Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Thanh Tâm                     |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Thanh Tâm
 

Bút hiệu:
Gia B́nh Vân Nga,
Lê t. Thanh Tâm

Sinh trưởng: 
Gia Định,
B́nh Hoà, Sài G̣n.

Nghề nghiệp:
Dạy Việt ngữ 

 

 


Hiện sinh sống tại

Ḥa Lan (Holland)
.



 

 

 

 

 Lời nói đầu.

 Tôi viết xong đoản văn du kư này vào lúc Âu-châu của chúng tôi c̣n an b́nh, chưa bị cơn dịch Corona tấn công mạnh mẽ như bây giờ. Thế nên tôi đă may mắn được ngồi viết hết về chuyến đi này.

Dù rằng lúc ấy các tin tức về dịch bệnh này ở China vẫn loan truyền cho toàn thế-giới biết, nhưng có lẽ mọi người đều thờ ơ, nghỉ rằng chỉ xảy ra ở Wuhan chứ không thể xảy ra trên đất nước ḿnh.

Tôi cũng không khác ǵ số đông ấy. Nhưng từ từ cơn dịch bùng phát mạnh mẽ, khiến toàn thế giới bắt đầu cấm vận và cấm túc, th́ mọi người mới vỡ lẽ ra rằng :

 Con virus bé nhỏ hơn cả đầu kim này, lại có sức mạnh kinh hồn, nó đă thay đổi toàn diện cuộc sống của thế giới con người, cũng như nhân sinh quan của họ.

 Tôi cũng như các bạn, mỗi ngày c̣n khoẻ, c̣n sống để thở, đều trân quư từng ngày và thương cho tất cả nạn nhân trên thế giới, đang oằn oại trong cơn thập tử nhất sanh, đánh nhau với con virus mới mẽ này.

 Cầu mong ác mộng này qua mau.

 o0o

 

PHẦN IV

 

Huyện Bandipur.

 

Vốn là con đường bộ vắt ngang thung lũng, nên sinh hoạt của Bandipur cũng chỉ tập trung vào con phố này, chạy dài hơn nửa cây số. Làng Bandipur gần như loại ốc đảo (oase), dân du lịch thích đi động thạch nhũ ở gần đó, nên xóm lúc nào cũng nhộn nhịp đầy du khách.

 

Từ đường cái mịt mù bụi đỏ, chúng tôi đi bộ vào xóm cổ Newadorp, nơi có hotel The Oud Inn. Chúng tôi ở đó hai ngày nghỉ ngơi, được nhà bếp ân cần nấu thật ngon và đầy đủ thịt gà, thịt trâu và rau củ nhất là caffe tha hồ uống và yohgurt với mứt mận và perzik của hotel làm rất ngon. Đa số các hotel đều dùng sản phẩm thiên nhiên của họ làm ra, nên ngon hơn mua ở siêu thị nhiều.

Nhà trọ authentieke The Oud Inn, ở Bandipur,

 Hai ngày ở đây, dân cư trong xóm vui nhộn suốt ngày, v́ là tụ điểm của du khách và các trai gái làng quê các nơi gặp gở vui chơi ngay trước hotel của bọn này trọ. Trên suốt con đường rộng tráng nhựa sạch sẽ, có rất nhiều hàng quán và nhà trọ nên người ra vào xóm tấp nập, vui vẽ lắm. Nhất là các quán cafecó máy cafe Espresso của Italie, mọc nhiều như nấm. (V́ đây là điểm lợi nhuận đáng kể, cứ mỗi đoạn đường chạy từ 1-2 giờlà xe tour dừng cho khách nghĩ đi toilet, giải lao.. th́ caffe này là món đắt khách nhất, mà giá cả một ly lại cao bằng giáở Âu châu. )

 

 Nhà trọ là căn nhà cổ kính từ một trăm rưởi năm và là nhà đẹp nhất làng này. Tất cả đều bằng gổ teak đen, trần nhà thấp nên hơi tối, v́ các nhà cổ xưa đều như vậy.

