Trang Thơ & Truyện: LIÊN KHÔI CHƯƠNG            |                 www.ninh-hoa.com


LIÊN KHÔI CHƯƠNG


Cựu học sinh
các trường Trung học:
 

* Bán Công:
Đệ Thất-Tứ, NK. 1961-1965

* Trần B́nh Trọng:

Đệ Tam-Nhị, NK. 1965-1967

* VT/NT: Đệ Nhất (67-68)
* TTPT/SG : HH/PT(68-70)

 



Hiện sinh sống tại tiểu bang Texas, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

 

Updated:

Luật HỒNG BÀNG

 

LIÊN KHÔI CHƯƠNG

 

  

 

 Lời nói đầu:

Bài viết cách nay 3 năm, tác giả xin giải thích thêm về Kinh-Dương-Vương Lộc-Tục, Lạc-Long-Quân Sùng-Lăm và xă hội mẫu hệ.

 

 

 

 Luật là những quy ước mà tất cả mọi người phải tuân theo và tôn trọng, luật nhầm "Ổn định xă hội" đưa xă hội đến chổ có trật tự và b́nh đẳng. Luật th́ có luật thành văn và luật không thành văn, trong luật không thành văn, như phong tục tập quán và quan niệm đạo đức. Trong bài viết này có liên quan đến lịch sử, nên tôi tŕnh bày theo nhận xét cá nhân trong quan điểm lịch sử, có 4 vấn đề cần biết: 

A. -Vua Hùng-Vương bắt đầu từ năm nào?

B. -Lạc-long-Quân và Bà Âu-Cơ có 100 người con ?

C. -Họ Hồng-Bàng có bao nhiêu người ?

D. -Luật Hồng-Bàng?


 Qua 5 quyển sử tôi xin ghi gọn lại:

 1. -Quyển "Việt-Nam sử lược" của ông Trần-trọng-Kim xuất bản năm 1919, có ghi chú rơ sự việc theo lịch tây. Họ Hồng-Bàng bắt đầu từ năm nhâm-tuất và mất vào năm qúy mẹo, nên ông viết họ Hồng-Bàng (1879tcn-258tcn ), gồm Kinh-dương-Vương, Lạc-long-Quân với 18 đời vua Hùng-Vương, là quyển sử bằng Việt ngữ đầu tiên được dạy trong học đường nên ảnh hưởng đến những quyển khác dịch lại sau này, hầu như các quyển viết sau đều thống nhất họ Hồng-Bàng (2879tcn-258tcn), dù rằng trong sử chỉ ghi họ Hồng-Bàng từ năm nhâm-tuất đến năm quư-mẹo.

 2-Quyển "Đại-Việt sử lược" viết trong năm(1377-1388), tác giả Khuyết danh, Dịch giả Nguyễn-gia-Tường (1972), xuất bản năm (1993, thời CHXHCNVN) ghi:

-Vào thời Hoàng-Đế bên Tàu 15 bộ lạc Việt-Thường không thuộc châu quản trị của Hoàng-Đế.

-Vào đời Chu-thành-Vương thời Tây-Chu, ở Việt-Thường có người đem dâng chim trỉ.

-Vào đời Chu-trang-Vương (692tcn-682tcn) thời Đông-Chu, ở Gia-Ninh có người lạ dùng tà thuật quy phục các bộ lạc tự xưng là Hùng-Vương, đóng đô ở Văn-Lang (sách sử khác ghi là Phong-Châu), quốc hiệu là Văn-Lang, truyền được 18 đời vua, Việt-câu-Tiển (505tcn-465tcn) thường sai sứ sang dụ, vua Hùng-Vương chống cự.

3-Quyển Đại-Việt sử kư toàn thư viết trong năm (1679) tác giả Lê-văn-Hưu, Phan-phu-Tiên, Ngô-sĩ-Tiến, dịch giả:Viện khoa-học xă hội Việt-Nam(1985-1992), nhà xuất bản Khoa-học Xă-hội Hà-Nội (1993) có nói về chuyện vua Hùng-Vương thứ 6 và vua Hùng vương thứ 18, đồng quan điểm họ Hồng-Bàng (2879tcn-258tcn). Điều này cho thấy:"dịch gỉa và nhà xuất bản chỉ sao chép theo Ông Trần-trọng-Kim".

