bảo-ḥa này khó trở thành mưa, bởi v́ mây bảo-ḥa này có độ lạnh thành mưa thấp hơn với nhóm mây không chứa CO2, thông thường khối mây không chứa CO2 sẽ mưa vào độ lạnh khoảng

21 độ C, c̣n mây bảo ḥa M có độ lạnh thành mưa thấp hơn 21 độ C, tôi đưa con số của độ lạnh có thể làm chùm mây bảo-ḥa M mưa ở 17 độ C hoặc lạnh hơn nữa, sự khác biệt 4 độ C tôi chọn ở đây dựa vào thể tích đóng băng của nước ở 0 độ C và thể tích lớn nhất của nước thành băng là -4 độ C.

 

Chính sự khác biệt này tạo trái đất ít mưa hơn trong mùa nóng, v́ khối mây bảo-ḥa khó đạt đến 17 độ C cho nên 26 khối nước vẩn được giữ lại trên bầu trời rồi làm nhiều nơi trở thành hạn hán, khối mây bảo-ḥa này bay lơ lững trên trời sẽ tụ lại những nơi có núi cao rồi trở thành những trận mưa kinh dị trong lúc thời tiết đạt đến nhiệt độ có thể làm 2 khối mây khác biệt mưa cùng một lúc. (có thể là 17 độ C hay 62 độ F). Cây cối bị khô cằn ngoài việc thiếu nước, c̣n thêm sự thiếu CO2

 

Theo tin Đài Á-châu Tự-do : "Trong ngày 24-11-2012 khai mạc đại hội thế giới tại Dola (Quta) báo động thế giới bị đe dọa bởi trái đất bị hâm nóng", nhiệt độ nóng lên làm nghẻn đi các lổ khí trong cây để cây tránh bị mất nước, cũng v́ thế mà cây không c̣n hút được CO2 và qúa tŕnh quang hợp bị ức chế, cản trở việc tạo ra dưởng chất để nuôi cây, bởi thế hiện nay hơn 2/3 diện tích rừng có nguy cơ bị hủy diệt, v́ rừng thiếu nước và cây không dể tiếp thu CO2. "

 

Tin này cho ta biết được : Cây không đủ khí CO2 và thiếu nườc để sống. Để xác nhận sự hiện diện CO2 trên bầu trời.

 

Tôi xin ghi lại bài viết của kư giả Trọng-Thành trong tin RFI cuối tháng 01/2013 :"Các nhà khoa học Mỹ công bố một nghiên cứu về khí quyển đối lưu ở độ cao gữa 6 km và 10 km, cho thấy sự tồn tại của các vi khuẩn có thể tác động đến thời tiết và biến đổi khí hậu.

 

Giáo sư Kostas Konstantinidis, thuộc viện công nghệ Georgia đă hết sức bất ngờ khi phát hiện ra một số lượng rất lớn các vi khuẩn ở tầng khí quyển này, vốn b́nh thường là khó sống đối với các loài vi khuẩn này, chúng có khả năng hấp thụ các phân tử có chứa C (carbon), răi rác khắp nơi trong bầu khí quyển, chủ yếu đến từ khí thải CO2 do con người tạo nên, nhân tố chủ yếu gây ra hiệu ứng nhà kính.

 

Qua những nguồn tin trên ta thấy rơ sự hiện hữu CO2 trên bầu trời cao từ 6km đến 10km là không gian của chùm mây bảo ḥa M(CO2+26H2O), điều này cũng nói lên CO2 không thể bay lên cao được nữa (Đây là hiện tượng đầu năm 2013, nhưng tương lai mây bảo ḥa M(CO2+26H2O) có lên cao 11km. . . 12km, nếu con nguời không có cách ngăn chận). Những chùm mây M(CO2+26H2O) được tạo thành trên không trung cho thấy khí CO2 thải ra do các xí nghiệp không rơi hoàn toàn trở về mặt đất, phần lớn vẩn giữ lại ở trên bầu trời trong những khối mây khổng lồ, nên ở nhiệt độ b́nh thường 20-21 độ C, trái đất nhận mưa rất ít, v́ chỉ có chùm mây "không chứa CO2" thành mưa, nên bầu trời vẩn phủ đầy mây (CO2+26H2O), nhưng đến lúc trời bảo hoặc mưa kéo dài trên 2 giờ đồng hồ th́ cơn mưa lũ ồ ạt trút xuống, không qúa nữa giờ hơn th́ khắp nơi đều bị lụt, nguyên do bởi CO2 ở trên không trung tạo thành chùm mây ác nghiệt M(CO2+26(H2O). Bởi đặc tính thu hút của phân tử CO2 có hấp lực mạnh cho bởi hệ thức :M(A+B)=a+(a-b)b.

 

 

Xem PHẦN 2

______________

 

 

Liên-khôi-Chương
Được-Lời (LKC)
Ngày 27-08-2013

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: LIÊN KHÔI CHƯƠNG               |                 www.ninh-hoa.com