 

Mỗi pḥng trang trí rất đẹp và romantiek, giường ngủ luôn sạch sẽ, mỗi ngày nếu muốn thay mới cũng được. Nhưng nơi đây không có nhiều b́nh hoa đẹp mộc mạc, cắt từ vườn đặt trên bàn ăn hay nơi cửa sổ các pḥng ngủ, như ở nhà trọ Nuwakot.

 

Các khung cửa loại nhà authentieke rất thấp và hẹp là hiểm hoạ cho mấy anh, chị Tây cao lớn, phải luôn luôn cảnh giác. Anh chàng Rob. th́ cao lêu nghiêu trên hai mét, mà không bị đụng đầu bao giờ. Wim cũng vậy, Nick. thấp hơn tí, thếmà sáng hôm sau thấy trán Nicksưng một cục bầm tím chảy máu, chỉv́ vô ư một tí, là cái đầu đụng vào khung cửa kêu cái boong.. th́ đă muộn rồi !!.

 
K
hu phố này có vẽ giống như phố cổ Hội-An của ḿnh !.

Ở đây đặc biệt là nơi vui đùa, tụ họp của trẻ con và người lớn mỗi buổi chiều cho đến tối rơ khuya, c̣n chơi giỡn. Tiếng nói chuyện của du khách và dân cư thật ồn ào, vui nhộn suốt ngày. Pḥng chúng tôi có balcon nh́n xuống công trường của xóm. Trời lạnh nhưng có nắng suốt ngày, thật tốt để giặt giũ áo quần v́ chúng tôi đem rất ít hành lư, cho gọn dễ di chuyển nơi các vùng núi.

 

 Trên núi thường ít cho khách ăn buffet, nhưng ở đây họ nấu buffet cho tất cả khách khoảng 20 người, v́mùa này vắng khách và nhà trọ khá nhỏ, loại gia đ́nh. Chủ nhân và nhân viên rất ân cần, vui vẻ. Điều quan trọng nhất là đầu bếp nấu ngon và dư dă cho mọi người ăn đến no bụng. Sáng điểm tâm đầy đủ bánh ḿ nướng quẹt mứt, beur, yaour ở đây rất ngon, giống loại V. N.

 Hotel quê nghèo mà buổi trưa cho khách ăn 8 món là thịnh soạn lắm rồi, vậy mà buổi tối có hơn 10 món. Đặc biệt trong 2 ngày ở đây đều được mời ăn bánh creme rất ngon, v́ xa nhà 2 tuần ai cũng nhớ và thèm ăn bánh ngọt này.. Có lẽ họ đặt mua bên tiệm làm bánh Âu châu gần đó.

 

 Trong các buổi ăn ở hotel, cả nhóm luôn luôn ngồi chung một bàn dài rất thân mật, và gần ḷ sưởi củi thật ấm áp. Nơi đây, họ nấu gạo Nelpal rất ngon, hơncảgạo basmati của Ấn, v́ quá khô.

 

 Tráng miệng có bánh ngọt và caffe, trà. Tất cả họ nấu rất đậm đà nên khách ưa thích, tha hồ ăn đến no căng bụng th́ thôi. Ở Nepal, có món trà sửa rất béo thơm ngon, v́ có thêm gia vị đặc biệt, nên ai cũng thích mà đua nhau uống.

 

 Buổi tối ăn xong cả nhóm ngồi chung quanh ḷ sưởi củi thật ấm cúng, thân mật nói chuyện và chơi đố trinh thám nữa. Có lẽ bây giờ anh nhà tôi đă thích chơi tṛ này, v́ biết ḿnh chỉ c̣n vài ngày nữa vui chơi bên nhau thôi, rồi th́ chấm dứt kỳ đi lư thú này, nên anh chịu khó ngồi lại đến rỏ khuya, mới trèo lên pḥng ngủ.

 

 Buổi sáng chưa 6g. c̣n trên gường, từphía dưới đường đă nghe tiếng xe honda chạy rầm rầm và xe ngựa, xe trâu đi lộc cộc làm tôi nhớ ngày xưa c̣n bé, khi được cho đi về quê, cũng nghe tiếng xe ḅ này, mà thương quá ngày xưa ơi.