4-Quyển An-Nam chi lược, tác giả Lê-Tắc viết năm 1335.

Dịch giả: Ủy ban phiên dịch sử lược VN 1960. Xuất bản: Viện đại học Huế 1961. Viết:Vào đời Chu-thành-Vương(1115tcn-1079tcn), Việt-Thường ở phía nam Giao-Chỉ 9 lần sang triều cống nhà Chu năm tân-mẹo 1109tcn có sứ giả đến diện kiến Chu-Công và nói:"Trời không gió bảo mưa to, ngoài biển không nổi sóng dữ đă 3 năm, chắc Trung-Hoa có thánh nhân trị vị sao chẳng đến chầu. ".

(Lê-Tắc là cùng bọn với Trần-tíc-Tắc, là tay sai của Tàu, chắc có lẽ v́ lư do này mà Trần-trọng-Kim không đọc chăng? Trần-trọng-Kim nói "Đại-Việt sử lược" là quyển sử đầu tiên Việt-Nam, sử của Ông viết dựa vào "Đại Việt sử lược" và"Đài-Việt sử ký toàn thư" được xuất bản lần đầu tiên năm 1993 (thời CHXHCNVN) có nhiều dữ kiện sai sự thật, có thể nhà nước muốn làm giảm tính trung thực về sử Việt-Nam. (LKC giải thích trong phần **).

5-Quyển Khâm-định Việt sử thông giám cương mục.

Soạn giả:Quốc-sử quán triều Nguyễn (1856-1881). Dịch giả:Viện sử học 1957-1960. Viết:Đế-Minh cháu 3 đời Viêm-Đế Thần-Nông, nam du đến núi Ngũ-Linh lấy Vụ-Tiên sinh Lộc-Tục, Đế-Minh cho con trưởng Đế-Nghi làm vua phương Bắc, Lộc-Tục làm vua phương-Nam gọi Kinh-dương-Vương, sinh con là Sùng-Lăm, Sùng-Lăm lên làm vua gọi là Lạc-long-Quân, là tổ tiên Bách-Việt, đặt quốc hiệu Văn-Lang đóng đô ở Phong-Châu, chia nước thành 15 Châu hạt đông giáp biển Nam, tây giáp Ba-Thục, bắc giáp Hồ Động-Đ́nh, nam giáp Hồ-Tồn (Chiêm-Thành). Theo phụ-đạo truyền ngôi cho trưởng nam làm vua gọi là Hùng-Vương họ Hồng-Bàng, truyền được 18 đời vua.


 Sử Việt có liên quan đến các đời vua bên Tàu, chúng ta cần biết qua sử Trung-Hoa ghi lại như sau:

Hoàng-Đế(2698tcn-2574tcn).

Từ 2574tcn-2333tcn là thời các bộ-lạc tranh quyền.

Nghiêu (2333tcn-2233tcn), 100 năm quốc hiệu là Đường.

Thuấn(2233tcn-2183tcn), 50 năm quốc hiệu là Ngu,

Nhà Hạ bắt đầu từ vua Vũ(2183tcn-1751tcn), 432 năm.

Nhà Thương (Ân-Thương)(1751tcn-1111tcn), 640 năm,

Nhà Chu (1111tcn-221tcn) gồm Tây-Chu và Đông-Chu.

*Tây-Chu (1111tcn-770tcn), 341 năm.

*Đông-Chu (770tcn-221tcn), 549 năm gồm 2 thời kỳ:

-Thời Xuân-thu (770tcn-403tcn), 367 năm và

-Thời Chiến-quốc (403tcn-221tcn), 182 năm.

Nhà Tần (221tcn-206tcn), 15 năm.

 Nhưng theo quyển Sử-kư Tư-mă-Thiên dịch bởi Giản-Chi và Nguyễn-hiến-Lê ghi : Thời Tam Đại gồm:-Nhà Hạ (2205tcn-1767tcn). -Nhà Thương (1766tcn-1123tcn). -Nhà Chu (1122tcn-247tcn). Trong bài này chúng ta nhận nhà Chu từ năm 1122tcn-247tcn để giải thích phù hợp với Chu-thành-Vương từ năm 1115tcn-1079tcn như sách sử Việt-Nam đă ghi.