 

Ở đây giống các nơi Á châu là xe gắn máy dù đă cũ từ đời xưa cố hỉ, nhưng họ vẫn dùng được. Họ thức dậy rất sớm, và du khách cũng bắt đầu kéo valis đi ồn ào, để bắt đầu một ngày mới đầy sống động.

 

 Các khách nhà trọ mới 7 g. sáng đă đói bụng, nên cũng thức dậy sớm, xuống vườn nơi các bàn ăn để uống caffe hay trà, c̣n nóng bốc khói. Tôi gặp một ông người Úc đầu đă bạc, đứng ngắm cảnh b́nh minh thật đẹp trên núi cao. Hỏi chuyện ông bảo đang làm cho cục thuỷ điện ở đây, và ông sẽ bỏ quê Sydney của ông để nhận nơi này làm quê hương thứ hai, vợ ông c̣n bên Úc chắc cũng bán nhà qua đây luôn. Tôi ngạc nhiên v́ Úc là đất nước giàu đẹp, nơi quê hương họ hàng ông c̣n đấy, thế mà ông từ giă hết. Ông yêu Nepal đến thế ư?

 

Quay nh́n lại th́ thấy Nick cũng đang ḷ ḍ đến t́m cafe. Anh bảo con gái anh cũng bị cảm lạnh hai hôm nay, cô bé c̣n ngủ trên pḥng. Tôi ừ, chúng tôi đều biết sức khoẻ của nhau cả và tôiđă kín đáogởi 100sp. choanh bếp nấu trà gừng, nên bảo Nick cho Sas. uống đi, th́ sẽ bớt ngay. Nick tin lắm v́ thấy tôi mấy hôm nay nhờ nước gừng tươi này mà khoẻ ra nhiều, nên cũng xin bếp cho ḿnh và cho con gái uống nữa.

 

Thế là từ đó cả nhóm xúm nhau xin bếp cho uống trà gừng, cũng vui. V́ đi gần 2 tuần như vậy dễ bị cảm lạnh v́ thiếu ḷ sưởi như ở nhà.

 

Đến 8g ăn sáng xong th́ cả bọn lại đi bộ nữa. Đúng ra sẽ đi xem động thạch nhũ ở đây, nhưng Brenda khôn khéo nghe ngóng trước, biết động thạch nhũ này chả lư thú nhiều, mà so với con đường đi quá xa, th́ uổng công sức. Thế nên đổi chương tŕnh là đi xuống các xóm quê xem đời sống của họ, sẽ thú vị hơn.

 

Đặc biệt trong mười mấy ngày qua, tôi chưa thấy cặp trai gái nào âu yếm ôm nhau như ở các nước khác. Đi mọi nơi tôi đều cảm thấy cách sống của người dân nói chung và thanh niên nam nữ Nepal nói riêng, là họ rất hồn nhiên, trong sáng như của thời đại thập niên 60, 70 ở nước ḿnh.

 

Nếu có câu hỏi đặt ra là:Thà chịu kém văn minh để bảo tồn văn hoá truyền thống và xă hội trong sạch, hay là gia nhập vào thế giới văn minh đầy gian dối, thủ đoạn tranh lợi kia, th́ ai đồng ư đây?nước Miến-điện và Nepal đang là thí điểm cuối cùng chăng?

 

Trong xóm có nhà nội trú cho nam sinh, các em trai gái tuổi mới lớn, nói cười vui chí choé, thật vô tư. Đến chổ có ṿi nước chảy, chúng chạy đến rữa chân, tay. Th́ ra ở đây cũng có các ṿi nước công cộng, lấy từ suối hay mạch nước ngầm trong núi chảy ra. Nước rất lạnh, tinh khiết trong veo uống được.

 

Có hàng quà vặt bán cạnh đó, là loại bánhnhỏ tṛn như quả bóng rổng, ăn kèm gia vị tỏi gừngvà ít muối. Tôi chú ư gói muối màu xám Everest bên cạnh bà hàng, v́ ở đây nổi tiếng về hầm mỏ muối, mà dân làm bếp Âu châu quư lắm. Nên thấy gói muối này, tôi mừng quá v́ hiểu ra đây là loại muối ḿnh ăn hôm ở tu viện Tibet. Muối ấy ít mặn, màu xám rất ngon, nhưng tôi không biết là loại muối ǵ, để t́m mua đem về.

 

 Muối Everest ở H. L. giá đắt mà chỉ là loại giả, loại muối xám nàymới là muối thật, tôi chưa thấy bao giờ.

Thế mà lúc vềtôi lại quên mua, tiếc ngẩn ngơ...

 

-              Đời sống dân quê.

 

Trở lại chuyến dă ngoại cuối cùng này. Đường núi quanh co lên cao, xuống thấp, một lúc th́ đến các nhà dân làng.

 

Họ vui vẽ chào rất thân mật. Guid Nepals dắt vào nhà dân, xem ch ở của họ. Nhà nhỏ ít cửa rất tăm tối, vách đất mái tol hay tranh, nhưng gọn ghẻ, ngăn nắp. Cũng có gác lững nhỏ. Nhà bếp rất rộng mà lại tối, phải mở cửa to ra mới thấy rỏ được, y hệt các nhà nghèo ở quê V. N..

 

Tóm lại ở Á châu các vùng thôn quêcách sống, làm ruộng, nuôi thú vật cũng đại khái như nhau. Chỉ khác là heo V. N. cho ăn cám nấu trộn thân cây chuối hay rau.. C̣n ở đây họ chỉ cho heo ăn lá cây hay cỏ, vậy mà heo lại mập to nhưng rất dơ, không ai muốn đến gần. Làm chúng tôi cũng hết muốn ăn thịt heo..

 

 Ở đây thịt cá là món xa xỉ, chỉ có nhà giàu và du khách mới có ăn, nhất là đạo Hindu chỉ ăn thịt gà, hay thịt trâu và rau củ là nhiều nhất. Ở restaurant chỉ có một món thịt heo rừng mà thôi, nhưng rất ngon. V́ tất cả các thịt ở đây đều ngon, ngọt, rắn chắc chứ không bở riệu như Âu châu, nhờ họ nuôi hoàn toàn theo thiên nhiên, không dùng chất hoá học.

 

 Đi qua các nhà khác, nghèo tả tơi. Họ làm ruộng hay làm việc nhà, khi nghe chó sủa ran họ nh́n ra thấy chúng tôi đến. Mặc dù bảo rằng Nepal khá an toàn, nhưng nhà nào có nuôi trâu, ḅ, dê.. th́ luôn luôn nuôi chó để pḥng trộm cắp..

 

Chuyện chó ở xứ nóng hay bị bịnh chó dại, nếu bị nó cắnsẽ khổ khi bị chích mấy mũi thuốc đau thấu trời, v́ cây kim dài cả tấc.. Nên các guid tour rất cẩn thận dắt khách đi nơi nào không có chó theo sủa, v́ không thể nào ngờ được chuyện ǵ sẽ xảy ra !! Nên chiều ấy chúng tôi phải đi ṿng xa cảnửa khoảng núi, v́ có chó theo sủaghê quá.

 

 Cho dù thấy chó ở đây rất hiền lành, suốt ngày ra nắng nằm trên đường xe chạy mà ngủ ngon lành, v́ ấm hơn trong nhà. Nhưng đừng tưởng vậy mà vuốt ve nó như ở xứ ḿnh, đi xa phải luôn đề pḥng tai nạn là tốt nhất.