 

A. -Vua Hùng-Vương bắt đầu từ năm nào?

Trong "An-Nam chí lược" có ghi sứ giả Việt-Thường đến gặp Chu-Công "Dựa theo ghi chép quyển sử Tư-mă-Thiên chúng ta có thể đoán ra sứ giả này chính là Sùng-Lăm, con Kinh-dương-Vương Lộc-Tục, và thời Chu-thành-Vương (1115tcn-1079tcn)". Tây-Chu thống nhất Chư hầu từ năm 1122tcn, Chu-vơ-Vương làm vua được 7 năm th́ mất truyền ngôi cho con là Chu-thành-Vương (1115tcn-1079tcn), v́ tuổi c̣n nhỏ chú là Chu-Công tên Đán thay vua nhiếp chánh triều đ́nh, 3 người em là Hoắt thúc, Thái thúc, Quản thúc làm Tam Giám trông chừng Vũ-Canh (con vua Trụ đương làm Tống vương phía Đông lo việc thờ phụng nhà Thương, vợ Chu-vơ-Vương là chị em chú bác với Vũ-Canh) hợp nhau làm phản, Chu Công lănh quân Đông chinh, 3 năm sau (1114tcn-1111tcn) th́ dẹp yên bọn Vũ-Canh về triều tiếp tục giúp Chu-thành-Vương ổn định toàn chư hầu Tây Chu, Chu Công dự can triều chánh được 7 năm th́ trao quyền lại cho Chu-thành-Vương. Năm 1109tcn là năm thứ 6 Chu-thành-Vương nên sứ giả Việt-Thường mới gặp được Chu-Công (Đán).

 

Trong "Đại-Việt sử lược" và "An-Nam chí lược" đều có ghi rơ Việt-Thường 9 lần triều cống Chu-thành-Vương đều có người thông ngôn, điều này thấy rơ Việt Thường có thông giao với Tây-Chu.
 

Chung quy ta thấy họ Hồng-Bàng bắt đầu từ năm Nhâm tuất 2879tcn không đúng, mà phải một năm nhâm tuất nào đó gần đời vua Chu-thành-Vương (1115tcn-1079tcn) thời Tây-Chu.

Qua nhận xét chúng ta thấy: Nhâm tuất 2879tcn và năm 1079tcn cách biệt nhau 1800 năm, điều này chứng tỏ năm nhâm tuất 1079tcn là năm đáng tin bhất, năm này Chu-thành-Vương mất, Lạc-long-Quân Sùng-Lăm băng hà, Hùng-Vương thứ nhất lên ngôi vua, bắt đầu họ Hồng-Bàng làm làm vua nước Văn-Lang.

Qua sử đời Hùng-Vương thứ 6, Phù-Đổng Thiên-Vương đánh giặc Ân, giặc Ân đây không phải là Ân-Thương (1751tcn-1111tcn) mà là hậu thế của Vũ-Canh nước Tống trước thời Xuân-Thu, thời đó bên Tàu có khỏang 28 nước đánh nhau, sau gồm thành 5 nhóm lớn gọi là Xuân-Thu Ngũ-Bá" gồm có Tề Tống Tấn Tần và Sở", cho thấy đời Hùng-Vương thứ 6 vào khỏang năm 809tcn (1079tcn-45x6 năm), đúng vào trước thời Xuân-Thu (770tcn-403tcn) 39 năm. Điều này đủ để xác nhận Họ Hồng-Bàng từ nhâm tuất 1079tcn là không sai, đến năm qúy mẹo 258tcn tổng cộng 821 năm, với 18 đời vua Hùng-Vương trị vị, trung b́nh mổi đời khoảng 45 năm.

 

B-Lạc-long-Quân và Âu-Cơ có 100 người con ?

Theo sử viết Lạc-long-Quân và Âu-Cơ sinh 100 người con, đúng là chuyện không có thật. Nếu người viết sử viết "Lạc-long-Quân và Âu-Cơ có 100 người con" th́ chuyện này trở thành có thật.

 Trong Đại Việt sử lược có ghi "Ở Gia-Ninh có người lạ dùng tà thuật làm dân tin tưởng tôn lên làm vua gọi là Hùng-Vương".