 

 Khi đến nhà có sân rộng, nền đất quét sạch, cómột bà già đang cầm cây que dài đập thật mạnh vào một đống lúa đại-mạch( gerst)để lấy bột làm bánh. Bà già trên 80 t. c̣n khoẻ mạnh dù da nhăn, khô cằn. Bà ngồi ngoài sân nắng rất nóng, có lẽ suốt ngày bà chỉ làm thế, để có cái ăn cho gia đ́nh. Buồn cười Ger. cũng đ̣i đập gerst thử, và Rob. cũng bắt chước ngồi đập một lúc giúp bà, mà hai người tay đả mơi rồi..

Ở đây người dân thích phơi người ngoài nắng cho ấm v́ trời lạnh, c̣n người Việt thấy nắng nóng quá là đội mủ v́bị nóng đầu, xa hơn nữa là sẽ bịnh ung thư da.

Sự thật dân da trắng đang bị ung thư da rất nhiều, v́ ham phơi nắng cho nâu đẹp và khoẻ. C̣n dân xứ nghèo này có sợ ung thư da ǵ đâu, họ cần nắng ấm cho bớt lạnh, v́ nhà họ không có ḷ sưởi như xứ giàumà thôi. Nhờ vậy họ quen nắng cháy vàrất rắn rỏi, trông khoẻ hơn chúng tôi nhiều.

 

 Lúc mới đến, chiều lại leo dốc xa vài trăm mét xem đền nho nhỏ trên đỉnh cao, gặp một cô s. v. trẻ H. L. , đang đi chơi ṿng quanh các nước này, định đi Lâm-tỳ-ni gần biên giới Ấn và Nepal, là nơi sinh của Phật Thích Ca.

 


C
hùa Nhật cầu nguyện cho Hoà-B́nh thế -giới.

Hôm sau chúng tôi đi chùa Nhật-Bản, cũng gặp hai s. v. trẻ Hoà-Lan ngồi nói chuyện cùng vị sư Japan. Họ cũng sẽ đến Lâm-t́-ni v́ sắp có lễ hội ngày trăng rằm, làm tôi cũng nôn muốn đi, nhưng nơi ấy không nằm trong chương tŕnh của tour, đành vậy.

 

 Những lúc đi quanh các vùng núi đồi đường nhỏ hẹp mà xe chạy hai ch́êu, khách ngồi phía trước sẽ sợ hăi tưởng như bị bay xuống núi. Ai muốn đi nhanh th́ đi máy bay, giá 125 usd /ng. Nhưng thời gian chờ đợi ở airport cũng mất nhiều th́ giờ, nên chúng tôi không đi. V́ thế đoànphải khởi hành sớm, để tránh kẹt xe.

 

 Về tiền tip trả cho các nhân viên ở các hotel khi khuân vác hành lư cho khách, đă tính vào giá vé lúc chúng tôi mua rồi. Nhưngtôi có tật là khi đi xứ nào nghèo là hay bo thêm ít tiền cho họ, v́ thấy thương họ khó nhọc quá, c̣n ḿnh th́ sung sướng hơn. Như đến đây nh́n các cô gái xinh tươi ghé lưng cỏng cái valis to tướng, đi thoan thoắt trên các con dốc cao hay lên gác nhà trọ nhỏ hẹp, tối om khiến tôi chạnh ḷng thương. Các bạn H. L. th́ ngược lại họ tính toán đâu vào đó cả rồi và như Nick nói, tất cả đă có quy luật nếu cho thêm sẽ làm hư hệ thống ấy. Nhưng tôi ngoan cố kín đáo làm theo ư ḿnh.

Những lần như thế, chúng tôi để hành lư trước cửa pḥng để nhân viên đến mang ra xe. Công việc này do hai cô gái hôm tôi mới đến. Để từ giă tôi dúi vào tay cô 100 rs. Cô bé vui lắm.