Tà thuật ta có thể hiểu như là ảo thuật để người xem thấy đúng như sự thật, nên việc tŕnh làng 100 người con (50 con theo mẹ lên núi 50 con theo cha xuống biển) đều là chuyện rơ ràng trước công chúng. Như trong truyện Tàu có nói Chu-văn-Vương (Tây Chu) có 100 người con, Lôi-chấn-Tử là con thứ 100, vua trọng dân như cha mẹ, dân kính vua như bậc thánh hiền, xă-hội Chu-văn-Vương và Chu-vơ-Vương không có nhà tù, mọi việc đều lấy "Tín và Hiếu" làm đầu, "Tín" là giữ lời hứa và tin lẩn nhau (Trong sáng rơ ràng, không ẩn ư mù mờ, tỏ ra "thanh bạch" trước mọi người), "Hiếu" là sự chăm sóc chu đáo, vua hiếu với dân, xem dân tựa cha mẹ, dân trọng vua quan như bậc thánh hiền, đó là cuộc sống thời "Thanh B́nh" vua Nghiêu vua Thuấn.

 

Chuyện tŕnh làng 100 người con trước công chúng là một chứng tích cho 15 châu hạt thấy Lạc-Việt của họ Hồng-Bàng cũng có vị vua nhơn-ḥa như Chu-văn-Vương, một hành động được gợi ư trong đời sống dân gian sánh cùng vua nhà Tây-Chu, tạo niềm tin rồi trở thành phong tục tập quán, đây là luật "Dân-gian".

 

Một quan niệm lănh đạo của Lạc-long-Quân Sùng-Lăm, nhầm tránh sự tranh quyền giữa các "Đế" và "Vương", đồng thời cũng để tránh sự ganh tị v́ đă sánh cùng với vua Tây Chu. Để dân hiểu được:"Tài đức Sùng-Lăm tựa như Chu-văn-Vương", đây là cách để Văn-Lang khỏi lôi cuốn vào cuộc tranh quyền với các nước lân bang khác.

Nếu chúng ta nhận rơ ở điểm này, chúng ta sẽ thấy trí tuệ uyên bác của Lạc-long-Quân và tính b́nh dị của một "Minh quân" trong cuộc sống "Ḥa đồng" với các Bộ lạc, điều này nói lên tính "Ḥa-Binh" của Lạc-long-Quân.
 

C-Họ Hồng-Bàng có bao nhiều người ?

Trước đây 2000 năm, dân ta chưa có văn hóa, (mặc dầu gần đây người Việt ta chứng minh trống đống thời hai bà Trưng khởi nghĩa (39cn-43cn), điều này cũng không chứng minh được thời Lạc-long-Quân, nước Văn-Lang có văn hóa.

 

Trong sử Trần-trọng-Kim có viết "Măi đến thời Đông-Hán (25cn-220cn) Hán-linh-Đế (168cn-189cn) có Lư-Tiến và Lư-Cẩm xin vua Hán cho ngườiViệt làm quan, vào thời Sĩ-Nhiếp (187cn-226cn) làm quan thái thú Giao-Châu, ông là vị quan tốt, cho việc dạy học được phổ biến trong dân gian, lúc này người Việt mới bắt đầu có sự học hành (học chữ Hán).

 

Chứng tỏ trước thời Lạc-long-Quân Văn-Lang chưa có văn hóa, trong dân gian mổi chuyện ghi nhớ đều theo lối thắc gút, hoặc  truyền miệng cho nhau, hoặc hành động cho mọi người thấy để rồi tất cả cùng làm theo, đó là phong tục tập quán.

Nói chung luật là văn minh của quốc gia đương thời.

 

1. -Bởi sự truyền miệng.

Lệnh vua là luật không ai không thể không tuân.

Trong xă-hội mẫu hệ, con sinh ra đều mang họ mẹ, nhưng người làm vua vẩn giữ họ của mình, vì chức "lãnh đạo" này do chính người "hùng" đó dựng nên, do đó không một ai bắt vua phải lấy họ mẹ.

Như thời Đế-Minh chức vua Lộc-Tục do Đế-Minh bang cho, không do Lộc-Tục dựng nên, bởi thế Kinh-dương-Vương không đòi hỏi con của mình mang họ Lộc được mà phải theo luật xã hội mang họ Sùng của me, vì vua thật sự là Đế-Minh.

 

Sùng-Lãm thấy rõ chức vua cha Lộc-Tục chỉ là hư danh.

**Trên thực tế, lời nói Lộc-Tục vần là "luật"  một v́ vua: "vua Kinh-dương-Vương, quốc hiệu Xích-Qũy" trong cái nghĩa "tung hoành theo người TH, ngang dọc theo người VN" của người làm vua, "Kinh dương là đường Mặt trời dọc, Xích Qũy là đường xích  đạo ngang", ngụ ý lănh thổ Lạc-Việt bao gồm trọn vùng biển trời vùng ĐNÁ ngày nay, không phải dừng ở biển Đông và ở Chiêm-Thành**

 

Để tiếp tục ư nguyện vua cha, khi Sùng-Lăm lên làm vua Ông không theo như vua cha Kinh-dương-Vương, Ông tự xưng mình là Lạc-long-Quân (không Đế không Vương) và tuyên bố (luật): Quốc hiệu là Văn-Lang, người làm vua gọi là Hùng-Vương họ Hồng-Bàng, ngôi truyền cho trưởng nam theo phụ đạo. Con trai gọi quan-lang, con gái gọi mỵ nương, tướng văn gọi lạc-hầu, tướng vơ gọi lạc-tướng, các quan nhỏ gọi bố-chính.

 

"Văn lang" có nghĩa là dấu tích xăm hình  trên mình", nước Văn-Lang không những chi 15 bộ lạc Lạc-Việt mà gồm cả những dân tộc sống ở vùng đông-nam biển cả có lệ thích xăm ḿnh khi đi săn thú trên rừng hay xuống biển tầm ngư.

 

Như thế chúng ta thấy nước Văn-Lang hay Xích-Qũy đều cùng cái mộng:"vùng trời biển Đông Nam tận đến chân trời là vùng trời ranh giới tộc Lạc-Việt". Mộng này tiếp nối theo 18 vua Văn-Lang họ Hồng-Bàng. Điều này cho thấy chỉ có 18 vua Hùng-Vương mang họ Hồng-Bàng mà thôi.

 

D. -Luật Hồng-Bàng.

Họ Hồng-Bàng do chính Lạc-long-Quân Sùng-Lăm là họ các vua Hùng-Vương sau này, lập lên một triều đại thống nhất trên căn bản chính trị rõ ràng mà không phạm luật giòng họ Đế cũng rất thuận với luật lệ "xã hội mẫu hệ" của "người văn lang", đồng thời cũng tự động băi trừ quyền mẩu hệ trong triều kế tiếp không được thay đổi họ của nhà vua. Do đó họ Hồng-Bàng nước Văn-Lang được 821 năm. Một triều đại lâu dài nhất hơn cả Tây-Chu (341 năm) và Đông-Chu (549 năm).

 

Lạc-long-Quân thậy trước cái họa của triều đ́nh trong "xă hội mẩu hệ" thường bởi các vợ vua, nên luật "Người làm vua gọi Hùng-Vương họ Hồng-Bàng" làm giảm đi thế lực giòng họ "vợ vua" nhưng xă hội không bị hổn loạn v́ những người con khác vẩn mang họ mẹ theo luật của xă hội mẩu hệ.
 

Luật Hồng-Bàng đă ngừa trước sự việc sẽ xẫy ra sau này như:

*Nước Lâm-Ấp : 

Thời Tùy Phạm-phạm-Chi là vua Lâm-Ấp, đến đời nhà Đường vua Lâm-Ấp là Phạm-đầu-Lê, Phạm-đầu-Lê mất, con là Phạm-trấn-Lang lên thay cũng bị giết, dân trong nước lập con của bà cô là Chư-cát-Địa lên làm vua, đổi quốc hiệu là Hoài-Vương.

*Nước Hoài-Vương đánh chiếm Châu-Hoan và Châu-Ai, năm 808cn quân Đường sang đánh quân Hoài-Vương lui về giữ phía nam Quảng-nam Quảng-Ngăi bây giờ, từ đây đồi là Chiêm-Thành.