 

Lúc chúng tôi đi bộ một quăng ra xe, th́ gặp hai cô khuân vác hành lư lúc năy, vừa xong việc. Cô bé ấy đang ríu rít đi với cô bạn, cô nh́n tôi ánh mắtnhư cám ơn, làm tôi cảm động, nhưng cô bạn th́ nh́n tôi buồn buồn, như tiếc rằng ḿnh không được như vậy. Tôi hiểu, nên vội mở bóp định tặng cho cô niềm vui, v́ các cô gái trẻ xinh này đang tuổi làm đẹp, cũng cần mua áo quần mới, hay các thứ cần thiết cho tuổi xuân th́. Nhưng nh́n lại th́ các bạn tour đă lên xe và đang nh́n tôi chầm chập. Ngại họ trách ngầm, nên tôi đành bỏ đi luôn, mà ḷng buồn thương tiếc. Tự dưng tôi thầm cầu nguyện cho các cô bé này luôn hạnh phúc..

 

 Trên đường đi, có điều tôi ngạc nhiên là các xe truck dù to hay nhỏ, lái trên đường đồi núi nhỏ hẹp này mà họ tránh nhau rất hay, không cần bóp c̣i inh ỏi như ở V. N. Đến mỗi khúc quanh góc núi, bác tài chỉ bóp nhẹ c̣i, báo cho xe ngược chiều biết thôi. Khi muốn vượt qua nhau, họ chỉ chớp đèn vài cái cho xe bên kia biết để nhường đường. C̣n ở V. N. th́ bóp c̣i inh ỏi mà chả ai muốn nhường ai, căi lộn om x̣m nên dễ gây tai nạn.

 

 Chúng tôi là dân ở xứ đất thấp chỉ có đồng bằng, không quen đi đường núi nhỏ hẹp gồ ghề, lại bị đá núi thỉnh thoảng rơi xuống, nên ai cũng chú ư vào giao thông, đôi khi bị lên tim.

 

May quá tất cả chuyến đi đều b́nh an, nhờ tài xế lái rất thong thả mà lại rất chính xác.. Amen.

 

Đi đến đâu tôi cũng thấy nhiều công tŕnh sửa chữa và xây cất, nghĩa là Nepal đang trên đà phát triển. Nhưng phải nói là c̣n lạc hậu v́ thiếu ngân quỹ quốc gia, nên nh́n họ tôi thấy xót thương, v́ mọi công việc nặng nhọc đều làm bằng sức người tay chân, hơn là máy móc.

Chiếc xe hủ lô ngày xưa c̣n bé tôi vẫn thấy ở quê nhà, bây giờ họ vẫn c̣n dùng. Vấn nạn lớn là núi lỡ đá rơi xuống đường xe, hay mưa lũ làm đất chuồi, nên có nhiều con đường bằng đất đỏ trải sỏi, gạch hay đá cuội lêntrên, rồi cho xe hủ lô cán lại thôi.
 

Do đó đường xá đầy ổ gàxe bị xụp là thường. Những đường đất đỏ làm bụi bay mù trời, khiến tất cả cây cỏ, hoa lá, nhà cửa cho đến con người Nepal cũng toàn là đóng bụi đỏ hết, không nh́n ra nhà cửa, cây cảnh màu sắc không c̣n đúng nữa.. Chỉ có các khu nhà trong các xóm xa đường cái ít bị bụi bậm hơn. Các nhàcó kiến trúc và sơn màu khá đẹp, họ dùng màu nóng hơi sậm hoà hợp với truyền thống, không sặc sở và loè loẹt như các vùng quê V. N. hay các nước trung Mỹ.

 

Đặc biệt cây hoa Đổ-quyên, loại bông màu đỏ rất to, mà ở Âu châu chưng bày trong mùa Noel, th́ ở đây nó mọc khắp nơi và rất cao lớn, có hoa cả năm. Nhưng hoa lá lại chỉ mọc ở đầu cành, c̣n dưới gốc th́ trơ trụi, khẳng khiu trông xấu xí. V́ vậy các nước khác không thèm trồng nó ư ?Xứ đất núi và khô th́ các loại cây cỏ và động vật cũng thích ứng với phong thổ ấy, nên ở đâu cũng thấy khô cằn, bụi bám dầy cả tấc.

 

 

 

Xem PHẦN 5

 

 

 

 

 

Lê Thị Thanh Tâm
8/2020

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Thị Thanh Tâm                  |                 www.ninh-hoa.com