 

Trong đoạn lịch sử trên cho chúng ta thấy, gịng họ Phạm nước Lâm-Ấp được ḷng 2 triều Tùy và Đường bên Trung Hoa ủng hộ,

bà cô Phạm-đầu-Lê không bằng ḷng nên âm mưu giết Phạm-trấn-Lang, họ Phạm không c̣n người nam thay vua, dân trongg nước lập con của bà cô là Chư-cát-Địa lên làm vua, đổi quốc hiệu là Hoài-Vương,  v́ mẹ và cô của Phạm-đầu-Lê là họ Chư, nên Chư-cát-Địa làm vua cũng là cách làm rạng danh gịng họ Chư, nên mẹ Phạm-đầu-Lê cũng phải thuận t́nh.

 

 T́nh trạng này tương tự như Ngô-Quyền mất (945cn) hoàng hậu họ Dương đồng tình để em Dương-tam-Kha lên làm vua, trong  cùng năm gây ra loạn 12 Sứ Quân. Sau cùng được Đinh-bộ-Lĩnh b́nh định lập nên nhà Đinh, đang lúc đang c̣n làm vua Ông bị Đổ-Tích giết chết (Tục truyền Đổ-Tích nằm chiêm bao thấy sao trên trời rơi vào miệng, tưởng ḿnh có mạng làm vua nên chờ dịp Đinh-thiên-Hoàng say rượu ngủ mê rồi ra tay giết vua và giết cả Việt-quốc-Vương Đinh-Liễn, đúng là lời truyền hồ đồ, cả Đinh tiển cũng ngũ sao?).

 

Nhầm lúc quân Tống sang đánh Lê-Hoàn cử Phạm-cự-Lương đem quân chống cự, trước khi ra quân, Phạm-cự-Lương tôn Lê-Hoàn lên làm vua, bắt đầu Tiền Lê và Đinh-vệ-Vương (mới 6 tuổi) gọi là Phế Đế.

 

Đây rơ ràng là âm mưu của Lê-Hoàn và bà Dương-hoàng-Hậu, v́ 2 người đă tư t́nh từ lâu.

 

Nhà Lư chiếm ngôi nhà Tiền-Lê, nhà Trần chiếm ngôi nhà Lư, (công chúa nhà Lư làm vua nhường ngôi cho chồng là Trần-Cảnh và bắt đầu nhà Trần, sau đó Trần-thủ-Độ thảm sát cả gịng họ Lư), bởi các vua sau cùng đều c̣n trẻ, quyền nhiếp chánh do hoàng hậu, các bà thường đồng t́nh ủng hộ người thân thuộc lên làm vua, do bởi ảnh hưởng "xă hội mẩu hệ" vẩn c̣n tồn tại trong cuộc sống dân gian thời bấy giờ.

 

 Lạc-long-Quân đă thấy trước sự bất ổn trong "xă hội mẩu hệ", nên Ông đặt ra luật "Người làm vua gọi Hùng-Vương họ Hồng-Bàng" nhầm bảo vệ nước Văn-Lang ổn định trong tư tưởng "Tam b́nh" mà Ông đang thực hiện, việc làm này tự nhiên trở thành luật cho 18 đời vua Hùng-Vương. Qua lịch sử ta thấy thời đại họ Hồng-Bàng là thời đại của Văn-Lang thịnh thế.

 

2. -Hành động cho mọi người thấy.

Như việc chia tay giữa Lạc-long-Quân và bà Âu-Cơ trước 15 bộ lạc, Ông nói với Âu-Cơ:"Ta và nàng rồng tiên không hợp, thủy hỏa tương khắc, thôi nàng đem 50 con lên núi (vùng Bách Việt) ta mang 50 con xuống biển (vùng Lạc Việt). Điều này Lạc-long-Quân cho mọi người thấy: Văn-Lang cũng gióng như Tây-Chu (v́ Chu-văn-Vương cũng có 100 người con, việc trị quốc chẳng khác ǵ Tây-Chu), nhưng ở đây nói rỏ hơn con vua Lạc-Việt phải về sống như dân, ḥa đồng với 15 bộ lạc, nói lên người Văn-Lang đều là anh em với nhau.

 

Đây là một quan niệm chính trị siêu việt trong thời chưa có văn hóa nhưng biểu đạt rơ văn minh trong quan niệm trị quốc "Nhập thế hành đạo" của Trang-Tử (1) trước hơn 700 năm.

 

 Nhờ ở luật Hống-Bàng không nói về "trị dân" mà chỉ biểu đạt hành động Ḥa đồng giữa "người văn-lang", Ḥa đồng giữa nhân dân và chính quyền. Phong tục tập quán này là văn minh thời Hùng Vương.

 

Tóm lại ta thấy "Luật Hồng Bàng" :

1- Nhà vua gọi Hùng-Vương họ Hồng-Bàng.

Giải trừ tập tục "mẩu hệ trong hệ thống lănh đạo nhà vua.

2- 100 người con là cách so sánh Lạc-long-Quân "tài đức" như Chu-văn-Vương bên Tây-Chu. luật trị nước dựa trên đạo đức "Tín và Hiếu"

3- 50 người con lên núi 50 người con xuống biển, cho thấy thời đó "con vua cũng sống như dân", ḥa b́nh với dân.

4- Nước Văn-Lang nói lên những dân tộc xăm ḿnh vùng biển đảo là cùng chung một dân tộc, chính luật này làm đoàn kết 15 châu hạt vùng Lạc-Việt và ḥa thuận các dân tộc khác vùng hải đảo. (có lẽ v́ lư do này Đại Việt sử lược và Đại-Việt sử kư toàn thư, xuất bản năm 1993, có nhiều điều không đúng về vua Hùng Vương).

 

Chính những điều luật trên đă làm vững triều đại họ Hồng-Bàng, nước Văn-Lang được "Thanh-b́nh, Ḥa-b́nh, Thái-b́nh".

 

Tư tưởng "Tam B́nh" của Lạc-long-Quân ổn định xă-hội thời bấy giờ, là chân lư để "An bang tế thế", trị quốc không phải là "bắt dân phải phục tùng" mà là để dân "phục ḿnh và thuận theo ḿnh", đây là đạo trị quốc: "Ổn định quần chúng sống cuộc sống thanh b́nh, xă hội Ḥa b́nh như thế quốc gia mới được Thái b́nh lâu dài".

 

Việt-Nam chúng ta Lạc-long-Quân Sùng-Lăm là người duy nhất thành công trong "An bang tế thế" lấy chữ "bình" làm nền tảng tư tưởng, Lạc-Việt thời bấy giờ tuy là nước có vua, nhưng cuộc sống dân gian chỉ trọng thanh bạch và hòa đồng.

 

Nước Văn-Lang được ổn định nhờ ở đạo đức "Tam-b́nh" của Lạc-long-Quân, một tư tưởng "Tự do Độc lập và Công bằng" mà người Việt có sẳn từ 3000 năm hơn.

 

Được-Lời (LKC) Ngày 25-7-2017.

 

Ghi chú:

*(1)"Nhập thế hành đạo" của Trang-Tử là người hành đạo muốn giúp đời th́ phải sống chung với đời, mới hiểu cái khó khăn của đời, ông chống lại quan điểm"Xuất thế vô vi", chỉ biết cái an lạc của bản thân. Ư "Nhập thế hành đạo" ám chỉ triều đ́nh muốn biết dân sống như thế nào th́ phải sống cùng đời sống như dân, mới biết được cái khó khăn của người dân, 100 người con của Lạc-long-Quân là h́nh ảnh của tư-tưởng"Nhập thế hành đạo" vậy.

 

Luôn tiện đây tôi đưa lên về thời đại các tư tưởng gia TQ xuất hiện trong xă hội TQ như thế nào để mọi người cùng suy ngẫm cái quan điểm"Quân bảo thần tử thần bất tử bất trung. Phụ bảo tử vong tử bất vong bất hiếu", chính quan niệm này tạo thành thế lực bá quyền, một hệ thống cai trị khắc nghiệt trên đầu những người chỉ biết giữ trung hiếu mà không thấy chính ḿnh gầy dựng lên một chế độ "bạo quyền", cũng bởi những tư tưởng yếm thế trong thời loạn quốc như:

Lảo-Tử(570tcn-510tcn). thời Xuân-thu.

Khổng-Tử(551tcn-479tcn). thời Xuân-thu.

Những tư tưởng này đă vô t́nh đưa người TQ đi đến chổ chỉ biết hận thù, độc tôn cá nhân. Quan điểm "Vô độc bất trượng phu" hoặc"Người không v́ ḿnh th́ trời tru đất diệt" tạo thành bản tính hiếu thắng tàn ác vô lương của một số người trong chính quyền TQ.

 

Trong thời "Chiến-quốc" xuất hiện thêm: Trang-Tử (369tcn-..?) và Tăng-Tử (300tcn-230tcn), tư tưởng có cách đổi mới, nhưng không thể nào lay chuyển được cái quan điểm "Trung hiếu" đă có từ trước

 

 Được-Lời (LKC). Ngày 25-7-2017.

 



 

    Trời Đất

 

Nhật nguyệt muôn tinh trong vũ trụ.
Nhân tâm tri thức phủ càn khôn.

Luân thường trời đất "Dân làm gốc".

Xử thế thanh tâm giữ "Nhơn Ḥa"
Đất này đă trót ngàn năm khổ.

Thời nay lại nạn lắm thương tâm.

Thiên tai băo táp phủ lấp đầu.

Nhân t́nh vô cảm thật đớn đau.


Nhân gian hà chẳng không ai biết.

Nhưng khó ḷng ngay thốt được lời.

Trong sự đời thường hay trắc trở.

Gây cảnh tang thương hại lẩn nhau.

Thế sự bao trùm qua thế hệ.

Dần dà măi miết lại trăm năm.

Luận thời cũng chẳng nào ai rơ.

Cứ thế đong đưa lước từng mùa.

 

Ngỏ trời chỉ thấy toàn mây gío.

Dọ đất lại nghe tiếng gầm gừ.

Bạo quyền ỷ thế ưa hà hiếp.

Dân đen nhẫn nhịn chịu hờn câm.

Ư đời xoay vần thường thế măi.

Ḷng người cứ mặc để buông trôi.

Thương tâm ẩn uất ḷng trắc uẩn.

Mong chuyển càn khôn thuận cánh bườm.

 

Thế sự bất công ngay trước mắt.

Cuộc sống dân gian qúa bập bồng.

Nào ai để ư đời oan nghiệt.

Cứ mặc vô t́nh cách nhẫn tâm.

Chẳng hề cân nhắc ḷng nhơn ái.

 Tỏ nổi tâm tư giúp bần cùng.

Vận nước khổ nạn ngay trước mắt.

Giặc kia hung hản trước thềm nhà.

 

Tính kia chẳng khác đám thú rừng.

Sao đành dậm bước măi chùn chân.

Hởi người dân Việt mau tỉnh lại.

Cam khổ cùng nhau dựng thái b́nh.

Giặc kia phải đánh cho tan tác.

Bỏ thói gian manh tánh côn đồ.

Tận cùng bức xúc thêm thành sức.

Khởi sự vung cờ giữ núi sông.


Xây dựng giang sơn Văn-Lang củ.

Khí thế Hùng-Vương thuở ban đầu.

Sơn hà gấm vóc ngàn năm vững.

Trong cảnh t́nh dân sống chặc bền.

Minh quân chân chính giữ "Tam B́nh".

"Thanh b́nh" cảnh sống dân nhàn hạ.

"Thái b́nh" đôn đúc dân giàu thêm.

"Ḥa b́nh" thịnh thế nước phú cường.

 

Thế đời chuyển biến như ẩn hiện.

Huyền cơ tiềm ẩn giữa đất trời.

Trắng đen đôi ngă rơ đường ranh.

Đêm ngày phân biệt rành trước mắt.

Ngày th́ chỉ thấy toàn ánh nắng.

Đêm về tinh tú hiện muôn thiên.

Sáng đêm sáng ngày nào phân biệt.

Am tường chỉ được có Mấy ai ?

 

Được-Lời (LKC) Ngày 17/5/2014

 

 

 

______________

 

 

Liên-khôi-Chương
Được-Lời (LKC)
1/2018

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: LIÊN KHÔI CHƯƠNG               |                 www.ninh-hoa.com